Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Vô Địch Sinh Phát Linh
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, xuất phát từ nguyên nhân mà tất cả mọi người đều biết, tấm cờ thưởng đầu tiên Chu Cẩm Uyên nhận được ở Bệnh viện số 3 không thể đường hoàng treo lên tường.
Hơn nữa, Chu Cẩm Uyên phải kéo cả Liễu Mỹ Lan ra làm chứng mới đủ để chủ nhiệm tin tưởng rằng anh thật sự không thực hiện hoạt động mê tín trong thời gian làm việc…
Liễu Mỹ Lan lúc này mới hiểu ra sự việc không đúng chỗ nào, vội vàng thề thốt rằng bác sĩ Chu khám bệnh rất linh nghiệm, nhưng cậu ấy thật sự không đoán mệnh trong lúc khám, trước kia hai bên gặp nhau ở Đạo quán nên có duyên…
Tạ Mẫn: “…”
Tạ Mẫn cảm thấy hôm nay tâm trạng mình thay đổi chóng mặt, sớm muộn gì cũng sẽ bị Chu Cẩm Uyên làm cho sợ chết khiếp.
Suốt một ngày sau đó, cứ hai tiếng đồng hồ, Tạ Mẫn lại ghé qua phòng Chu Cẩm Uyên để kiểm tra, đảm bảo anh không lén lút bói toán hay vẽ bùa chú linh tinh, còn bắt anh tự mình hứa hẹn.
Chu Cẩm Uyên: “… Chủ nhiệm Tạ ơi, em thật sự không cho bệnh nhân uống nước bùa đâu! Chẳng lẽ em là loại đạo sĩ không đàng hoàng như vậy sao?”
“…”
Chu Cẩm Uyên sửa miệng: “Chẳng lẽ em là loại bác sĩ như vậy sao?”
Tạ Mẫn: “…”
Lưu Kỳ cũng hùa theo: “Đúng vậy chủ nhiệm, hơn nữa không ai chỉ định đại thần khám bệnh cả.”
Câu nói này vừa đúng vừa khiến người ta đau lòng.
Tạ Mẫn: “Thôi được rồi, Tiểu Lưu nhớ nhắc nhở cậu ấy nhiều vào.”
Chuyện Chu Cẩm Uyên nhận được cờ thưởng tuy không được thông báo công khai nhưng đã nhanh chóng lưu truyền khắp nội bộ cơ quan, trở thành một truyền thuyết sáng chói, bất diệt, chẳng khác gì huyền thoại tu tiên từ cấp bậc Trúc Cơ lên Kim Đan.
.
Một ngày nghỉ nọ, dưới chân núi Hương Lộc.
“Người trẻ tuổi phải vận động nhiều lên.” Chu Cẩm Uyên nói.
“Dạ, anh.” Dung Tế Tuyết nắm tay anh kéo chạy lên núi.
……
Nửa giờ sau.
“Đừng chạy nữa… Ha, người trẻ tuổi không thể chạy quá nhanh!” Chu Cẩm Uyên kêu.
Thằng nhóc chết tiệt, thế này đâu thể gọi là leo núi. Dung Tế Tuyết kéo anh chạy một đường làm một người thể lực khá tốt như anh cũng phải mệt bã người, đến mức bây giờ phải bám chặt lấy Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết đặt tay anh lên vai mình, một tay đỡ lấy eo anh, ngây thơ nói: “Là anh nói phải vận động nhiều lên mà.”
“Bây giờ anh đang tự hỏi ở nhà đã cho em ăn cái gì, tại sao… thể lực lại tốt như thế…” Chu Cẩm Uyên mồ hôi nhễ nhại, được Dung Tế Tuyết chậm rãi dìu đi.
Cậu nhóc khẽ mỉm cười, không đáp mà hỏi ngược: “Chúng ta dạo quanh con đường ngắm cảnh một chút rồi vào Đạo quán viếng sau.”
