Đại Thần Đa Tài

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Cẩm Uyên không khỏi ngạc nhiên khi Tạ Mẫn vẫn thản nhiên hỏi han. Sau đó anh mới biết, hóa ra bà đang hỏi giúp một đồng nghiệp ở khoa bên cạnh…
Chu Cẩm Uyên thở phào nhẹ nhõm: "Làm em hết hồn, cứ tưởng chị bị vong nhập chứ."
Dù sao thì Tạ Mẫn vẫn luôn tôn trọng tự do tín ngưỡng của Chu Cẩm Uyên. Anh vốn là đạo sĩ trước khi trở thành bác sĩ, nên bà chỉ không muốn anh làm những việc 'linh tinh' trong bệnh viện, thực chất cũng vì lợi ích chung của đơn vị mà thôi.
Cuối tuần này, Chu Cẩm Uyên vốn không chắc có lên núi Hương Lộc hay không. Thế nhưng, anh lại nghi ngờ công đoàn bệnh viện đã nghe ngóng được tin đồn, nên cuối cùng đã tổ chức một hoạt động leo núi tập thể cho toàn bộ cán bộ công nhân viên của viện, và địa điểm vẫn là núi Hương Lộc.
Bệnh viện số 3 vốn có không ít các hoạt động văn thể mỹ, và lần này công đoàn lại càng hăng hái hơn. Leo núi vốn đã đủ mệt, vậy mà họ còn muốn biến nó thành một cuộc thi đua nhỏ. Trừ các y bác sĩ và nhân viên phải trực ban, hàng trăm cán bộ còn lại của toàn viện đều tham gia. Mọi người xuất phát từ cổng bệnh viện, đi bộ một mạch đến chân núi Hương Lộc, sau đó leo lên đỉnh núi mới được coi là hoàn thành hành trình.
Nếu có điểm nào đặc biệt, thì phải nói không hổ danh là hoạt động của bệnh viện: họ còn cử cả xe cứu thương đi theo để phòng ngừa sự cố ngoài ý muốn. Các đồng nghiệp không khỏi đùa nhau rằng, nếu ai lỡ té ngã trên đường thì đã có bác sĩ hỗ trợ cấp cứu tại chỗ, và đừng hòng giả bệnh để trốn về…
Khoa Y học cổ truyền vốn ít nhân lực, loại trừ các bác sĩ lớn tuổi chân cẳng không còn nhanh nhẹn và những người phải trực ban, cuối cùng chỉ còn bốn người tham gia.
Vào ngày diễn ra hoạt động, Phó Viện trưởng Tiêu là người đứng ra tuyên bố xuất phát. Đây cũng là bằng chứng cho thấy dù văn bản chính thức chưa được ban hành, nhưng chức danh của sếp Tiêu quả thật sắp được bỏ chữ 'phó' rồi.
Thể lực mỗi người khác nhau, nên khi đến được chân núi Hương Lộc, đội ngũ vốn đông đảo đã dần trở nên thưa thớt, đa phần đã 'rụng sạch' trên đường.
Bác sĩ Lưu Kỳ, người thân thiết nhất với Chu Cẩm Uyên, hôm nay phải trực ban nên không thể đi cùng. Vốn dĩ bốn người trong khoa đi thành một đội, nhưng khi đến nơi, chỉ còn lại Chu Cẩm Uyên và bác sĩ Kim đi ở nhóm dẫn đầu.
“Bác sĩ Chu, anh cũng mang theo kim châm à?” Bác sĩ Kim nhìn thấy một góc hộp châm cụ lấp ló khỏi túi của Chu Cẩm Uyên.
“Cần câu cơm mà, phải mang theo bên mình chứ.” Đây là thói quen của Chu Cẩm Uyên, dù đi đâu anh cũng phải mang theo dụng cụ châm cứu.
Khi còn nhỏ, người lớn trong nhà anh có thói quen mang theo kim châm. Dù đi ăn tiệc giúp người khác châm cứu giải rượu hay vô tình gặp người cần cấp cứu trên đường, kim châm đều được dùng đến. Mưa dầm thấm đất, dần dần chính anh cũng hình thành thói quen này.
“Ha ha, tôi cũng có mang này.” Bác sĩ Kim chìa ra cho anh xem, vừa đi vừa nói đùa: “Tuy hoạt động có xe cứu thương, nhưng lỡ đâu gặp phải tình huống bất ngờ mà mình ở gần hơn thì sao? Khoa Y học cổ truyền chúng ta cũng có kỹ năng sơ cấp cứu mà.”
