Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Cơ hội hiếm có
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, lại có thêm những vị khách khác đến tìm Kiều Thụy Dương.
Một nam một nữ. Người đàn ông đeo kính, tướng mạo bình thường, tay đeo đồng hồ đắt tiền, trông có vẻ lớn tuổi hơn. Cô gái đi cùng có vẻ ngoài ngọt ngào, khuôn mặt bầu bĩnh hồng hào như quả đào, toát lên vẻ ngây thơ, hồn nhiên.
Họ chào Kiều Thụy Dương rồi tìm một chỗ trống để ngồi.
Cô gái kia dường như không chịu ngồi yên. Khi thấy Thư Uyển đang ngồi một mình uống rượu, không có ai bên cạnh, cô ta liền tiến lại gần, mỉm cười chào hỏi: “Chào cô!”
Thư Uyển hơi ngơ ngác một lát, sau đó ngước đôi mắt trong trẻo nhưng có phần lạnh nhạt nhìn sang cô ta, đáp lại: “Chào cô.”
Cô gái mỉm cười, để lộ lúm đồng tiền duyên dáng: “Cô đẹp thật đấy, vừa nãy tôi liếc mắt một cái đã thấy cô rồi.”
“Cảm ơn.” Thư Uyển gật đầu, cười nhẹ, “Cô cũng rất đẹp.”
“Cô cũng là sinh viên à?”
“Ừm.”
“Tôi cũng là sinh viên.” Cô gái lẩm bẩm như đang suy nghĩ điều gì đó. Nhưng Thư Uyển không có ý định tiếp tục trò chuyện nên không nói gì thêm.
Không ngờ một lát sau, cô gái kia lại tiến sát lại gần, khẽ hỏi Thư Uyển: “Cô đi theo ai vậy?”
Thư Uyển lắc nhẹ ly rượu, không quá để tâm đến ẩn ý trong câu hỏi này, liền thẳng thắn nói tên Giang Yến.
Cô gái kia lập tức trợn tròn mắt: “Giang Yến… Trời đất! Cô giỏi thật đấy!”
Giỏi ư?
Thư Uyển không hiểu cô gái này có ý gì. Khi cô đang thắc mắc thì nghe cô ta nói tiếp: “Vậy một tháng anh ấy cho cô bao nhiêu tiền? Cô đẹp thế này, chắc phải được khoảng này không?”
Vừa nói, cô ta vừa giơ tám ngón tay về phía Thư Uyển.
Thư Uyển im lặng.
Đến lúc này, Thư Uyển mới chợt nhận ra.
Cô gái này hỏi “đi theo ai?” chứ không phải “đi cùng ai đến?”
Thư Uyển nhíu chặt mày, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu.
Đây là lần đầu tiên có người diễn tả mối quan hệ của cô và Giang Yến theo cách như vậy.
Cô nghiêm túc giải thích với cô gái kia: “Cô hiểu lầm rồi, tôi và anh ấy không phải mối quan hệ như cô nghĩ.”
Cô ta chớp chớp mắt đầy khó hiểu, hỏi: “Đưa cô đến nơi sang trọng thế này mà, không phải người tình thì là quan hệ gì?”
Thư Uyển không trả lời cô gái đó.
Bởi vì sau khi hỏi vặn Thư Uyển xong, người đàn ông dẫn cô ta đến vẫy tay gọi cô ta như gọi một con thú cưng. Anh ta chỉ kêu một tiếng, cô ta đã vội vã chạy lại ngay lập tức.
Thư Uyển ngồi tại chỗ, nhìn cô gái mà vài giây trước còn đang trò chuyện với mình, giờ đã cười tủm tỉm nhào vào lòng người đàn ông kia. Cô ta lấy món tráng miệng trên bàn, hờn dỗi đút vào miệng đối phương. Cảnh tượng này khiến Thư Uyển đột nhiên cảm thấy hơi không chân thực.
Thư Uyển hơi giật mình, ngước mắt đánh giá những vị khách đang ngồi xung quanh. Lúc này cô mới nhận ra, mỗi người đàn ông đến đây đều có một cô gái trẻ đồng hành bên cạnh.
Những cô gái ấy ai nấy đều trẻ trung, xinh đẹp, duyên dáng thướt tha, tràn đầy sức sống. Khi ngồi cạnh những người đàn ông đó, họ đều cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Vốn dĩ cô chẳng nghĩ nhiều, nhưng nghe cô gái kia nói vậy, đến lúc này cô mới nhận ra rằng cái vòng tròn này không hề đơn giản như cô vẫn tưởng.
