Cờ thưởng rắc rối: Y thuật tinh vi, đoán đâu trúng đó!

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Cờ thưởng rắc rối: Y thuật tinh vi, đoán đâu trúng đó!

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lưu Kỳ không ngừng xin tha, anh ta sai rồi được chưa? Anh ta xin thề là mình không hề thêm mắm dặm muối khiến tin đồn lan rộng đến mức này!
“Nếu còn đồn nữa, e rằng mai kia tôi và huynh sẽ cùng phi thăng thành tiên mất.” Chu Cẩm Uyên cười như không cười, khoác vai Lưu Kỳ và nói.
“…………” Lưu Kỳ ra sức gật đầu, “Không đồn nữa cũng được, nhưng đệ vẫn phải đi kể chuyện lần cuối, không, phải gọi là đi làm sáng tỏ, nếu không đệ sẽ nghẹn chết mất!”
Chứng kiến một màn lật ngược tình thế xuất sắc đến thế mà phải nhịn không kể thì còn gì là người nữa!
—— Nhờ có Lưu Kỳ có mặt tại hiện trường, cộng thêm việc trong phòng hội chẩn còn có khá nhiều bác sĩ của hai khoa, mà chỉ sau một bữa cơm, toàn bộ khoa Y học cổ truyền và gần như cả bệnh viện đều đã biết đến câu chuyện truyền kỳ về vị đạo sĩ trẻ đi hội chẩn dùng một liều thuốc chữa khỏi bệnh nấc cụt.
Sự kiện này đã hoàn toàn phá vỡ mọi ấn tượng của mọi người về Chu Cẩm Uyên!
Nếu là một đồng nghiệp khác thì có lẽ sẽ không ai ngạc nhiên, nhưng anh ấy thì... chẳng phải từng bị đồn là đi làm để tranh thủ tu tiên sao?
Vậy có nghĩa là trước đây không phải anh ấy không có chí tiến thủ, mà là tài năng chưa được trọng dụng ư?
Có lẽ những người không hiểu biết nhiều về Đông y sẽ suy đoán rằng Chu Cẩm Uyên chỉ gặp may, nhưng chỉ cần hiểu sơ qua, và nghe hết phần biện chứng của anh ấy, thì tuyệt đối sẽ không còn ý nghĩ đó nữa.
Lưu Kỳ đích thân truyền ra tin tức anh ấy từng dùng châm pháp Thiêu Sơn Hỏa để châm cho bệnh nhân đổ mồ hôi, chứng tỏ bản lĩnh hoàn toàn là thật. Hơn nữa, lùi một bước mà nói, chỉ cần được chủ nhiệm khoa Tạ Mẫn công nhận cũng đã đủ để chứng minh rồi.
Kể từ ngày hôm đó, khi nhắc đến hai chữ “Đại thần”, các đồng nghiệp đã mang theo một tâm thái khác hẳn. Dù không tận mắt chứng kiến, nhưng với nhiều người đã mục kích như vậy, tài năng của Chu Cẩm Uyên hẳn là không thể giả được.
Cũng có người càng thêm tiếc nuối, tại sao người được gọi đi hội chẩn cùng lại không phải mình, nếu không đã được tận mắt chứng kiến cảnh tượng ngoạn mục một liều thuốc trị dứt bệnh nấc cụt như lời bác sĩ Lưu kể rồi.
Đặc biệt đối với các thực tập sinh trẻ tuổi, “Nhất tề tri, nhị tề dĩ” (hiểu rõ một phần, đã làm được hai phần) vốn đã là trình độ mà bọn họ phải ngưỡng mộ học tập, nếu gặp được nhất định phải say sưa thảo luận một phen, huống chi đây lại là thuốc đến từ tay của “Đại thần”. Thế là suốt giờ nghỉ trưa, bọn họ hưng phấn đến mức không ngủ được, muốn tìm Chu Cẩm Uyên để quỳ lạy cúng bái.
