Mở Đầu

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những năm qua, Thư Uyển cũng không phải chưa từng rung động.
Nhưng khi còn trẻ, cô cho rằng những rung động ấy chỉ như làn gió xuân se lạnh vô tình thổi qua cánh đồng hoang vắng, thoáng qua rồi biến mất, chẳng có gì đáng để bận tâm.
Mãi sau này, cô mới nhận ra rằng trên đời này thực sự có một người yêu cô sâu đậm, thiết tha đến vậy.
Sau khi cô rời đi, anh vẫn luôn chờ đợi cô qua bao mùa gió tuyết.
Trong ký ức của Thư Uyển, mùa thu năm 2015 ở thành phố Bắc Thành không hề có một giọt mưa nào.
Tháng 10 năm ấy, thời tiết ấm áp đến lạ thường, ánh hoàng hôn vàng rực rỡ trải khắp mọi nơi, gió mát thổi qua những tán cây ngô đồng nửa xanh nửa vàng, thấp thoáng những đốm nắng vàng đang nhảy múa.
Giữa tiết trời đẹp đẽ rực rỡ như vậy, Thư Uyển lại phải tham gia một hoạt động vào lúc 8 giờ 20 phút.
Một buổi liên hoan khiến người ta phát chán.
Buổi liên hoan này do hai người bạn cùng phòng là Đường Nhu và Chu Nguyệt tổ chức. Ban đầu, Thư Uyển không hề có ý định tham gia, nhưng vì Hạ Mãn Nguyện muốn đi và cứ nài nỉ mãi, cô mới miễn cưỡng đồng ý.
Thế nhưng, không ai ngờ rằng vào ngày diễn ra buổi liên hoan, khi mọi người đã có mặt đông đủ, Hạ Mãn Nguyện lại nhắn tin vào nhóm chat phòng ký túc xá, báo rằng cô nàng không thể đến được.
Điện thoại rung lên liên tục, Thư Uyển mở ra xem tin nhắn.
Cô bấm vào khung chat riêng đang hiển thị trên màn hình. Đó là tin nhắn của Hạ Mãn Nguyện, khi mở ra, cô thấy một loạt biểu tượng cảm xúc đang khóc mà cô nàng vừa gửi đến.
Thư Uyển lướt lên hai ba lần mới thấy được nội dung chính của tin nhắn: [Xin lỗi Uyển Uyển nhiều lắm nha, ông chủ bắt mình ở lại dọn dẹp, bảo nếu không làm sẽ bị đuổi việc mất…]
Thư Uyển mím môi, ngón tay thon dài lướt nhanh trả lời: [Không sao đâu, cậu cứ bận việc của mình đi.]
Hạ Mãn Nguyện lập tức trả lời bằng biểu tượng cảm xúc, kèm thêm một câu: [Yêu cục cưng của tớ nhất ư ư! Giờ tớ đang bận! Hai ngày nữa tớ sẽ đãi cậu một bữa thật ngon nha! Coi như tạ lỗi vì đã cho cậu leo cây nhé!]
Thư Uyển trả lời “được” rồi đặt điện thoại xuống.
Thật ra, nếu đây chỉ là một buổi liên hoan bình thường của ký túc xá thì Thư Uyển đã không từ chối. Nhưng buổi liên hoan này của Đường Nhu và Chu Nguyệt lại được tổ chức để thiết lập quan hệ hữu nghị.
Cô chỉ muốn làm một người vô hình. Thế nhưng, ngay sau khi bữa chính kết thúc, khi phục vụ mang món tráng miệng lên, Tiết Lai – người ngồi cạnh cô – đã rất nhiệt tình gắp cho cô một miếng bánh: “Đàn em Thư này, nếm thử bánh hoa quế thơm ngon này đi.”
Thư Uyển còn chưa kịp từ chối thì trong đĩa của cô đã có thêm một miếng bánh hoa quế thơm ngọt.
Thật ra, cô không thích ăn đồ ngọt lắm, nhưng vì lịch sự, cô khẽ cảm ơn rồi dùng thìa xúc một miếng nhỏ nếm thử.
Người đàn anh đang chờ đợi cảm nhận của cô, ánh mắt anh ta dán chặt vào cô, không hề rời đi.
