Phép thuật của Bác sĩ Chu

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Leia
Thật không ngờ một nhân vật có tiếng tăm như ngài Khúc lại phải tìm đến những phương pháp tâm linh cực đoan vì bệnh tình của con trai mình.
Với phạm vi công việc rộng lớn như vậy, làm sao có thể là một bác sĩ bình thường được? Chẳng lẽ ở bệnh viện rảnh rỗi đến mức còn có thời gian nghiên cứu la bàn phong thủy sao?
Tuy nhiên, việc tìm kiếm chỗ dựa tâm linh cũng là lẽ thường tình của con người. Bất cứ ai rơi vào hoàn cảnh của cha con ngài Khúc đều cần đến một liệu pháp an ủi tinh thần. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, Hứa Lập Thành thầm nghĩ. Sau đó, anh ta tỏ vẻ tán thưởng: “Tôi thấy bác sĩ Chu… có vẻ cũng linh nghiệm lắm!”
“Đúng vậy!” Khúc Khánh Thụy bật cười mấy tiếng rồi vươn tay, “Chúng ta nói chuyện sau nhé, tôi có việc cần trao đổi riêng với bác sĩ Chu một lát. Bác sĩ Chu, mời đi lối này.”
Chu Cẩm Uyên suýt bật cười thành tiếng. Anh không rõ Khúc Khánh Thụy là thật sự không nghe ra hay cố tình giả vờ, câu “linh nghiệm lắm” đó mà dùng để khen người thật sao? Tuy nhiên, anh chỉ dám nghĩ trong lòng chứ không dám nói thẳng ra miệng, bèn xách la bàn im lặng đi theo sau Khúc Khánh Thụy.
Hai người vào phòng riêng, ngồi ngay ngoài sân, xung quanh là những khóm trúc rậm rạp xanh tốt. Chu Cẩm Uyên cẩn thận tính toán, cuối cùng chốt được một ngày: “Mùng một tháng sau rất đẹp, thượng tuần lệnh thần, vừa an vừa cát.”
Khúc Khánh Thụy lập tức quyết định ngày đó, sau đó liền mời Chu Cẩm Uyên về nhà dùng cơm.
“Tiếc quá, lát nữa tôi phải đưa một người bạn đi nhậm chức.” Người Chu Cẩm Uyên nhắc đến chính là Dung Sấu Vân. Dưới sự trợ giúp của cậu em trai, cuối cùng Dung trọc đã tìm được đơn vị mới, nhưng nơi này ở khá xa nên cần anh về đưa đi.
Khúc Khánh Thụy đâu thể biết được chuyện anh bận đưa hòa thượng lên chùa, chỉ đơn giản nghĩ người bạn kia nếu không phải bác sĩ thì cũng là đạo sĩ.
“Về tình hình của Quan Phượng, tôi muốn hỏi bác sĩ Chu một chút. Không biết khoảng cuối tháng Chạp năm nay cậu ấy có thể hồi phục đến mức độ nào?” Khúc Khánh Thụy đã sớm có tính toán, lúc này lại nhỏ giọng hỏi thêm.
“Cậu ấy có thể đứng lên, nếu tiến độ khả quan thì đi lại mấy bước cũng không thành vấn đề.” Chu Cẩm Uyên đáp. Toàn bộ đợt điều trị chỉ kéo dài khoảng nửa năm là có thể hồi phục đến trình độ người bình thường. Nếu chỉ yêu cầu đứng thẳng thì sẽ càng nhanh hơn.
Khúc Khánh Thụy rất vui vẻ. Việc điều trị của Quan Phượng cứ lặp đi lặp lại, khiến hy vọng ngày càng xa vời. Điều này khiến nhiều người ngoài cuộc bắt đầu nảy sinh tâm tư mờ ám. Lần này Quan Phượng tiếp tục tham gia chạy chữa nhưng cũng không mấy ai để tâm. Tất cả đều có chung nhận thức rằng, các chuyên gia y tế đã khẳng định nửa đời sau Khúc Quan Phượng chỉ có thể chấp nhận làm người tàn phế, dù thần y có xuất hiện thì cũng chỉ giúp cậu ta đạt đến trình độ tự gánh vác sinh hoạt cá nhân là cùng.
