Chương 37: Lên núi Lộc Linh

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chắc chắn mấy người đó thừa dịp mình không ở Doanh Châu mà đi đồn đãi lung tung, y như ở Hải Châu vậy, cả ngày rủa người ta là sao chổi, nằm vùng. Rõ ràng bản thân làm chuyện trái lương tâm…” Đi xa được mười phút rồi nhưng Dung Sấu Vân vẫn lải nhải than vãn về cách cư xử của các hòa thượng.
Hơn nữa, càng leo lên cao càng gặp được nhiều tín đồ Đạo giáo, mọi người không khỏi đưa mắt dò xét mái đầu trọc của Dung Sấu Vân.
—— Khách trên núi không nhiều, núi Lộc Linh không có cáp treo, mỗi lần muốn đi phải leo mất hai giờ nên phần lớn người không đủ thể lực chỉ leo được lên sườn núi, vào chùa nghỉ ngơi một lát đã quay về. Còn người kiên nhẫn leo lên tận đỉnh núi thì hoặc là thể lực cực kỳ tốt, hoặc chính là tín đồ Đạo giáo.
“Nói thật nhé, dù người ta không làm chuyện trái lương tâm thì cũng bị mày khắc cho sập chùa thôi.” Chu Cẩm Uyên cảm thán, “Không chừng chuyện ở Hải Châu đã lan về tận đây rồi, thời buổi bây giờ tin tức đi nhanh lắm.”
May mắn là thanh danh nhà họ Chu ở Doanh Châu vẫn rất tốt, không đến nỗi bị người ngoài hiểu lầm là cài người vào nhà đối thủ.
Dung Sấu Vân nghẹn họng, rất muốn nói như vậy là mê tín nhưng không ngờ ai cũng tin răm rắp như thể đó là lẽ đương nhiên…
Doanh Châu cũng giống các địa phương khác, lượng khách viếng chùa luôn áp đảo so với đạo quán. Có đôi khi các đạo sĩ trên núi Lộc Linh châm chọc rằng, việc dưới sườn núi nhộn nhịp hương khói không có nghĩa là Phật giáo thịnh hành hơn, chẳng qua là vì họ chiếm được vị trí thuận lợi hơn mà thôi.
Nghe nói trên Tieba bản địa vẫn luôn có đạo sĩ lập topic đề xuất cho đạo quán núi Lộc Linh và trường cấp ba phía dưới đổi chỗ cho nhau. Nếu như vậy hương khói cho đạo quán sẽ phong phú hơn, các cháu học sinh mỗi ngày leo núi đi học cũng chắc chắn sẽ nâng cao thể chất…
Đương nhiên, đề xuất này không được ai quan tâm.
Lúc đám người Chu Cẩm Uyên lên đến cổng đạo quán thì trông thấy quán chủ đứng đó, trời đang lạnh cóng mà ông vẫn khoanh tay đứng ngóng trông. Bọn họ thì mặc đạo bào, lại đi thành một nhóm đông, nên từ xa đã rất dễ nhận ra.
Quán chủ lập tức chào đón: “Chu đạo huynh! Mọi người tới rồi!”
“Ồ, quán chủ.” Cha Chu và đối phương cùng nhau hành lễ, “Ông đứng chờ khách à?”
“Không có, không có, tiện ra ngoài một chút, đúng lúc thấy mọi người tới, ha ha.” Ánh mắt quán chủ thoáng dừng lại trên người Chu Cẩm Uyên, cũng chào hỏi, “Lâu rồi không gặp Cẩm Uyên, nghe nói đi nơi khác hoằng đạo hả.”
Chu Cẩm Uyên hành lễ, “Vâng ạ, giờ cháu đang đi làm.”
“Tế Tuyết cũng đi nơi khác rồi phải không, ha ha.” Quán chủ cực kỳ thích Dung Tế Tuyết, không chỉ vậy, nghe nói phương trượng dưới sườn núi cũng rất thích.
