Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Chương 36: Quẻ bói khó lường và về nhà ăn Tết
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Cẩm Uyên hỏi ý kiến Khúc Khánh Thụy, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, anh mới chỉnh sửa lại bệnh án. Anh viết thành bản thảo dài hàng ngàn chữ, tranh thủ gửi cho tạp chí Y học cổ truyền trước kỳ nghỉ Tết, đồng thời gửi cả bản sao cho các vị tiền bối quan tâm đến ca bệnh như thầy Hoàng Trung Văn.
Bản thảo nộp lên phải chờ ban biên tập thẩm định nội dung. Xác suất được thông qua khá cao, vì nghe nói bên đó có giáo sư Mạc làm cố vấn, nhưng nếu muốn đăng chính thức chắc phải cần thêm một khoảng thời gian. Vì thế, Chu Cẩm Uyên mới gửi trước bản thảo cho những người khác. Còn về các cơ sở y tế và cá nhân không quen biết, anh cứ giao hết cho viện trưởng Tiêu đối phó là xong.
Viện trưởng Tiêu rất hào hứng với công việc này. Việc thiết lập quan hệ với các cơ sở chữa bệnh cao cấp, giao lưu học thuật qua lại, sẽ là cơ hội lớn để nâng cao trình độ cho Bệnh viện số 3.
Nhân viên y tế trong bệnh viện buộc phải nghỉ luân phiên trong dịp Tết. Mọi người cũng quan tâm Chu Cẩm Uyên ở tỉnh khác, nên không lâu sau đã đến phiên anh được nghỉ. Chu Cẩm Uyên, Dung Tế Tuyết và Dung Sấu Vân kéo vali ra sân bay, chuẩn bị bay về Doanh Châu đón Tết.
Đáng tiếc, vì lý do thời tiết nên rất nhiều chuyến bay bị hoãn. Ba người qua cửa an ninh rồi nhưng vẫn chưa biết sẽ lên máy bay lúc nào. Sân bay cực kỳ đông đúc, người người chen chúc khắp nơi.
“Để xem, trước hết cứ tìm một chỗ ăn gì lót dạ đi.” Chu Cẩm Uyên quan sát thấy một bàn trống ở quán cà phê, có người vừa rời đi, liền đi nhanh về hướng đó. Nhưng trước khi anh đến nơi, đã thấy một người thanh niên mặc áo khoác dài ngồi xuống ghế.
Người nọ đi một mình, bóng dáng trông rất lẻ loi cô độc.
Chu Cẩm Uyên bước thêm vài bước tới gần: “Xin hỏi anh có đi cùng ai không, có thể cho chúng tôi ngồi cùng được không?”
Người này ngẩng đầu lên. Chu Cẩm Uyên thấy rõ, ngoài chiếc áo khoác dài, anh ta còn đội mũ, đeo khẩu trang kín mít, không thể nhìn rõ khuôn mặt. Nhưng chỉ một phần mặt lộ ra thôi cũng đã có nhan sắc nổi bật: làn da trắng như tuyết, lông mi lông mày cũng màu trắng, chỉ có đồng tử mang màu đỏ nhạt. Trên chiếc vali nhỏ duy nhất anh ta kéo đi, treo một chiếc móc khóa hình linh vật du lịch của Hải Châu, trông khá lạc quẻ.
Từ bề ngoài có thể đoán được đây là một bệnh nhân mắc chứng bạch tạng điển hình. Thấy Chu Cẩm Uyên dò hỏi, anh ta khẽ gật đầu.
“Cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên vẫy Dung Trọc và Tiểu Tuyết ngồi xuống, rồi đi mua ít cà phê và bánh kem.
Lúc anh ra quầy gọi món, một vị khách hàng vốn đang phân vân nhìn chằm chằm thực đơn, vô tình liếc nhìn một cái. Sau đó, người này không nhịn được thốt lên: “Anh… Anh có phải… cái anh đạo sĩ ở Bệnh viện số 3 không?”
“… Là bác sĩ Bệnh viện số 3, anh nói thế người ta lại tưởng chỗ đó là đạo quán mất.” Chu Cẩm Uyên buồn cười giải thích. Hiện giờ ra đường, người nhận ra anh ít hơn xưa nhiều, nhưng nếu nhắc đến thì người ta vẫn biết.
