Bữa tối ấm áp

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi đến quầy thanh toán, Thư Uyển muốn giành trả tiền nhưng Giang Yến không đồng ý.
Cô không muốn Giang Yến đã nấu ăn rồi mà còn phải tự bỏ tiền túi mua nguyên liệu. Cuối cùng, sau bao vất vả thuyết phục được anh để cô thanh toán, cô chợt thấy ví mình hơi 'đau'.
Nhưng nghĩ bụng, chắc cũng chỉ có lần này thôi, với lại bữa ăn này vẫn tiết kiệm hơn nhiều so với đi nhà hàng. Thế là cô đành giả vờ không nhìn giá, cắn răng trả tiền cho xong.
Giang Yến rất chu đáo, anh không để Thư Uyển phải xách bất cứ túi đồ nào. Vừa vào nhà, anh đã mang hết nguyên liệu vào bếp.
Thư Uyển hỏi liệu cô có thể giúp gì không, anh bảo cô không cần làm gì cả, cứ đi nghỉ ngơi đi.
Nhưng làm sao cô dám bỏ đi nghỉ ngơi, trốn việc rồi trơ mắt nhìn Giang Yến bận rộn một mình được? Cô gái đứng ở lối vào bếp, nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, mãi hồi lâu vẫn không chịu nhúc nhích.
Giang Yến rửa sạch nguyên liệu xong, lúc này mới chú ý đến ánh mắt của cô. Anh quay lại nhìn: “Em đứng đó không thấy mệt sao?”
Thư Uyển lắc đầu.
Anh mỉm cười: “Vậy qua đây giúp tôi nhé?”
Thư Uyển đáp ‘được’ rồi bước vào bếp.
Cô vốn tưởng anh cần mình hỗ trợ gì đó, nhưng không ngờ Giang Yến lại đi đến trước mặt cô, đưa tay ra: “Đây, em giúp tôi xắn tay áo lên đi.”
Thư Uyển hơi khựng lại, sau đó cô phản ứng kịp, tiến lên một bước.
Giang Yến hỏi cô: “Em xắn giúp tôi nhé?”
Thư Uyển ừm một tiếng, đặt tay lên tay áo anh.
Anh cởi chiếc áo khoác ngoài ra, bên trong mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen.
Áo len thuộc kiểu dáng ôm nên cổ tay hơi bó, không dễ chỉnh sửa.
Thư Uyển sợ làm nhăn áo anh nên cô xắn lớp dưới cùng lên trước, rồi từ từ xắn từng chút một lên trên cổ tay. Khi cô đang nghiêm túc xắn cổ tay áo cho anh thì đột nhiên nghe thấy người trước mặt mình cười khẽ.
Cô gái thắc mắc ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt mờ mịt như lọt vào sương mù: “Sao vậy ạ?”
“Không có gì.” Giang Yến đáp, nụ cười trên môi anh ngày càng rạng rỡ: “Chỉ là thấy em ung dung xắn tay áo như vậy trông hơi giống con lười.”
Con lười?
Thư Uyển vẫn còn chút tính nổi loạn của tuổi dậy thì, cô mím môi không nói gì, vừa nắm lấy cánh tay anh vừa nhanh chóng xắn ống tay áo lên, mấy lần còn bị tuột xuống.
Giang Yến không ngờ cô vẫn có một mặt trẻ con như vậy, nét mặt anh tràn đầy sự vui vẻ.
“Còn tay này nữa.” Anh đưa cánh tay còn lại ra.
Thư Uyển vẫn làm những động tác như lúc xắn tay áo bên kia. Chẳng mấy chốc, cả hai cánh tay anh đã trần trụi hết ra ngoài không khí.
“Còn gì nữa không?”
“Hết rồi.”
Quả thật là hết rồi.
Anh thực sự không muốn để cô phải làm bất cứ việc gì.
Nhưng dù vậy, Thư Uyển vẫn không ra ngoài nghỉ mà đứng cạnh tủ lạnh nhìn anh. Căn bếp có vẻ chật chội, còn những món Giang Yến đang làm thì cô đều không biết. Cô đứng đó nhìn anh bận rộn đi tới đi lui, bỗng thấy hơi bất tiện.
Chẳng biết đã qua bao lâu, anh thấy cô vẫn chưa đi nên cất bước đến gần.
“Ngoan, em ra ngoài chờ tôi đi.” Anh vươn tay sờ lên đầu cô rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Đây là giọng điệu để dỗ dành trẻ con, cả động tác ấy cũng vậy.
Nhưng không ai biết rằng vào khoảnh khắc anh cúi xuống nhìn cô rồi khẽ khàng nói “ngoan”, trái tim bé nhỏ trong lồng ngực cô đã loạn nhịp đến nhường nào.
