Chương 16

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà của Giang Yến nằm ở hoa viên Xuyên Lan, nơi đây rất gần sông và cách trường học của cô nửa tiếng lái xe. Trước đây Thư Uyển từng nghe người khác nói rằng những người có thể sống ở hoa viên Xuyên Lan này đều là những người không giàu sang thì cũng quyền quý, nên Giang Yến sống ở đây thì cô cũng không lấy làm lạ.
Nơi anh ở rất rộng rãi, khoảng hơn 300 mét vuông và có nhiều phòng hơn Thư Uyển tưởng tượng.
Giang Yến nói rằng đây là căn nhà gần trường nhất của anh, và hầu hết thời gian anh đều sống ở đây. Anh bảo cô có thể ở lại đây thoải mái, chờ đến khi căn chung cư bên kia được sửa chữa dọn dẹp ổn thỏa rồi hãy chuyển về.
Thư Uyển vừa nghe anh nói vừa bước vào phòng khách.
Dù đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng ngay khi bước vào nhìn thấy khung cảnh bờ sông về đêm ở bên ngoài cửa sổ sát đất vẫn khiến cô không kìm được mà sững sờ cả người.
Đập vào mắt cô là khung cảnh xa hoa, lộng lẫy đầy mê hoặc. Hàng ngàn ánh đèn quy tụ tại một nơi tạo cho người ta cảm giác như tất thảy mọi thứ đang ở dưới chân họ vậy.
Chẳng trách trên đời này vẫn còn có một nhóm người mãi đắm chìm trong cảnh vàng son không dứt, cám dỗ như thế thì dù có phải đánh đổi, chịu tổn thất đi nữa cũng muốn chen chân vào giới này, mặc cho bản thân không thuộc về thế giới đó.
Thư Uyển chăm chú nhìn những ánh đèn rực rỡ kỳ lạ từ các tòa nhà cao tầng lớp lớp bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cô nghe thấy giọng của anh vang lên sau lưng mình: “Em xem thử đi, em muốn ngủ loại nào?”
Ngủ loại nào?
Nghe cái cách anh dùng từ khiến cô tức thì có cảm giác như mình là kẻ “phóng đãng, chơi bời” vậy, và anh sẽ là người dẫn đầu những người khác, tựa như trong giây tiếp theo anh sẽ biến ra mấy người đàn ông cao to, đẹp trai đang chờ sẵn trong phòng để cô tùy ý chọn lựa.
Thư Uyển quay lại nhìn anh, đính chính lại lời anh nói: “Là phòng, không phải loại.”
Giang Yến: “Có gì khác nhau à?”
Người con gái liếc anh một cái, không nói gì thêm, ánh mắt như muốn hỏi: “Anh thấy sao?”
Giang Yến cẩn thận suy nghĩ lại.
Hình như có chỗ nào không ổn thật thì phải? Anh muốn nói thêm gì đó nhưng Thư Uyển đã bỏ qua chủ đề đó, đi về phía căn phòng.
Giang Yến đi theo cô.
Thư Uyển đi một vòng xem xét các phòng rồi cuối cùng chọn căn phòng nhỏ nhất, vì cô thấy nó có vẻ khá ấm áp.
“Tôi sẽ ở trong phòng này.” Người con gái chỉ chỉ.
Giang Yến dựa người vào khung cửa, khoanh tay trước ngực mỉm cười đầy thâm ý: “Em cũng rất biết chọn đấy chứ.”
Thư Uyển không hiểu lắm: “Dạ?”
Giang Yến: “Đây là phòng ngủ của tôi.”
Thư Uyển ngớ người ra trong giây lát, sau đó chớp mắt nhìn anh khẽ đáp: “Xin lỗi, tôi lỡ chiếm mất phòng anh thích rồi.”
Anh còn tưởng rằng cô sẽ nói là để cô chọn lại một căn phòng khác vậy, ai ngờ rằng cô lại nói câu “lỡ chiếm mất phòng anh thích rồi”.
Anh cười rạng rỡ hỏi: “Em thích phòng ngủ của tôi đến thế à?”