“Ha ha, là anh thật! Tôi có xem video đó, cậu họ tôi cũng từng đến viện chữa hói đầu!” Người nọ cực kỳ hưng phấn vươn tay ra.
Chu Cẩm Uyên bắt tay đáp lại. Trở về chỗ ngồi không bao lâu, vị khách hàng kia cũng ngồi xuống một vị trí sát bên cạnh, nơi vừa có người rời đi. Hai bên thiện ý gật đầu chào nhau.
“Đạo trưởng, mấy vị này là đồng nghiệp của anh hết à?” Khách hàng hưng phấn hỏi.
Dung Sấu Vân vô cảm tháo mũ xuống, để lộ quả đầu trơn bóng, “Trông tôi giống lắm hả?”
Khách hàng: “…”
Chu Cẩm Uyên cười ha ha: “Hai người này là anh em của tôi, vị bên kia chỉ là người ngồi ghép bàn.”
“Ồ… Chào các anh, chào các anh.” Khách hàng thấy người ngoài cùng nhìn sang bên này, để lộ sắc thái trắng như tuyết, hơi thở lạnh như sương, thì không khỏi rùng mình một chút, nhưng cũng khách khí gật đầu chào.
May mà người nọ chỉ là nhìn qua có vẻ lạnh lùng, gặp người lạ, anh ta vẫn lịch sự gật nhẹ.
Cậu khách hàng kia rất hiếu kỳ với nghề nghiệp của Chu Cẩm Uyên, đặc biệt là cái nghề tay trái đạo sĩ. Nếu đã tình cờ ngồi gần, hơn nữa chưa ai vội lên máy bay, anh ta liền nắm bắt cơ hội hỏi thăm đủ thứ chuyện trên trời dưới biển.
Chu Cẩm Uyên cũng rảnh rỗi nên kiên nhẫn giải đáp. Người thanh niên bạch tạng thì vẫn yên lặng ngồi, từ đầu đến giờ không nói một câu nào. Có vẻ anh ta đang nghe bọn họ trò chuyện, nhưng dường như lại chẳng nghe gì cả.
“Năm ngoái tôi gặp được một hòa thượng đoán mệnh linh nghiệm lắm! Ông ấy tính ra nhà tôi có bảy người, tôi nói không đúng, nhà tôi chỉ có sáu người thôi. Kết quả ông ấy hỏi lại: Chẳng phải cậu xem thú cưng như người nhà sao? Tôi ngạc nhiên lắm, vì đúng là ở nhà có nuôi một con chó, bố mẹ tôi hay đùa nó chính là em trai tôi!”
Khách hàng nói đến chỗ hưng phấn bắt đầu huơ tay múa chân.
Chu Cẩm Uyên vốn đang rất bình thản lắng nghe, vừa nghe đến chỗ hòa thượng linh nghiệm, tức khắc ưỡn thẳng sống lưng, ra vẻ tiên phong đạo cốt cười nói: “Ha ha, Đạo gia chúng tôi cũng có ngũ thuật Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc!”
Dung Tế Tuyết và Dung Sấu Vân cùng yên lặng nhìn Chu Cẩm Uyên, sau đó nhìn nhau: Lại nữa rồi đấy. Là ai ngày thường thề thốt không bao giờ chê bai hòa thượng, đến lúc gặp phải tình huống này đâu có nhịn nổi đâu…
“Woa, anh cũng biết đoán mệnh?” Khách hàng lại không nghĩ nhiều như thế, chỉ nhìn Chu Cẩm Uyên đầy sùng bái, “Tôi nói mà, chắc chắn anh không chỉ biết mỗi khai quang thôi đâu. Vậy anh có thể…”
Chu Cẩm Uyên mỉm cười cổ vũ, “Hửm?”
Khách hàng: “Tính một quẻ cho tôi được không?”
“Được chứ!” Chu Cẩm Uyên lập tức móc túi ra, “Hôm nay là ngày tốt để đoán chữ, tôi tìm xem ——”
Lục lọi cả nửa ngày không tìm thấy bút đâu, những người khác cũng bắt đầu lục lọi trên người mình. Thật ra Dung Tế Tuyết có bút, nhưng bút cất trong vali, mà vali thì đã được đưa đi ký gửi mất rồi.
