Phòng khám nhỏ, khách quý tề tựu

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Phòng khám nhỏ, khách quý tề tựu

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Cẩm Uyên không hề hay biết rằng, chỉ vì cái tên “Phòng khám Tiểu Thanh Long” mà cư dân trong khu vực này đã chia thành hai phe phái rõ rệt.
Sau khi người phụ nữ trẻ rời đi, sáng hôm đó chỉ có vài cụ già ghé qua xem xét một lát rồi vào lấy mấy miếng thuốc dán, ai đến họ cũng tiếp đón rất nhiệt tình.
Chu Cẩm Uyên còn nhận được điện thoại từ Kim Xước Tiên thông báo sẽ đến sau giờ nghỉ trưa. Thật ra hôm nay huynh ấy không cần khám bệnh, chỉ muốn đến vì là ngày khai trương Tiểu Thanh Long. Một là để ủng hộ bác sĩ điều trị, hai là để làm quen đường đi, tiện cho việc lui tới khám bệnh sau này.
Đến giờ trưa, Dung Tế Tuyết về trước để chiều còn đi học, nhưng công việc trong tiệm cũng đã làm được kha khá.
Quý Hoãn lại được chứng kiến một trận đại chiến Phật Đạo ngay trong phòng khám. Ăn cơm trưa xong, huynh ấy nằm gục xuống bàn nghỉ ngơi. Dung Sấu Vân và Chu Cẩm Uyên mỗi người ngồi thiền ở một góc nhà, nhưng chỉ chốc lát sau, Chu Cẩm Uyên đã thấy Dung Sấu Vân niệm kinh thật chướng tai. Hai người cãi vã một hồi rồi chuyển sang ẩu đả, tiện thể chê bai luôn tín ngưỡng của đối phương.
Quý Hoãn chỉ vừa lơ đễnh một chút đã bắt gặp cảnh tượng hai bên động thủ. Huynh ấy kinh hãi tột độ, vội vàng gọi điện thoại cho Dung Tế Tuyết: “Bác sĩ Dung và bác sĩ Chu đánh nhau rồi!! Thầy Chu đang túm tóc thầy Dung kìa!”
Dung Tế Tuyết: “…”
Dung Tế Tuyết: “Không sao đâu, huynh cứ xem là được, ca ca tôi đánh không lại đâu.”
Quý Hoãn: “??”
Rốt cuộc đệ là em ruột của ai vậy?
Trong mắt huynh ấy, đệ đệ Dung Sấu Vân và Chu Cẩm Uyên có vẻ giống người một nhà hơn. Chẳng lẽ họ vì đệ đệ này mà chịu bắt tay cùng mở phòng khám ư?
Cả hai đều am hiểu cơ thể người nên có đánh nhau cũng chỉ ra tay ở những chỗ không gây thương tích thật sự. Đánh qua một hồi không bị trầy xước gì đáng kể, chủ yếu là thi xem ai chửi giỏi hơn. Tổn hại lớn nhất chỉ có mấy vết cào đỏ trên đầu Dung Sấu Vân.
Sau khi nhận ra điểm này, Quý Hoãn không hề bất an lo lắng gì nữa mà ngồi im lặng một bên xem.
Đánh xong chưa được bao lâu thì Chu Cẩm Uyên bắt đầu ngồi ôm điện thoại ngẩn người. Đột nhiên huynh ấy nói: “Chết rồi, Trọc ơi, tao viết không ra chữ. Mày có mẫu tin nhắn mừng thọ nào không cho tao chép với. Hôm nay là sinh nhật một sư thúc của tao.”
Dung Sấu Vân: “Không có!”
“Tao không tin.” Chu Cẩm Uyên nhảy lên lưng huynh ấy, mạnh bạo cướp lấy điện thoại.
Quý Hoãn nhịn không được tiến lên quan sát, chủ yếu là muốn hóng chuyện xem màn hình nền của Dung Sấu Vân có phải ảnh Phật Tổ không, nhưng tiếc thay, cuối cùng chỉ là ảnh một cánh rừng trúc thôi.