Nhưng với số lượng nam nữ nhiều như vậy, chẳng lẽ tất cả bọn họ đều có mối quan hệ không rõ ràng sao? Không có lấy một mối quan hệ trong sáng nào ư?
Thư Uyển ngạc nhiên, cô ngẩn ngơ nhìn những người đang sống trong xa hoa ấy, nhìn các cô gái đang mỉm cười tựa vào vòng tay của những người đàn ông bên cạnh.
Cô gái cau mày, chìm đắm trong suy nghĩ nên không nhận ra Giang Yến đã gọi điện xong và đang đi về phía mình.
Mãi đến khi anh bước đến trước mặt, gọi cô một tiếng: “Em đang nghĩ gì vậy? Sao mà chăm chú thế.”
Suy nghĩ của Thư Uyển đột nhiên bị cắt ngang.
“Không nghĩ gì cả.” Cô đáp.
Anh cụp mắt nhìn cô: “Nếu em thấy ở đây vô vị quá thì đi xã giao với tôi nhé?”
Thư Uyển ngước mắt nhìn anh, không hiểu sao bên tai lại vang lên giọng nói của cô gái kia: “Anh ấy đưa cô đến đây mà, không phải người tình thì là gì?”
Anh coi cô là gì?
Thư Uyển tự hỏi thầm trong lòng, cuối cùng cô bình tĩnh lại, lắc đầu với anh, nói rằng mình không đi.
“Em không muốn đi thật à?” Giang Yến ngẩng đầu, thoáng nhìn về phía xa, sau đó quay lại nhìn cô: “Tôi sợ em không đi sẽ hối hận đấy.”
Sẽ hối hận ư?
Cô gái nhìn theo hướng ánh mắt của anh, lúc nhìn thấy người đứng đó thì lập tức sững sờ.
Cách đó không xa có hai người đàn ông và một người phụ nữ.
Trong số đó có một ông lão dáng người hơi khom, tóc hoa râm, mặc bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn. Đó chính là Lý Thừa Dương – bậc thầy quốc họa lừng danh của Trung Quốc.
Lý Thừa Dương sinh ra trong gia đình có truyền thống hội họa ở Giang Nam, năm nay đã bảy mươi tuổi.
Trong giới có lời đồn rằng, năm ba tuổi ông đã bắt đầu học vẽ, mới chỉ bảy tuổi đã vụt sáng nổi tiếng sau bức tranh “Diễn Ngư Đồ”. Năm mười sáu tuổi, ông được đặc cách nhận vào học viện nghệ thuật hàng đầu trong nước. Khi tốt nghiệp đại học, bức tranh “Nam Sơn Tố Mai” của ông đã được bán đấu giá với giá hàng triệu đô la Mỹ.
Cả đời Lý Thừa Dương dốc lòng cống hiến cho sự nghiệp sáng tác, đến nay ông vẫn chưa dừng bút nghỉ ngơi.
Điều quan trọng nhất là ông từng là giáo viên dạy quốc họa của Hạ Thu Nhã.
Từ nhỏ, Thư Uyển đã theo mẹ học hội họa, cô cũng đã nghe không ít câu chuyện về Lý Thừa Dương.
Chính cô cũng đã mua rất nhiều sách và album tranh liên quan đến Lý Thừa Dương, cũng như đã nhiều lần đến các buổi triển lãm nghệ thuật của ông. Cô nhớ lại, hồi nhỏ, lần đầu tiên Hạ Thu Nhã dạy cô cầm cọ vẽ, bà đã nói với cô rằng: “Nếu không có thầy Lý Thừa Dương, mẹ đã không thể kiên trì học vẽ lâu đến như vậy.”
Tất nhiên, cô cũng nhớ rõ thời điểm Hạ Thu Nhã nhập viện. Bà đã nắm tay cô, lẩm bẩm rất nhiều lần: “Con phải học vẽ tranh thật tốt nhé, hãy đến những nơi cao hơn, hãy đi ngắm nhìn phong cảnh trên đỉnh núi chứ đừng đi theo con đường của mẹ, để rồi khi về già mới thấy hối hận…”
Nhiều năm qua, Thư Uyển vẫn luôn muốn gặp Lý Thừa Dương một lần, nhưng ông lại không có bất kỳ hoạt động công khai nào. Vì thế, cô chỉ biết được tin tức mới nhất của ông thông qua một số cuộc phỏng vấn trực tuyến mà thôi.
Vậy mà hôm nay, cô lại tình cờ gặp được ông tại bữa tiệc rượu này.
Một cuộc gặp gỡ không hề có sự chuẩn bị trước.
Nhìn ánh mắt chăm chú của Thư Uyển, Giang Yến biết sự sắp xếp hôm nay của mình đã thành công.