Tâm lý lo xa này cũng khá tương đồng với việc trang bị xe cứu thương, hơn nữa bộ dụng cụ châm cứu cũng không nặng là bao.
“Á ——”
Đột nhiên một tiếng kêu loáng thoáng vọng đến từ cách đó mấy trăm mét.
Hôm nay, mọi người đi leo núi đều đội một chiếc mũ đỏ in logo của Bệnh viện số 3. Người vừa cúi xuống kêu đau kia cũng đội chiếc mũ đỏ chót ấy, có vẻ là đồng nghiệp.
“Bị ngã trật khớp à?” Bác sĩ Kim vén tay áo, nhấc chân chạy vội, thậm chí còn không kịp nói với Chu Cẩm Uyên một tiếng.
Chu Cẩm Uyên bật cười, nhưng cũng nhanh chóng chạy theo.
Thế nhưng, hai người mới chạy được nửa đường thì đã có một người quay lại hét lớn: “Để tôi xem thử, tôi bên khoa Điều trị đau đây!”
Bước chân của bác sĩ Kim chậm lại, cô thốt lên: “Ôi…” Không kịp rồi, đã chậm mất rồi.
Cô đồng nghiệp vừa bị ngã kia trông rất quen mắt, hình như là y tá của khoa nào đó. Vừa rồi cô leo lên bồn hoa chơi, lúc nhảy xuống không cẩn thận bị trật eo. Lúc này, dù sắc mặt rất đau đớn, cô vẫn lớn tiếng nói: “Đau quá, đau quá! Thắt lưng tôi không duỗi thẳng được, chân phải cũng không đỡ được lực. Đốt sống thắt lưng thứ tư và thứ năm có cảm giác đau rất rõ!” Các du khách đi ngang qua: “…”
Bác sĩ khoa Điều trị đau vừa vén tay áo lên thì một người khác cũng xông đến: “Khoa Chỉnh hình đây, để tôi xem!”
“Tôi tới trước! Làm gì thế? Chẳng lẽ khoa Điều trị đau không đủ khả năng chữa trật khớp à??”
Đến khi bác sĩ Kim và Chu Cẩm Uyên đi đến, nơi này đã trở thành 'chiến trường' của khoa Điều trị đau và khoa Chỉnh hình. Cuối cùng, bác sĩ khoa Chỉnh hình, nhờ chuyên môn nghiệp vụ, đã giành được quyền chẩn trị tại chỗ cho cô đồng nghiệp nữ.
Rõ ràng là không có việc cho họ rồi. Quả nhiên, hoạt động tập thể của bệnh viện luôn cực kỳ an toàn. Hơn nữa, họ và cô đồng nghiệp kia cũng không thân thiết, nên bác sĩ Kim chỉ tiện chào hỏi an ủi một chút rồi buồn bực đi tiếp.
……
Lên núi Hương Lộc càng lúc càng thú vị. Hôm nay trên núi có một buổi pháp hội nên luôn có các đạo sĩ ra vào tiếp khách. Hễ ai nhìn thấy Chu Cẩm Uyên, nhận ra anh đều dừng lại chào một tiếng sư thúc hoặc sư ca.
Chu Cẩm Uyên đang mặc thường phục nhưng vẫn luôn hành lễ đáp lại.
Khi đứng cạnh nhau, bác sĩ Kim mới nhận thấy dáng dấp Chu Cẩm Uyên khá tương tự các đạo sĩ khác: thân thể anh thẳng tắp không giống người thường, nếu còn khoác thêm đạo bào thì sẽ càng toát lên vài phần tiên khí.
“Giống trong phim kiếm hiệp quá…” Bác sĩ Kim lúng túng nói, “Hơn nữa, bối phận của đại thần có vẻ rất cao.”
Tuy luôn miệng gọi 'đại thần' này 'đại thần' nọ, nhưng bác sĩ Kim thực ra lớn hơn Chu Cẩm Uyên mấy tuổi. Vậy mà cô vẫn vui vẻ cung kính đặt anh ở vị trí cao hơn, giống như các đạo sĩ gọi anh là sư huynh, sư thúc. Chịu thôi, ai bảo Chu Cẩm Uyên học thành tài sớm làm gì.
