Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Màn Ra Mắt Của Đạo Y Chu Cẩm Uyên
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 01.
Dưới chân núi Hương Lộc, thành phố Hải Châu, tỉnh Hải Châu.
Tháng Chín, dù đã qua đỉnh điểm mùa hè nhưng vẫn phải chịu đựng cái nắng gay gắt của những ngày đầu thu. Mặt trời đứng bóng trên đỉnh đầu, người đi đường thưa thớt. Dưới một tán cây, vài người đang giằng co, cãi vã, tiếng tranh cãi mỗi lúc một lớn.
Ở giữa là một người phụ nữ lớn tuổi, đang ôm một đứa bé chừng bảy, tám tuổi, lúc cười lúc khóc, nước dãi chảy ròng ròng một cách vô thức.
Bên trái bà, một vị đạo sĩ râu dài mặc đạo bào đứng hơi nghiêng người. Dù giữa trời nắng gắt, ông ta vẫn không hề đổ một giọt mồ hôi, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ toát lên vài phần tiên phong đạo cốt.
Bên phải là hai người trẻ tuổi, một trong số đó mặc áo blouse trắng. Hai thanh niên sốt ruột nói với bà lão: “Bà Dương ơi, đừng làm chuyện dại dột. Có bệnh thì phải đi bệnh viện khám. Bà đi theo người ta chữa mẹo, chữa bùa phép chỉ làm chậm quá trình hồi phục của bé thôi!”
Đạo sĩ râu dài ngạo nghễ nhìn họ, nói: “Cậu trai à, bần đạo biết các cậu suy nghĩ cho bệnh nhân, nhưng trên đời này có nhiều chuyện các cậu không biết lắm đấy.”
Người mặc áo blouse trắng là một y sinh đang thực tập tại bệnh viện, cũng là hàng xóm của bà lão. Cậu ta tức giận nói: “Tôi chỉ biết ông đang lừa tiền người khác!”
Người trẻ tuổi còn lại là cháu trai của người phụ nữ. Anh biết người cô của mình theo Đạo giáo, nhưng ngày thường cô chỉ hay đi viếng các Đạo quán chính quy, như Hương Lộc Quán trên núi Hương Lộc gần nhà. Những nơi đó tuyệt đối không bao giờ khuyên tín đồ không đi bệnh viện, vì thế gia đình cũng không phản đối việc cô gửi gắm tinh thần vào các hoạt động tâm linh.
Nhưng hôm nay, người cô của anh tự nhiên bị một kẻ giả danh đạo sĩ lừa gạt, khiến anh không thể nhịn nổi nữa, cũng lên tiếng chỉ trích: “Cô ơi, cô đã thấy đạo trưởng ở Hương Lộc Quán khuyên tín đồ chỉ cúng bái mà không đi bệnh viện bao giờ chưa?”
Sắc mặt người phụ nữ hơi do dự, nói: “Nhưng vị đạo trưởng này rất tài giỏi, mấy đứa không nghe thấy sao? Ông ấy vừa nhìn tướng mặt Nguyên Nguyên đã biết cha mẹ nó qua đời vì tai nạn giao thông từ khi nó còn bé. Hơn nữa, nhìn triệu chứng của Nguyên Nguyên còn không giống trúng tà sao? Hết khóc lại cười, không nghe lời ai, thỉnh thoảng còn đánh người khác. Bệnh viện chữa không hết bệnh thì thà đi chữa bùa phép còn hơn.”
“Bà Dương!” Cậu y sinh lớn tiếng nói: “Đây là dấu hiệu của bệnh tâm thần chứ không phải trúng tà gì cả. Bệnh viện lần trước bà đi không phải bệnh viện tốt, chúng ta đổi sang bệnh viện tuyến tỉnh nhé!”
Một bên muốn đưa bà Dương đi, còn đạo sĩ kia thì giơ tay ngăn cản, khiến tình hình trở nên cực kỳ hỗn loạn.