Cô gái giật mình.
Trong trí nhớ cô, đây là lần hiếm hoi khiến cô hoảng loạn đến vậy.
Nhưng “đầu sỏ” khiến trái tim cô loạn nhịp lại làm như không có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh quay người đi đến kệ bếp.
Thư Uyển nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, cố gắng bình tĩnh lại rồi chậm rãi thở ra.
“Vậy tôi đi ra ngoài đây.” Cô nói với anh.
Giang Yến ừ một tiếng nhưng cũng không quay đầu lại. Anh dịu dàng dặn dò cô trong tiếng kêu của máy hút mùi: “Mau ra ngoài đi, nếu không lát nữa mùi khói dầu bay lên sẽ nồng lắm, em sẽ sặc đấy.”
Sau khi ra ngoài, Thư Uyển đi lại ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Tuy bên ngoài cô tỏ ra bình tĩnh nhưng nội tâm bên trong đang xáo động cả lên.
Rõ ràng cách đây không lâu, mối quan hệ giữa cô và Giang Yến cùng lắm chỉ được coi là quen biết. Thế mà bây giờ, hai người không chỉ ở chung một phòng mà Giang Yến còn đích thân xuống bếp nấu ăn cho cô.
Rốt cuộc làm cách nào mà hai người họ lại tiến được một bước xa đến thế này?
Cô gái hơi mím môi, suy nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra được câu trả lời.
Nhưng chẳng quan trọng lắm, dù sao trên đời này cũng có một số người đã được định trước sẽ liên quan đến nhau.
Có thể là một mối lương duyên sớm nở tối tàn, hoặc cũng có thể là mối tình trọn đời khó phai.
Nhưng dù là lý do nào đi nữa, Giang Yến vẫn có phần thú vị ấy chứ.
Ít nhất anh có thể khiến một người từ trước đến giờ luôn lạnh nhạt thờ ơ với mọi người như cô nảy sinh hứng thú.
Thư Uyển suy tư nhìn bóng người đang bận rộn trong bếp một lát, lát sau không nhìn tiếp nữa.
Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng tiếng máy hút mùi đang gầm rú trong bếp cũng dừng lại.
Căn phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh, Thư Uyển nhìn sang thì thấy Giang Yến bưng hai đĩa đi ra.
“Mau tới đây, em nếm thử xem có hợp khẩu vị không.” Anh vừa nói vừa đặt đĩa lên bàn ăn.
Thư Uyển đi tới ngồi xuống, vừa nói cảm ơn vừa cầm lấy dao nĩa anh đưa qua.
Giang Yến trêu chọc cô sao mà đối xử với anh khách sáo quá, không biết hôm nay cô đã nói bao nhiêu câu cảm ơn với anh rồi.
Cô gái không nói gì, im lặng nhìn anh kéo chiếc ghế ngồi xuống đối diện mình.
“Em mau ăn đi, nếu không sẽ nguội mất.” Anh nói.
Thư Uyển vâng một tiếng, cô cầm nĩa lên xiên vào một miếng bò bít tết đã được anh cắt thành từng miếng nhỏ rồi cho vào miệng.
Chỉ vừa cắn một miếng nhỏ thôi, mùi hương thảo đã nhanh chóng tràn ngập khắp miệng. Miếng bít tết được làm theo dạng tái vừa phải, vừa cắn một miếng đã cảm nhận được nước sốt quyện với mùi thơm của hương thảo, vừa mềm lại ngọt nước vô cùng.
Thư Uyển kinh ngạc trước tay nghề của anh, cô ngước lên nhìn anh hỏi: “Anh đi học nấu ăn ở đâu rồi đúng không?”
“Ừm.” Giang Yến nghiêm túc suy nghĩ một hồi, đôi mắt đen láy anh chậm rãi chuyển động. Lát sau, anh nhìn vào ánh mắt cô, nghiêm túc hỏi lại: “Ý em nói là trường dạy nấu ăn Đông Phương Mới sao?”
Đông Phương Mới*?
*Gốc là 新东方, đây là cơ sở giáo dục và đào tạo lớn nhất tại Trung Quốc.
Thư Uyển chớp chớp mắt, đột nhiên phì cười.
Một người như Giang Yến mà cũng có mặt hài hước thế này.
Đây cũng là lần đầu tiên Giang Yến nhìn thấy dáng vẻ không sầu lo buồn rầu của cô. Cô cười rất thoải mái, đôi mắt rạng ngời long lanh trông đẹp đến rung động lòng người.
Đêm đó là một đêm rất vui vẻ.