Dung Sấu Vân ít khi có mặt còn Dung Tế Tuyết lại thường xuyên lên núi cùng nhà họ Chu, hai người là anh em ruột nhưng nhận được thái độ trái ngược từ giới tu hành. Thậm chí quán chủ cho rằng Dung Tế Tuyết rất có thiên phú làm đạo sĩ. Quan trọng nhất chính là, nghe nói đám hòa thượng cũng cảm thấy Dung Tế Tuyết có thiên phú, nếu giành được người trước thì họ càng thêm vẻ vang…
Mọi người thăm hỏi một lúc về công việc mới của Chu Cẩm Uyên rồi đi vào trong. Đạo quán hương khói quạnh quẽ chỉ là một cách nói hơi quá, nơi này vẫn tương đối nhiều tín đồ trung thành, cuối năm nhu cầu làm lễ cúng cũng cao, bên trong quán bày rất nhiều pháp khí và vật phẩm dùng cho các nghi lễ.
Đạo quán này có lịch sử lâu đời, kiến trúc cổ kính, bên ngoài có nhiều cây cổ thụ che bóng và các loài thực vật quý hiếm. Lần cuối cùng Dung Sấu Vân đến đây là thời còn nhỏ, bởi vì những chuyện xui xẻo liên tiếp xảy đến, nên anh không khỏi cảm thán: “Hoàn cảnh trên đỉnh núi vẫn tốt hơn dưới sườn núi nhiều!”
Quán chủ dường như giật mình, quay phắt lại nhìn Dung Sấu Vân một cái, cười gượng gạo: “Không thể nói như vậy được, ở độ cao này, mùa hè nhiều tia cực tím, mùa đông nhiệt độ thấp. Đặc biệt mỗi khi có sương giá, mặt đường đóng băng khiến việc di chuyển rất khó khăn. Riêng năm nay đã có mấy trường hợp trượt ngã bị thương…”
“Gì mà thảm thế?” Dung Sấu Vân nhìn chung quanh một vòng, tức khắc thấy ngôi đạo quán mang cảm giác u tĩnh xuất trần đột nhiên trở nên đầy sát khí.
Dung Tế Tuyết đột ngột xen vào: “Đạo trưởng bị thương đã đỡ hơn chưa? Anh ấy học về nắn xương đấy ạ.”
Dung Sấu Vân: “Đúng đúng, muốn cháu hỗ trợ không?”
Quán chủ: “…”
Quán chủ: “… Đã sắp bình phục rồi, cảm ơn.”
Đoàn người đi vào chính điện, cha Chu bắt đầu bày biện đồ cúng.
Dung Sấu Vân sờ lên cây cột nhà, “Chậc chậc, rất có cảm giác hoài cổ và yên bình.”
Quán chủ cười vang: “Ha ha ha ha, đồ cổ có ích gì, mùa đông hay mùa hè đều lạnh lẽo ẩm ướt! Buổi tối còn phải ngồi đây niệm kinh.”
Cảm giác thanh tịnh nhường chỗ cho sự lạnh lẽo ẩm ướt, Dung Sấu Vân vội thu tay về.
“Quán chủ này, vừa rồi tôi có thấy mấy gương mặt mới, họ là đạo sĩ hết đấy à?” Cha Chu hỏi.
“A… Không phải, chỉ là tín đồ tới giúp việc thôi…” Quán chủ đáp.
“Ở đây tổng cộng có bao nhiêu đạo sĩ ạ?” Dung Sấu Vân thuận miệng hỏi một câu.
Quán chủ dường như không chịu nổi nữa, ông ta quay người lắp bắp: “Đạo quán của chúng tôi không thiếu người, từ lâu đã không chiêu mộ thêm đạo sĩ mới rồi…”
Dung Sấu Vân vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì, “???”
Mãi đến khi Chu Cẩm Uyên nhịn không nổi ôm cây cột cười to, anh ta mới hoàn hồn: “……………… Cháu không định tới đây làm đạo sĩ đâu!”