“Mọi người đang làm gì thế? Tiểu Dương?”
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Người trẻ tuổi quay đầu nhìn, lập tức vui mừng ra mặt. Người vừa xuất hiện chính là đạo trưởng Triệu của Hương Lộc Quán, vốn rất thân thiết với người cô của anh. Hình như ông ta vừa đi đâu đó về, phía sau còn dẫn theo một thiếu niên khôi ngô mặc đạo bào màu xanh nhạt, khuôn mặt rất xa lạ, trông có vẻ là người từ nơi khác mới đến.
“Đạo trưởng Triệu! Ông mau xem giúp tôi, mấy hôm trước Nguyên Nguyên ở trường đánh nhau với bạn một trận rồi sau đó tâm thần có vấn đề. Tên lừa đảo này nói Nguyên Nguyên bị trúng tà, không cho đi bệnh viện mà bảo phải cúng bái, làm pháp sự gì đó, mỗi đợt lấy tám trăm tệ.”
Trông thấy đạo trưởng Triệu, gã đạo sĩ lang thang quanh chân núi Hương Lộc để kiếm khách hơi chột dạ nhưng vẫn cố cãi lý rất chính đáng: “Đứa bé đột nhiên có triệu chứng tinh thần bất ổn, chính là dấu hiệu bị ma nhập. Tất cả là vì tuổi nó còn nhỏ, dương khí thấp nên dễ bị vong theo! Từ nhỏ thằng bé gặp nhiều tai ương, nạn kiếp, cha mẹ chết sớm, nếu không vượt qua nổi kiếp nạn này thì chắc chắn phải đoàn tụ với cha mẹ dưới cửu tuyền!”
Đạo trưởng Triệu vừa nghe qua loa thì cậu y sinh và gã đạo sĩ lại bắt đầu cãi nhau, ai cũng cho rằng bệnh nhân đi theo mình mới là đúng.
Bà lão cũng nhìn về phía đạo trưởng Triệu như cầu cứu, hy vọng vị này sẽ cho mình chút ý kiến xác đáng. Thật ra trong lòng bà đang thiên về phía gã đạo sĩ giang hồ, dù sao bên kia phán đoán vẫn đúng hơn.
“Đi bệnh viện!”
“Làm lễ cúng!”
“Có vấn đề về tâm thần phải nhanh chóng điều trị!”
“Âm khí quấn thân, nếu không trừ tà sẽ quá muộn!”
...
“Để tôi xem thử được không.”
Một giọng nói trong trẻo vang lên, không cao không thấp nhưng lại đầy sức nặng, làm cuộc tranh cãi lập tức dừng lại.
Tất cả mọi người cùng nhìn về phía người vừa lên tiếng —— Chính là vị đạo sĩ trẻ mới đến đi theo sau đạo trưởng Triệu.
Ngũ quan của người này rất xuất sắc nhưng thoạt nhìn không rõ đã qua tuổi vị thành niên hay chưa, đôi má phúng phính, hai mắt đen láy long lanh toát lên vẻ non nớt.
Nhưng tại sao cậu ta lại bảo để mình xem thử, xem thử cái gì?
Vị đạo trưởng trẻ tuổi bước lên trước, móc từ trong túi ra hai tờ giấy chứng nhận dưới ánh mắt chằm chằm của mọi người: “Chu Cẩm Uyên, đạo sĩ tu tại gia Chính Nhất phái, còn đây là chứng chỉ hành nghề Y học cổ truyền.”
Mọi người: “??”
Thấy sắc mặt của mọi người, đạo sĩ trẻ lại bổ sung một câu: “Tôi là một Đạo Y.”
Nếu vẫn không biết nên tìm bác sĩ hay tìm đạo sĩ?
Thế thì trùng hợp quá, anh có cả hai nghề, rất phù hợp với hoàn cảnh này!