Lúc này, thanh niên bạch tạng đột nhiên duỗi tay ra, ngón tay trắng bóc xòe rộng, trong lòng bàn tay đặt một cây bút máy màu vàng kim.
“A, cảm ơn!” Chu Cẩm Uyên lấy bút máy rồi nhờ khách hàng viết một chữ lên tờ giấy ăn, “Một chữ là được.”
Cậu khách hàng sờ lên thân bút. Nó nặng trịch và có kết cấu khá đặc biệt, khiến người ta hoài nghi được làm từ vàng ròng. Ánh vàng kim của bút trông cũng không hề quê mùa mà tạo ra cảm giác rất trang trọng. Anh ta viết từng nét bút xuống giấy ăn, luôn miệng cảm thán: “Cây bút đẹp quá, chữ của tôi thật không xứng với nó ha ha.”
Chu Cẩm Uyên nhận lại giấy bút, toan trả lại cho thanh niên bạch tạng thì chợt thấy anh ta ngồi giữa đám người, toát lên cảm giác rời xa thế tục. Vì thế, anh hỏi thêm một câu: “Gặp nhau tức là có duyên, anh có muốn viết một chữ luôn không?”
Anh không nhìn rõ khuôn mặt thanh niên, nhưng hôm nay dù sao cũng ngồi chung, có duyên mượn bút, anh cũng chủ động hỏi xem như kết thêm thiện duyên.
Hàng lông mi của thanh niên khẽ động đậy. Điện thoại đặt trên bàn đột ngột vang lên, nhưng anh ta chỉ nhìn thoáng qua rồi chỉnh nút tắt tiếng. Sau mấy giây suy nghĩ, thanh niên thật sự viết ra một chữ, nét bút rất cứng cáp mạnh mẽ.
Chu Cẩm Uyên nhận giấy rồi xem cho cậu khách hàng trước. Anh ta viết một chữ Dực (翼 – cánh), “Anh muốn hỏi gì đây? Đây là cánh chim bay liệng nơi đất khách, có dấu hiệu biệt ly. Tôi xem độ tuổi của anh, nếu hỏi về hôn nhân thì anh đang phải yêu xa nhỉ.”
“Ha ha! Đúng rồi, tôi và bạn gái đang yêu xa, hôm nay tôi về nhà cô ấy ra mắt cha mẹ đây.” Khách hàng khen không dứt miệng, “Chuẩn quá!”
“Vậy chúc hai người tình cảm bền lâu.” Chu Cẩm Uyên lại nói thêm vài câu về tính cách. Câu nào cũng được đối phương khen chuẩn xác. Người thanh niên bạch tạng ngồi một bên cũng nghiêng đầu nhìn qua, thể hiện rõ vẻ tò mò.
Riêng hai anh em họ Dung thì đã thành thói quen, cứ thản nhiên ăn uống phần mình.
Lúc này Chu Cẩm Uyên lại xem qua một chữ khác, thanh niên bạch tạng viết xuống chữ “Nham” (岩 – nham thạch, núi đá, cũng đồng âm với tên gọi bệnh ung thư).
Chu Cẩm Uyên quan sát một lúc, đến cả vị khách bên kia cũng hiếu kỳ thò đầu thò cổ qua hóng chuyện. Một lát sau anh mới nói: “Chữ Nham ở thời cổ đại đồng nghĩa với một chữ Nham khác (嵒), ý chỉ những thứ nguy nga cao lớn.
“Mọi người xem, phía trên là ba chữ khẩu, phía dưới là núi. Khẩu ở đây là lỗ hổng, cái hố hoặc một chỗ trũng, tức là ‘khảm’; núi này tương ứng với Cấn*. Quẻ trong chữ này là trên Khảm dưới Cấn, núi cao nước sâu, muôn vàn khó khăn trắc trở. Nó thuộc dạng quẻ không thuận lợi, cụ thể là chỉ lợi Tây Nam, bất lợi Đông Bắc.
*Quẻ Cấn 艮 là một trong tám quẻ của Bát Quái.
“Không thuận lợi ở đây nghĩa là việc đi lại khá khó khăn. Thành phố Hải Châu đúng là nằm ở hướng Tây Nam. Vậy anh hẳn không phải người Hải Châu, mà gần đây gặp phải chuyện gì rất khó giải quyết nên mới tới nơi này.”