Thư Uyển gật đầu: “Thích lắm.”
Giang Yến đứng thẳng dậy, sải bước đến gần cô: “Ngoài phòng ngủ ra thì sao?”
Người con gái nghiêm túc suy nghĩ một hồi, lát sau đôi mắt màu hổ phách khẽ chớp, nói với anh: “Cũng thích phòng làm việc nữa.”
Giang Yến đứng lại trước mặt cô: “Còn gì nữa không?”
Người con gái ừm một tiếng thật dài, “Phòng thay đồ cũng được đó.”
Giang Yến cau mày đợi thêm vài giây.
Cô chưa kịp nói tiếp thì anh đã hỏi: “Hết rồi ư?”
Thư Uyển ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của anh, đôi môi bật ra tiếng cười khẽ hỏi ngược lại anh: “Anh còn muốn tôi thích gì nữa?”
Cô gái này dường như không bao giờ chịu nói thẳng. Chỉ hỏi cô một vấn đề thôi nhưng cô lại dùng đủ mọi cách để hỏi ngược lại anh bằng nhiều câu hỏi khác, cô không bao giờ để mình ở thế yếu, cũng chẳng chịu thua dù chỉ một lần.
Nhưng mà cũng chẳng sao cả.
Cô không muốn thì anh cũng không ép.
Giang Yến im lặng một lát mới trả lời câu hỏi của cô: “Người đang đứng ngay trước mặt em đây.”
Anh cúi xuống đưa tay vén một lọn tóc mai trên má Thư Uyển ra sau tai, “Lẽ nào em không định thích một chút ư?”
Anh vén tóc lên rất chậm, đầu ngón tay ấm áp tựa như vô tình mà cũng như cố ý chạm vào vành tai cô, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng tràn đầy dò hỏi.
Thư Uyển ngước mắt nhìn anh không hề né tránh, cười dịu dàng đáp lại lời anh: “Tôi rất thích.”
Giang Yến giật mình, trái tim anh bỗng đập loạn xạ.
Người con gái cười vui vẻ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trông thật say đắm lòng người.
Nhưng lúc Giang Yến đang vui mừng chuẩn bị nói gì đó thì ánh mắt cô đột nhiên nhìn sang chỗ khác.
“Trên đời này làm gì có ai không thích bản thân chứ?” Cô chậm rãi nói nốt câu còn lại, giọng nói còn thấp thoáng ý cười.
Giang Yến: “…”
Cô quả là người khiến người khác khó mà nắm bắt được.
Thư Uyển nhìn vẻ mặt hơi ngẩn ngơ của anh, sau khi trêu chọc thành công trong lòng cô dâng lên một cảm giác vui sướng khó tả.
Người con gái cúi mắt mỉm cười, sau đó giả vờ như không có chuyện gì, lùi lại một bước.
“Phòng tắm ở đâu vậy ạ?” Cô hỏi.
Giang Yến nhìn người con gái trước mặt mình một lúc lâu, cuối cùng đành chịu thua, lẩm bẩm: “Anh thua em rồi.”
Giọng nói ấy chứa đựng sự cưng chiều vô hạn, hệt như đang dỗ dành người thương vậy.
Thư Uyển vẫn im lặng đợi anh trả lời câu hỏi của mình: “Phòng tắm ngay trong phòng ngủ.”
*
Đêm nay gió lặng sóng yên, không hề có một chút gợn sóng nào.
Giang Yến giúp Thư Uyển lấy đồ vệ sinh cá nhân và khăn tắm mới, sau đó anh ra khỏi phòng ngủ chính đi đến phòng dành cho khách.
Thư Uyển lạ giường nên ngủ không sâu giấc, lúc ngủ luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Khi cô mở mắt ra lần nữa thì những tia nắng ban mai ngoài cửa sổ đã lọt vào phòng, một vệt nắng ấm áp dịu nhẹ chiếu lên giường.
Người con gái ngẩn người nhìn chằm chằm lên trần nhà, xoa xoa thái dương một lúc rồi chống khuỷu tay ngồi dậy, bước xuống giường.