Chu Cẩm Uyên lục lọi lịch sử tin nhắn của huynh ấy, sau đó đặt điện thoại lên quầy loạch xoạch sao chép mẫu tin nhắn.
Quý Hoãn lại nhìn qua, trong tin nhắn kia viết: [ Nhân ngày sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, bần tăng cưỡi voi trắng của Văn Thù Bồ Tát gửi đến ngài lời chúc phúc chân thành. Nguyện cho nhà ngài sáng đèn vô tận, trí tuệ trường tồn; nguyện ánh sáng lưu ly chiếu rọi, mang đến điều cát tường… ]
Quý Hoãn: “…”
Không đúng, thế này thì Chu Cẩm Uyên phải chép kiểu gì??
Huynh ấy lại xem qua tin nhắn của Chu Cẩm Uyên, chỉ thấy trên giao diện khung chat viết: [ Nhân ngày sinh nhật mỗi năm chỉ đến một lần, bần đạo cưỡi trâu đen của Lão Quân gửi đến ngài lời chúc phúc chân thành nhất. Nguyện cho nhà ngài có mây tía sà xuống, phúc lành vô tận; nguyện cát tinh chiếu rọi sáng ngời, toàn gia may mắn… ]
Quý Hoãn: “………………”
… Thôi được rồi.
……
Chu Cẩm Uyên biết Kim Xước Tiên sẽ đến nên vào phòng thuốc chuẩn bị thuốc bôi ngoài da. Mới làm được nửa chừng thì huynh ấy bị Dung Sấu Vân gọi ra ngoài vì có một người đàn ông trung niên hơi béo lùn, mặc áo phông in chữ cổ động đến tìm.
Dung Sấu Vân giới thiệu: “A Cẩm, đây là chủ nhiệm Hà. Ông ấy bị đau đầu khó ngủ, mày châm cho ông ấy mấy châm đi.”
Chủ nhiệm Hà là người phụ trách quản lý khu vực này. Hơn nữa, phòng khám Tiểu Thanh Long cũng thuê mặt bằng từ đất của xã khu nên trước đây Dung Sấu Vân đã từng tiếp xúc vài lần với ông ta. Ấn tượng của chủ nhiệm Hà với Dung Sấu Vân có vẻ khá tốt, dù sao bác sĩ trẻ tuổi ra ngoài tự lập nghiệp cũng không dễ dàng, lại thuê nhà xã khu nên ông ta rất hợp tác. Hơn nữa, Tiểu Dung lại còn tín Phật, tính tình lương thiện thật thà, cho nên hôm nay chủ nhiệm Hà cố ý đến để ủng hộ công việc làm ăn.
Vừa đến phòng khám, chủ nhiệm Hà trông thấy bên ngoài bày đầy lẵng hoa rực rỡ, nhưng bên trong lại vắng vẻ không một bóng người. Ông liền biết mình đã đoán đúng. Phòng khám vừa khai trương lúc nào cũng như vậy, huống hồ lại do bác sĩ trẻ tuổi kinh doanh.
Có điều, vào rồi ông ta lại thấy có chỗ lạ lạ. Tiểu Dung tín Phật thật, nhưng không biết tại sao bên trong còn dán cả tranh bát quái?
Chu Cẩm Uyên không hề biết chủ nhiệm Hà cố ý tới nên lên tiếng chào hỏi: “Chào chủ nhiệm Hà ạ, chú vào đây để cháu châm cứu cho.”
Quý Hoãn lập tức theo sau, nắm bắt cơ hội học tập. Học hỏi ở nơi này tốt hơn nhiều so với Viện Y học cổ truyền. Dù đi làm thật nhưng chẳng lẽ các bác sĩ tiền bối sẽ chịu dạy không tuyệt học gia truyền cho mình ư? Riêng Chu Cẩm Uyên lại không như vậy, hiện giờ trong khoa Y học cổ truyền bệnh viện số 3 đã có đến mấy vị bác sĩ nắm giữ bước đầu châm pháp Thiêu Sơn Hỏa rồi!