Vị khách hàng xác nhận: “Thật sao? Anh tới công tác à?”
Tuy mọi người đang ở trong sân bay, không khó để đoán đối phương không phải là người Hải Châu, nhưng nếu liếc nhìn món đồ trang trí trên vali của thanh niên, người ta hẳn chỉ nghĩ anh ta tới để du lịch.
Thanh niên bạch tạng hơi kinh ngạc, “… Đúng là có khó khăn nên tôi mới tới Hải Châu.”
Chu Cẩm Uyên lại nói: “Lợi ở Tây Nam, tuy đoạn trước hơi hiểm trở nhưng anh đã ở Tây Nam rồi. Bây giờ còn chuẩn bị rời đi, có phải vì chuyện đã khởi sắc, không còn lo lắng gì nữa không?”
Thanh niên bạch tạng buồn bã lắc đầu.
Lần này lại lắc đầu?
“Không thuận lợi? Vậy tại sao anh phải rời đi?” Chu Cẩm Uyên vội vàng nói, “Cơ duyên không thể bỏ lỡ, tôi khuyên anh nên kiên trì một thời gian nữa.”
Thanh niên cụp mắt, nói: “Nhưng tôi được thông báo là có kiên trì cũng vô ích, có lẽ cơ duyên không đủ sâu sắc rồi.”
Chu Cẩm Uyên ngẩn người. Tuy anh không đến mức xem bói chuẩn xác trăm phần trăm, nhưng tự thấy hôm nay trạng thái tinh thần của mình không tệ lắm, tại sao lại nhận được đáp án hoàn toàn trái ngược thế nhỉ.
Rốt cuộc là chuẩn hay không chuẩn.
Vị khách hàng bàn bên cười gượng: “Gì nhỉ, biết đâu anh trở về mới biết chuyện đã thành, lợi đúng là ở Tây Nam thì sao? Hoặc có khi cơ duyên thật sự vẫn chưa tới?”
Chu Cẩm Uyên cảm thấy tiếc nuối, cũng định bụng hỏi kỹ thêm vài câu nữa để tính cho tỉ mỉ. Trong quẻ tượng, cơ duyên của người này rõ ràng ở Tây Nam, có lẽ vẫn còn gì đó chưa đủ chi tiết!
Nói không chừng anh thật sự có thể giúp được đối phương.
Đúng lúc này loa phát thanh của sân bay vang lên, thanh niên bạch tạng không nói thêm gì. Chính anh ta cũng từng cho rằng hy vọng của mình nằm ở Hải Châu, nhưng cuối cùng chỉ đành để lại cảm xúc phức tạp ở nơi đó. Mấy ngày nay anh ta cũng suy nghĩ thấu đáo, chi bằng cứ quý trọng khoảng thời gian còn lại.
Thanh niên đứng lên, nói với Chu Cẩm Uyên: “Cảm ơn, rất vinh hạnh vì được xem thuật đoán chữ của cậu, quẻ tính phần lớn đều chính xác. Tạm biệt.” Nói xong, anh liền xoay người đi thẳng về hướng cửa đăng ký.
Chu Cẩm Uyên vừa ngơ ngẩn vừa buồn bực. Vận mệnh con người thay đổi trong chớp mắt, anh cùng lắm cũng chỉ thử tìm kiếm phần mệnh số có khả năng xảy ra nhất mà thôi. Có khi một con bướm vỗ cánh cũng đủ dẫn đến một kết cục hoàn toàn khác.
Vị khách hàng bên kia thì đã bị Chu Cẩm Uyên hoàn toàn chinh phục, anh ta lên tiếng cổ vũ: “Đạo trưởng, phần lớn vẫn chuẩn mà. Biết đâu nếu anh ta ở lại sẽ thật sự tìm thấy điều lợi ở Tây Nam! Tiếc là người ta đã đăng ký lên máy bay rồi!”
Trò chuyện thêm một lát thì chuyến bay của anh ta cũng đến lúc cất cánh, đành nói lời từ biệt ba người còn lại.
Chu Cẩm Uyên lại cầm tờ giấy nhìn kỹ, “Ôi, đáng lẽ nên hỏi chuyện khó khăn của anh ta là chuyện gì. Thời gian gấp quá, không khéo chút nào.”