Khúc Khánh Thụy nôn nóng muốn mượn cơ hội cuối năm này để phô trương sự phục hồi của con trai, nhằm ổn định tình hình bên dưới.
Có điều, quyết định đó lại phụ thuộc rất nhiều vào tốc độ phục hồi của Khúc Quan Phượng. Ông biết Chu Cẩm Uyên không phải người nói suông, sau khi được bác sĩ chính miệng xác nhận, ngài Khúc cũng yên tâm phần nào.
Khúc Khánh Thụy gật gù, chợt nói: “Trạng thái tinh thần của Quan Phượng khá hơn trước đây rất nhiều. Tôi không biết nên cảm ơn bác sĩ Chu thế nào nữa, cậu đã giúp tôi một ân tình lớn quá.”
Khúc Khánh Thụy hiếm khi nào có cảm giác mang ơn như vậy. Trong lòng ông, sức khỏe của Khúc Quan Phượng là vô giá. Chu Cẩm Uyên điều trị cho Khúc Quan Phượng mà không lấy chi phí khám chữa cắt cổ. Mặc dù ngài Khúc đã quyên tặng rất nhiều tài vật cho Bệnh viện số 3, ông vẫn cảm thấy mình làm chưa đủ. Bản thân Chu Cẩm Uyên dường như không thật sự cầu tài, có lẽ điều này liên quan đến việc tu đạo của anh. Còn việc Khúc Khánh Thụy nhờ Chu Cẩm Uyên hỗ trợ cũng xuất phát từ ý nghĩ mình có điều kiện vật chất hùng hậu mà không biết nên làm gì để báo đáp Chu Cẩm Uyên, đành phải thỉnh một vị thần Đạo giáo về thờ phụng.
“Dù là Y thuật hay Bốc thuật thì với tôi đều là công việc bình thường. Ngài Khúc tốt nhất cũng nên đối xử bằng thái độ bình thường thôi.” Chu Cẩm Uyên nói.
Bình thường ư? Khúc Khánh Thụy mỉm cười. Trên đời có mấy ai thật sự làm được hai chữ này.
Tuy tuổi tác Chu Cẩm Uyên không lớn nhưng suốt buổi nói chuyện, Khúc Khánh Thụy luôn cảm thấy có sự kết nối với anh. Dù sao, ai cũng là cao thủ trong lĩnh vực của mình, có rất nhiều điểm chung trong cách đối nhân xử thế.
Hai người trò chuyện vui vẻ một lúc lâu rồi mới đứng dậy rời đi.
Lúc đi ngang qua một khu sảnh đường, cả hai bị người ta gọi lại.
“Bác sĩ Chu, ngài Khúc!” Đó là giọng của Ngô Trầm Ngọc. Chị ta đang ngồi trên ghế nói chuyện với người đàn ông tên Hứa Lập Thành. Trông thấy hai người, Ngô Trầm Ngọc lập tức vui vẻ chào hỏi.
Hứa Lập Thành phát giác Ngô Trầm Ngọc cũng quen biết cậu trai trẻ tuổi kia, còn gọi một tiếng bác sĩ. Chuyện đáng ngạc nhiên hơn là, chị ta gọi bác sĩ Chu trước rồi mới đến ngài Khúc sau. Đó không phải do phản xạ nhanh miệng mà ngược lại, có vẻ như trong lòng Ngô Trầm Ngọc, địa vị của “bác sĩ Chu” còn cao hơn một bậc.
“Thật kỳ diệu…”
“Tôi tình cờ gặp Hứa Lập Thành, vừa rồi có nghe chuyện hai người cũng ở đây nhưng ngại không dám quấy rầy.” Ngô Trầm Ngọc tươi cười thân thiết, nét mặt chị ta rạng rỡ cứ như đổi thành một người khác, khác xa rất nhiều so với vẻ tiều tụy hồi mới đi khám. Quả nhiên chỉ cần chồng không hói thì mọi chuyện đều được giải quyết.