“Tôi thấy các cậu có hoạt động tặng thuốc dán tuyệt vời đấy, thuốc dán cũng tiện. Trở về tôi sẽ quảng cáo giúp mọi người một tiếng để ai có nhu cầu người ta tới khám xem.” Chủ nhiệm Hà cực kỳ nhiệt tình: “Sau này làm thêm nhiều hoạt động nữa để tuyên truyền cũng được, mấy người trẻ tuổi chắc là am hiểu chuyện này hơn, tôi không cần nói nhiều làm gì.”
“Vâng ạ, cảm ơn chú.” Chu Cẩm Uyên ấn lên vài huyệt vị trên đầu chủ nhiệm Hà để thử điểm đau.
Ông ta định nói tiếp thì đột nhiên quên sạch, thay vào đó là tiếng thở dài thoải mái: “Đúng là chỗ đó, ấn vào thoải mái quá!”
Chu Cẩm Uyên lấy châm cụ ra thi châm cho chủ nhiệm Hà. Mấy châm này không gây đau đớn gì, nằm một lát ông ta lại hỏi: “Đúng rồi, tại sao chỗ các cậu dán bát quái thế? Tiểu Dung tín Phật mà?”
Chu Cẩm Uyên: “Trọc… Tiểu Dung tín Phật nhưng cháu tín Đạo ạ.”
“Hả?” Chủ nhiệm Hà ngửa đầu nhìn huynh ấy: “Quan hệ giữa hai người chắc thân lắm nhỉ! Tín ngưỡng khác nhau mà vẫn có thể chung chí hướng, chẳng bù cho chỗ chúng tôi nhảy quảng trường thôi mà có tới tận mấy phe phái.”
Quý Hoãn thấy Chu Cẩm Uyên cười như không: “Đúng rồi, rất thân thiết.”
“Ôi, mà sao càng nhìn tôi càng thấy cậu quen mắt.” Bỗng dưng chủ nhiệm Hà nói vậy. Ông ta đang nằm ngửa đầu nhìn Chu Cẩm Uyên nhưng vẫn có thể thấy được ngũ quan, chỉ là tuổi lớn rồi, trí nhớ không bằng được trước kia.
Chu Cẩm Uyên cúi đầu hỏi: “Vậy sao? Có nhớ là giống ai không? Hàng xóm nhà chú à?”
Chủ nhiệm Hà suy nghĩ mãi một lúc lâu: “Chắc là… giống con nhà ai trong khu này rồi.”
Ông ta bỏ qua đề tài này mà tiếp tục nhiệt tình thì thầm: “Người trẻ tuổi khởi nghiệp thấy khai trương chưa đông khách cũng đừng nản chí. Huống chi các cậu mở phòng khám không giống với mở tiệm cơm hay tiệm trái cây, danh tiếng tới không nhanh. Cậu xem tiệm ăn gần bên mới ngày đầu đã đông nghẹt là vì sao? Vì nấu đồ ăn thơm! Khám bệnh thì không được như vậy, đặc biệt là y học cổ truyền chữa bệnh cần thời gian lâu. Các cậu phải nâng cao năng lực lên, ít nhất chữa hết được mấy bệnh đau đầu nhức óc cảm sốt cho cư dân trong khu, bây giờ Đông y cũng phổ biến hơn trước kia rồi mà…”
“Ha ha chú nói phải. Thôi, châm xong rồi, chú nhắm mắt nghỉ một lát đi, cái này phải giữ châm khoảng nửa giờ.” Chu Cẩm Uyên dặn dò. Ông chú này thật sự quá nhiệt tình, quả không hổ là người làm công tác xã hội.