“Chủ yếu là do tôi nhập môn sớm, có xuất phát điểm cao hơn mọi người một chút.” Chu Cẩm Uyên thấy cô nàng leo núi có vẻ hơi đuối sức liền nói: “Cô có muốn đi đường tắt không? Có thể tiết kiệm nửa giờ leo núi đấy.”
“Thật không? Có cả đường tắt nữa?” Những người ít khi lên núi Hương Lộc như bác sĩ Kim đương nhiên không biết, nhưng với các thị dân thường xuyên lên xuống hoặc Chu Cẩm Uyên, người từng ở lại đây mấy ngày, thì đó không phải chuyện hiếm lạ.
Chu Cẩm Uyên dẫn bác sĩ Kim rẽ sang đường tắt. Con đường này dốc hơn đường thường một chút, lại có bậc thang, và du khách qua lại cũng thưa thớt hơn.
Hai người cắm đầu leo lên. Cơ quan đã bố trí sẵn điểm nghỉ ngơi trên đỉnh núi, có đồ ăn thức uống và mấy trò chơi nhỏ. Bác sĩ Kim lẩm bẩm trong lòng, thấy thật kinh khủng. Cái gọi là đích đến chính là phải chờ lãnh đạo tuyên bố bế mạc hoạt động, sau đó tự giải tán xuống núi đi về nhà.
“Ọe ——”
“Ọe ọe ——”
Ban đầu, bác sĩ Kim nghe thấy mấy âm thanh này cũng không quá để ý. Dù sao thì cũng sẽ có đồng nghiệp nhanh chóng chạy tới chẩn trị. Mãi đến khi Chu Cẩm Uyên vỗ vai cô: “Hình như phía trước có người đang nôn mửa.”
Lúc này, bác sĩ Kim mới bừng tỉnh, nhận ra họ đang đi đường tắt mà có lẽ không nhiều đồng nghiệp khác đi qua. “Hả? Vậy chúng ta mau lên xem thử!”
Leo thêm một đoạn nữa, họ liền trông thấy một thanh niên đang nửa ngồi trên ghế dài ôm bụng rên rỉ, bên cạnh có một bãi nôn. Ngoài ra, còn có hai người khác đi cùng đang cố gắng đỡ anh ta đứng dậy.
Ba người này hẳn đều là du khách đi leo núi, trên đầu không đội mũ đỏ có logo của bệnh viện.
“Ha… Ha… người này, bị làm sao vậy?” Bác sĩ Kim vừa thở dốc vừa hỏi đứt quãng.
“Có lẽ là viêm dạ dày ruột cấp tính, bụng đau quằn quại!” Một người trong số họ nhìn chiếc mũ trên đầu hai người Chu Cẩm Uyên và bác sĩ Kim, liền vui vẻ hỏi: “Bệnh viện số 3 đúng không? Tôi nhớ ra rồi, có thấy mấy người tổ chức hoạt động trên vòng bạn bè, bên dưới có xe cấp cứu chứ?”
Ba người này là dược sĩ của Viện Y học cổ truyền Hải Châu. Họ đều thuộc biên chế bệnh viện nên cũng có bạn làm việc tại Bệnh viện số 3.
“Tôi, ha… Tôi là bác sĩ khoa Y học cổ truyền đây, có cần xem giúp một chút không.” Bác sĩ Kim nghe cách nói chuyện của họ liền biết ngay là người cùng ngành.
“Được, cô có đem theo dụng cụ châm không? Tốt nhất nên châm mấy châm, cậu ấy đang đau lắm!” Nếu đã làm việc ở Viện Y học cổ truyền thì họ chẳng những không bài xích Đông y mà còn chủ động yêu cầu châm cứu để giảm đau.
“Để tôi xem.” Bác sĩ Kim lấy dụng cụ châm ra. Lúc này, thanh niên bị viêm dạ dày ruột cấp tính lại quằn mình nôn thêm mấy phát, lớn tiếng rên rỉ vì quá đau.
Bác sĩ Kim nghĩ ngay đến các huyệt Tỳ Du, Thiên Xu và Túc Tam Lý. Thế nhưng, bàn tay cầm kim châm cứ run rẩy không ngừng vì vừa leo núi. Cô nàng u oán lên tiếng: “Tay tôi run quá, anh vào làm đi!”
Lời này là nói với Chu Cẩm Uyên. Tay anh vẫn vững vàng, cũng không thở dốc, có thể thấy chỉ cần không bị Tiểu Tuyết kéo chạy thục mạng thì thể lực anh vẫn xuất sắc hơn người thường.