“Tiếng tăm” của Dung Sấu Vân từ lâu đã không còn giới hạn trong giới Phật giáo mà lan khắp các cơ sở tôn giáo ở Hải Châu. Hôm nay quán chủ biết tin anh ta đòi lên núi thì rất sợ hãi. Dung Sấu Vân lại là người quen của nhà Chu đạo huynh, lỡ đâu đối phương nghĩ quẩn mà đòi bỏ Phật theo Đạo thì biết phải làm sao? Đạo quán của họ chắc chắn không chịu nổi cái dớp của Dung Sấu Vân đâu!
Bởi vậy vừa rồi thấy anh ta luôn miệng khen ngợi đạo quán, quán chủ mới kinh hồn bạt vía, cuống quýt giải thích.
“Hiểu lầm rồi, thằng bé đã quyết định trở về với hồng trần, chuẩn bị hợp tác mở phòng khám với con trai tôi đấy.” Chu phụ cười ha ha, câu chuyện này quả thực quá buồn cười.
Dung Sấu Vân: “…”
Vui đến thế cơ à? Quả nhiên là cha con ruột của A Cẩm.
Thấy dáng vẻ bọn họ không giống nói dối, hơn nữa cha Chu cũng chịu đứng ra đảm bảo, lúc này quán chủ mới thoáng yên lòng, “Ngại quá, ngại quá.”
Ông luống cuống một lúc mới nói: “Vậy để tôi đi thắp nén hương cầu cho hai người làm ăn thuận lợi…”
Dung Sấu Vân: “…”
Nếu Dung Sấu Vân không tới gây rối thật thì quán chủ cũng không cần cố tình theo sát nữa, cuối năm đạo quán rất nhiều việc, ông ta trò chuyện thêm một lúc liền đi làm việc phần mình.
Sau đó, một người khác đến chào hỏi, đó là một bệnh nhân cũ của cha Chu. Ông vừa thấy đối phương liền nói: “Ồ, chị lên tận đây cơ à, đừng dùng sức quá nhé.”
Bệnh nhân cười nói: “Tôi cũng vừa đi vừa nghỉ thôi, sắp tới sẽ ở lại đạo quán vài ngày, may mà gặp được bác ở đây. Cả bác sĩ Tiểu Chu nữa, lâu rồi không gặp cháu.”
“Chào dì Từ ạ, lâu rồi không gặp. Nếu đã có duyên, hay là để cháu xem mạch cho dì nhé.” Chu Cẩm Uyên tiến lên chuẩn bị tái khám cho dì, “Gần đây dì ăn uống thế nào?”
Dung Sấu Vân không quen biết người này bèn thuận miệng hỏi: “Dì ấy bị bệnh gì vậy?”
“Ung thư thực quản, chú và Cẩm Uyên cũng chữa đấy, hiện giờ đã khỏi rồi.” Cha Chu đáp.
Dung Sấu Vân hiểu rõ “chữa khỏi” mà cha Chu nói là chỉ tình trạng bệnh nhân đã hồi phục lâm sàng. Y học hiện tại quả thật chưa có phương pháp nào chữa khỏi bệnh ung thư một trăm phần trăm, nhưng người ta có một quan niệm về tỷ lệ sống sót sau năm năm đối với hầu hết các loại ung thư —— Bệnh nhân sau năm năm điều trị, nếu không có dấu hiệu tái phát thì khả năng tái phát là rất thấp. Họ được coi là đã khỏi bệnh hoặc gần khỏi bệnh, có thể sinh hoạt như người bình thường.
Ở thời điểm cha Chu tiếp khám bệnh nhân này Chu Cẩm Uyên đã sắp xuất sư, ông là người vạch ra phương án điều trị, xác định vị trí đờm và dịch đục, sau đó Chu Cẩm Uyên sẽ thực hiện toàn bộ các bước điều trị.
Có thể nói bệnh nhân này rất dũng cảm, hoặc nên nói bà ấy cũng không còn gì để mất. Nhưng cha Chu lại là người luôn kiên trì chữa trị, đấu tranh với bệnh tật đến những phút cuối cùng, dù tình huống có nghiêm trọng đến đâu, ông cũng tận lực kéo dài tuổi thọ cho bệnh nhân ung thư và làm mọi cách giảm bớt đau đớn cho họ, vì thế giữa hai bên đã đạt được sự đồng thuận tuyệt đối, giành giật từng phút giây.
