Chương 14

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng, người tính không bằng trời tính.
Luôn có những chuyện xảy ra nằm ngoài dự liệu của Thư Uyển.
Cô gái ấy vốn tin rằng mình sẽ chẳng bao giờ phải chủ động liên lạc với anh, nhưng rồi ngày đó cũng đến.
Thứ bảy cuối cùng của tháng 11.
Thư Uyển cùng Hạ Mãn Nguyện ra ngoài tìm cảm hứng sáng tác, cả hai đã dành trọn một ngày ở công viên Vãn Phong Đình ngoại ô thành phố.
Mãi đến chín giờ tối cô mới về lại chung cư.
Nhưng cô nào ngờ rằng...
Đường ống nước trong chung cư đã bị rò rỉ.
Không biết nước bắt đầu rỉ từ khi nào, nhưng khi Thư Uyển vừa bước vào, sàn nhà tầng một đã lênh láng một lớp nước mỏng.
Ngay lập tức, cô nhanh chóng đặt đồ đạc xuống, vội vàng chạy đi ngắt nguồn điện, chỉ để lại hai ngọn đèn trong phòng khách và phòng ngủ, đồng thời khóa luôn van nước tổng.
Thư Uyển ban đầu nghĩ đường ống nước trong bếp gặp vấn đề, nhưng khi bước lên cầu thang vào phòng ngủ ở tầng hai, cô mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Chỗ rò rỉ xuất phát từ phòng tắm trên tầng hai.
Vì phòng tắm nằm ngay cạnh phòng ngủ nên bản vẽ của cô, vốn được đặt dựa vào tường, đã bị ướt một góc. Thư Uyển đứng sững trước cửa phòng ngủ một lúc, cuối cùng vẫn phải giẫm chân vào lớp nước trên sàn để vào cất hết đồ đạc đang để dưới đất lên cao.
Ngoài tiếng nước ù ù vẫn chảy ra từ đường ống trong phòng tắm, đồ đạc không bị hư hại quá nhiều. Dù đã khóa van, nhưng dường như nước vẫn tiếp tục rò rỉ.
Thư Uyển dựa vào tường phòng tắm, hai tay giữ chặt ống nước bị vỡ dưới bồn rửa tay. Cô định tự mình sửa chữa, nhưng suy đi tính lại, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định.
Cô lau khô tay ướt, rồi nhấc điện thoại gọi cho Giang Yến.
Thực ra cô hơi do dự không biết có nên làm phiền anh không, nhưng chuông điện thoại mới reo hai tiếng thì đầu dây bên kia đã có người nhấc máy.
“Alo, Giang Yến.”
Đầu dây bên kia điện thoại vọng đến tiếng nhạc đinh tai nhức óc, nhưng ngay sau đó tiếng nhạc dần nhỏ lại, không gian cũng trở nên yên ắng hơn. Giây lát, giọng nói trầm ấm và dịu dàng của Giang Yến vang lên bên tai cô: “Tôi đây.”
Thư Uyển mím môi: “Bây giờ anh đang bận ư?”
“Tôi không bận, có chuyện gì sao em?”
“Đường ống nước trong chung cư bị rò rỉ rồi. Tôi muốn hỏi anh có thông tin liên lạc của nhân viên bảo trì không?”
“Đường ống bị rò rỉ sao?”
Giang Yến nhíu mày, khẽ nói: “Em đợi tôi một chút.”
Thư Uyển dạ một tiếng, rồi hai người cúp điện thoại.
Thư Uyển cứ nghĩ anh đang tìm thông tin liên lạc của nhân viên bảo trì, nên cô bình tĩnh ngồi trên giường trong phòng ngủ chờ anh gọi lại. Thế nhưng, đợi mãi không thấy điện thoại reo, ngược lại cô lại nghe thấy tiếng gõ cửa gấp gáp.
“Thư Uyển, là tôi.”
Mãi sau này, Thư Uyển vẫn còn nhớ rõ đêm hôm ấy lạnh đến nhường nào.
Khoảnh khắc mở cửa, cô thấy anh đang chống tay trái lên khung cửa, hơi cúi người, thở hổn hển dồn dập.
Dáng vẻ mệt mỏi, phong trần của anh mang theo cái lạnh giá của đêm khuya. Khoảnh khắc anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt ấy thắm đượm sự dịu dàng và chan chứa sự quan tâm.
Anh nói vì thang máy quá chậm, mà anh sợ cô phải đợi lâu nên đã chạy bộ lên.
Thư Uyển nhìn Giang Yến, sững sờ một lúc lâu.
Lát sau, Giang Yến đứng thẳng người, vội bước vào nhà, hỏi cô đường ống nước bị rò rỉ ở đâu. Lúc này, cô mới tỉnh táo lại, chỉ tay lên tầng: “Ở phòng tắm.”
Phòng tắm nằm cạnh phòng ngủ trên tầng hai.
Giang Yến lấy lại sức, vừa đi vào vừa tiện tay chỉnh lại quần áo, rồi ngẩng đầu nhìn lên lầu: “Em có phiền nếu tôi xem qua một chút không?”