Chu Cẩm Uyên cũng không nói nhiều. Anh lật người bệnh lại để xác định huyệt trên lưng, trước hết tiến hành xoa ấn nơi cần châm để thúc đẩy lưu thông máu.
Hai người bên kia cảm thấy Chu Cẩm Uyên nhìn qua còn trẻ tuổi hơn bác sĩ Kim, chắc là y sinh thực tập hoặc bác sĩ nội trú gì đó. Nhưng khổ nỗi, tay bác sĩ Kim đang run rẩy thật sự không thể làm được, đành phải nhìn chằm chằm xem anh làm việc.
Vừa thấy Chu Cẩm Uyên xác định huyệt vị, hai người bọn họ đều kinh ngạc: “Cậu bạn ơi, cậu làm gì thế! Định châm vào huyệt nào vậy?”
Chu Cẩm Uyên xoa ấn vào một vị trí tiếp giáp với cột sống. Những người kia, tuy là dược sĩ nhưng ít nhiều cũng học qua kiến thức cơ bản, lại làm việc ở Viện Y học cổ truyền nên khá có hiểu biết về các huyệt vị trên cơ thể người. Đồng bạn mình đang bị viêm ruột cấp tính, nếu lấy huyệt thì nên chọn các huyệt như Tỳ Du, Vị Du hoặc Thiên Xu mới đúng. Còn chỗ mà Chu Cẩm Uyên đang nhắm tới thì có phải huyệt nào đâu!
“Cậu… cậu muốn châm vào huyệt Vị Du đúng không? Trời ơi, huyệt Vị Du phải xuống thêm chút nữa!”
“Mấy người bên Bệnh viện số 3 bị gì thế, châm pháp này… là mới 'chế cháo' ra hả?!”
Chu Cẩm Uyên cũng choáng váng trước lời miêu tả 'phong phú' của bọn họ. Anh bắt đầu sát trùng: “… Tôi muốn châm vào huyệt này thật đấy.”
Người đang bị viêm dạ dày ruột nghe bọn họ nói chuyện liền nén đau, quay sang bác sĩ Kim: “Các chị ơi, không tìm được người chuyên môn cao thì thôi, nhưng các chị có thể kêu ai đó biết xác định huyệt vị tới được không? Nếu thật sự không được nữa thì cứ khiêng tôi lên xe cứu thương, tôi chịu được… Ọe!” Nói rồi, anh ta lại trợn trắng mắt nôn ra.
“… Anh ấy chính là người có chuyên môn cao đấy.” Bác sĩ Kim khô khốc nói.
Ba người kia: ???
“Đây là đại thần châm cứu của khoa tôi.” Bác sĩ Kim giới thiệu cực kỳ chân thành, nhưng vào tai ba người kia lại nghe có vẻ tâng bốc quá đà: "Đại thần??"
Bác sĩ Kim đã chứng kiến Chu Cẩm Uyên xác định huyệt, nói thật chính cô cũng không rõ đó là huyệt gì. Nhưng xuất phát từ lòng tin tuyệt đối, cô vẫn quyết tâm 'về phe' đại thần.
Nếu không phải bác sĩ Kim đã lấy dụng cụ châm cứu ra, ba người kia suýt nữa đã cho rằng hai chiếc mũ in logo bệnh viện là bọn họ nhặt được dọc đường. Này, đùa kiểu gì vậy, đại thần châm cứu của khoa mấy người là như thế đó hả??
Lúc này, Chu Cẩm Uyên đã bắt đầu thi châm. Một tay anh ấn chặt bệnh nhân khiến đối phương căn bản không thể động đậy, sau đó tập trung cắm kim. Hai người còn lại vốn rất phản đối cậu thiếu niên với kỹ năng “châm cứu chế cháo” này. Thế nhưng, khí thế của Chu Cẩm Uyên lẫn lời nói của bác sĩ Kim đã khiến họ sững sờ, đành trơ mắt nhìn Chu Cẩm Uyên châm kim vào người bạn mình.
Cuối cùng, chỉ còn khổ chủ bị ấn chặt không thể cử động nhưng vẫn cố kêu quang quác: “Đừng, đừng, đừng đâm lung tung! Đừng mà! Ê, mấy người cứ đứng nhìn như thế à!”