Mọi người: “…………”
Dù là y sinh hay đạo sĩ đều có cảm giác nghẹn lời, thậm chí cảm thấy vô lý. Đến đạo trưởng Triệu cũng khá sốc: “Chu sư đệ, cậu biết cả y thuật sao?”
Hôm nay ông ta mới gặp Chu Cẩm Uyên lần đầu, chỉ biết vị sư đệ có khuôn mặt trẻ thơ này đến từ tỉnh Doanh Châu, là hậu duệ của một gia tộc Chính Nhất Đạo danh giá, hình như đến Hải Châu để tìm việc.
Mặc dù đây đúng là khách của Hương Lộc Quán thật nhưng phải nói rằng, với tuổi tác này, diện mạo này, vừa mở miệng đã đòi chữa bệnh cho người lạ thì quả thật không đáng tin cậy chút nào.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, hai bên lần lượt lên tiếng.
“Tiểu đạo hữu, cậu thì biết cái gì chứ…”
Thằng nhóc từ đâu chạy đến cướp bát cơm của mình! Đạo sĩ râu dài nghĩ thầm.
“Cậu mới bao nhiêu tuổi, lấy chứng chỉ hành nghề y từ đâu vậy?”
Nói đùa gì thế, vừa là đạo sĩ vừa là bác sĩ lại còn là hệ Trung y thần bí… Càng nghe càng thấy không đáng tin!
Hơn nữa, bác sĩ thường phải đi làm đủ một năm sau khi tốt nghiệp mới đủ tư cách thi lấy chứng chỉ hành nghề. Tỷ lệ thi đậu còn rõ ràng đó, xem tuổi tác đối phương chắc chắn không lớn mà đã có chứng chỉ rồi, biết đâu lại là một kẻ lừa đảo nữa thì sao? Y sinh nghĩ.
Bản thân người phụ nữ càng không cần phải nói, hoàn toàn không tin, không vì lý do gì khác, chỉ vì thiếu niên thoạt nhìn quá trẻ.
Ngay sau đó, mọi người đều không để lời thiếu niên vào tai, tiếp tục quay sang đấu khẩu với nhau.
Chu Cẩm Uyên không có vẻ gì là tức giận, chỉ lẳng lặng đến gần sờ nắn tay đứa trẻ. Vẻ ngoài của anh phúc hậu vô hại, tuy bà lão vừa định hỏi anh định làm gì nhưng ngay lập tức lại bị những người còn lại tranh cãi gay gắt làm phân tâm.
Chu Cẩm Uyên dùng một ngón tay xoa bóp vùng dưới ngón tay cái của đứa trẻ, dần dần di chuyển lên mu bàn tay, tiếp đó lên dần vành tai và gáy. Động tác nhẹ nhàng, đều đặn, có tiết tấu rõ ràng.
Bằng những động tác nhẹ nhàng đó, đứa trẻ vốn đang khóc la ầm ĩ đột nhiên dần dần yên tĩnh trở lại!
Sự thay đổi quá lớn khiến hiện trường cũng trở nên yên tĩnh. Mọi người nhìn anh đầy vẻ kỳ quái, xung quanh chỉ còn lại tiếng ve kêu rả rích thê lương cuối mùa.
Mãi đến khi người phụ nữ lắp bắp phá vỡ sự yên lặng: “Nguyên… Nguyên Nguyên? Con không sao chứ?”
Ánh mắt đứa trẻ vẫn hơi ngây ngốc, miệng chảy dãi, không có chút phản ứng nào với câu hỏi của bà mình, cứ như đang trốn trong thế giới riêng của nó. Nhưng dù sao thế cũng khá hơn trước đó rất nhiều, ít nhất nó đã chịu im lặng!
Tiến triển tốt đẹp này rõ ràng là nhờ vị đạo trưởng trẻ tên Chu Cẩm Uyên.