Diện tích núi Hương Lộc rất lớn, Hương Lộc Quán tọa lạc trên đỉnh núi chính, cứ đến ngày nghỉ là có rất nhiều cư dân quanh vùng đến leo núi tham quan. Hơn nữa gần đây thời tiết mát mẻ lên nhiều, nơi này cũng càng ngày càng tấp nập, ồn ào.
Chu Cẩm Uyên nghỉ ngơi thêm một lát mới thấy khá hơn, nhưng cũng không có sức lực đi quá nhanh. Anh buông cánh tay đặt trên vai Dung Tế Tuyết, vừa rời ra đã bị cậu nắm lấy.
“Để em dắt anh đi.” Dung Tế Tuyết cười nói.
Đến một khu ngắm cảnh không khí càng thêm huyên náo, có người bày bán các sạp hàng rong với đủ loại đồ lưu niệm, quà vặt linh tinh, thậm chí cả dược liệu —— Núi Hương Lộc trước đây là nơi thu hoạch rất nhiều dược liệu chất lượng tốt, dù sao cũng là mảnh đất lành cho các đạo sĩ lập Đạo quán tu tiên. Hiện giờ chắc chắn không thể tìm thấy dược liệu tự nhiên nữa rồi, nhưng gần đó cũng có một khu gieo trồng dược liệu quý hiếm. Đương nhiên mấy thứ bày bán ở đây không phải đồ của cơ sở gieo trồng, chủ yếu là mượn danh.
“Xạ hương, xạ hương chất lượng cao, hàng tuyển đóng gói đây!”
“Thiên ma ——”
“Thuốc bổ cao cấp đây, nhân sâm, bổ sung sinh lực cho người già và người bệnh, chữa khí hư!”
Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua, một số món dược phẩm được đóng gói trong túi nilon, một số khác thì có bao bì dạng thương mại. Nghề học của anh đòi hỏi phải biết phân biệt dược liệu, còn Tiểu Tuyết thì khỏi phải nói, chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay chất lượng.
Người bán hàng rong tưởng rằng hai người đến mua thuốc chứ không phải vì tò mò nghề nghiệp mà xem xét, còn nhiệt tình mở một cái hộp ra: “Nhóc con, củ nhân sâm dài 30cm này, mua về cho ông bà ở nhà bồi bổ sức khỏe đi!”
Cái hộp bị dí thẳng vào mặt Chu Cẩm Uyên, Dung Tế Tuyết vội gạt tay đẩy hộp ra, một tay nhanh chóng chộp lấy. Hình dạng đích xác rất giống nhân sâm, cậu nhìn hai ba lần rồi bình thản nói: “Cái này không phải nhân sâm.”
Dung Tế Tuyết không cố ý nói nhỏ nên du khách xung quanh liền sôi nổi ghé mắt chú ý.
Sắc mặt người bán hàng rong sa sầm lại: “Nói cái gì thế, không phải nhân sâm thì là gì?”
Dung Tế Tuyết đánh giá người kia vài lần, “Anh cố ý bán lừa hay bị lừa mua vậy? Đây là rễ thương lục, công hiệu không những hoàn toàn khác với nhân sâm, mà còn có độc tính.”
Sự việc đột nhiên trở nên ồn ào hẳn, các du khách vây quanh hóng chuyện còn xì xầm nghị luận với nhau, thương lục là cái gì, bề ngoài trông giống nhân sâm lắm sao? Lại còn có độc?
Người bán hàng rong nóng nảy muốn giật lại cái hộp nhưng bị Dung Tế Tuyết nắm chặt đến mức không thể nhúc nhích.
Dung Tế Tuyết chẳng thèm để ý đến tình hình xung quanh, tiếp tục nói: “Nhân sâm là màu vàng xám, thương lục màu vàng đất; nhân sâm có hoa văn rõ ràng, thân thương lục chỉ có chồi rễ nhô lên; nhân sâm cắt ngang có hoa văn giống hoa cúc, thương lục cắt ngang chỉ có hoa văn hình tròn… Anh có muốn tôi nói tiếp không?”