Kết quả, vừa mở cửa ra liền thấy Chu Cẩm Uyên đang ngồi thiền: “…………”
Phương thức nghỉ trưa của Chu Cẩm Uyên không giống người thường, trước giờ anh luôn trải một tấm đệm trong phòng khám để thiền tu tại chỗ. Hôm nay, vẻ ngoài tiên khí mười phần của anh đã dập tắt không ít tinh thần hóng chuyện của bọn họ. Mọi người không dám quấy rầy người ta tu hành bèn lùi ra ngoài đóng cửa lại, sau đó ngơ ngác nhìn nhau: “Ơ…”
Hình tượng này không giống thần y cho lắm, mà giống thần tiên hơn.
Đám đông vừa đi vừa thảo luận.
“Không ngờ ‘đại thần’ giống thần đến thế, một liều khỏi hẳn, bao giờ tôi mới đạt đến trình độ này nhỉ?”
“Không biết bao giờ mới được xem bệnh án, tò mò ghê.”
“Đại thần mới hai mươi mốt tuổi đúng không? Rốt cuộc đã học y mấy năm rồi vậy? Tôi nghe nói là y thuật gia truyền, chắc phải học từ lúc trong bụng mẹ thì mới siêu phàm đến thế chứ?”
“Nhưng như vậy cũng chỉ học được mười năm thôi, nửa thời gian còn lại dùng để tu tiên rồi.”
“Phụt, huynh nói có lý lắm.”
“Bác sĩ Lưu nói cậu ấy còn biết châm Thiêu Sơn Hỏa luôn mà? Khi châm đúng là tạo được cảm giác nóng thật đấy.”
“Suỵt, thầy Mao tới kìa…”
Trông thấy bác sĩ Mao đi ra từ phòng trực ban, đám y sinh lập tức tan đàn xẻ nghé. Trước đây trong khoa chỉ có mình bác sĩ Mao là người duy nhất biết “đốt lửa” (ám chỉ Thiêu Sơn Hỏa), bây giờ đại thần Chu cũng biết, đương nhiên không thể nói trước mặt bác sĩ Mao rồi. Lỡ ông ấy xấu hổ hay khó chịu thì biết làm sao.
Bác sĩ Mao trợn trắng mắt, bộ ông không biết đám người này đang suy nghĩ gì trong đầu sao?
Ha ha, thứ Tiểu Chu học là y thuật gia truyền, tất nhiên từ nhỏ đã luyện tập Thiêu Sơn Hỏa, có khi còn tương đối am hiểu về bệnh đường tiêu hóa. Tất cả những sự kiện mấy hôm nay khiến mọi người trầm trồ chỉ vì cậu ta có câu chuyện gây tò mò đằng sau mà thôi.
Chỉ có bấy nhiêu đó mà muốn Mao Chính Nghĩa này đứng ra đối đầu cạnh tranh với một người trẻ tuổi sao? Còn non và xanh lắm!
Bản thân ông làm đâu chắc đấy, am hiểu phụ khoa, nhi khoa và nhiều chứng bệnh lạ, chưa kể kỹ thuật Thiêu Sơn Hỏa mấy năm gần đây đã tiến bộ rất xa, bình thường ông còn linh hoạt vận dụng các phương thuốc rất hiệu quả, đến danh y Hoàng bên Viện Y học cổ truyền cũng phải có lời khen ngợi!
Điểm này Tiểu Chu còn phải học hỏi nhiều.
Hơn nữa, bác sĩ Mao sờ lên mái tóc lưa thưa của mình, ông có thứ mà người trẻ tuổi không thể có được, chính là mái tóc hoa râm này, ha ha ha.
……
Câu chuyện truyền kỳ về Chu Cẩm Uyên dùng một liều thuốc trị hết bệnh đã lưu truyền rộng rãi trong bệnh viện, nhưng bệnh nhân tới tìm thầy chữa bệnh thì chẳng mấy người biết đến, cho nên phòng khám của anh vẫn trống rỗng như thường. Rảnh rỗi không có gì làm, anh đành phải dạy Lưu Kỳ học “Thiêu Sơn Hỏa”.
Cha của giám đốc Hoàng sau khi được chữa hết nấc cụt thì không xuất hiện thêm biến chứng nào khác, dần dần ông cũng có thể ngồi dậy hoạt động. Thấy tốc độ phục hồi tốt như vậy, mọi người liền chuẩn bị làm thủ tục xuất viện, cho bệnh nhân về nhà tĩnh dưỡng.