Thư Uyển quay đầu tránh đi, không nói lời nào, cô liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đây là một nhà hàng tư nhân ba tầng kiểu Tây, tọa lạc trên một con phố cổ ở trung tâm thành phố. Từ cách thiết kế trang trí cho đến cách bày trí bàn ăn, tất cả đều mang đậm phong cách tiểu tư sản.
Thư Uyển ngồi cạnh cửa sổ ở lầu hai, từ đây có thể phóng tầm mắt nhìn ra bên ngoài. Xa xa là bức tường ngói đỏ in bóng cây đung đưa chập chờn, trông rất cổ kính và độc đáo.
Khung cảnh tuyệt đẹp hiếm có là thế, nhưng tiếc thay, không gian xung quanh lại quá ồn ào. Thư Uyển ngẩn ngơ nhìn ra ngoài như lạc vào cõi tiên, bên tai cô là tiếng hai bạn nam khác đang trò chuyện với Đường Nhu và Chu Nguyệt.
Họ nói về những chủ đề rất đỗi bình thường như chuyên ngành, cung hoàng đạo và sở thích hằng ngày, anh một câu tôi một câu, vừa đơn giản, thẳng thắn nhưng vẫn rất dễ chịu.
Cô gái cảm thấy buồn chán, chăm chú nhìn con chim sẻ đang dẫm lên mớ lá rụng tìm kiếm thức ăn ở tầng dưới, cố gắng tìm chút thú vui để giết thời gian.
Thế nhưng, giây tiếp theo, con chim sẻ bị tiếng bước chân của người qua đường làm hoảng hốt, nó vội vã vỗ cánh bay về phía xa. Thư Uyển đưa mắt nhìn theo, nhưng vừa ngước lên, ánh mắt cô đã bị khung cảnh bên kia đường thu hút.
Bên cạnh cây ngô đồng, có một chiếc Maybach màu đen đang đỗ gần đó.
Thư Uyển đã từng thấy chiếc xe này ở trường.
Đây không phải là kiểu dáng xe phổ biến trên thị trường, nên những chàng trai đi ngang qua đều đồng loạt chậm bước, tiến đến gần chăm chú nhìn nó.
Thế nhưng, đó chưa phải là điều đáng chú ý nhất. Điều đáng chú ý nhất ở đây là chủ nhân chiếc xe đang đứng phía trước đầu xe.
Đây không phải là lần đầu tiên Thư Uyển gặp Giang Yến.
Trông anh chỉ như mới đôi mươi, nhưng lại không giống những bạn nam cùng trang lứa khác. Thật ra, trông anh cũng không phải quá trưởng thành, chủ yếu là do khí chất dịu dàng và nhã nhặn trời sinh trong con người anh.
Phải diễn tả thế nào đây nhỉ? Thư Uyển nghĩ, nếu phải so sánh con người anh với đồ vật hay phong cảnh, vậy anh sẽ giống như một khối ngọc phỉ thúy màu xanh nhạt, hoặc như ngọn núi xanh mịt mù phía xa trong một ngày mưa bụi của Giang Nam.
Trang nhã, tinh tế và cao quý.
Bình thường sẽ thấy không có gì đặc biệt, nhưng một khi đặt vào hoàn cảnh cụ thể, người nổi bật nhất luôn là người bắt mắt nhất, nhưng cũng là người khó nắm bắt nhất.
Thư Uyển nhìn theo bóng dáng ung dung của Giang Yến, nheo mắt tiếp tục đánh giá anh.
Phong cách ăn mặc hôm nay của Giang Yến hơi khác so với những gì cô tưởng tượng.
Anh vắt chiếc áo khoác màu đen trên tay, trên người mặc chiếc áo sơ mi trắng làm bằng chất liệu mềm mại, được cắt may khéo léo, không hề có một chút nếp nhăn nào.
Chiếc cúc trên cùng của cổ áo dường như đã được cởi ra, cà vạt treo lỏng lẻo trên cổ áo. Đuôi áo được anh nhét gọn gàng vào trong chiếc quần tây đen, càng làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo thon của anh. Đôi chân thẳng tắp thon dài, hình ảnh này khá giống với dáng vẻ cao ráo của mấy vị tổng tài trong tiểu thuyết.