Thư Uyển bước xuống giường rồi tiện tay kéo dây áo ngủ đang trượt khỏi vai lên, cô cầm lấy áo choàng tắm đặt trên ghế cạnh đó khoác lên người rồi đi rửa mặt.
Căn phòng ngập tràn mùi thơm ngào ngạt của bữa sáng.
Sau khi rửa mặt xong, Thư Uyển mở cửa bước ra khỏi phòng thì đã thấy Giang Yến đang ngồi ở bàn ăn trong phòng khách, cúi đầu nhìn vào chiếc máy tính bảng trên tay.
Hình như anh đang phải giải quyết chuyện gì đó quan trọng nên lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt trông vô cùng nghiêm túc.
Thấy cô đi tới thì anh ngước mắt nhìn sang, biểu cảm nghiêm túc lạnh lùng ban nãy của anh bỗng trở nên dịu dàng.
“Em ngủ ngon không?” Anh hỏi.
“Cũng ngon.” Giọng Thư Uyển hơi khàn, cô khẽ ho một tiếng.
Giang Yến thản nhiên đặt máy tính bảng xuống rồi lấy một cốc nước ấm đặt lên bàn ăn, sau đó gọi cô lại: “Em lại đây xem mình muốn ăn món nào?”
Thư Uyển đến gần nhìn thử, lúc thấy bữa sáng kiểu Tây và bữa sáng kiểu Trung Quốc trên đĩa thì cô không khỏi mở to mắt: “Sao anh mua nhiều đồ ăn sáng thế?”
Giang Yến coi đó là lẽ đương nhiên: “Tôi không biết em thích ăn gì nên mua nhiều một chút để cho em chọn.”
Người con gái kéo ghế ngồi xuống, nhìn một bàn đầy đồ ăn sáng, cuối cùng cô chọn sữa nóng và bánh sandwich. Giang Yến đưa đồ ăn cho cô, còn mình thì chỉ lấy một tách cà phê.
Thư Uyển thấy cốc cà phê ấy không lớn lắm, nhưng nửa cốc đã là đá rồi.
Với thời tiết như thế này mà mới sáng sớm đã uống đồ lạnh như vậy, anh không sợ đau dạ dày sao?
Thấy cô nhìn mình thì anh lên tiếng hỏi: “Có một tin tốt và một tin xấu, em muốn nghe cái nào trước?”
Thư Uyển cắn một miếng sandwich, thản nhiên lựa chọn: “Tin xấu đi.”
Giang Yến: “Tin xấu là nhân viên bảo trì của chung cư nói rằng cần phải sửa lại đường ống nước. Còn phần sàn nhà, vì bị ngấm nước ở vài chỗ nên đã hỏng, cần phải sửa chữa lại.”
Thư Uyển nghe kết quả này cũng không mấy ngạc nhiên, cô chớp mắt hỏi tiếp: “Vậy tin tốt thì sao?”
Giang Yến cầm tách cà phê trong tay, anh dựa lưng vào ghế, nhìn cô mỉm cười đầy thâm ý: “Tin tốt là em sẽ ở lại chỗ tôi một thời gian.”
Thư Uyển: “Đây là tin tốt à?”
Giang Yến cũng bắt chước cách hỏi của cô: “Chẳng lẽ không phải à?”
Thư Uyển hơi khựng người lại, cô đang định nói tiếp thì anh đã cất lời trước: “Thư Uyển, nếu em ở lại nhà tôi thì mọi việc khác đều có tôi lo liệu, như vậy không tốt sao?”
Anh khẽ khàng thủ thỉ, đôi mắt dịu dàng ấy chứa đựng một tình yêu nồng nàn, da diết, khiến lòng người mê đắm không sao thoát ra được.
Nói theo cách này thì có vẻ như Giang Yến mới là người chịu thiệt, cô gái cứng họng, lát sau mím môi nhận thua.
Giang Yến mỉm cười đứng dậy, lúc này mới nói đến chuyện chính: “Chiều nay em có rảnh không? Tôi dẫn em đi xem một vài mẫu thiết kế lại phòng nhé, em thích kiểu nào thì tôi sẽ cho người trang trí lại theo ý em.”