Theo chiều kim xoay, tiếng hô hoán 'quỷ khóc sói gào' của thanh niên cũng dần dần nhỏ lại. Anh ta chợt cảm thấy xấu hổ vì đã làm quá, cuối cùng biến thành tiếng rên ư ử.
Chu Cẩm Uyên rút châm ra: “Được rồi, đứng lên đi. Trong vòng hai tiếng tới đừng ăn gì nhé.”
“… Chết tiệt!” Hai người còn lại liếc nhau: “Chúng tôi nhớ nhầm à? Chỗ đó là huyệt gì vậy??”
Thật sự là đại thần! Một châm không chỉ giảm đau mà còn chữa khỏi tận gốc. Hóa ra anh không xác định nhầm huyệt, mà từ đầu đã cố ý nhắm vào chỗ đó.
“Kinh ngoại kỳ huyệt!” Chu Cẩm Uyên gỡ mũ xuống, cảm thấy hơi toát mồ hôi nên anh dùng mũ quạt quạt gió: “Tôi gọi nó là huyệt Lý Vị, rất hiệu quả trong việc chữa trị các chứng bệnh tiêu hóa.”
Đại bộ phận huyệt vị trên cơ thể người đều nằm dọc theo kinh mạch, nhưng phần lớn các “kinh ngoại kỳ huyệt” lại không nằm trên mười bốn đường kinh mạch cơ bản. Các y giả trong quá trình chữa trị lâm sàng đã khám phá ra những huyệt vị có hiệu quả trị liệu bất ngờ như vậy, liền đặt tên là kinh ngoại kỳ huyệt.
—— Cũng có vài huyệt vị trong kinh lạc tự thân được phát triển từ chính những kinh ngoại kỳ huyệt đó.
Ngoài ra, quá trình khám phá kinh ngoại kỳ huyệt thường liên quan đến “Huyệt A”.
Cái gọi là huyệt A, chẳng hạn như khi bệnh nhân có chỗ nào đó không khỏe, bác sĩ vô tình ấn vào một điểm nào đó khiến bệnh nhân cảm thấy triệu chứng giảm xuống liền nói “A đúng rồi, chính là chỗ đó”. Cứ như vậy, thông qua việc khám phá lâu dài, có lẽ sẽ càng tìm ra nhiều kinh ngoại kỳ huyệt có tác dụng trị liệu mới.
Có đến vài chục kinh ngoại kỳ huyệt được biết đến và ứng dụng lâm sàng, ví dụ như hai huyệt Kim Tân, Ngọc Dịch mà Chu Cẩm Uyên từng chữa cho bệnh nhân bị mất tiếng. Thế nhưng, huyệt vị mà anh vừa sử dụng không nằm trong số các huyệt đã được biết đến, mà là do chính anh tự mình khám phá ra. Nó không được biết đến rộng rãi, càng đừng nói đến chuyện được xếp vào sách giáo khoa, nên mấy người kia không nhận ra là điều đương nhiên.
Dùng huyệt vị này điều trị rất hữu hiệu, lại chỉ cần châm một châm. Trong phạm vi năng lực của Chu Cẩm Uyên, nếu có thể châm kim càng ít càng tốt, uống thuốc càng ít lại càng tốt, bệnh nhân vốn đã không thoải mái trong người, không cần gia tăng khổ sở cho họ.
Những người khác tuy chưa từng nghe qua về huyệt Lý Vị, nhưng nghe Chu Cẩm Uyên nói là kinh ngoại kỳ huyệt, lại thấy hiệu quả trị liệu bất ngờ liền hiểu ra ngay.
Làm gì có chuyện châm sai, người ta đang sử dụng kinh ngoại kỳ huyệt mà không ai biết đấy chứ!
“Hiểu rồi, quả là kỳ diệu.” Bác sĩ Kim suýt nuốt nước miếng, “Đại thần, cái đó…”
Chu Cẩm Uyên: “Hôm sau tôi dạy cho.”
Loại kinh ngoại kỳ huyệt do bản thân tự khám phá ra này, ngoại trừ phải nắm giữ phương pháp xác định huyệt chuẩn xác, còn phải biết nên châm kim sâu bao nhiêu, dùng thủ pháp gì là thích hợp nhất, vân vân… Tóm lại không thể chỉ nhìn suông mà học được, cần người cầm tay chỉ dạy từng chút một.