Trước sự phấn khích của bà lão và sự kinh ngạc cùng hoang mang của mọi người, Chu Cẩm Uyên giải thích rất tự nhiên: “Vừa rồi tôi đã phong ấn một số huyệt trong mười ba huyệt quỷ, như Quỷ Tín, Quỷ Tâm, Quỷ Lộ, Quỷ Chẩm, v.v., để ngăn chặn tà khí hoành hành.”
Hóa ra là thế, không thể trông mặt mà bắt hình dong được, vị đạo trưởng này quả thực là cao thủ của Huyền môn!
Hai người bên kia tranh chấp cả buổi trời mà không ai làm được như vị đạo sĩ trẻ này, vừa ra tay là đứa trẻ chuyển biến tốt ngay. Hơn nữa, anh còn giải thích rõ ràng về việc phong ấn quỷ huyệt, tà khí các thứ rất có lý, không giống những lời bịa đặt, nên càng khiến bà lão thêm tin tưởng không chút nghi ngờ.
Về phần những người khác, đừng nói là y sinh hay cháu trai kia, đến gã đạo sĩ râu dài cũng không khỏi âm thầm run rẩy: Chết tiệt, chẳng lẽ trúng tà thật?
Đạo sĩ kia tuy tuổi trẻ nhưng có quen biết đạo trưởng Triệu, lại có tay nghề cao, bà lão lập tức quay sang cầu cứu anh: “Đạo trưởng mau cứu cháu tôi với, xin hãy trừ tà cho Nguyên Nguyên nhà chúng tôi!”
“Xin bà đừng sốt ruột,” Chu Cẩm Uyên trấn an bà lão rồi rút bọc kim châm mang theo người trong túi: “Không sao đâu, bây giờ cháu sẽ châm cứu để truyền dương khí thông qua kinh lạc, xua tan tà khí, bé sẽ tốt lên rất nhanh.”
Người trẻ tuổi và y sinh vừa rồi cũng bị dọa giật mình, nhưng trong lòng cứ cảm thấy có điều không ổn, muốn lên tiếng ngăn cản. Không ngờ Chu Cẩm Uyên chỉ giơ tay véo vào vai mỗi người hai cái khiến cơ bắp họ lập tức mềm ra, không thể dùng sức được nữa, trông cực kỳ kỳ quái.
Đừng nói ngăn cản Chu Cẩm Uyên, bây giờ có muốn rút điện thoại gọi cảnh sát cũng không cầm nổi điện thoại.
Đạo trưởng Triệu vốn cũng định tiến lên ngăn cản, nhưng liếc thấy kết cục của những người kia liền không dám đến gần nữa, chỉ đành cẩn thận khuyên can, thậm chí còn lôi cả tên quán chủ ra để gây áp lực. Đương nhiên thôi, lỡ có chuyện gì thì cuối cùng Hương Lộc Quán của họ cũng phải gánh trách nhiệm cùng còn gì nữa.
“Đạo trưởng Triệu, ông cứ để cậu ấy giúp cháu trai tôi đi, mọi người cùng một nhà cả mà!” Người phụ nữ lớn tuổi chẳng những không nghe lời khuyên can, ngược lại còn túm lấy đạo trưởng Triệu năn nỉ không ngừng, chỉ sợ ông ta không cho đạo trưởng trẻ tuổi trừ tà.
Đạo trưởng Triệu bồn chồn: “Cậu ấy chỉ là khách của quán chủ chúng tôi thôi.”
Bà lão: Thế lại càng tốt.
Nếu đã quen biết quán chủ thì lại càng đáng tin cậy.
Đạo trưởng Triệu: “…”
Chu Cẩm Uyên hoàn toàn bỏ qua tình hình hỗn loạn mà đỡ đứa trẻ ngồi xuống đất, tiến hành chẩn trị tại chỗ. Trước hết, anh xem mạch tượng, sau đó xoa ấn nhẹ lên vài nơi trên người đứa trẻ, sát trùng tiêu độc. Tiếp theo, anh tập trung tinh thần tĩnh tâm rồi châm kim vào các huyệt đạo. Sau khi châm được một lúc, anh rút kim ra rồi tiếp tục châm xuống. Lặp đi lặp lại như vậy vài lần, toàn bộ quá trình châm cứu mất khoảng vài phút đồng hồ.