Thư Uyển lắc đầu, nói không sao cả.
Giang Yến nghe vậy, cởi áo khoác rồi đi lên tầng hai, bước vào phòng tắm.
Anh không bận tâm đến hoàn cảnh xung quanh, thậm chí còn chưa đeo găng tay đã ngồi xổm ngay trước ống nước để kiểm tra.
Thư Uyển nhìn chiếc áo hoodie hàng hiệu xa xỉ đắt tiền anh đang mặc, định hỏi anh có muốn thay áo trước không, nhưng chợt nhận ra ở đây làm gì có quần áo cho anh thay.
Thế là cô lại mắc nợ anh nữa sao?
Cô gái nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang ngồi xổm dưới đất của anh, mím môi, đột nhiên thấy hơi hối hận vì đã gọi điện cho anh.
Nhưng những việc như thế này, vẫn nên giao cho đàn ông thì tốt hơn.
Không lâu sau, Giang Yến đã sửa xong ống nước. Nhưng để đảm bảo an toàn, anh nói ngày mai sẽ giúp cô tìm thợ sửa chữa chuyên nghiệp đến kiểm tra lại một lần nữa cho chắc chắn.
Thư Uyển đồng ý, cô quay người cầm lấy cây lau nhà đặt bên cạnh, chuẩn bị dọn dẹp căn phòng. Nhưng cô còn chưa kịp bước đi thì cổ tay nhỏ nhắn đã bị bàn tay ấm áp của anh giữ lại.
“Bây giờ đã muộn quá rồi, Thư Uyển.” Giang Yến ngăn cô lại, “Đừng làm nữa.”
“Không dọn dẹp nữa ư?”
Thư Uyển ngập ngừng: “Sàn nhà ngấm nước như vậy sẽ hỏng mất.”
Giang Yến: “Tôi sẽ gọi người đến dọn dẹp, em đừng lo.”
Thư Uyển mím môi: “Vậy tối nay tôi ngủ ở đâu?”
Cô hỏi thẳng thắn, hệt như cách cô đối diện với mọi người vậy. Lúc đầu, Giang Yến không có ý đồ gì khác, nhưng vừa nghe cô hỏi vậy, phút chốc trong lòng anh nảy sinh vài suy nghĩ không được “trong sáng” cho lắm.
Nếu không trong sáng thì cứ không trong sáng thôi.
Nghĩ vậy, anh nói: “Nếu không thì em…”
Vốn dĩ anh muốn hỏi cô nếu không phiền thì có thể đến chỗ của anh, nhưng chưa đợi anh nói xong, Thư Uyển đã lên tiếng đáp lời: “Thế thì tối nay tôi sẽ về ký túc xá vậy.”
Giang Yến nghẹn lời: “Về… ký túc xá?”
Thư Uyển gật đầu: “Vâng, về ký túc xá.”
Giang Yến im lặng một lúc, cuối cùng anh đành chịu thua: “Vậy để tôi đưa em về.”
Thư Uyển nhận ra sự thất vọng trong giọng nói và vẻ mặt của anh.
Có vài chuyện dù trong lòng rất rõ, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là người đâm thủng tầng giấy mỏng đó. Vậy nên, cô cười nhạt, liếc mắt ra hiệu với anh: “Vậy anh có thể buông cổ tay tôi ra được chưa?”
Giang Yến cụp mắt nhìn xuống, lúc này anh mới nhận ra hành động của mình, vội vàng buông tay ra.
“Xin lỗi em.”
Thực ra từ chung cư đến trường học chỉ mất 10 phút đi bộ, nhưng Giang Yến nói muốn đưa cô đi nên Thư Uyển cũng chiều theo ý anh. Khi xe chạy vào khu ký túc xá đã là mười giờ tối.
Dưới tầng không có ai, chỉ có ánh đèn đường lờ mờ chiếu sáng một góc tối.
Giang Yến tìm chỗ đỗ xe, dừng lại dưới ánh đèn đường. Trước khi Thư Uyển xuống xe, anh còn dặn cô nếu có chuyện gì thì hãy gọi cho anh.
Thư Uyển nói cảm ơn, sau đó tạm biệt anh rồi mang theo đồ vệ sinh cá nhân xuống xe.
Cô không ngoảnh lại, bước thẳng về phía tòa nhà ký túc xá.
Vừa đi đến lối rẽ lên cầu thang tầng một, cô quay đầu nhìn lại, vẫn thấy xe của Giang Yến đỗ dưới ánh đèn đường cạnh lối vào.
Như thể anh phải đợi cô lên đến nơi thì mới chịu rời đi.
Thư Uyển mím môi, đi thẳng lên tầng ba.
Nhưng dường như xui xẻo cứ lũ lượt kéo đến.
Thư Uyển vừa đẩy cửa phòng ký túc xá ra, đã thấy một cô gái xa lạ đang ngồi ở chỗ của mình.
Cô gái đó ngẩng đầu nhìn Thư Uyển, ngơ ngác chớp chớp mắt. Thư Uyển theo bản năng nghĩ rằng có lẽ do đã lâu không về ký túc xá nên mình đi nhầm phòng, vô thức lùi lại một bước.