Lúc này Chu Cẩm Uyên còn muốn tạt thêm chút dầu vào lửa, rút chứng chỉ hành nghề ra để chứng minh bản thân đúng là bác sĩ Đông y.
Hiện trường có người lên mạng tra cứu, quả nhiên tra được sự khác nhau giữa nhân sâm và thương lục, trong cái hộp đó căn bản chỉ là một cái rễ thương lục giả dạng nhân sâm, giá cả hai món chênh lệch trên trời dưới đất, chưa kể thương lục còn có cả độc tính.
“Quá thất đức rồi, dám bán thuốc giả, không biết nãy giờ có ai mua nhầm không!”
“Đừng để ông ta chạy, tôi báo công an rồi, có nên gọi cho Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm luôn không?”
“Khoan đã, tôi cũng bị mấy người buôn dược liệu lừa mà!” Người bán hàng rong lúc này đã bị đám đông vây lấy, đến mức Dung Tế Tuyết và Chu Cẩm Uyên vốn là người vạch trần cũng bị hất văng qua một bên…
Trong tay Dung Tế Tuyết vẫn cầm hộp rễ thương lục, cậu buồn cười nói: “Cứ cho là mua để làm thuốc thì thứ này cũng bào chế không đủ tiêu chuẩn, chỉ có thể tiêu hủy thôi.”
“Tuy không thể làm dược liệu được nữa, nhưng em biết không? Lữ Tổ từng truyền cho đời sau một bí pháp, lấy rễ thương lục hình người luyện chế hết bảy bảy bốn chín ngày sẽ luyện ra được nhĩ thần báo, chuyên báo trước họa phúc cho chủ nhân.” Chu Cẩm Uyên cầm cục rễ thương lục nhấc ra xoay xoay trong tay, “Nhưng mà, rễ thương lục hình người hình như không dễ tìm đâu nhỉ?”
Dung Tế Tuyết: “!!”
Giọng điệu Chu Cẩm Uyên càng thêm bí hiểm, “Thật ra rễ thương lục hình người rất dễ kéo vong tới, nói là thần nhưng thực chất là quỷ…”
Dung Tế Tuyết sợ làm hỏng không khí, nín thở hỏi: “Anh, vậy anh có biết bí pháp đó không?”
Chu Cẩm Uyên cầm rễ thương lục gõ vào đầu cậu, “Em bị ngốc à, mấy lời anh nói linh tinh mà cũng tin sao!”
Dung Tế Tuyết: “…”
Chu Cẩm Uyên chống nạnh hỏi: “Anh trai và ông nội dạy em thế nào? 《Trung dược học》 học xong rồi vứt xuống sông hết rồi sao?”
Dung Tế Tuyết giật lại miếng rễ thương lục, lập tức khom lưng tựa đầu lên vai Chu Cẩm Uyên, đôi mắt cậu ánh lên ý cười, miệng nói: “Anh gạt em.”
.
.
“Lúc cảm giác châm từ kinh mạch truyền đến các huyệt vị khác trên người bệnh nhân, tay anh đồng thời cũng sẽ có cảm giác nặng và cứng…” Chu Cẩm Uyên đang cẩn thận giảng giải phương pháp châm cứu Thiêu Sơn Hỏa cho Lưu Kỳ. Qua một thời gian dài luyện tập, Lưu Kỳ đã tiến bộ vượt bậc, tuy chưa đến mức châm vào người là lập tức có cảm giác nóng, nhưng cảm giác châm đã đủ mạnh, sau hơn mười phút bắt đầu có chút hơi nóng dao động.
Có điều hiện tượng này tạm thời vẫn chưa ổn định, cần thêm thời gian luyện tập và lĩnh hội lâu dài.