Đứng đối diện anh là một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm. Không biết chú ấy đã làm sai chuyện gì mà lúc này đang khom người xuống, hai tay đặt ngay ngắn trước ngực, thỉnh thoảng còn gật đầu lia lịa.
Có lẽ là do tính tình anh khá tốt, hoặc có lẽ do đã nghe quá nhiều lời xin lỗi đến phát chán, nên Giang Yến hơi cúi đầu, đưa tay đẩy chiếc kính trên sống mũi, vẫy tay ra hiệu cho chú ấy rồi quay người đi về phía cửa xe.
Người đàn ông trung niên kia cũng thức thời chạy đến giúp Giang Yến mở cửa xe. Mặc dù anh đã lên xe và cửa xe cũng đã đóng lại, nhưng chú vẫn cúi đầu thật sâu trước xe, như thể cảm ơn Giang Yến đã bỏ qua cho mình.
Mãi cho đến khi chiếc xe đã hoàn toàn khuất dạng, vòng eo đang cúi thấp của chú mới từ từ thẳng lên.
Một người đàn ông 40 tuổi lại là cấp dưới của một người mới đôi mươi.
Thói đời này là vậy, chỉ cần là người giàu sang danh giá là đã có thể đè bẹp người khác.
Thư Uyển nhẹ nhàng chớp mắt, chăm chú nhìn chiếc xe đắt tiền biến mất ở ngã rẽ.
Người đàn anh ngồi cạnh Thư Uyển thấy cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ thì khẽ gọi: “Đàn em Thư, em đang nhìn gì vậy?”
Dòng suy nghĩ của Thư Uyển bị gián đoạn, cô quay đầu lại.
“Không có gì ạ.” Cô đáp.
“Những món này không hợp khẩu vị của em sao? Anh thấy em không ăn nhiều lắm… Hay anh gọi cho em thêm một vài món nữa nhé?”
“Không phải không hợp khẩu vị đâu, chỉ là em ăn ít thôi.”
“Ăn ít sao? Là để giữ dáng à?”
Thư Uyển mím môi.
Cô còn chưa kịp trả lời thì người đàn anh đã đặt đũa xuống, anh ta trầm ngâm nói: “Ừm… Thật ra anh thấy em như vậy đã hoàn hảo lắm rồi, cả vẻ ngoài lẫn vóc dáng đều đạt tỷ lệ vàng. Một cô gái như em dù không trang điểm đi chăng nữa thì vẫn có thể dễ dàng thu hút ánh nhìn của các chàng trai trên đường. Vậy nên, em không cần phải quá khắt khe trong việc kiểm soát chế độ ăn uống của mình làm gì đâu, dù cho em có béo lên một chút thì với khuôn mặt này vẫn có khối người thích em mà.”
“…”
Thư Uyển nhướng mày: “Ý của đàn anh là con gái có tính tự giác, thích tự gò bó bản thân là vì họ muốn làm hài lòng người khác và để giành được sự yêu thích của người khác sao?”
“Đúng rồi đó, con gái thời nay đều trang điểm vì người mình thích đấy chứ! Mấy cô gái các em trang điểm, tập thể dục giảm cân không phải là để tụi con trai tụi anh chú ý rồi muốn tụi anh khen mấy em sao! Nói thẳng ra thì hơi khó nghe, nhưng đây có khác gì mấy trò tán tỉnh tìm bồ bịch đâu.” Người đàn anh mỉm cười nói như thể đây là điều hiển nhiên, nếp nhăn ở đuôi mắt anh ta hiện rõ, trông thô lỗ và bỉ ổi vô cùng.
Con gái trang điểm là để làm đàn ông hài lòng?
Mấy trò tán tỉnh tìm bồ bịch?
Mặt mày Thư Uyển u ám, cô liếc người đàn anh này một cái, chẳng màng lễ độ, bật lại: “Vậy thì e rằng cả đời này đàn anh sẽ không bao giờ có được một người phụ nữ trang điểm xinh đẹp để làm hài lòng anh đâu. Dù sao, thời buổi bây giờ con gái chúng tôi chỉ thích mấy người đàn ông đẹp trai thôi.”
“Đối với mấy con mèo con chó khác, chúng tôi cũng chẳng có thời gian cũng như sức lực để xem xét lại lần hai làm gì cho mất công.”