Trước khi xuất viện, giám đốc Hoàng lại mời Chu Cẩm Uyên tới phòng bệnh một chuyến. Hiện giờ ông ta khá coi trọng anh, muốn để bác sĩ Chu bắt mạch lần cuối cho yên tâm.
Lần trước, cha của giám đốc Hoàng vẫn còn rất suy yếu, bị bệnh tật hành hạ nên chỉ kịp thều thào một tiếng cảm ơn. Hôm nay gặp lại, trạng thái của ông cụ đã tốt lên nhiều, ông tự giác xắn tay áo lên cười nói: “Bác sĩ Chu, phiền cậu nhé.”
“Không có gì ạ, ông hồi phục tốt thật đấy.” Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua khí sắc của ông cụ Hoàng rồi nắm cổ tay bắt mạch. Hai phút sau, anh nói: “Khá tốt, sau khi xuất viện ông nhớ chú ý ăn uống là được, tốt nhất nên từ từ gia tăng lượng vận động, về sau cũng có thể cân nhắc học đánh Thái Cực quyền mỗi ngày.”
“Thái Cực quyền có rất nhiều phiên bản, cậu có đề cử gì không?” Ông cụ Hoàng nghiêm túc hỏi.
“Thật ra, thành phố chúng ta có hội Thái Cực thuộc Hương Lộc Quán rất nổi danh, không khí trên núi cũng tốt, ông có thể lên đó đăng ký học.” Chu Cẩm Uyên lập tức nói.
“Thái Cực quyền của Hương Lộc Quán nổi tiếng lắm à? Sao tôi chưa từng nghe tên.” Giám đốc Hoàng lẩm bẩm.
Chu Cẩm Uyên không phải bịa chuyện để quảng cáo, anh lập tức nói: “Có lẽ bình thường huynh không chú ý đến tin tức ở phương diện này thôi, Thái Cực Hương Lộc Quán rất có danh tiếng trong giới Đạo giáo chúng tôi!”
Hai cha con: “…”
Giới Đạo giáo chúng tôi...?
Nếu không phải biết rõ về thân phận và trình độ của Chu Cẩm Uyên, giám đốc Hoàng sẽ không dám tin đây đúng là một vị bác sĩ.
Ông cụ Hoàng thấy rất lạ lẫm: “Bác sĩ Chu này, tôi nghe nói cậu tu đạo hả, thế có biết đoán mệnh không? Có thể tính giúp tôi một quẻ không?”
“Đương nhiên biết ạ, hơn nữa, chỗ chúng cháu có câu 'trước học Dịch sau học y'.” Chu Cẩm Uyên nói: “Nhưng mà… không thể tính được.”
Y dịch đồng lý (y học và bói toán có cùng nguyên lý), đối với các y giả trong Đạo gia, nếu đã thông thuộc thảo mộc kinh phương thì cũng có thể giải ra âm dương và vận mệnh. Mà Chu Cẩm Uyên còn có phong cách độc đáo của riêng mình, ví dụ như đôi khi anh sẽ dùng thân phận đạo sĩ để làm liệu pháp tâm lý, khi khác dùng y thuật để phụ trợ suy đoán dịch lý, thậm chí bài trừ mê tín dị đoan, chẳng hạn như lần gặp hai bà cháu dưới chân núi Hương Lộc.
Chu Cẩm Uyên biết mình vẫn chưa đạt đến cảnh giới giác ngộ thế sự, nhưng chí ít cũng nắm được con đường cơ bản!
Ông cụ Hoàng vừa nghe câu “không thể tính được” thì thận trọng hỏi: “Vậy sao… Có phải thiên cơ bất khả lộ không?”
“Không phải, chủ nhiệm của chúng cháu không cho cháu làm mấy việc này ở cơ quan thôi.”
Ông cụ Hoàng: “…”
Chu Cẩm Uyên tuy là nhân viên hợp đồng nhưng vẫn phải nhập gia tùy tục, nghe lời chủ nhiệm Tạ, trong thời gian làm việc không được vẽ bùa đoán mệnh cho bệnh nhân.
Có đôi khi Chu Cẩm Uyên thấy hơi buồn bực, mọi người thường xuyên trêu chọc tín ngưỡng của anh thì thôi đi, nhưng rõ ràng mấy vị đồng nghiệp bái thần linh ca đêm còn mê tín hơn cơ mà?