Cho đến khi nghe tiếng Hạ Mãn Nguyện từ phía sau: “Uyển Uyển? Sao cậu quay về vậy?”
Cô còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy Đường Nhu ở bên trong vọng ra hỏi: “Ơ? Thư Uyển, cậu quay lại lấy đồ à?”
Thư Uyển liếc nhìn Đường Nhu, lạnh lùng nói: “Ống nước trong chung cư bị vỡ nên tôi về ở lại đây mấy ngày.”
Đường Nhu chợt ngớ người: “Hả? Cậu phải ở lại tận mấy ngày sao? Tại sao vậy!”
Thư Uyển không nói gì.
Cô nhìn Đường Nhu, rồi lại nhìn cô gái xa lạ đang ngồi ở chỗ mình, đại khái đã hiểu được tình hình.
Quả nhiên, giây tiếp theo Đường Nhu đã nói: “Mấy ngày này bạn của tôi đến thăm, tôi nghĩ trong ký túc xá còn một giường trống nên định để cậu ấy nghỉ ở đó. Chuyện này tôi có nói với Hạ Mãn Nguyện rồi, còn nhờ cậu ấy chuyển lời cho cậu nữa mà, cậu ấy chưa nói lại với cậu sao?”
Đường Nhu đúng là có nói với Hạ Mãn Nguyện chuyện này, nhưng cô nàng lại quên mất.
“Thư Uyển ơi mình xin lỗi, mình quên mất không nói với cậu.” Hạ Mãn Nguyện nhìn bạn mình, áy náy nói.
“Không sao đâu.” Thư Uyển mỉm cười với Hạ Mãn Nguyện, không để tâm đến chuyện này chút nào.
Đường Nhu vốn định nói gì đó.
Nhưng vừa định lên tiếng, cô ta chợt nhớ đến lần Thư Uyển cầm con dao rọc giấy. Mặc dù Đường Nhu không quá sợ Thư Uyển, nhưng cô ta lại sợ người đàn ông đã chặn cô ta trước cửa phòng vẽ tranh.
Cứ nhớ đến vết sẹo dài trên trán cùng ánh mắt hung ác của người đàn ông đó là Đường Nhu lại thấy sởn hết tóc gáy.
Mặc dù đối phương đã đưa cho cô ta một số tiền lớn và dặn dò cô ta đừng gây chuyện với Thư Uyển nữa, nhưng mỗi lần nhớ tới bộ dạng như hung thần ác sát khi nói ra câu “nếu không nghe thì xảy ra chuyện gì cô tự chịu” của người đàn ông đó là cô ta lại sợ đến tái mặt.
Đường Nhu lấy lại bình tĩnh, khẽ cắn môi, vội dịu giọng lại: “Thư Uyển này, cậu đừng tức giận. Tôi thật sự không biết cậu sẽ quay về, để bây giờ tôi bảo bạn tôi thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài thuê chỗ khác.”
“Không có gì đâu, các cậu cứ ở lại đây đi, tôi về trước.” Thư Uyển không muốn tranh giành làm gì, huống chi cô cũng đã dọn ra khỏi ký túc xá một thời gian rồi. Hôm nay bất ngờ quay về mà không báo trước, nên người khác mượn giường để dùng cũng là chuyện bình thường.
Nói xong, cô xách đồ đi ra khỏi ký túc xá.
Đành phải chịu khó một đêm vậy.
Hạ Mãn Nguyện chạy đuổi theo: “Uyển Uyển! Cậu đừng đi.”
Thư Uyển đứng lại, quay sang cười với cô nàng: “Chật chội quá thì mọi người ngủ cũng không thoải mái. Cậu không cần lo lắng cho mình, mình có nơi để đi mà.”
“Đi đâu? Khách sạn sao? Một mình cậu ở khách sạn không an toàn lắm, để mình đi với cậu.” Hạ Mãn Nguyện nhìn đồng hồ: “Chờ mình năm phút, mình chuẩn bị một chút rồi chúng ta cùng đi, cũng vừa kịp giờ đóng cửa ký túc luôn.”
“Không sao đâu, Mãn Nguyện.” Thư Uyển ngăn cô nàng lại, lắc đầu từ chối.
Sau nhiều lần khuyên bảo, cuối cùng Hạ Mãn Nguyện cũng đồng ý.
Cô nàng dặn dò bạn mình phải chú ý an toàn, lải nhải liên miên hệt như một bà cô trung niên. Thư Uyển mỉm cười gật đầu bảo được, sau đó cô vội vàng xuống lầu trước giờ đóng cửa ký túc xá.
Cô có một suy nghĩ trong đầu nhưng không chắc nó có đúng không. Suốt đoạn đường xuống lầu, cô không ngừng suy đoán, mãi cho đến khi xuống đến tầng một, thấy chiếc Maybach vẫn còn đang sáng đèn, đỗ dưới ánh đèn đường ở lối vào, lúc này cô mới dám khẳng định suy nghĩ của mình.