Đứa trẻ vẫn giữ tình trạng ngơ ngẩn, không có chút phản ứng nào với kim châm. Ngược lại, Chu Cẩm Uyên như đang cảm nhận dương khí bên dưới, một tay châm kim, tay kia liên tục kết ấn.
Châm cứu xong, Chu Cẩm Uyên thu dọn đồ nghề rồi dặn dò: “Cứ để nguyên kim ở đó một lúc, dương khí vẫn đang lưu thông.”
Sắc mặt anh rất nhẹ nhàng như vừa làm một chuyện nhỏ không tốn chút sức lực nào, còn ung dung châm chọc: “Đúng rồi, lúc nãy có ai nói đứa trẻ này nhiều tai ương, nạn kiếp. Tôi lại thấy tuy lúc nhỏ phải trải qua nhiều chuyện gập ghềnh nhưng thân thể bé rất cường tráng khỏe mạnh, gặp chuyện hiểm nghèo nhưng có thể gặp dữ hóa lành. Thế mà bên ngoài người ta miệng rộng như ngựa, tướng mặt tham lam. Bà ơi, đừng thấy đạo sĩ giang hồ nào nói gì cũng tin nhé.”
Đạo sĩ râu dài: “…”
Bà lão quay sang đánh giá vị “đạo sĩ giang hồ” kia.
Ui chao, đúng là giống ngựa thật…
Khóe môi đạo sĩ giang hồ giật giật vì tức tối, nhưng vẫn phải duy trì phong thái của một cao nhân nên cười lạnh: “Đừng khua môi múa mép, để tôi xem một thằng nhóc ranh như cậu có được năng lực gì.”
Mới tí tuổi thì có thể có năng lực gì, dù sao ông ta cũng đã lăn lộn giang hồ nhiều năm. Vừa rồi chỉ bất ngờ bị dọa mà thôi, về sau liền nhanh chóng suy nghĩ cẩn thận hơn. Thiếu niên này cùng lắm chỉ dùng mấy thủ thuật mà ông ta không biết thôi, ai mà chẳng là kẻ lừa đảo, còn dám lấy người khác ra làm bậc thang, khoe khoang khoác lác quá mức mà không sợ gió thổi bay lưỡi. Thế là đạo sĩ râu dài đứng dưới tán cây, chắp tay trước ngực như hổ rình mồi, tính toán xem thằng nhóc lừa đảo kia rốt cuộc sẽ trừ tà bằng cách nào.
Những người khác thấy Chu Cẩm Uyên ra tay thì rất lo lắng mà không thể ngăn cản được. Vừa rồi, thủ pháp của Chu Cẩm Uyên đúng là rất khó tin nhưng vẫn chưa đủ thuyết phục, khiến họ sợ anh sẽ gây hại cho đứa trẻ.
—— Cậu y sinh luôn cảm thấy hệ thống chữa bệnh của ngành Y học cổ truyền cứ thần bí, không đáng tin kiểu gì, nhưng phương pháp châm cứu thì đúng là có chút hiệu quả thật. Cậu ta thực tập ở bệnh viện, thỉnh thoảng cũng thấy giáo sư hướng dẫn mời bác sĩ châm cứu về cùng hội chẩn.
Nhưng tiền đề là người ta vẫn là bác sĩ đàng hoàng, chứ đạo sĩ này ai biết có phải bác sĩ thật không? Cái gì mà dương khí trừ tà, huyệt quỷ, chưa từng nghe qua, có khi cũng là đồ giả giống tờ chứng chỉ hành nghề y mà thôi.
Nhưng điều khiến cậu ta sửng sốt đã xảy ra, khoảng mười phút sau, toàn thân Nguyên Nguyên đột nhiên run rẩy, đôi mắt đảo một cái, lập tức trở nên tỉnh táo. Sau khi nhìn quanh một vòng, nó mở miệng non nớt gọi: “Bà ơi, con khát nước.”