Thật ra chủ nhiệm Hà nói rất có lý, danh tiếng của phòng khám tới không nhanh bằng các ngành dịch vụ buôn bán khác, nhưng có lẽ ông ta không biết Chu Cẩm Uyên nổi tiếng ở bệnh viện số 3 là nhờ hiệu quả điều trị nhanh như gió cuốn…
“Ừ rồi.” Chủ nhiệm Hà dứt khoát nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc sau đã ngáy khò khò.
Chu Cẩm Uyên vừa đi ra ngoài liền thấy Dung Sấu Vân trò chuyện với một ông cụ. Thật ra ông lão không mấy để ý phòng khám này có phải mới mở không, chỉ là bị đau thắt lưng nhưng không đi được quá xa, thấy trên bảng phòng khám Tiểu Thanh Long viết mấy chữ “xương khớp chỉnh hình” mới vào xem thử.
Dung Sấu Vân đưa tay sờ mấy cái đã hiểu bệnh tình, liền đưa ông cụ vào phòng khám nhỏ cởi áo chữa bệnh.
……
Ngày đầu khai trương không chỉ có bệnh nhân vô tình ghé qua hoặc người cố ý đến ủng hộ, mà còn có cả bệnh nhân cũ, ví dụ như Kim Xước Tiên đã gọi điện thoại hẹn trước, hoặc là Khúc Quan Phượng đột ngột xuất hiện mà không báo trước một lời nào.
Khúc Quan Phượng cho tài xế dừng xe tại ngã tư rồi bước xuống. Huynh ấy cũng không cần xe lăn mà chậm rãi đi từng bước đến phòng khám Tiểu Thanh Long —— Hiện giờ huynh ấy đã có thể tự đi một quãng đường dài như vậy rồi.
Tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng lúc thật sự nhìn thấy phòng khám Tiểu Thanh Long, Khúc Quan Phượng vẫn hơi sửng sốt.
Thật sự quá nhỏ.
Toàn bộ diện tích không biết có rộng bằng văn phòng của huynh ấy không. Nếu không phải cố gắng để ý thì có khi đã đi lướt qua mà không biết rồi. Thật khó mà tin được trong một phòng khám nhỏ bé vắng vẻ vừa khai trương này lại ẩn chứa một vị bác sĩ cao minh. Không, chắc không chỉ có một vị đâu nhỉ?
Lúc này Khúc Quan Phượng đã hơi mệt sức, đành đi thật chậm đến gần phòng khám.
“Tiểu Khúc?” Chu Cẩm Uyên trông thấy huynh ấy liền buông công việc trên tay xuống, ra khỏi quầy lễ tân bắt tay huynh ấy: “Ngày mai đi bệnh viện cũng được mà, huynh tới để ủng hộ tôi à?”
Dù sao Kim Xước Tiên cũng có ý nghĩ tương tự, Khúc Quan Phượng không nói gì chưa chắc đã không có ý này.
Chu Cẩm Uyên vừa định đưa huynh ấy vào phòng khám thì lại thấy một người đội mũ đeo khẩu trang đi tới. Người nọ vào cửa tháo đồ xuống để lộ mái tóc bạc trắng và đôi mắt màu đỏ nhạt, đúng là Kim Xước Tiên.
Đây là lần đầu Quý Hoãn gặp hai bệnh nhân này. Tuy nhìn qua sức khỏe không tốt nhưng ai nấy đều toát lên vẻ quý phái rất lạc lõng với bầu không khí đậm chất sinh hoạt đường phố nơi đây, vì thế huynh ấy không khỏi ngẩn ngơ.
Nhìn cách hai người kia và Chu Cẩm Uyên nói chuyện thì hẳn là bệnh nhân cũ. Huynh ấy cho rằng nếu không phải vì bác sĩ Chu, hai nhân vật này sẽ khó mà xuất hiện ở phòng khám quy mô nhỏ như bọn họ…
Kim Xước Tiên đã hẹn trước buổi chiều tái khám, chỉ là trùng hợp thế nào lại tới cùng giờ với Khúc Quan Phượng thôi.