Ông cụ Hoàng cạn lời: “… Thế à? Thật ra tôi cũng chỉ thuận miệng hỏi, muốn biết khi nào mình mới được ôm cháu thôi.”
Chu Cẩm Uyên lập tức nhìn sang giám đốc Hoàng, ủa, huynh ấy cũng gần bốn mươi rồi mà chưa có con à? Sắc mặt này trông không giống người bị hư thận…
Giám đốc Hoàng bắt gặp ánh mắt đó lập tức giãy nảy: “… Tôi không có!”
Giám đốc Hoàng chật vật giải thích, ông ta quả thật không bị hư thận, chỉ là hai vợ chồng trước nay luôn dốc sức lo cho sự nghiệp nên chưa có kế hoạch có con. Về sau, khi muốn có con, dù cố gắng mong mỏi nhưng mấy năm rồi vẫn chưa có tin vui. Về phần ông cụ Hoàng, vốn dĩ cũng để hai vợ chồng từ từ điều trị, nhưng bây giờ phát tác cơn nhồi máu cơ tim làm ông nôn nóng hơn một ít, gặp được đạo sĩ liền không nhịn được hỏi thăm.
Chu Cẩm Uyên quan sát kỹ tướng mạo và khí sắc của giám đốc Hoàng, thấy sức khỏe tinh thần lẫn thể chất đều tốt, duyên con cái hơi muộn, nhưng hẳn cũng nhanh thôi. Anh chỉ nói một câu không rõ ý: “Tôi tin chuyện tốt sắp tới rồi đấy.”
Giám đốc Hoàng cười đáp lại mà không quá để trong lòng. Y thuật của bác sĩ Chu đúng là cao, nhưng ông ta không quá tin vào đoán mệnh, hơn nữa đã sớm quyết định đường cầu tự theo nhà Phật, thuận theo tự nhiên: “Xin nhận lời chúc của cậu nhé.”
Chu Cẩm Uyên toan bước ra khỏi phòng bệnh thì bị giám đốc Hoàng gọi lại. Ông ta chìa ra một cái phong bì: “Bác sĩ Chu, hôm trước chưa kịp nghiêm túc cảm ơn, cái này xem như chút lòng thành.”
“Không cần đâu, đó chỉ là hội chẩn bình thường, là chức trách của tôi.” Chu Cẩm Uyên lập tức từ chối.
“Cậu đừng khách khí như thế!” Giám đốc Hoàng nhét phong thư vào túi ngực anh, thái độ rất kiên định.
Không ngờ thái độ của Chu Cẩm Uyên còn kiên định hơn. Anh không biết đã gõ vào vị trí nào mà cánh tay giám đốc Hoàng đột nhiên như mất hết sức lực, quả thật từ chối mà không khác gì đánh nhau.
Giám đốc Hoàng cực kỳ kinh ngạc: “Chà, bác sĩ Tiểu Chu, có cần nghiêm túc như vậy không? Cậu không sợ tôi thẹn quá hóa giận à?”
Chu Cẩm Uyên không để bụng: “Tôi vốn đã không có bệnh nhân rồi, hơn nữa tôi càng hy vọng vì không đưa phong bì thành công mà huynh sẽ nhiệt tình giới thiệu thêm nhiều người bệnh đến chỗ tôi.”
Giám đốc Hoàng cười ha hả: “Được, có thể, tôi chắc chắn sẽ quảng cáo nhiệt tình cho cậu!”
.
Chu Cẩm Uyên vừa về phòng thì thấy phòng khám của mình mở toang cửa, bên trong có vài đồng nghiệp đứng chen chúc. Một bác sĩ nội trú trông thấy anh liền kêu to: “Bác sĩ Chu về rồi, đang tìm cậu đây!”
Ai nấy đều có vẻ phấn khích, ngoài cửa còn có bệnh nhân tò mò thò đầu vào xem, thậm chí có nhân viên đã mở sẵn camera chuẩn bị tác nghiệp.
Chu Cẩm Uyên nhận ra hai vợ chồng Liễu Mỹ Lan đứng giữa đám đông, trong ngực ôm một vật gì đó được cuộn lại.