Dì Từ cũng không phản đối việc Chu Cẩm Uyên đứng ra phụ trách điều trị. Khi đó bà ăn uống rất khó khăn, đến thuốc cũng không uống nổi vì ung thư thực quản. Vậy là Chu Cẩm Uyên từ bỏ phong cách dùng thuốc tinh tế trước đây của mình, cho bệnh nhân dùng một lượng lớn thuốc có thành phần bán hạ để họ có thể từ từ nuốt thuốc. Kết quả khoảng một tháng sau bệnh nhân đã có thể ăn được bánh bao hấp.
Nhờ sự cố gắng của cha con họ Chu, mấy năm nay tình trạng của dì Từ rất ổn định, đến mức hiện giờ Dung Sấu Vân cũng không nhận ra bà từng mắc bệnh ung thư.
Chu Cẩm Uyên tái khám thấy mạch tượng khá tốt, rồi dặn dò thêm vài câu, sau đó bệnh nhân vui vẻ rời đi.
“Được rồi, trước hết đi thắp một nén hương đi, cầu cho y học hưng thịnh, dân chúng bớt khổ đau!” Cha Chu vung tay áo nói.
……
Dung Sấu Vân là Phật tử nên không tiện dâng hương, đành thầm nguyện ước trong lòng.
Người nhà họ Chu lần lượt bái lễ qua từng điện một, khi vòng ra sau điện Tam Thanh, họ lại trông thấy quán chủ đi cùng một đôi thanh niên nam nữ có diện mạo xuất sắc, trông có vẻ vẫn là sinh viên.
“À, đây rồi.” Quán chủ hô to, “Đạo huynh chờ một lát, ở đây có người bệnh cần khám.”
Cô gái trẻ vốn là con của tín đồ trong đạo quán, hiện đang đi học ở nơi khác, Tết năm nay mới đưa bạn trai về thăm nhà. Đáng lẽ bạn trai sẽ ở lại nhà cô, nhưng cậu ta nói mình mắc chứng khó ngủ mãn tính đã hơn mười năm nay, sợ ngủ chỗ lạ sẽ gây phiền phức nên quyết định thuê khách sạn.
Cô gái luôn canh cánh trong lòng, nên vừa lên núi đã tìm quán chủ hỏi thăm, bởi vì cô nhớ rõ đối phương có quen biết một vị Đạo Y nổi tiếng. Thế nhưng bạn trai cô có vẻ không quá tình nguyện, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Không cần đâu, anh thấy cứ thôi đi…”
“Anh có thành kiến gì với Đông y à? Bác sĩ này rất giỏi và có tiếng ở quê em, hôm nay gặp được là may mắn lắm đấy! Đừng tưởng chỉ lên bệnh viện lớn mới gặp được danh y.” Cô bạn gái thấp giọng khuyên.
Cả hai đều không biết rằng những người đứng đó đều mắt tinh tai thính, thật ra đã nghe thấy toàn bộ câu chuyện.
“Anh đâu có thành kiến gì, vốn cũng định đi khám Đông y đấy chứ, giờ còn khám ở đây nữa thì phiền lắm…” Bạn trai ấp úng.
“Logic của cậu là sao thế? Tôi đứng đây rồi mà cậu còn sợ phiền hơn khám người khác à? Rốt cuộc có muốn xem bệnh không đây? Không xem thì tôi xuống núi nhé.” Cha Chu chắp tay sau lưng nói.
Cặp tình nhân: “…”
Không ngờ bị người ta nghe thấy hết rồi.
Cô bạn gái vội vàng nói: “Ngại quá ạ, phiền bác xem giúp anh ấy với! Anh ấy đã ngủ không ngon giấc nhiều năm nay rồi.”