“Tiểu Ngô cũng ở đây sao.” Khúc Khánh Thụy lộ ra ý cười.
Chu Cẩm Uyên gật đầu chào chị ta.
“À này, Hứa Lập Thành, vừa rồi anh có nói bị đau eo mà, đúng lúc có bác sĩ Chu ở đây!” Ngô Trầm Ngọc quay đầu lại nói.
Hứa Lập Thành quả thật đang bị trật eo, dự định lát nữa ra về sẽ ghé tiệm massage xoa bóp một lát. Hiện giờ nghe đối phương nói vậy, anh ta liền nghĩ thầm, nếu đến cả Ngô Trầm Ngọc cũng tôn sùng cậu bác sĩ này như vậy, có lẽ mình đã…
Mấy chữ “Nghĩ sai rồi” còn chưa kịp thành hình trong đầu thì Chu Cẩm Uyên đã xuất hiện ngay sau lưng anh ta không khác gì hồn ma bóng quế, thong thả hỏi: “Anh bị đau eo à?”
Hứa Lập Thành chưa kịp phản ứng: “Phải, phải, có hơi đau…”
Chu Cẩm Uyên liền nắm lấy tay anh ta từ phía sau, lắc lư mấy cái rồi đột nhiên kéo mạnh!
“!” Trong nháy mắt, Hứa Lập Thành như ngừng thở. Vùng thắt lưng chỉ cần chạm vào đã đau đến nhíu mày, giờ lại bị một lực như vậy tác động, quả thực trước mắt anh ta liền tối sầm.
Nhưng chỉ qua một thoáng, sắc mặt anh ta chưa kịp nhăn nhúm thì cơn đau đã biến mất hoàn toàn. Anh ta chậm rãi thở hắt một hơi, lập tức cảm thấy eo mình đã hoạt động tự nhiên trở lại.
Sau đó, Chu Cẩm Uyên còn sờ ấn lên một vị trí cơ bắp nào đó. Anh ta cảm thấy một cơn tê nhói lóe lên rồi từ từ lan tràn khắp tứ chi, toàn thân nhẹ nhàng như giẫm trên bông.
“Ôi, thoải mái quá…” Hứa Lập Thành nheo hai mắt lại. Có điều vì thân thể quá gầy gò nên biểu cảm của anh ta trông hơi kinh dị, khiến cả Khúc Khánh Thụy lẫn Ngô Trầm Ngọc đều nổi da gà.
“Vãi thật.” Qua một lúc lâu, Hứa Lập Thành mới thốt ra được hai chữ.
Bác sĩ Chu này tuy nhỏ con nhưng sức lực có thể nhấc bổng anh ta lên. Khoảnh khắc đó, cơ bản không có đường phản kháng. Sau đó, chỉ cần ấn duỗi mấy phát là hồn Hứa Lập Thành cũng suýt thoát ra ngoài luôn. Anh ta chưa bao giờ biết trên cơ thể mình lại có một vị trí kỳ diệu như vậy.
“Khúc giữa hơi đau một chút, không nói anh biết là để anh đỡ lo lắng phòng bị, nhưng đau xong rồi sẽ không sao nữa.” Chu Cẩm Uyên lùi về phía sau một bước.
Quả, quả nhiên là nghĩ sai rồi! Dù cậu bác sĩ này có chơi la bàn hay làm vật lý trị liệu cho cậu Khúc thì tuyệt đối vẫn là một người lợi hại! Ngài Khúc sao có thể là người không có mắt nhìn được cơ chứ?
Hứa Lập Thành âm thầm gạt bỏ suy nghĩ của mình trước đó, đồng thời cũng nhanh chóng đặt Chu Cẩm Uyên lên một địa vị cao hơn.
“Không sao, không sao, cảm ơn cậu nhiều lắm…”
“Bác sĩ Chu,” Ánh mắt Ngô Trầm Ngọc sáng lên, “Cậu cũng ‘tập kích bất ngờ’ cho tôi nữa được không?”