Thấy được kết quả tốt như vậy, ngoài việc bản thân chăm chỉ học hành, phần lớn nguyên nhân là do Chu Cẩm Uyên nhiệt tình truyền dạy, chỉ dẫn từng bước tỉ mỉ, rõ ràng, liên hệ qua từng trường hợp cụ thể.
“Đại thần, tôi vẫn cảm thấy kỳ lạ. Nếu nhà cậu là y thuật gia truyền thì tại sao chúng tôi chưa từng nghe qua danh tiếng?” Lưu Kỳ tò mò hỏi.
Chu Cẩm Uyên: “Nếu anh là đạo sĩ thì đã nghe danh như sấm bên tai rồi.”
Lưu Kỳ: “…”
“Tôi đùa đấy mà.” Bởi vì mọi người hay trêu chọc thân phận đạo sĩ của mình nên thỉnh thoảng Chu Cẩm Uyên cũng đáp trả một chút, “Nhưng đúng là có liên quan đến chuyện tu đạo. Bố tôi không phải người ham nổi bật nên chưa bao giờ thuê quảng cáo. Nếu anh về quê tôi sẽ thấy người biết bố tôi vẫn rất nhiều, vài vị đồng nghiệp có khi cũng biết đấy.”
“Tôi hiểu rồi, nhà cậu vừa làm nghề y vừa tu tiên, ha ha, cách làm việc không giống chúng tôi.” Lưu Kỳ đang cười nói thì nhận ra có người mới chỉ định Chu Cẩm Uyên khám, “Lần sau học tiếp, để tôi tự luyện tập một chút đã!”
Thật hiếm có, bệnh nhân đến lại trực tiếp chỉ đích danh Chu Cẩm Uyên.
Chỉ lát sau có một nam một nữ tiến vào phòng, người phụ nữ đi trước, trên tay cầm sổ khám và thẻ khám bệnh.
Người phụ nữ này rất xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy, sang trọng. Nhờ kiến thức từ bạn gái, Lưu Kỳ biết chiếc túi xách trên tay cô ta có giá ít nhất mấy chục ngàn tệ, còn trang sức khác thì khỏi phải nói. Có điều dù trang điểm kỹ lưỡng đến mấy cũng không thể che giấu nổi vẻ mệt mỏi trên gương mặt.
Người đàn ông đi sau có ngoại hình khá ổn, điểm vướng bận duy nhất là mái tóc quá thưa, dù đã cố gắng che giấu nhưng người bình thường vẫn dễ dàng nhận ra. Hai người này tương tác rất thân mật với nhau, nếu không phải vợ chồng thì cũng là một cặp tình nhân.
Người phụ nữ vừa ngồi xuống lập tức nói: “Chào bác sĩ Chu, anh bạn Hoàng Thiên Lâm giới thiệu tôi tới đây, nói cậu có y thuật rất giỏi.”
Không chỉ thế mà ông ta còn cố ý nói đừng nhìn bác sĩ trẻ tuổi, thực ra rất có năng lực, thêm một chỗ tốt nữa là tới khám sẽ được xem bệnh ngay, không cần xếp hàng chờ cả ngày như bác sĩ khác… Nếu việc này cũng tính là chỗ tốt, chị ta nghĩ.
“Chào chị, ừm, lần sau đi khám đừng trang điểm đậm nhé, tôi cần xem cả sắc mặt nữa.” Chu Cẩm Uyên cảm thán trong lòng, Hoàng Thiên Lâm chính là Giám đốc Hoàng, xem ra ông ấy thật sự đã giữ lời hứa giới thiệu bệnh nhân cho anh rồi, “Cho hỏi chị tên gì?”
Người phụ nữ đáp: “Ngô Trầm Ngọc.”