Cô vốn biết rõ tài năng của bác sĩ Chu, chỉ cần muốn thì ông ấy tùy tiện chọn bệnh viện nào vào làm cũng được, chẳng qua ông ấy không thích. Hơn nữa, ngày thường đến tận nhà xin khám bệnh cũng không biết phải chờ mấy ngày mới đến lượt, may mà gia đình cô có quan hệ tốt với đạo quán, được quán chủ nói giúp một lời.
Cậu bạn trai bị đẩy không thể từ chối nổi. Lúc đi đến trước mặt cha Chu, cậu ta vẫn cố giãy giụa lần cuối: “Bác sĩ ơi, cháu không nói dối, thật sự không có thành kiến gì với Đông y đâu. Bạn cháu mới giới thiệu cho một vị bác sĩ y học cổ truyền rất giỏi ở Hải Châu, nghe nói chuyên trị các căn bệnh khó chữa, kỳ lạ.”
Dường như để chứng tỏ bản thân không phải người nói dối, cậu ta còn đưa ra đủ loại chi tiết, “Cháu đã hẹn bạn liên lạc với bác sĩ kia, không chừng bây giờ hẹn lịch xong rồi, là bác sĩ Chu Cẩm Uyên ở Bệnh viện số 3 Hải Châu. Gần đây người này nổi tiếng lắm, không biết mọi người đã nghe qua chưa…”
Chu Cẩm Uyên: “Ai tìm tôi cơ?”
Chu Cẩm Uyên vốn đang thì thầm nói chuyện với Dung Tế Tuyết nên không quá để ý, đột nhiên lại nghe thấy người ta nhắc tên mình.
Anh bèn bắt chước tư thế chắp tay sau lưng của cha Chu, đủng đỉnh đi qua, hỏi: “Có việc gì không?”
Bạn trai: “???” Có vẻ vẫn chưa hiểu rõ tình hình lắm.
Cha Chu lạnh nhạt nói: “Cậu muốn tìm Chu Cẩm Uyên mà, con trai tôi là Chu Cẩm Uyên đây.”
Bạn trai: “………………”
Chu Cẩm Uyên cười ha hả: “Tình huống gì thế này, muốn tìm tôi chữa mà không muốn tìm bố tôi à? Lạ thật, đây là lần đầu tiên tôi nghe được yêu cầu này đấy.”
Cho dù các bệnh nhân biết về nhà họ Chu và tình nguyện để anh điều trị là một chuyện. Nhưng trường hợp để anh hoàn toàn thay thế cha mình là chuyện không bao giờ xảy ra, thường thì chỉ có tình huống ngược lại.
Cậu sinh viên choáng váng vì không tin được vận may của mình, tự nhiên đi ra ngoài một chuyến lại gặp đúng bác sĩ luôn, “Anh, anh là Chu Cẩm Uyên thật sao? Anh không ở Hải Châu sao?”
“Tôi là người Doanh Châu, Tết phải về quê chứ.” Chu Cẩm Uyên nói rất đương nhiên.
“Chẳng phải càng tốt sao?” Cô gái vui vẻ ra mặt, “Bây giờ anh không còn gì phải do dự nữa rồi.”
Khóe môi cậu bạn trai khẽ giật, “Đúng, đúng thế…”
Cha Chu và Chu Cẩm Uyên liếc nhau, bọn họ khám cho vô số bệnh nhân nên lập tức nhận ra cậu trai này có chỗ khó nói. Cha Chu liền tiếp lời: “Chứng mất ngủ của cậu cụ thể là thế nào?”
Bạn trai: “À thì, hay nằm mơ linh tinh nên phiền lòng ạ.”
Cha Chu: “Để tôi bắt mạch cho.”
Cậu bạn trai chần chừ đưa tay ra, nghĩ thầm chắc sẽ không linh nghiệm đến thế đâu…
Cha Chu sờ mạch một lát rồi bĩu môi, “Không khó chữa.”
Đối phương vốn đang lo lắng, vậy mà nghe cha Chu nói ra lời này, không hiểu sao cậu ta lại thấy hơi thất vọng.