Dung Sấu Vân hỏi: “Rốt cuộc chỉ là người qua đường, hơn nữa có gì khác nhau à?”
“Đương nhiên là khác. Hỏi sâu để tính thêm một bước sẽ cho ra khả năng và giải pháp không giống bây giờ. Hơn nữa nếu là chuyện nhân duyên hay sự nghiệp còn đỡ, vấn đề mà là sức khỏe...
“Tao cũng mới nói đấy, chữ Nham kia nếu viết thêm chữ ‘Bệnh’ nữa thì chính là ung thư còn gì.” Chu Cẩm Uyên vo tròn tờ giấy lại, “Thôi, phải xem duyên phận sau này của anh ta vậy.”
Dọn hết giấy đi, Chu Cẩm Uyên mới phát hiện trên bàn còn sót lại một cây bút máy màu vàng kim. Nhưng lúc này thanh niên bạch tạng đã đi khuất từ lâu rồi.
……
……
Máy bay đáp xuống sân bay Doanh Châu.
Theo lệ thường, cha mẹ của Dung Tế Tuyết và Dung Sấu Vân sẽ không về nhà dịp Tết, ông bà đã qua đời. Cho nên Chu Cẩm Uyên gọi xe đưa luôn cả hai huynh đệ về nhà mình.
Nhà Chu Cẩm Uyên nằm ở một khu khá hẻo lánh ngoại ô thành phố. Đây vốn là lý niệm của gia tộc qua nhiều đời: phải định cư tại một nơi thuận lợi cho việc tu đạo.
Tuy nơi ở thuận tiện tu đạo thật, nhưng núi không cao nước cũng không sâu. Chỉ cần cha Chu ở đây, nơi này lúc nào cũng náo nhiệt.
Bây giờ chưa đến mùng Một mà đã có bệnh nhân tới nhà chúc Tết. Có vẻ trong Tết họ phải đi nơi khác nên tranh thủ đến chúc sớm. Biết thói quen của cha Chu, không ai mang theo quà tặng gì đắt giá, chỉ gói ít trái cây hay thức ăn đi biếu là xem như đủ lễ.
Trước nay cha Chu khám bệnh không phân biệt đắt rẻ sang hèn, chuyên tâm lấy y truyền đạo, độ nhân tế thế. Nếu có bệnh nhân gia cảnh quá khó khăn, thậm chí ông còn không thu tiền khám bệnh. Cũng chính vì luôn sinh hoạt đạm bạc như thế mà danh tiếng của ông chỉ giới hạn quanh quẩn trong bản địa.
Lúc ba người về đến nhà, cha Chu đang đứng ngoài cửa tiễn một bệnh nhân cũ ra về. Ông ngẩng đầu lên, lập tức thấy ba thanh niên kéo vali đi về hướng này.
Năm nay cha Chu gần năm mươi tuổi, dáng dấp đĩnh bạt, thẳng thớm, nhưng một bên tay hơi buông xuống mất tự nhiên, chính là chỗ bị thương trước đó chưa kịp lành hẳn. Cách một khoảng xa, ông đã hồ hởi nói: “Hòa thượng cũng tới à, năm nay không đón Tết trong chùa sao?”
Dung Sấu Vân méo miệng: “Chú Chu, giờ cháu không làm hòa thượng nữa, về nhà làm cư sĩ rồi.”
Cha Chu bình thường rất ít dùng mấy thứ như điện thoại, cả ngày bận rộn chữa bệnh làm sao biết được biến cố xảy ra với huynh đệ ấy. Đến mẹ Chu đôi khi cũng oán trách ông không quan tâm đến con trai. Kết quả bị ông lý luận lại: Từ khi sinh ra, ông đã tính mệnh cho con xong rồi, cái gì cũng tốt, không cần lo lắng… Làm mẹ Chu giận đến suýt ngất đi.
“Bố.” Chu Cẩm Uyên chào hỏi xong, mới thì thầm, “Nó lại mới bị giới Phật giáo Hải Châu tẩy chay đấy.”
“Ha ha ha ha ha ha ha!!” Cha Chu ngửa mặt lên trời cười dài làm Dung Sấu Vân muốn cạn lời.