Chu Cẩm Uyên liên tục hỏi bệnh và ghi chép tình hình. Chị Ngô này ba mươi ba tuổi, đã kết hôn, vị đi cùng quả thật là chồng chị ta. Triệu chứng bệnh là khoảng nửa năm nay chị ta thường xuyên mất ngủ, nếu không uống thuốc có thể sẽ thức trắng cả đêm. Ban đầu ít ra vẫn ngủ được vài tiếng, nhưng một tháng trở lại đây bệnh tình mỗi ngày một nặng đến mức thức trắng, đồng thời còn đau đầu bồn chồn, hồi hộp, khó thở, không còn sức lực để làm việc.
Từ khi xuất hiện chứng mất ngủ, Ngô Trầm Ngọc đã dùng thuốc an thần, nhưng càng về sau hiệu quả càng giảm. Chị ta từng đổi thuốc nhưng không dám uống dài ngày, dù sao nếu cứ lạm dụng thuốc an thần sẽ dễ dẫn đến nhiều tác dụng phụ không tốt.
Về sau chị ta bắt đầu chuyển sang Đông y, đã từng tìm đến các danh y ở Viện Y học cổ truyền để châm cứu, uống thuốc đủ cả, đáng tiếc hiệu quả cũng không kéo dài. Thậm chí chị ta còn mang theo cả các loại thuốc và đơn thuốc trước kia mình từng dùng cho bác sĩ xem.
“Chắc tôi bị suy nhược thần kinh rồi, ôi, càng mất ngủ lại càng thấy phiền lòng.” Ngô Trầm Ngọc xoa bóp trán.
Chu Cẩm Uyên đã bắt mạch, lại xem hết các đơn thuốc và huyệt châm cứu trước đây, toàn bộ đều do các danh y lành nghề kê đơn, dùng thuốc rất đúng bệnh. Nếu để anh kê đơn bốc thuốc thì cùng lắm cũng chỉ như vậy mà thôi.
Thật kỳ lạ, lúc đầu Chu Cẩm Uyên bắt mạch còn thấy bệnh không hề khó trị, vậy tại sao thuốc lại không có hiệu quả? Anh suy nghĩ thêm lần nữa, cảm thấy mình đã bỏ qua chỗ nào đó quan trọng rồi, đành tiếp tục hỏi: “Vậy chị thường cảm thấy không vui vì chuyện gì?”
“Thì… chủ yếu là chuyện công việc.” Ngô Trầm Ngọc nói.
Chu Cẩm Uyên định hỏi tiếp thì điện thoại của Ngô Trầm Ngọc reo, chị ta nói lời xin lỗi rồi nghe máy. Là cấp dưới gọi đến xin chỉ thị, chị ta lưu loát dặn dò vài câu, sau đó cười khổ: “Vừa nhắc chuyện công việc là công việc tới luôn, thật ngại quá.”
“Không sao.” Chu Cẩm Uyên mới nói một câu thì di động Ngô Trầm Ngọc lại reo lần nữa. Anh giơ tay ra hiệu cho chị ta cứ tiếp thoải mái, dù sao cũng không còn bệnh nhân nào khác chờ đợi bên ngoài.
Hơn nữa quan sát biểu cảm của Ngô Trầm Ngọc, anh đã mơ hồ nhận ra được điều gì đó.
Ngô Trầm Ngọc ngượng ngùng nghe máy: “A lô? Lớp trưởng à, được được, tôi nhớ rõ mà. Lão Triệu nhà tôi ấy à, ha ha ha, chắc không có thời gian đâu… Hả? Thôi không cần, chúng ta cứ gặp nhau đi, chờ anh ấy làm gì… Đúng đúng, ha ha, lão Triệu không đi đâu nhé, ừ, để dịp khác.”
Ngô Trầm Ngọc nói hết mấy phút mới cúp máy, “Ngại quá đi mất, cậu tiếp tục đi.”
Lúc này, qua hai lần quan sát Ngô Trầm Ngọc, Chu Cẩm Uyên đã hiểu rõ mọi chuyện trong lòng.