“Thế này đi, cả hai người cùng vào phòng khám ngồi đợi, tôi đi chuẩn bị một chút rồi vào châm cứu và thay thuốc cho.” Chu Cẩm Uyên sắp xếp họ vào phòng khám lớn.
Cứ như vậy, bốn chiếc giường thoáng chốc đã lấp đầy ba chiếc. Trong phòng khám nhỏ đang có bệnh nhân chữa thắt lưng, phòng khám lớn bỗng chốc cũng gần quá tải.
Vẫn chưa hết.
Trong lúc Chu Cẩm Uyên chuẩn bị thuốc trong phòng, Quý Hoãn giúp huynh ấy nghe một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia nói toàn ngoại ngữ làm huynh ấy tưởng gọi nhầm số, nhưng cẩn thận nghe kỹ lại thì nghe thấy tên bác sĩ Chu. Quý Hoãn nghe một hồi liền hô to: “Bác sĩ Chu, hình như có người nước ngoài tìm huynh này, nói là đang trên đường tới nhưng không tìm thấy địa chỉ cụ thể… Chắc là bệnh nhân của huynh hả?”
“Elena?” Trước đó Chu Cẩm Uyên đã nhận được mail của cha Elena thông báo họ vừa hoàn tất thủ tục, ít ngày nữa sẽ có mặt ở thành phố Hải Châu. Không ngờ hôm nay họ đã tới nơi rồi!
“Tôi ra ngoài đón họ đây.” Chu Cẩm Uyên bước ra cửa phòng khám, phóng tầm mắt nhìn ra đã thấy ngay Elena và cha, có lẽ mẹ cô không đi cùng sang Trung Quốc.
Hai người nước ngoài đứng trước cửa tiểu khu quá bắt mắt khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn thêm mấy lần, mãi đến khi Chu Cẩm Uyên dẫn họ vào phòng khám mới thôi.
Elena vừa gặp Chu Cẩm Uyên đã giữ chặt tay huynh ấy không chịu buông: “Bác sĩ Chu, bao giờ huynh mới châm kim cho tôi?”
Những lời này được nói bằng tiếng Trung, tuy phát âm chưa chuẩn lắm nhưng ít nhiều cũng nghe hiểu được. Chu Cẩm Uyên nghe mà kinh ngạc, trong mấy ngày này Elena đã kịp học tiếng Trung rồi sao?
“Cô đang học tiếng Trung à? Giỏi quá, Elena, hai người chỉ vừa mới đến —— Vào phòng khám của tôi trước đã, yên tâm, ở gần lắm.” Chu Cẩm Uyên trấn an cô gái.
Xa cách nhiều ngày, Elena chẳng những chưa hết ỷ lại vào bác sĩ điều trị mà có vẻ còn tăng thêm sự ỷ lại, cứ luôn túm chặt góc áo Chu Cẩm Uyên không rời.
Chu Cẩm Uyên đưa họ vào phòng khám Tiểu Thanh Long, nhân tiện giới thiệu một chút về nơi này và Quý Hoãn, ngoài ra còn có một bác sĩ khác đang bận điều trị cho bệnh nhân.
Quý Hoãn âm thầm xuýt xoa. Elena tập múa từ nhỏ nên khí chất rất tốt. Cho dù đang ngồi trên xe lăn nhưng cô vừa xuất hiện một cái cũng đủ khiến phòng khám này nâng tầm lên vài bậc!
Cha Elena nhìn qua phòng khám thì há hốc mồm kinh ngạc. Ông ta tưởng bác sĩ như Chu Cẩm Uyên hẳn phải có cơ sở tư nhân quy mô lớn lắm, không ngờ chỉ bé tí tẹo như mắt muỗi thế này. Có đánh chết ông ta cũng không đoán ra! Mẹ ơi, tại sao vậy?!