Ngữ khí, biểu cảm đều bình thường, tinh thần tỉnh táo, hoàn toàn không thể tưởng tượng được mười phút trước đây nó vẫn còn là một đứa bé chảy dãi, cười ngây ngô, không có phản ứng với bên ngoài suốt mấy ngày trời.
Những người khác đầu tiên là kinh ngạc, sau đó chuyển sang rùng mình.
Trời đất ơi, chẳng lẽ thật sự có chuyện trúng tà? Nếu không phải thì giải thích tình huống này như thế nào?
Bà lão mừng rỡ khôn xiết. Từ sau khi cháu trai “trúng tà”, nó liền không còn phản ứng gì với mọi vật xung quanh nữa, không kêu đói, đại tiểu tiện cũng không thể tự khống chế. Hiện giờ cậu bé đã nhận ra bà của mình, còn có thể biểu đạt là mình khát nước!
Nhìn thế này chẳng phải là hồi phục như bình thường rồi sao?
Chu Cẩm Uyên không hề kinh ngạc chút nào, từ tốn nói: “Bà cho bé uống nước, đừng đụng vào kim châm, lát nữa cháu sẽ rút ra.”
“Vâng, vâng!” Bà lão vừa cho cháu trai uống nước vừa cảm ơn vị thiếu niên: “Đạo trưởng, cảm ơn cậu, thật sự cảm ơn cậu! Phải nói thế nào đây… cậu tài giỏi quá đi mất!”
Mấy căn bệnh kỳ dị như trúng tà dù có đi bệnh viện cũng không thấy khá hơn chút nào, chỉ có cao nhân là tài giỏi nhất, vừa châm một phát là tà khí bị đuổi sạch đi!
Đạo sĩ râu dài vừa cảm thấy thần kỳ, đồng thời cũng hơi hậm hực.
Cậu y sinh thực tập và thanh niên trẻ tuổi cũng sốc không kém, đầu óc nhất thời ngừng hoạt động.
Người trẻ tuổi ngơ ngẩn nói: “Không… không phải chứ, Nguyên Nguyên thật sự trúng tà sao?”
Chu Cẩm Uyên nhìn anh ta đầy khó hiểu: “Đương nhiên không phải, tôi lấy chứng chỉ nghề y ra rồi đó thôi? Vừa rồi còn châm cứu đấy thây.
“Theo y học cổ truyền thì bệnh của đứa trẻ này gọi là động kinh, không biết bé ở trường bị kích động thế nào mà khiến đờm che lấp tâm trí. Tôi châm kim vào các huyệt vị Nội Quan, Nhân Trung, Tam Âm Giao, Cực Tuyền và vài huyệt khác để khai thông tâm trí. Còn mười ba huyệt quỷ ấy à, tuy đúng là có mang sắc thái mê tín, nhưng cũng là kỹ thuật lâm sàng đã được chứng minh hiệu quả thực nghiệm.
“Tất cả các loại tà ma quỷ quái đều là bệnh, tôi nói đuổi tà khí chỉ để trấn an bà lão mà thôi, sao anh cũng tin thế?”
Nhìn dáng vẻ đường hoàng, nghiêm túc của Chu Cẩm Uyên, sắc mặt người trẻ tuổi tái mét dần, còn có cảm giác dở khóc dở cười.
Chết tiệt, chẳng phải là tại cậu ăn nói nghe lừa người quá đi mất à, lại còn biết lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng nữa chứ! Vừa nãy cứ luôn miệng nhắc đến Quỷ huyệt, đuổi quỷ các kiểu, bây giờ thì “tất cả tà ma quỷ quái đều là bệnh”.