“Không sao mà.” Chu Cẩm Uyên nói, “Để tôi giải thích bệnh tình nhé. Nếu xét theo Đông y, bệnh suy nhược thần kinh của chị thuộc thể tâm tỳ hư, não thiếu dưỡng chất dẫn đến mất ngủ. Không phải mất ngủ dẫn đến tâm thần bất an, mà là tâm trạng không tốt dẫn đến mất ngủ, sau đó tạo thành một vòng tuần hoàn ác tính. Bệnh của chị không khó chữa, nhưng trước khi tôi nói phương pháp, chị hãy ra ngoài đăng ký khám cho chồng chị luôn đi đã.”
Ngô Trầm Ngọc và chồng cô ta cùng ngạc nhiên, “Hả? Tại sao vậy?”
Rõ ràng chỉ có chị ta đi chữa bệnh, sao lại bắt cả chồng cùng đăng ký khám?
Chu Cẩm Uyên nhìn chị ta, “Nguyên nhân căn bản của chứng mất ngủ của chị là do phiền lòng vì chồng liên tục rụng tóc, gần như sắp hói, một phần khác là do công việc quá mệt mỏi.”
Vợ chồng Ngô Trầm Ngọc: “………………”
Ngô Trầm Ngọc vừa xấu hổ vừa ngẩn người ra, “A, cái đó… Lão Triệu nhà tôi đúng là có bị rụng tóc, nhưng…”
“Chị Ngô, vừa rồi chị nhận điện thoại công việc tôi thấy chị rất bình tĩnh thành thạo, ngược lại lúc nhắc đến chồng, chị luôn thấp thỏm nhìn anh ta, giọng điệu úp mở, sắc mặt lo lắng.” Chu Cẩm Uyên nói, “Chị nói xem, nguyên nhân bệnh rốt cuộc là từ đâu?”
Anh vốn cũng không nghĩ ra, may mắn là Ngô Trầm Ngọc đã nghe điện thoại. Nếu không nhờ hai cuộc gọi này, anh thật sự không thể hiểu rõ mọi chuyện.
Chu Cẩm Uyên không dám nói quá thẳng, Ngô Trầm Ngọc cực kỳ coi trọng vẻ bề ngoài, trang điểm rất kỹ lưỡng. Ông chồng tuy nhìn bớt câu nệ hơn một chút nhưng phong cách ăn mặc cũng nhã nhặn, lịch thiệp, hiển nhiên là do vợ chăm chút, đặc biệt là kiểu tóc được tạo rất cẩn thận để che đi phần đỉnh đầu sắp hói. Những chi tiết này khiến Chu Cẩm Uyên to gan suy đoán căn nguyên bệnh của Ngô Trầm Ngọc nhất định nằm trên người ông chồng, hơn nữa khả năng cao nằm ở phần diện mạo.
Nếu sự việc đúng như suy đoán, chẳng trách hiệu quả điều trị ở chỗ các bác sĩ lại không cao. Chỉ cần tính tình chị ta không thay đổi, ông chồng tiếp tục rụng tóc đến hói thì có uống thuốc tiên cũng không khỏi bệnh được.
Ngô Trầm Ngọc yên lặng ngẫm nghĩ rồi hoảng hốt cảm giác mình đã hiểu ra. Phải rồi, chuyện khiến chị ta phiền não nhất hằng ngày thật ra chính là mái tóc của lão Triệu…
Chị ta là người rất coi trọng thể diện, cái gì cũng muốn tốt nhất, không những sự nghiệp vẻ vang mà nhan sắc của chồng cũng không được phép kém. Nhưng suốt một năm nay tóc lão Triệu cứ liên tục rụng trơ cả da đầu, dù uống rất nhiều thuốc cũng không thấy cải thiện. Mỗi lần ra ngoài, lão Triệu không có quá nhiều cảm xúc, nhưng riêng Ngô Trầm Ngọc lại cảm thấy tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào đầu chồng mình, áp lực vô cùng lớn.