Ngài Brown nhớ tới ngày mình và vợ cùng nhau thương lượng, nghĩ phòng khám tư của bác sĩ Chu hẳn sẽ tốt hơn bệnh viện công lập nhiều, cũng yên tĩnh hơn. Giờ nhìn mới thấy yên tĩnh thì đúng là yên tĩnh thật, thậm chí nghe được cả tiếng nhạc phát ra từ đồ chơi trẻ em ở siêu thị bên cạnh.
Cảnh tượng này khác xa hoàn toàn với vị bác sĩ bí ẩn tuyệt thế mà bản thân từng tưởng tượng!
“Nào, mọi người vào bên trong đi.” Chu Cẩm Uyên đưa Elena vào rồi đỡ cô ngồi xuống chiếc giường trống cuối cùng. Khúc Quan Phượng và Kim Xước Tiên lập tức nhìn qua.
Elena không buồn ngẩng đầu, chỉ nắm chặt tay Chu Cẩm Uyên.
Huynh ấy vỗ vỗ vai cô gái trấn an, lại nhìn qua cha cô bé: “Mọi người đi đường xa mệt nhọc, nên nghỉ ngơi một chút đi.”
“Bác sĩ Chu, tôi không mệt, bây giờ tôi muốn được điều trị ngay.” Elena vẫn nắm lấy áo blouse của huynh ấy không bỏ.
“Không phải, cô xem tôi vẫn còn hai bệnh nhân đang chờ kìa. Lát nữa tôi phải điều trị cho họ trước.” Chu Cẩm Uyên nói vậy vì nghĩ Elena còn mệt, nhưng cô bé quá khao khát cảm giác của đôi chân nên rất gấp gáp muốn chữa trị.
Elena cắn môi, cô vẫn nhớ rõ Kim Xước Tiên đã gặp mặt một lần, còn người thanh niên Trung Quốc đứng bên mép giường lại không quen biết, hơn nữa cô cũng chưa nói chuyện với Kim Xước Tiên bao giờ nên rất khó mở miệng.
Khúc Quan Phượng nhìn vào xe lăn của Elena, đương nhiên cũng nghe hiểu đoạn hội thoại vừa rồi nên lên tiếng: “Hay là huynh cứ chữa cho cô ấy trước đi.”
Kim Xước Tiên chớp mắt, cũng nói: “Bác sĩ Chu, không sao cả, huynh cứ châm cứu cho Elena trước.”
“Hai người ga lăng thật. Được rồi, để tôi đi chuẩn bị dụng cụ châm. Chú Brown cũng qua đây, tôi cần hỏi qua về tình hình của Elena…” Chu Cẩm Uyên đưa luôn cha Elena vào phòng phối thuốc.
……
Chủ nhiệm Hà mơ màng tỉnh lại, vừa mở mắt ông ta chợt nhận ra phòng khám vốn trống rỗng thoáng chốc đã ngồi đầy người. Ngoại trừ bản thân, trên giường bên cạnh ông ta có một thanh niên da trắng tóc trắng như tuyết, giường tiếp theo là thiếu nữ ngoại quốc tóc đen, mắt xanh tuyệt đẹp, ngoài cùng còn có một thanh niên đang đứng dựa vào tường.
Thế này có nói là nằm mơ cũng không sai, cả phòng khám nhỏ cứ như vừa được bọn họ làm bừng sáng, còn chủ nhiệm Hà thì sững sờ tại chỗ quên cả nhúc nhích. Thế này là thế nào, đột nhiên có người mẫu tới khám à?
Trong thời gian chờ đợi ở nước B, quả thật Elena luôn cố gắng học tiếng Trung. Hiện giờ cô đã có thể nói được mấy câu giao tiếp phổ thông. Cô dùng thứ giọng nói chưa chuẩn nói với Kim Xước Tiên và Khúc Quan Phượng: “Cảm, cảm ơn…”
“Lady first.” Kim Xước Tiên lịch sự nói.
“Cô có vẻ bị thương nghiêm trọng hơn.” Thái độ Khúc Quan Phượng lãnh đạm hơn nhưng cũng trả lời lại một câu.
