Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Dằn mặt Đường Nhu
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau cuộc cãi vã gay gắt ở giảng đường hôm đó, Thư Uyển và Đường Nhu chính thức trở mặt với nhau.
Thư Uyển không mấy bận tâm đến chuyện này, cô cũng không thấy khó chịu hay bất tiện gì khi phải sống chung ký túc xá, vì dù sao cô cũng chỉ giao thiệp với Hạ Mãn Nguyện là chính.
Nhưng có vẻ Đường Nhu lại không chịu để cô yên.
Hôm đó, sau khi Thư Uyển tạm biệt Giang Yến và trở về ký túc xá, vừa bước vào, cô đã thấy toàn bộ quần áo đang phơi ngoài ban công của mình đều rơi vương vãi dưới đất.
Đường Nhu đang ngồi ở chỗ mình, vừa ngâm nga một điệu hát vừa sơn móng tay, với vẻ mặt như muốn đối đầu với Thư Uyển đến cùng.
Chu Nguyệt thấy Thư Uyển đi vào, liếc nhìn cô một cái, do dự mãi rồi lại thôi, cuối cùng vẫn cúi đầu xuống.
Giữa người với người là như thế đấy, cho dù là người hiền lành tốt bụng đến mấy thì cũng sẽ luôn bị vài kẻ khác ghen ghét, đố kỵ mà thôi.
Dù bản thân không khiêu khích họ nhưng họ vẫn thấy chướng mắt cô.
Cô không muốn có quá nhiều quan hệ xã giao, vì càng nhiều thì càng dễ phát sinh những va chạm không đáng có.
Người yếu đuối có thể giả vờ như không có gì, im lặng chịu đựng và tự mình giải quyết.
Nhưng Thư Uyển thì không, cô sẽ không bao giờ để ai bắt nạt mình, và cũng sẽ không bao giờ nể mặt bất cứ ai cố tình khiêu khích mình.
Thư Uyển đứng ở cửa ra vào, đứng im chăm chú nhìn Đường Nhu.
Không biết Đường Nhu có liếc nhìn Thư Uyển hay không, nếu có thì chắc chắn cô ta sẽ bị sự lạnh lẽo trong ánh mắt của Thư Uyển khiến cho sợ hãi.
Một lúc sau, Thư Uyển lên tiếng: “Đường Nhu.”
Nhưng khi cô vừa định nói tiếp thì cánh cửa ký túc xá phía sau bỗng nhiên mở ra.
“Á! Uyển Uyển, cậu đứng đây làm gì thế?” Hạ Mãn Nguyện ôm một hộp chuyển phát nhanh đi vào, nàng bước đến chỗ ngồi của mình, đặt đồ trên tay xuống, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy quần áo rơi vương vãi ngoài ban công: “Trời ơi! Chuyện gì thế này! Sao quần áo của Uyển Uyển lại rơi hết xuống đất vậy?”
Thư Uyển im lặng.
Đường Nhu trả lời nàng: “Chắc là bị gió thổi đấy, lúc tôi và Chu Nguyệt bước vào phòng thì đã thấy quần áo đã rơi đầy dưới sàn rồi.”
“Gió? Hôm nay gió lớn đến vậy sao?” Hạ Mãn Nguyện nghi ngờ nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều, nàng đi đến ban công cúi người nhặt quần áo lên: “Uyển Uyển, cậu có muốn giặt lại không? Mình cũng đang định đi giặt quần áo đây.”
Thư Uyển đang định nói thì bị Hạ Mãn Nguyện cắt ngang.
Cô liếc nhìn Đường Nhu, tạm thời bỏ qua chuyện này, nhưng cô không ngờ rằng sự dễ dãi của mình lại càng khiến đối phương trở nên quá quắt hơn.
Ba ngày sau, vào chiều thứ sáu.
Trên đường đến thư viện, mới đi được nửa đường thì Thư Uyển phát hiện mình quên mang vở ghi chép ôn thi CET-6. Cô định đi thẳng đến thư viện để giữ chỗ, nhưng Hạ Mãn Nguyện lại muốn mượn vở để xem, nên cả hai đành phải bắt xe quay về ký túc xá.
Hôm nay vốn là một ngày bình thường nhưng vừa bước vào ký túc xá, cả Thư Uyển và Hạ Mãn Nguyện đều giật mình sửng sốt.