“Bác sĩ Chu, bác sĩ Chu, chúng tôi tới tặng cờ thưởng cho cậu!” Liễu Mỹ Lan gặp anh thì trở nên kích động.
À, hóa ra là tới tặng cờ thưởng, hèn gì cả bộ phận tuyên truyền của bệnh viện cũng tới. Bệnh nhân tặng cờ thưởng chắc chắn là một sự kiện đáng để khoe khoang thành tích trên diễn đàn bệnh viện rồi.
“Để tôi giới thiệu, đây là bệnh nhân đầu tiên của bác sĩ Chu từ khi cậu ấy nhậm chức ở bệnh viện chúng ta!” Lưu Kỳ tự giác tuyên truyền giùm Chu Cẩm Uyên: “Bệnh gì á? Băng lậu, nhìn xem, đã khỏi hẳn rồi, hôm nay mới đến tặng cờ thưởng.”
Tạ Mẫn cũng có mặt, đang tươi cười rất thân thiết. Bà biết với tài năng của Tiểu Chu, những tình huống tương tự về sau sẽ càng nhiều hơn.
“Bác sĩ Chu, cảm ơn cậu, phương thuốc gia truyền của nhà cậu đã trị hết bệnh của tôi rồi. Bây giờ sức khỏe tôi rất tốt, cái đó… cũng hoàn toàn bình thường, không còn chỗ nào khó chịu cả.” Liễu Mỹ Lan bắt tay Chu Cẩm Uyên.
Nhân viên tuyên truyền chụp ảnh tanh tách ghi lại toàn bộ cảnh tượng.
Chu Cẩm Uyên thấy sắc mặt cô hồng hào, nói: “Nhìn ra được.”
“Trước kia thế mà tôi không tin cậu, còn nữa nhé,” Liễu Mỹ Lan lại nói, “Cũng phải cảm ơn cậu đã chỉ điểm. Vài ngày trước, chồng tôi có công việc phải giục đối tác thanh toán khoản nợ còn lại, đối phương nói tạm thời chưa thể huy động tiền. Đồng nghiệp của anh ấy không muốn kéo dài nợ, nhưng anh ấy thì chợt nhớ đến lời cậu nhắc, mới nói là mọi người làm ăn không dễ dàng gì, cho thư thả thêm vài ngày cũng được. Kết quả sau này mới biết tin công ty đối tác khoảng thời gian đó đúng là xảy ra vấn đề tài chính nghiêm trọng, người nọ đã chuẩn bị tâm lý nếu không hoãn được sẽ kéo cả làng chết theo, mất cả người lẫn tiền. Qua mấy ngày sau, vận khí chợt thay đổi, bên đó nhận được một khoản tiền lớn nên vực dậy, cũng thanh toán hết nợ cho chồng tôi luôn!”
Liễu Mỹ Lan kể xong thì các đồng nghiệp xung quanh đều cảm thấy hoang mang: “Ủa, hình như có gì đó sai sai…”
Liễu Mỹ Lan giãi bày hết tâm tình rồi liền mở cờ thưởng ra. Đối với cô, Chu Cẩm Uyên không đơn giản chỉ là lương y chữa hết bệnh, cho nên cảm xúc hiện giờ đang cực kỳ kích động. Vừa nghe xong chuyện của chồng, cô lập tức đặt làm cờ thưởng ở chỗ bạn bè rồi hưng phấn chạy tới bệnh viện cảm ơn Chu Cẩm Uyên.
Tấm cờ thưởng đỏ tươi viền vàng được mở ra, trên cùng in tên bệnh viện và bác sĩ, lạc khoản đề tên vợ chồng Liễu Mỹ Lan, ở giữa là tám chữ to: “Y thuật tinh vi; đoán đâu trúng đó!”
Mọi người: “…………”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Sắc mặt nhân viên tuyên truyền rất phức tạp: “Mẹ nó, cái này ai mà dám đăng lên mạng chứ.”
Lúc bấy giờ, Chu Cẩm Uyên mới biết tại sao Liễu Mỹ Lan lại phấn khởi đến thế, hơn nữa còn phấn khởi đến thái quá, hoàn toàn quên mất rằng bác sĩ điều trị cho mình trông đã giống đồ lừa đảo lắm rồi...
“Chủ nhiệm, em thật sự không có gieo quẻ trong giờ làm!”