Những lời này huynh ấy nói bằng tiếng Trung, trình độ của Elena còn thấp đương nhiên nghe không hiểu. Dù sao cô cũng từng gặp Kim Xước Tiên một lần nên quay sang mờ mịt nhìn đối phương.
Kim Xước Tiên xem như hiểu một chút tình hình của Elena, sau khi nói nhỏ một câu với cô, huynh ấy giải thích cho Khúc Quan Phượng: “Cô Elena đây là diễn viên múa ba lê, cô ấy được cơ sở y tế thông báo bác sĩ Chu đã từng chữa khỏi một ca bệnh giống mình nên mới lặn lội đường xa tới đây chữa bệnh.”
Sắc mặt Khúc Quan Phượng lập tức biến chuyển.
Elena lại khó khăn hỏi huynh ấy: “Còn huynh, bị bệnh gì?”
Khúc Quan Phượng nhàn nhạt đáp: “Tôi chính là ca bệnh thành công mà cô được nghe nói đấy.”
Cả Elena và Kim Xước Tiên đều trố mắt nhìn.
Lúc này Khúc Quan Phượng đang đứng vững bên mép giường, gần đó cũng không có xe lăn hay nạng chống. Chỉ nhìn qua có lẽ không ai nghĩ huynh ấy đã từng bị liệt chân! Hơn nữa ở trình độ cực kỳ nghiêm trọng!
“Hóa ra là huynh…” Elena lẩm bẩm.
Sau một lúc lâu, cô mới nhìn sang Kim Xước Tiên: “Còn anh tại sao cũng ở đây, chẳng lẽ anh từng bị liệt?”
Kim Xước Tiên thản nhiên nói: “Tôi không liệt mà bị ung thư gan.”
Elena và Khúc Quan Phượng vừa kinh ngạc lại vừa phát hiện ra một cảm giác kỳ lạ khác. Kim Xước Tiên trông khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần, giọng điệu lúc nói ra bệnh tình cũng nhẹ nhàng như không.
Hiển nhiên, trước khi được Chu Cẩm Uyên tiếp nhận điều trị bọn họ đều đã từng rơi vào tuyệt vọng ——
Ba người tức khắc sinh ra cảm giác ăn ý không cần lời nói, một thứ tình cảm kỳ lạ cũng lặng lẽ chảy qua.
Kim Xước Tiên thậm chí lóe lên nguồn cảm hứng mơ hồ, cũng biết mình phải sửa chữa bản nhạc của mình như thế nào rồi.
Đúng lúc này, tiếng ga trải giường dùng một lần vang lên sột soạt, ba người đồng thời quay đầu nhìn vào chiếc giường trong cùng và người đàn ông trung niên không biết tỉnh dậy từ bao giờ.
Chủ nhiệm Hà luống cuống, vừa rồi ông ta nghe đến ngẩn ngơ, cuối cùng nhịn không nổi nữa mới cử động một chút. Kết quả mấy người kia lại nhìn mình chằm chằm khiến ông ta rất mất tự nhiên, cứ như đang xem phim được một nửa thì tất cả diễn viên trong phim đồng loạt nhìn ra khán giả ngoài màn hình vậy.
Elena thậm chí còn không chú ý trong phòng có thêm một người nữa. Ban đầu sự chú ý của cô hoàn toàn dồn vào Chu Cẩm Uyên. Lúc này cô nhoài người qua, tò mò không biết người đàn ông Trung Quốc dung mạo bình thường kia sẽ mang theo câu chuyện thế nào?
Hàng lông mi trắng của Kim Xước Tiên chớp chớp, Khúc Quan Phượng hơi dựa tường, hai đôi tròng mắt màu đỏ nhạt và đen như mực cùng hờ hững nhìn lại.
Hả, đến phiên tôi à. Chủ nhiệm Hà bị nhìn chằm chằm bèn lúng túng nói: “Tôi tên Hà Chứng Vĩ, chủ nhiệm xã khu này. Hôm nay tôi bị đau đầu…”