Sau lần được Chu Cẩm Uyên ấn vai trong văn phòng, chị ta đi xoa bóp ở đâu cũng cảm thấy không đủ thỏa mãn. Nhưng ngặt nỗi bây giờ Chu Cẩm Uyên rất khó hẹn lịch, bản thân chị ta cũng bận rộn công việc nên đành chịu.
“Chị phải tự chăm sóc sức khỏe đi, nếu không bệnh sẽ tái đi tái lại đấy.” Ngoài miệng Chu Cẩm Uyên nói vậy nhưng vẫn tiến lên ấn bóp cổ vai gáy cho Ngô Trầm Ngọc.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Khúc Khánh Thụy, toàn thân Ngô Trầm Ngọc như mềm oặt xuống, lộ ra sắc mặt thư thái không khác gì Hứa Lập Thành, quả thật rất giống mấy con mèo hít phải cỏ bạc hà.
Bình thường ngài Khúc không đi theo quan sát Khúc Quan Phượng điều trị xoa bóp. Cậu ta trở về nhà cũng không kể chuyện xoa bóp thoải mái thế nào, thư giãn ra sao, khiến lúc này ngài Khúc cảm thấy hơi buồn bực.
Hứa Lập Thành và Tiểu Ngô bị cái quái gì vậy…”
“Không biết ngài Khúc đã đi chưa nhỉ?”
“Chắc là đi rồi, tôi đang muốn gọi ông ấy lại mà.”
Trong khi cuộc trò chuyện đứt quãng đang tiếp diễn thì một nhóm người cũng kéo tới. Tất cả đều thuộc giới doanh nhân thành phố Hải Châu. Đầu tiên, bọn họ trông thấy ngài Khúc thì tươi cười chào hỏi, sau đó liếc nhìn qua Ngô Trầm Ngọc đang phê pha như người không xương, nụ cười chợt trở nên gượng gạo.
“Hôm nay náo nhiệt thật đấy, mọi người tụ tập ở đây có việc gì à?” Khúc Khánh Thụy cố ý trêu chọc. Làm gì có chuyện ông không biết mấy vị kia có việc thật hay không. Ngoài mặt, ông tiếp tục giải thích: “Ha ha, Tiểu Ngô đang được bác sĩ trị liệu cổ vai gáy.”
Trị bệnh cổ vai gáy ư? Ai ngồi văn phòng mà chẳng bị mấy bệnh cổ vai gáy, xương sống thắt lưng, thoát vị đĩa đệm linh tinh? Khinh bọn tôi chưa đi trị liệu vật lý bao giờ sao? Nhìn ngả ngớn thế này mà nói là đang chữa bệnh?
Còn cái cậu bác sĩ kia nữa, không phải tuổi tác quá trẻ rồi sao.
Ủa, tại sao “bác sĩ” lại nhìn về hướng này…”
……
Quản lý của Hương Thánh đang chuẩn bị đi tiễn một đoàn khách cao cấp. Sau khi trao đổi qua bộ đàm với đồng nghiệp, cô mới nhận ra mấy vị khách này vẫn chưa di chuyển ra ngoài, hình như có việc gì đó mà nán lại trong một đình uống trà.
Cô cảm thấy rất quái lạ, chẳng lẽ gặp sự cố gì à? Các vị khách này đều là nhân vật có uy danh ở Hải Châu. Nếu nửa đường bắt gặp bạn bè dừng lại nói mấy câu thì không sao, nhưng tuyệt đối đừng để phát sinh chuyện xấu.
Không biết vì lý do gì, giác quan thứ sáu mách bảo cô rằng có chuyện gì đó bất thường đang diễn ra.