Thấy buổi họp lớp sắp đến gần, tóc lão Triệu ngược lại càng rụng ào ào, Ngô Trầm Ngọc càng thêm sốt ruột. Trốn được một lần khó lòng trốn được lần hai, nói không chừng đến lần họp lớp tiếp theo đầu lão Triệu đã hoàn toàn biến thành “Địa Trung Hải” rồi. Tưởng tượng ra viễn cảnh đó làm sao chị ta ngủ được, bệnh tình cứ thế âm thầm tăng nặng.
Chính vì quá coi trọng thể diện mà đến tiềm thức chị ta cũng không chịu thừa nhận rằng vì quá lo lắng cho bệnh hói đầu của chồng nên bản thân cũng sinh bệnh theo…
Nếu không, căn cứ theo thời gian phát bệnh thì sẽ không khó để liên tưởng.
Nhìn vẻ mặt cam chịu của Ngô Trầm Ngọc, Chu Cẩm Uyên biết mình đã đoán đúng, anh nói: “Cho nên, nhất thiết phải chữa khỏi bệnh cho chồng chị thì bệnh của chị mới không tái phát!”
Ngô Trầm Ngọc giơ tay đỡ trán, “Chẳng trách Hoàng Thiên Lâm nói cậu rất có bản lĩnh… Nhưng dù cậu nói đúng đi nữa thì, bác sĩ à, anh ấy đã đi khám rất nhiều bác sĩ chuyên khoa rồi, không khá hơn chút nào.”
Dù sao cũng bị nhìn thấu bệnh, đối phương lại là bác sĩ, Ngô Trầm Ngọc quyết định bất chấp tất cả giãi bày với Chu Cẩm Uyên, “Mỗi ngày tôi nhìn thấy sàn nhà đầy tóc là lại lấy nước mắt rửa mặt!”
Lão Triệu cũng cảm thấy hơi khó xử, chợt sờ sờ đầu mình, “Đến mức đó cơ à? Bây giờ người rụng tóc nhiều mà, cùng lắm sau này anh ra ngoài sẽ đội mũ.”
Hơn nữa trong lòng anh ta không quá muốn chữa, bởi vì trước đây điều trị ở nơi khác, uống mấy loại thuốc có chất kích thích làm cho, khụ khụ, khả năng tình dục kém đi, trong khi hiệu quả mọc tóc chẳng thấy đâu…
Nếu không phải vì nguyên nhân này, anh ta cũng đâu muốn mình hói!
Chu Cẩm Uyên thấy Ngô Trầm Ngọc kể đến đoạn đau lòng, nước mắt chực rơi xuống liền đơn giản bắt mạch luôn cho lão Triệu.
Khám xong, Chu Cẩm Uyên thoải mái nói: “Tình trạng hư tổn không đến mức nghiêm trọng, để tôi viết cho anh một đơn thuốc do tôi tự bào chế, tên là Vô địch sinh phát linh. Dùng ba liều sẽ ngừng rụng tóc, lại dùng thêm… với anh thì khoảng mười liều là thông hết huyết ứ, tóc mới sẽ mọc lên.”
Tiếng nức nở của Ngô Trầm Ngọc đột nhiên dừng hẳn.
Chu Cẩm Uyên quan sát thần sắc chị ta, thầm nghĩ biết ngay mà, quả nhiên cái tên thuốc sặc mùi quảng cáo trị hói đầu này có vấn đề.
Anh lắp bắp nói: “Cái này, Vô địch sinh phát linh là tên do em trai tôi nghĩ ra, tên vốn có của nó là Thất Bảo Sinh Phát Thang… Chị Ngô, anh Triệu, vậy hai người có muốn chữa không?”
Ngô Trầm Ngọc: “Chữa!!!”