“Cảm ơn đại thần, cảm ơn đại thần.” Bác sĩ Kim thành kính vỗ tay vái Chu Cẩm Uyên một cái. Cô nàng quyết định sau này nếu thi lấy chứng chỉ thì không cần vái thần thi cử làm gì, cứ vái Chu thần là được.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Thanh niên vừa rồi còn đau bụng quằn quại, giờ phút này cảm thấy ổ bụng nhẹ nhõm hẳn, cơn buồn nôn cũng biến mất hoàn toàn. Anh ta vuốt bụng ngồi dậy: “Đại thần ơi, cảm ơn cậu nhé. Vừa rồi là tôi hiểu lầm, còn tưởng cậu… châm sai chỗ.”
Hai người còn lại cũng ngượng ngùng, thật sự không thể 'trông mặt mà bắt hình dong'. Nói thật, nếu đổi lại là một thầy thuốc có kinh nghiệm lâu năm xuống tay châm, có khi họ có nghi vấn cũng không dám lập tức nói ra miệng.
Đột nhiên như nhớ ra chuyện gì, một người trong số họ ảo não nói: “Khoan đã, trẻ tuổi thế này, còn là đại thần, tôi nhớ ra rồi! Hình như từng nghe ai đó nói khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3 có một vị bác sĩ tuổi rất trẻ, bởi vì y thuật quá lợi hại nên được mọi người xưng là đại thần… Nhất định là cậu đúng không?”
Nếu nhận ra từ sớm thì đã tốt rồi!
Bác sĩ Kim nghĩ thầm không biết mấy người này đang nghĩ gì nữa. Y thuật lợi hại mới được phong thần à? Người ta rõ ràng tu lên kỳ Trúc Cơ đã đủ để phong thần rồi.
Chu Cẩm Uyên lập tức gật đầu: “Đúng đúng! Chính là như vậy!”
Bác sĩ Kim: ………… Cũng đúng nhỉ.
.
.
Bởi vì là hoạt động tập thể nên dù đã lên núi Hương Lộc, Chu Cẩm Uyên cũng không gieo quẻ đoán mệnh cho ai cả.
Có điều, mọi người lại không để ý lắm, đa số chỉ hùa theo là chính. Lên Hương Lộc Quán thắp nén hương xin một quẻ là đủ rồi. Còn ai thực sự có ý muốn kết thân với Chu Cẩm Uyên thì về sau vẫn còn cơ hội khác.
Chẳng hạn như Khúc Khánh Thụy, người đã từng được trải nghiệm qua tài năng của Chu Cẩm Uyên.
Sau khi cùng ngồi thảo luận về mệnh lý số học, Khúc Khánh Thụy cũng sinh ra chút hứng thú với đề tài này. Trên thương trường, rất nhiều người mê tín. Trước kia, ông ta xem như ở phái trung lập, không hết lòng tin theo nhưng nơi làm việc cần bố trí gì vẫn bố trí đủ, ít nhất có thể trấn an cấp dưới.
Gần đây, Khúc Khánh Thụy vừa hoàn thành việc bố trí tòa nhà trụ sở mới ở thành phố Hải Châu. Ông ta dự định thỉnh một vị thần Đạo giáo về trấn giữ. Trước kia theo thói quen toàn thỉnh tượng Phật, lần này sẽ nhờ Chu Cẩm Uyên chỉ điểm tư vấn xem nên thỉnh vị nào, thuận tiện lại tính toán ngày lành tháng tốt để chuyển về.
Khúc Khánh Thụy đã có ý kết duyên với Đạo gia, nên dù là việc ngoài giờ làm, Chu Cẩm Uyên cũng khó mà từ chối. Anh liền chu đáo mang theo la bàn đi đến tận nơi giúp ông ta xem một chút. Anh muốn kết hợp toàn bộ nhân tố để tính toán kỹ lưỡng ra ngày khai trương thích hợp nhất.
“Đi Hương Thánh.” Sau khi dạo quanh địa chỉ mới một vòng, Khúc Khánh Thụy ra lệnh cho tài xế. “Hương Thánh” là tên một quán trà ở cách đó không xa: “Chúng ta tìm chỗ uống trà nói chuyện cho tiện.”
“Được ạ.” Chu Cẩm Uyên gật đầu.