“Bệnh này phải giải quyết từ mặt cảm xúc. Đúng lúc cô bé là tín đồ nên tôi sẽ trao đổi với cháu. Cháu có thể dùng cách niệm kinh văn để thay đổi tâm trạng cho bạn, tâm tình tốt đương nhiên sẽ ngủ ngon.” Cha Chu vẫy tay với cô gái.
Cô bạn gái không hoài nghi gì, nghe cha Chu nói vậy liền rút điện thoại ra vừa nghe vừa ghi chép.
Chu Cẩm Uyên chớp cơ hội đó kéo bệnh nhân vào một góc, tiếp tục bắt mạch cho cậu.
“Vừa rồi đã xem rồi mà?” Đối phương khó hiểu.
Chu Cẩm Uyên không trả lời, chờ bắt mạch xong mới thì thầm nói: “Trước đây cậu đã từng chữa ở đâu chưa?”
“… À, chữa rồi, qua mười mấy năm vẫn không hết.”
Chu Cẩm Uyên: “Đã khám Đông y chưa? Có phải ai cũng nói phải bổ thận không?”
Cậu bạn trai như bị sét đánh, “Tôi… Cái đó… Tôi…”
Bất cứ ai được người ta khuyên bổ thận, dù lời khuyên đó đúng cũng cảm thấy rất khó xử.
“Bệnh này của cậu thật ra không liên quan gì đến thận hết, cho nên chữa cũng vô ích thôi.” Chu Cẩm Uyên cân nhắc một chút rồi nói, “Hơn nữa kéo dài mười mấy năm chắc chắn có ảnh hưởng tới tâm trạng, dẫn đến mất ngủ.”
Anh liếc nhìn bệnh nhân vừa thấp thỏm vừa khiếp sợ, bèn an ủi: “Biết cậu ngại nên bố tôi mới cố ý dẫn bạn cậu đi chỗ khác, mấy bệnh như tiểu són, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, chủ yếu là do xấu hổ.”
Đối phương cúi gằm đầu nuốt nước bọt. Bệnh của cậu ta quả thật không phải mất ngủ mà là chứng… tiểu són cực kỳ đáng xấu hổ! Bệnh này khiến cậu trai không dám mở miệng nói cho bạn gái, chỉ có thể qua loa giải thích thành mất ngủ. Căn bệnh đã kéo dài suốt mười mấy năm nay, mỗi đêm cậu ta đều bị tiểu són mất kiểm soát khoảng một hai lần, không thể không đóng bỉm đi ngủ. Bao nhiêu lần tìm thầy trị bệnh cũng không khỏi, có thể xem là một căn bệnh lạ giữa các căn bệnh lạ. Cậu ta không dám ở ký túc xá trong trường, cũng không dám tùy tiện đi chơi qua đêm với bạn. Nếu bất đắc dĩ phải ra ngoài thì thà thức trắng cả đêm cũng không ngủ, để đề phòng chuyện xấu hổ xảy ra.
Một thanh niên đã vào đại học vẫn đái dầm, nghe có bực không? Chỉ nghĩ đến thôi là không cách nào vui nổi.
Cậu ta đi khám đủ loại bác sĩ từ Tây y tới Đông y, nhưng cha con Chu Cẩm Uyên vẫn là người đầu tiên không cần cậu nói đã bắt ra bệnh, hơn nữa họ còn khẳng định bệnh không liên quan gì đến thận, bản thân cậu không có vấn đề gì. Chỉ riêng chuyện đó thôi đã đủ khiến cậu trai tin tưởng.
“Anh, anh nói tôi phải làm gì bây giờ?” Cậu bạn trai khó nén kích động nhưng vẫn chú ý hạ giọng.
“Bệnh này thông thường hay trị từ thận, nhưng cũng phải xem xét tình hình cụ thể. Sau khi xem bựa lưỡi và mạch tượng, tôi nghĩ cậu nên điều trị từ gan. Kinh can không thông dẫn đến rối loạn đường tiết niệu, gây ra tiểu són.” Chu Cẩm Uyên nói.