Những cuốn sổ vốn được Thư Uyển đặt trên bàn, giờ đây không hiểu sao những trang giấy bên trong đều rải rác khắp mặt đất, một nửa nằm trên bàn, một nửa rơi xuống sàn nhà, trông vô cùng bừa bộn.
Sàn nhà trong ký túc xá vừa mới được lau, vết nước còn chưa kịp khô, chữ viết trên giấy đã bị nước làm nhòe đi hết.
“Chuyện này…” Hạ Mãn Nguyện ngẩng đầu nhìn Thư Uyển, bỗng nhớ lại chuyện quần áo của Thư Uyển bị rơi trên ban công hôm trước, nàng hạ giọng hỏi cô: “Lần này lại là Đường Nhu làm à?”
Nếu không phải cô ta thì còn có thể là ai khác?
Thư Uyển không nói gì nhưng vẻ mặt dần trở nên âm trầm.
Một tiếng “rầm”, cô ném mạnh cuốn sách trong tay xuống bàn, cầm con dao rọc giấy trong hộp bút lên, bình tĩnh đi về phía Đường Nhu.
Mặc dù Đường Nhu đang xem chương trình giải trí nhưng tai cô ta vẫn luôn lắng nghe động tĩnh của hai người kia. Khi biết Thư Uyển đi đến, cô ta hơi chột dạ, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
“Đường Nhu.” Thư Uyển đứng lại bên cạnh chỗ ngồi của cô ta.
Đường Nhu ấn nút tạm dừng, quay đầu lại nhìn cô, với vẻ mặt khinh thường, trả lời cô gái trước mặt mình: “Chuyện gì?”
“Cậu đã từng nghe qua câu này chưa?” Thư Uyển cụp mắt, cười nhạt nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng và nghiêm nghị.
Đường Nhu nghe mà khó hiểu: “Gì cơ?”
Thư Uyển mỉm cười không nói gì, cô đưa tay lên kệ sách cầm lấy bức tranh mà Đường Nhu vừa hoàn thành hai ngày trước.
Tiếng “răng rắc” giòn tan khi lưỡi dao rọc giấy trượt ra khỏi vỏ nhựa vang lên.
Đường Nhu phản ứng hơi chậm, đợi đến khi cô ta đưa tay ra định chộp lấy thì bức tranh đã bị Thư Uyển rạch ba nhát sâu hoắm.
Bức tranh đó là công sức Đường Nhu đã vẽ suốt một tháng trời. Bọn họ đều học cùng chuyên ngành nên Thư Uyển biết rõ làm cách nào để khiến cô ta suy sụp ngay lập tức.
Sắc mặt Đường Nhu lập tức trở nên tái nhợt, cô ta giận dữ trợn mắt nhìn Thư Uyển như thể giây tiếp theo sẽ lao đến ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Ngược lại, Thư Uyển lại rất thong dong bình tĩnh, cảnh cáo cô ta lần cuối cùng: “Đường Nhu này, nếu muốn làm chuyện xấu sau lưng người khác thì đừng để lại dấu vết. Nếu đã bị bắt quả tang thì cậu nên biết rằng, tất cả chuyện ác mà cậu đã làm với người ta, một ngày nào đó người ta sẽ trả lại cậu gấp mười lần.”
Thư Uyển nói xong thì tiện tay ném bức tranh vào thùng rác gần đó, đồng thời nhắc nhở cô ta: “À còn nữa, mấy thứ rác rưởi như này cậu nhớ vứt hết vào thùng rác đấy nhé.”
Hạ Mãn Nguyện nhìn cảnh này mà đơ cả người.
Mặc dù sau khi quen nhau, Hạ Mãn Nguyện biết cô là một người lạnh lùng nhưng cũng dịu dàng không kém, cô tuyệt đối không phải kiểu người chuyên đi gây sự với người khác, nhưng nàng không ngờ cô lại quyết đoán đến thế.
Hạ Mãn Nguyện vẫn còn thấy choáng váng lắm.
Thư Uyển quay lại đi về phía nàng.
“Mãn Nguyện, chúng ta đi thôi.” Thư Uyển vừa nói vừa mở cửa ký túc xá, không quay đầu lại, bước nhanh ra ngoài.
“À…” Hạ Mãn Nguyện nhanh chóng cầm mấy cuốn sách trên bàn của Thư Uyển rồi đuổi theo cô: “Uyển Uyển ơi! Chờ mình với!”