Khoảng mười phút sau là đến nơi. Khúc Khánh Thụy nói đi uống trà làm anh tưởng địa điểm là một tòa nhà bình thường nào đó, nhưng đến nơi rồi mới biết, đây là một không gian chiếm diện tích bằng cả một tòa cung điện. Khắp nơi là đình đài lầu các theo phong cách Trung Hoa xen kẽ giữa những dòng suối lượn cùng khóm trúc xanh rờn, tạo nên cảnh tượng cực kỳ thư giãn.
Khúc Khánh Thụy hiển nhiên là khách quen có phòng riêng cố định. Ông ta cho nhân viên phục vụ lui hết, tự mình dẫn Chu Cẩm Uyên đi xuyên qua mấy đình viện để tiện nói chuyện.
“Tôi nghe nói, lúc Hương Thánh được xây cũng đã tính toán đo lường phong thủy.” Khúc Khánh Thụy nói.
“Không khí nơi này đúng là khiến người ta thấy thoải mái,” Chu Cẩm Uyên nâng la bàn lên nhìn xung quanh, “Ừm, không sai, bố cục kiến trúc đều được sắp xếp có chủ ý. Dòng suối này có hạ nguồn như râu tôm, dùng để tích tụ khí mạch…”
“Ngài Khúc! Khéo quá.”
Chu Cẩm Uyên đang cân nhắc thì một giọng nam nhiệt tình chợt vang lên.
Một người đàn ông gầy gò băng qua dòng suối nhỏ, chạy nhanh về hướng này. Từ xa, anh ta đã duỗi bàn tay phải: “Hôm nay có duyên lắm mới gặp được ngài Khúc!” Hình như vì chạy quá nhanh nên anh ta còn chống eo thở phì phò.
“Lập Thành đấy à.” Khúc Khánh Thụy nheo mắt, nhận ra người mới tới nên cũng đưa tay ra: “Khéo thật.”
“Đúng không ạ, quá là có duyên,” người tên Lập Thành nắm tay Khúc Khánh Thụy bằng cả hai tay: “Vẫn chưa kịp chúc mừng ngài. Nghe nói cậu nhà đã tìm được bác sĩ giỏi, chúc cậu ấy nhanh chóng bình phục ạ!”
Nhà ngài Khúc đã đi lại thăm hỏi không ít bác sĩ và cơ sở y tế, tốn mất hai năm mà vẫn không thấy Khúc Quan Phượng khá lên. Ngược lại, tình trạng cậu ấy càng không rõ ràng hơn, từ đó nảy sinh không ít phiền phức rắc rối.
Trong thâm tâm, người đàn ông không cảm thấy lần điều trị này sẽ thành công, đặc biệt là sau khi nghe nói ngài Khúc chỉ đi tìm bác sĩ của Bệnh viện số 3. Nhưng dù thế nào, lời hay cần nói vẫn phải nói. Không nhìn thấy à, ngài Khúc nghe được cũng tươi cười đây này.
“Xin nhận lời chúc của cậu.” Chúc những điều khác chưa chắc Khúc Khánh Thụy đã vui, nhưng chỉ cần chúc con trai mau bình phục, dù ông ta biết người ngoài chỉ nói xã giao cũng luôn tươi cười đáp lễ.
“Ha ha, cậu trai này không quá quen mặt, không biết là…?” Ánh mắt Lập Thành dừng trên người Chu Cẩm Uyên cùng với chiếc la bàn trên tay anh. Lúc nãy Chu Cẩm Uyên đang lẩm nhẩm mấy vấn đề về phương vị phong thủy, anh ta nghĩ thầm bản thân rất quen thuộc với các thầy phong thủy có tiếng ở Hải Châu nhưng chưa từng thấy qua nhân vật này. Chẳng lẽ là đồ đệ của nhà nào? Cũng có bản lĩnh thật, bắt được cả mối làm ăn từ chỗ ngài Khúc.
Nụ cười trên mặt Khúc Khánh Thụy chưa tan, ông vui vẻ giới thiệu: “Đây là bác sĩ Chu, bác sĩ điều trị mới của cháu nhà.”
Lập Thành nhìn Chu Cẩm Uyên chăm chăm: “Hả??”
Khúc Khánh Thụy vẫn tươi cười không đổi: “Hôm nay tôi nhờ bác sĩ Chu tính giúp ngày tốt để chuyển công ty qua trụ sở mới.”
Lập Thành mờ mịt: “…………”
Ngài nói xem câu trước và câu sau của ngài có liên quan không…
Nhóc con này tuổi không lớn mà nghiệp vụ cũng rộng thật!