Mặc dù chứng tiểu són nghe có vẻ liên quan đến thận, không liên quan gì đến gan, nhưng trên thực tế, Túc Quyết Âm Can Kinh phải đi qua bộ phận sinh dục mới xuống đến bụng dưới, cho nên trị từ gan không phải là chuyện vô căn cứ!
Đối phương không quá hiểu tại sao phải chữa gan, nhưng vừa rồi cậu ta đã hạ quyết tâm, bác sĩ nói chữa cái gì, cậu ta sẽ đồng ý chữa cái đó.
“Lát nữa bố tôi sẽ kê đơn cho cậu.” Chu Cẩm Uyên vỗ vai đối phương mỉm cười, cứ như nãy giờ hai người chỉ đang nói chuyện phiếm.
Cậu trai trẻ nhìn Chu Cẩm Uyên đầy cảm kích, trước đây cậu ta không chỉ chữa không khỏi bệnh mà tâm trạng mỗi ngày một tệ vì xấu hổ. Hôm nay gặp được người thầy thuốc tế nhị đến mức này thật sự khiến cậu ta cảm thấy vô cùng ấm áp.
Cha Chu thấy bên này đã xong cũng liền kết thúc câu chuyện: “Để tôi kê thuốc cho, về nhà uống mấy ngày rồi quay lại tái khám nhé.”
“Cảm ơn bác ạ, thế mà trước đây cháu không quá tình nguyện, nghĩ lại vẫn xấu hổ quá!” Cô gái trẻ thấy bạn trai mình xoay chuyển thái độ một trăm tám mươi độ, từ chống đối sang nhiệt tình thì cực kỳ cạn lời. Gì thế, phản xạ chậm đến mức này cơ à?
“Không sao.” Cha Chu tùy ý đáp, cũng không quá để tâm.
Rất nhiều người bệnh vì mang bệnh trong người mà sinh ra đủ loại cảm xúc và hành vi tiêu cực, người làm y giả không nên quá để tâm. Nguyên tắc làm nghề y của ông cũng luôn là điều trị cả bệnh lẫn tâm lý. Nếu không, có khi chữa hết bệnh nhưng lại làm tổn thương lòng tự trọng của người ta thì chưa chắc đã là chuyện tốt!
……
Đến chiều đoàn người mới xuống núi.
Lúc đến sườn núi, có mấy vị hòa thượng nhận ra liền tụ tập ngoài cửa chùa, ngóng theo họ. Cản đường thì chắc chắn không phải. Họ sắp xuống chân núi đến nơi rồi còn cản làm gì nữa.
Cha Chu nói: “Chú thấy chắc họ muốn ra xem cháu trông như thế nào thôi.”
Dung Sấu Vân: “…”
Dưới chân núi có vài vị tín đồ Công giáo cầm tờ rơi phát cho người qua đường: “Chào anh chị, anh chị có tin Thượng Đế không? Có thể xem qua cái này một chút.” Vừa quay đầu nhìn thấy đoàn Chu Cẩm Uyên, đột nhiên cả bọn châu đầu ghé tai xì xầm một phen, sau đó thu dọn giấy tờ rồi bỏ đi mất dạng.
Tất cả mọi người ngoại trừ Dung Sấu Vân: “Ha ha ha ha ha ha…”
Núi Lộc Linh đoàn kết thật đấy!
Dung Sấu Vân: “…”
Như thế này mà còn nhịn thì có gì mà không nhịn được nữa?
Dung Sấu Vân xoay người, đi nhanh về phía đám tín đồ Công giáo giả bộ hù dọa: “Cho tôi một tờ xem thử nào!”
Họ sợ đến tái mặt, vội vàng rảo bước nhanh hơn.
Dung Sấu Vân lại như tìm thấy thú vui kỳ quặc nào đó, càn rỡ hét to: “Chạy gì mà chạy! Để ông đây tìm hiểu thêm về sản phẩm nhà mấy người không được à?!”
Người qua đường: “……………?!”