Hơn nữa, chính anh ta cũng chưa từng thấy phương pháp Trung y nào có hiệu quả nhanh chóng đến vậy, toàn bộ quá trình chỉ mất hơn mười lăm phút mà người bệnh điên khùng đã được chữa khỏi hoàn toàn!
Chu Cẩm Uyên nói thật sự rõ ràng, tuy không quá hiểu về nguyên lý điều trị nhưng bà Dương cũng biết những lời vừa rồi chỉ để trấn an bà, khiến bà tình nguyện chấp nhận điều trị. Cháu bà không phải trúng tà mà là mắc bệnh, còn thứ chữa khỏi cho thằng bé là y thuật của vị đạo trưởng trẻ tuổi này.
Còn cái vị đạo sĩ giang hồ kia phải nói là cực kỳ chột dạ, thậm chí không duy trì nổi dáng vẻ tiên phong đạo cốt nữa liền bỏ trốn mất dạng dưới ánh mắt căm tức của bà Dương.
Bà lão nhổ nước bọt khinh thường phía sau lưng hắn, may mắn là vừa rồi đã nhớ kỹ tên và số điện thoại của gã lừa đảo, kiểu gì bà cũng phải công khai tố cáo cho mọi người cùng cảnh giác.
Đạo trưởng Triệu rất là xấu hổ, vừa rồi ông ta nôn nóng đến mức giậm chân, ai ngờ kết quả cuối cùng lại thành ra thế này, đành ngượng ngùng nói: “Thật không ngờ, Chu sư đệ mới hai mươi mốt tuổi mà có y thuật tốt như vậy.”
Lúc này bà lão mới bừng tỉnh, nghe được một nửa câu liền kinh ngạc: “Gì cơ? Hai mươi mốt? Tôi còn tưởng cậu mới mười sáu mười bảy tuổi!”
Nụ cười trên mặt Chu Cẩm Uyên sượng cứng trong chớp mắt: “…”
Người ta hay nói “lão y thiếu bốc”, mọi người luôn có xu hướng chọn bác sĩ già dặn nhiều kinh nghiệm. Riêng anh tuổi trẻ thì chớ, mặt lại còn non choẹt, lúc nào cũng dễ gặp phiền phức.
Dù không phải mười sáu mười bảy thì hai mươi mốt vẫn là quá trẻ, y sinh nghĩ thầm trong lòng. Không ngờ kỹ thuật châm cứu lại tốt như thế, hiệu quả rất nhanh, đến bác sĩ châm cứu mà giáo sư hướng dẫn mời về hội chẩn cũng không giỏi bằng.
Chính vì vậy mà lúc nãy cậu ta mới hoang mang, không phải là cố ý giữ thể diện, mà vì quả thật đã không phản ứng kịp.
Lúc này cậu ta mới nhớ ra rằng hình như chứng chỉ hành nghề của hệ Y học cổ truyền không nhất thiết phải học qua trường lớp đào tạo chính quy mới có tư cách thi, mà có thể từ con đường học tập kế thừa từ gia đình hoặc bái sư học việc. Có lẽ người này đã phải học nghề y từ lâu lắm rồi.
Y sinh thở dài một hơi, hôm nay xem như được mở mang tầm mắt. Cậu ta quyết tâm trở về phải tra cứu xem mười ba huyệt quỷ kia là cái gì, biết đâu sau này sẽ có lúc cần dùng đến.
Cậu ta xoa xoa cánh tay rồi nói với Chu Cẩm Uyên: “Nói thật nhé, kỹ thuật của cậu tốt quá, hiệu quả trị liệu cũng nhanh. Tôi chưa từng thấy bao giờ, suýt nữa còn tin là có ma quỷ thật đấy, thật rùng mình.”
Chu Cẩm Uyên nhìn sang y sinh, đoạn phủi phủi đạo bào: “Anh đang học Tây y nên có niềm tin kiên định một chút, chứ đừng mê tín hơn cả tôi đấy nhé.”
Y sinh: “Cậu %¥#@*…………”
… Chết tiệt, thôi vậy.