“Chào chú ạ.” Dung Tế Tuyết cũng lên tiếng chào. Cha Chu vỗ vai cậu, “Tế Tuyết bị Cẩm Uyên bắt nạt nên gầy đi đúng không? Huynh trưởng không chăm sóc đệ đệ thì thôi, còn bắt cháu nấu cơm cho nữa, quá là tàn nhẫn.”
Chu Cẩm Uyên: “… Đệ ấy tự nguyện mà!”
Dung Tế Tuyết chỉ cười không đáp trả. Ai ở đây cũng biết cha Chu chỉ đang nói đùa, nếu tính cho chính xác thì Chu Cẩm Uyên phải hy sinh rời quê theo đệ ấy đi học đại học trước.
Mẹ Chu ra ngoài mua đồ Tết chưa về. Chu Cẩm Uyên cất hành lý xong, đành ăn chút trái cây lấp bụng trước, cũng muốn nhân dịp này tâm sự với cha Chu về chuyện dựng nghiệp ở Hải Châu.
“Chuyện là thế này, hòa thượng hoàn tục rồi, muốn hợp tác với con mở phòng khám ở Hải Châu.” Chu Cẩm Uyên nói.
Dung Sấu Vân ngồi bên cạnh bổ sung vài câu, chủ yếu là tường thuật lại chuyến điều tra thị trường của mình gần đây.
Quả nhiên toàn bộ quá trình cha Chu luôn giữ thái độ “thích làm gì cứ làm”.
“Mấy đứa có nói, bố cũng không hiểu. Cả đời này bố chỉ biết làm mỗi nghề y. Các con lớn hết rồi, có thể tự chịu trách nhiệm với bản thân —— Khoan đã, riêng hòa thượng thì không tính.” Cha Chu liếc nhìn Dung Sấu Vân. Cái thằng ranh này ngày trước đang có công việc êm đẹp, đùng một cái đòi bỏ đi làm hòa thượng.
Dung Sấu Vân: “…” Không thể phản bác nổi.
Cha Chu lại nhìn Dung Tế Tuyết: “Cháu cũng tính làm chung với hai huynh đệ ấy hả?”
Dung Tế Tuyết bình thản đáp: “Vâng, chuyện huynh trưởng làm được, cháu cũng làm được. Ông nội có để lại chút tiền, nếu huynh ấy lại chạy mất, cháu sẽ thế chân ngay.”
Lúc này cha Chu mới yên tâm. Cho dù Dung Sấu Vân có tự mở phòng khám của mình, lỡ nửa đường huynh đệ ấy đòi về chùa làm hòa thượng lại thì biết tính sao? Tuy mọi người luôn miệng đảm bảo huynh đệ ấy đã bị giới Phật giáo tẩy chay, nhưng ai mà biết được, các hòa thượng luôn từ bi hỉ xả, khoan dung hơn người thường mà.
“Thôi được, rèn luyện chút cũng tốt.” Cha Chu thận trọng nói, “Vậy bây giờ chỉ còn chuyện quan trọng cuối cùng ——”
Mọi người đổ dồn mắt về phía cha Chu.
Ông đứng lên: “Để bố tính một quẻ xem chuyện này có thuận lợi không.”
Dung Tế Tuyết, Dung Sấu Vân: “…”
Chu Cẩm Uyên vội vàng đứng lên theo: “Bố, con tính ba quẻ rồi, không thành vấn đề!”
“Vẫn không yên tâm được, bố phải tự tính.” Cha Chu quay đi lấy mấy đồng tiền cổ ra. Ông chuẩn bị gieo quẻ Tiền, hay còn gọi là bói Lục Hào.
“Con cũng gieo rồi! Chuẩn mà!” Chu Cẩm Uyên bám theo sau cha Chu cố nhấn mạnh.
Hai huynh đệ Dung Sấu Vân buồn cười nhìn theo bọn họ. Thường ngày Chu Cẩm Uyên phải chịu rất nhiều rắc rối vì vẻ ngoài, cho nên thường xuyên thể hiện mình là người trầm ổn, sâu sắc, già dặn hơn tuổi. Thỉnh thoảng để lộ chút thần thái thế này mới khiến người ta tin anh chỉ hai mươi mốt tuổi.