Giọng Thư Uyển rất nhẹ nhàng, nhưng khi nói xong, lại khiến người khác cảm thấy mỗi câu chữ cô thốt ra đều rất mạnh mẽ, hùng hồn, như ẩn chứa một sức mạnh bên trong.
Xung quanh lập tức im lặng.
Mọi người kinh ngạc nhìn nhau, không ai ngờ rằng một người trông có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, thoát tục như Thư Uyển lại có thể thốt ra những lời châm biếm sâu cay đến vậy.
Đường Nhu thấy bầu không khí trở nên khó xử khác thường nên vội cười ha hả lên tiếng giảng hòa: “Ôi chao ôi chao, đàn anh chắc là sinh viên khoa học tự nhiên nhỉ? Con trai chuyên ngành tự nhiên không giỏi ăn nói lắm, Thư Uyển đừng nghiêm túc thế chứ.”
Nghiêm túc?
Dù không phải bạn bè gì, ngồi vào bàn như vậy cũng thấy ăn không vô, nhưng dù sao thì giờ vẫn phải thuận nước đẩy thuyền* thôi.
Thuận nước đẩy thuyền
“Mình nói đùa thôi, đừng coi là thật.” Thư Uyển đáp lại Đường Nhu, cô cầm chiếc ba lô sau lưng rồi đứng dậy: “Hôm nay mình có việc nên đi trước đây, mọi người cứ ăn thong thả.”
Chu Nguyệt ngồi đối diện gọi cô lại: “Cậu vẫn chưa ăn được gì mà đã đi rồi sao? Lát nữa mọi người còn đi KTV hát hò nữa, cậu không đi à?”
Thư Uyển cười nhẹ với Chu Nguyệt: “Mình không đi đâu, các cậu cứ chơi vui vẻ nha.”
Nói xong, cô quay người rời khỏi bàn.
Thế nhưng, cô lờ mờ nghe thấy Đường Nhu ở sau lưng nói: “Đàn anh đừng quan tâm đến cậu ấy. Anh không biết đâu, trông cậu ấy xinh đẹp vậy thôi nhưng ở khoa tụi em, cậu ấy có tiếng là khó gần đó.”
Đàn anh: “Đây là chuyện bình thường mà. Em ấy xinh như thế thì tính có xấu cũng là điều dễ hiểu, dẫu sao con người đâu có mấy ai vẹn toàn!”
Đây có lẽ là khoảnh khắc cạn lời nhất trong cuộc đời Thư Uyển, nhưng cô lười tranh cãi nên đi thẳng xuống tầng hai. Nhân viên trong nhà hàng mở cánh cửa, khiến cô khó chịu đến phát khiếp, rồi nói một câu “quý khách đi thong thả” quen thuộc.
Ráng chiều tà bên ngoài tỏa sáng rực rỡ, ánh hoàng hôn mờ ảo chiếu xuống con đường khiến nó trông giống như một dải lụa vàng óng lóa mắt. Thư Uyển hít thở không khí trong lành, vuốt thẳng nếp váy rồi đi về phía lối vào ga tàu điện ngầm.
Đây là một con hẻm nhỏ trong phố cổ, bên trong có nhiều ngã tư giao nhau. Khoảng cách đến ga tàu điện ngầm không quá xa, chỉ mất khoảng mười lăm phút đi bộ. Thế nhưng, không biết hôm nay vì lý do gì mà mới đi được nửa đường thì Thư Uyển đột nhiên cảm thấy chóng mặt.
Bước chân đang đi về phía trước của cô đột ngột dừng lại. Cô gái hít sâu một hơi rồi cố gắng đứng vững, nhanh chóng lục lọi trong túi xem còn cục xí muội đường đen nào mà Hạ Mãn Nguyện đã tiện tay nhét vào túi trước đó hay không.
Nhưng lục tìm hồi lâu vẫn không thấy một cục kẹo nào.
Thư Uyển nhíu mày, tay phải bấm vào huyệt Hợp Cốc ở tay trái.
Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn xung quanh. Sau khi tìm kiếm một hồi, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc xe tiện lợi bán đồ uống đỗ dưới gốc cây hoa loan cách đó năm trăm mét.