Đêm tuyết trắng xóa năm ấy, Thư Uyển, vừa bước ra khỏi quán bar, run rẩy đứng giữa cơn gió bấc lạnh cắt da. Cô dùng rượu cồn lau đi đôi bàn tay vấy bẩn, cảm giác mình như đang chìm dần xuống đáy vực sâu. Bất chợt, một chiếc Bentley đen tuyền lướt tới, cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt người đàn ông với nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt. "Lên xe, anh đưa em về." Giọng anh trầm ổn, lạnh lùng, nhưng lại là sợi dây cứu sinh cuối cùng mà Thư Uyển tuyệt vọng nắm lấy, đánh dấu mối tình chớp nhoáng của họ thời đại học.
Mối tình ấy khiến cả Đại học Nam Thành xì xào: Thư Uyển chỉ dựa vào nhan sắc "không nhiễm khói bụi trần gian" để bám víu Giang Yến. Nhưng nào ai hay, từ năm mười bảy tuổi, cô đã là "ánh trăng sáng" không thể với tới trong lòng anh. Giang Yến đã ôm ấp mối tình thầm lặng ấy, tin rằng nó đủ sức đổi lấy một đoạn tình duyên nồng nhiệt, say đắm.
Nào ngờ, ngày tốt nghiệp, Thư Uyển chỉ mang đến một bữa ăn chia tay. Cô sắp ra nước ngoài, bỏ lại tất cả. Giang Yến cố giữ vẻ bình thản, cho đến khi cô đứng dậy quay lưng, anh mới ngẩng đầu, ánh mắt găm thẳng vào đôi mắt vô cảm đến lạ lùng của cô: "Em xem tôi là món đồ chơi, muốn thì giữ, không muốn thì vứt bỏ sao?" "Xin lỗi anh," cô khẽ nói, không một lần ngoảnh lại, "Anh cứ xem như chưa từng quen biết tôi đi."
Sau cú sốc ấy, Giang Yến đổ bệnh nặng. Khi hồi phục, anh vụt lên như một ngôi sao mới trong giới kinh doanh, thành công rực rỡ, nhưng lời đồn thổi về việc anh không gần phụ nữ lại càng khiến anh thêm bí ẩn. Cho đến một đêm, tại bữa tiệc xa hoa, người ta sững sờ khi thấy Giang Yến dứt khoát kéo tay nữ họa sĩ nổi tiếng Thư Uyển – người vừa về nước không lâu – lên căn phòng trên lầu hai. Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, anh cúi người, thì thầm bên tai cô, giọng nói vừa dịu dàng vừa đầy uất nghẹn: "Thư Uyển, em thật sự không có trái tim sao? Em có biết anh đã chờ em lâu đến nhường nào không?"
Chờ em quay về.
Chờ em tự nguyện yêu anh.
Chờ đợi mòn mỏi, suốt những tháng năm dài đằng đẵng...
Truyện Đề Cử