……
Chu Cẩm Uyên chỉ được nghỉ mấy ngày. Qua hôm sau, anh liền cùng cả nhà lên núi bái tế. Nơi đó tên là núi Lộc Linh, cũng là một ngọn núi tương đối nổi danh trong vùng.
Núi Lộc Linh không nổi tiếng vì độ cao mà vì nó ẩn chứa một câu chuyện khá kỳ bí. Dưới chân núi có một trường trung học nghe nói từng là thư viện Nho giáo thời phong kiến, ở đầu bên kia là một nhà thờ Công giáo. Leo lên núi một đoạn, giữa lưng chừng sườn núi tọa lạc một ngôi chùa, leo lên đỉnh sẽ bắt gặp thêm một tòa Đạo quán.
Trên một ngọn núi chen chúc đủ Nho, Đạo, Phật thêm Công giáo phương Tây, bọn họ lại còn thường xuyên khắc khẩu tranh cãi. Bởi vì núi Lộc Linh vốn có truyền thuyết về một con hươu tiên hóa thần, cho nên ngoại trừ nhà thờ ra, cả ba nhà Nho, Đạo, Phật đều nói nơi đây vốn là đất nhà mình.
Phật gia nói hươu thần được Bồ Tát điểm hóa, gọi là Lộc Thiền Sư; Đạo gia nói hươu tu đạo trở thành Lộc Tiên Nhân; trường trung học lại bảo con hươu đó nghe thư sinh đọc sách mà mở ra linh trí, về sau trở thành hiệu trưởng đời thứ nhất của trường!
Cả nhà Chu Cẩm Uyên cùng hai huynh đệ nhà họ Dung xách theo đồ cúng lên núi. Chu Cẩm Uyên và cha Chu đều mặc đạo bào vải bông dày màu lam. Hai người vừa đi vừa không ngừng cãi cọ về quẻ này quẻ kia. Lúc sắp đến sườn núi, không biết từ đâu xuất hiện hai hòa thượng đứng chắn trước mặt họ.
“Làm gì vậy?” Cha Chu giật cả mình, lập tức giơ tay kết ấn.
Người đi đường xung quanh trố mắt tò mò: “Gì thế, gì thế, hòa thượng đạo sĩ vì muốn sở hữu thần lộc mà gây chiến à?”
“Bác sĩ Chu.” Hai hòa thượng chắp tay thi lễ với cha Chu, sau đó hằm hằm đứng trước mặt Dung Sấu Vân, “Chiếu Không sư huynh, xin dừng bước!”
Chiếu Không chính là pháp danh của Dung Sấu Vân.
Dung Sấu Vân: “………… Làm gì đấy!”
Huynh đệ ấy tức giận nhìn các hòa thượng, cũng không thể không thừa nhận bản thân biết quá rõ ý định của họ: “Tôi đâu có xuất gia ở chỗ mấy người!”
Hòa thượng không đáp trực tiếp, chỉ nói: “Phương trượng đã dặn dò, nghiêm cấm không cho Chiếu Không sư huynh bước vào cửa chùa.” Bọn họ liếc ngang liếc dọc, không thấy người quen mới hạ giọng thì thầm: “Tết nhất, sư huynh đừng làm chúng tôi khó xử.”
Dung Sấu Vân hộc máu.
Tết nhất có thể chừa lại cho người ta chút mặt mũi không hả.
Đôi mắt cha Chu mở lớn, ngạc nhiên nói: “Hóa ra mấy đứa không nói quá, thằng ranh con này đắc tội đám hòa thượng đến thế rồi cơ!”
Chu Cẩm Uyên nhỏ giọng: “Ở Hải Châu cũng y như thế này…”
“…” Dung Sấu Vân giơ nắm đấm về phía bọn họ, “Đừng suy nghĩ vớ vẩn, tôi… lên đạo quán trên đỉnh núi.”
Các hòa thượng liếc nhìn nhau, có vẻ không quá tin, nhưng Dung Sấu Vân đã tiếp tục khoác tay Chu Cẩm Uyên nghênh ngang đi lướt qua mặt bọn họ.
Lên đỉnh núi thật? Hai hòa thượng cực kỳ xúc động, lẩm bẩm với nhau: “Muốn nhắn WeChat báo cho hội trên đỉnh núi quá, lá gan của bọn họ lớn thật đấy!”