“Tôi thấy trong phòng em có rất nhiều tập tranh của ông ấy nên tôi đoán em là fan hâm mộ của ông ấy.” Giang Yến hỏi tiếp: “Ông Lý rất ít khi tham gia những hoạt động như vậy, hôm nay là cơ hội hiếm có đấy, em thật sự không muốn đi sao?”
Làm sao Thư Uyển có thể từ bỏ cơ hội này được chứ.
Tất cả sự chú ý của cô đều đổ dồn vào Lý Thừa Dương. Cô trả lời chắc như đinh đóng cột: “Đi chứ!”
Thư Uyển nhớ rất rõ, trong số ít những khoảnh khắc căng thẳng trong cuộc đời, quãng đường ngắn ngủi này chính là quãng đường khiến cô cảm thấy thấp thỏm nhất.
Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, ngay cả lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi. Cô hít một hơi thật sâu, đi theo Giang Yến về phía Lý Thừa Dương.
Giang Yến thấy cô căng thẳng như vậy nên dựa gần, thì thầm vào tai cô: “Đừng sợ, cứ nói những gì em muốn nói thôi.”
Thư Uyển nhẹ nhàng “vâng” một tiếng.
Cuối cùng cũng đi tới, Giang Yến là người lên tiếng trước: “Ông Lý, đã lâu không gặp.”
Lý Thừa Dương nghiêm nghị nhìn đôi trai gái trước mặt. Ông im lặng một lát rồi nheo mắt lại.
Dưới cặp kính là đôi mắt nhăn nheo, già nua nhưng đầy vẻ nghiêm nghị.
“Ông còn tưởng là ai chứ, hóa ra là cậu nhóc nhà họ Giang đây mà.” Lý Thừa Dương nhận ra người đang nói chuyện với mình là Giang Yến. Ông giơ tay đẩy kính lên, nở nụ cười ôn hòa: “Ông nội con gần đây thế nào rồi?”
Giang Yến: “Ông của con vẫn khỏe ạ. Ông con nếu không cầm chim chóc đi dạo thì là ngồi viết thư pháp, rất nhàn nhã.”
“Vậy ư? Vậy xem ra sắp tới ông phải tìm thời gian chơi cờ với ông ấy mới được.”
“Ông đến lúc nào cũng được ạ, con sẽ dặn người làm chuẩn bị sẵn hai bình rượu hoa đào ở nhà.”
“Con đó nhé, tính cách y chang cha của con vậy.” Lý Thừa Dương vui vẻ trêu đùa, hai mắt nheo lại trông cực kỳ thân thiện.
Thấy tâm trạng của ông rất tốt, Giang Yến liếc sang Thư Uyển đang đứng bên cạnh, đổi chủ đề: “Đúng rồi, để con giới thiệu với ông một chút.”
“Đây là bạn của con, cô ấy là sinh viên chuyên ngành hội họa Trung Quốc tại khoa Mỹ thuật của Đại học Nam Thành, cũng là một người hâm mộ trung thành của ông đấy ạ.”
“Người hâm mộ à?” Lý Thừa Dương nhìn Thư Uyển, nói đùa: “Ông còn có một fan hâm mộ trẻ tuổi như thế này ư?”
“Cháu gái, cháu tên gì?” Ông hỏi.
Thư Uyển chầm chậm thở ra một hơi. Lúc ông nhìn sang, cô vội vàng lễ phép gật đầu chào ông: “Chào thầy Lý ạ, cháu tên Thư Uyển.”
“Thư Uyển… Cái tên này rất hay, xinh đẹp rung động lòng người, khí chất nhã nhặn.” Lý Thừa Dương lẩm bẩm tán thưởng. Khi nhìn thấy mặt mày của cô, ông cứ cảm thấy mình đã gặp cô ở đâu rồi, vậy nên ông nhíu mày hỏi: “Nhưng mà sao ông cảm thấy cháu quen quen vậy nhỉ?”
Thư Uyển giật mình nhưng không nói gì.
Cùng lúc này, Giang Yến ở bên cạnh thấy trợ lý đứng cách đó không xa đến tìm mình. Thấy vậy, anh nhìn sang ông Lý: “Ông Lý ơi, con xin lỗi, không tiếp chuyện được nữa ạ. Mọi người cứ nói chuyện tiếp đi ạ.”
Lý Thừa Dương xua tay: “Con cứ đi đi.”
Giang Yến hơi lo lắng cho Thư Uyển. Anh cụp mắt xuống, khẽ hỏi cô: “Em ở một mình được không?”
Thư Uyển đáp “được”. Lúc này anh mới yên tâm rời đi.