Cô quản lý lập tức kiểm tra camera theo dõi. Chỉ thấy mấy vị khách kia vây quanh một thiếu niên do ngài Khúc dẫn đến. Không biết bọn họ nói với nhau những gì mà thiếu niên thình lình duỗi tay bóp lên vai một vị khách, sau đó vật đối phương ngã xuống ghế sofa. Nếu nhìn từ camera sẽ thấy động tác của thiếu niên kia cực kỳ lưu loát, thành thạo như có luyện võ. Vị khách kia nặng phải gần hai trăm cân, vậy mà cậu ta chỉ xách lên bằng một tay. Những người vây xem hình như cũng bị dọa sợ phải lùi về sau mấy bước.
Tiêu rồi, động tay động chân rồi! Trong đầu cô quản lý đã biên xong một hồi drama dài dằng dặc. Thiếu niên kia là khách quý của ngài Khúc, không chừng cậu ta ỷ mình có chống lưng, tuổi trẻ xốc nổi xảy ra mâu thuẫn liền ra tay đánh người ta luôn.
“Đi thôi, đi đến đình uống trà!” Cô quản lý gọi thêm hai bảo vệ có năng lực tốt, vội vàng chạy về phía đình uống trà.
Rõ ràng đang đi đôi giày cao gót rất cao mà tốc độ di chuyển của cô quản lý không chậm hơn hai bảo vệ một chút nào, thậm chí còn xung phong dẫn đầu. Có thể thấy, đây là bản lĩnh rèn luyện được qua một thời gian dài công tác.
Bước lên cầu thang, xuyên qua cánh cửa gỗ khắc hoa tiến vào trong đình, cô quản lý dừng lại hít thở sâu mấy cái. Đang định lên tiếng đanh thép thì chợt sững sờ vì tình hình trước mắt.
Hai nhân viên bảo vệ cũng trố mắt nhìn chăm chú, sau đó bối rối quay sang nhìn cô quản lý.
Làm gì có trận ẩu đả nào, không khí nơi này rất hài hòa mà!
Khoảng mười mấy người nằm ngồi ngang dọc lung tung trên mấy chiếc ghế bành, từ ngài Khúc đến vị khách đang hợp tác với ông chủ của bọn họ, bên cạnh là chị Ngô và mấy vị doanh nhân khác. Nhưng không giống trong tưởng tượng của cô quản lý, các vị này nhìn qua không giống như vừa bị người ta ẩu đả mà ngược lại mềm oặt cứ như người không xương. Ai nấy nằm liệt không hề giữ kẽ, vài người còn khép hờ mắt như đang chìm đắm trong dư vị gì đó rất dễ chịu!
Mà người tỉnh táo duy nhất đứng thẳng trong phòng chính là thiếu niên xinh đẹp, thậm chí cậu ta còn vỗ vỗ tay, có vẻ vừa hoàn thành một nhiệm vụ rất vĩ đại.
Cô quản lý: “???”
Không phải chứ… Đám người có tiền này đang chơi trò gì mới lạ vậy??
.
.
Khu bán đồ lưu niệm trên núi Hương Lộc, thành phố Hải Châu.
“Chúng ta dừng lại tham quan bốn mươi phút, địa điểm tập hợp cũng là ở đây luôn. Nhớ chú ý tìm con gấu trúc nhồi bông trên tay tôi nhé. Mọi người cứ tự do tham quan mua sắm. Nếu ai muốn mua dược liệu cổ truyền thì đến chỗ tôi đăng ký! Chúng tôi sẽ cung cấp trực tiếp từ cơ sở nuôi trồng dược liệu!”
Một hướng dẫn viên du lịch đang thao thao bất tuyệt hướng dẫn bằng tiếng nước ngoài, chủ yếu là dặn dò những điều cần lưu ý với đoàn khách ngoại quốc của mình.
Thành phố Hải Châu không phải địa chỉ du lịch quá nổi tiếng nhưng mấy năm gần đây kinh tế phát triển nhanh chóng, cảnh quan nơi đây lại được giữ gìn tốt nên cũng đón tiếp khá nhiều du khách trong và ngoài nước, ví dụ như đoàn người này.
Các vị khách vừa được hướng dẫn viên đưa đi tham quan khu thắng cảnh núi Hương Lộc, nhân tiện tuyên truyền một phen về sự kỳ diệu của y học cổ truyền Trung Hoa. Đáng tiếc, mọi người nghe kể chuyện rất nghiêm túc, nhưng nếu bảo mua thảo dược thuốc thang về thì lại không có bao nhiêu người hứng thú.
Cô hướng dẫn viên du lịch nhàm chán đứng dựa vào cây cột, mãi đến khi trông thấy một du khách từ nước X đi tới, cô lập tức hỏi: “Anh James, anh có đăng ký mua nhân sâm không?”
“Không, không, tôi chỉ muốn hỏi thăm. Chiều nay là thời gian hoạt động tự do, cô có điểm du lịch nào muốn đề cử không?” James hỏi. Anh ta đi du lịch một mình và có vẻ như không thực sự thích thú với mấy điểm tham quan trước đó.
Cô hướng dẫn viên du lịch không cần nghĩ lâu đã báo ra một danh sách địa chỉ kèm tóm tắt sơ lược: “Anh có thể sang phố Yên Ba trải nghiệm phong tục các dân tộc thiểu số của tỉnh Hải Châu, hoặc là đi…”
James nghiêm túc lắng nghe, cuối cùng ngắt lời cô: “Chủ yếu là tôi muốn biết có nơi nào phù hợp cho tôi trải nghiệm không? Mấy chỗ tương đối đặc sắc ấy.”
Có trời mới biết anh ta muốn trải nghiệm cái gì. Cô hướng dẫn viên du lịch gãi đầu, “À…”
“Ví dụ như nơi có thể xem người ta biểu diễn võ thuật cổ truyền? Loại giống như trong phim kiếm hiệp, vừa đánh vừa bay nhảy vù vù ấy. Nếu có thể dạy tôi khinh công để tôi trải nghiệm thì càng tốt.”
“Võ thuật thì không có. Nếu anh muốn xem, ban đầu nên chọn tour đi Thiếu Lâm Tự mới phải.” Cô hướng dẫn viên du lịch cân nhắc một lát, không biết có nên giới thiệu anh ta đi giác hơi không nhỉ?
“Vậy thì đi bệnh viện đi.” Lúc này, một người bán hàng rong ngồi bên cạnh bỗng nhiên chen lời bằng thứ ngoại ngữ đặc sệt khẩu âm Hải Châu. Đây là kỹ năng bọn họ luyện ra nhờ tiếp xúc với du khách mỗi ngày. Phát âm không quá tốt nhưng được cái trôi chảy, không khó hiểu chút nào.
Cô hướng dẫn viên du lịch và James đều nhìn về phía anh ta. Cô hướng dẫn viên nghĩ thầm, sao anh biết tôi định dẫn người ta đi giác hơi chứ.
Người bán hàng rong vô tội nói: “Sao nào, gần đây địa điểm nổi tiếng nhất, đặc sắc nhất của Hải Châu chúng tôi chính là Bệnh viện nhân dân số 3, tên thường gọi là bệnh viện chuyên khoa trị hói. Đó là nơi sản sinh ra Vô Địch Sinh Phát Linh, phương thuốc bí truyền trị hói đấy.”
Đôi mắt anh ta nhìn lên quả đầu vàng hoe chỉ lưa thưa mấy sợi của James: “Cái này còn chưa đủ thích hợp à? Anh bạn này, tôi khuyên anh đi trải nghiệm đi. Thằng em tôi cũng bị rụng tóc suýt trọc, may mà được bên đó chữa khỏi, nức tiếng gần xa.”
Có người địa phương đi ngang qua, nghe lỏm được bên này đang giới thiệu cho khách nước ngoài liền cười hùa theo: “Bệnh viện chuyên khoa trị hói à, lợi hại thật đấy!”
James tò mò hỏi: “Đặc sắc, phương thuốc bí truyền, điều trị rụng tóc? Cô hướng dẫn à, bệnh viện này cũng là thắng cảnh trứ danh và trải nghiệm đặc sắc của thành phố Hải Châu sao?”
Cô hướng dẫn viên du lịch hốt hoảng đáp: “Ừ, cũng xem như vậy… nhỉ?”