Kinh lạc hiển hiện và vị Đạo y nhập cuộc

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Kinh lạc hiển hiện và vị Đạo y nhập cuộc

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Tế Tuyết vốn nổi tiếng khắp khoa, thậm chí khắp trường là một nam thần lạnh lùng.
Không giống như những sinh viên khác, cậu tiếp xúc với nghề thuốc từ rất sớm, bản thân lại có tài năng thiên bẩm nên tiến bộ nhanh hơn người thường. Dù mới là sinh viên mà cậu đã có khả năng tự mình làm nghiên cứu, bao gồm nghiên cứu dược lý của nhiều cây thảo dược, nghiên cứu độc chất học và thiết lập mô hình động vật. Cậu thậm chí còn hỗ trợ giáo sư các khoa khác nghiên cứu, cho thấy trí tuệ xuất chúng. Đầu óc cỡ này quả thật giống hệt như một chiếc máy tính sống.
Một thiên tài học thuật như vậy vốn là tượng đài khiến mọi người phải ngước nhìn. Ngay cả khi tính cách không lạnh lùng, cũng chẳng mấy ai dám đến gần làm quen.
Hơn nữa, cậu ấy đúng là lạnh lùng thật, nhưng nếu bạn *dám* —— cần chú ý, là *dám*, đi hỏi những câu liên quan đến học tập thì cậu vẫn trả lời. Có điều, thường ngày Dung Tế Tuyết rất bận rộn, tan học lập tức về nhà nên dù có dám thì cơ hội để hỏi bài cũng hiếm hoi.
Tuy nhiên, trong quá khứ đã từng có vài sự việc bất thường diễn ra, ví dụ như ngày nọ có nội dung lạ lùng xuất hiện trên vòng bạn bè khiến thầy giáo cũng phải giật mình (Sau này, mọi người còn bàn tán rôm rả suốt một thời gian dài, bảo rằng hóa ra ngay cả giảng viên cũng biết đến hình tượng 'thần thánh' của Dung thần). Đương nhiên, sau này chuyện đã được làm sáng tỏ, chắc chắn là có người đã dùng tài khoản của cậu để trêu đùa hoặc tài khoản bị hack.
Hiện tại, trông thấy một người dám gọi Dung Tế Tuyết là “Tiểu Tuyết”, mà đương sự cũng không phản đối gì, khiến mọi người không hẹn mà cùng chung một biểu cảm. Trước hôm nay, nếu có người nói với bọn họ rằng Dung Tế Tuyết bị ai đó gọi là “Tiểu Tuyết” mà cậu còn đáp lời, họ nhất định sẽ nói: “Không bao giờ có chuyện này, nếu có, tôi sẽ ăn sống một cân phụ tử ngay lập tức.”
Ngay lúc này, bọn họ không thể không tin.
Chu Cẩm Uyên không hề hay biết về cơn sóng ngầm đó mà tiếp tục mải mê trò chuyện với cán sự Bao.
Cán sự Bao: “Ha ha ha ha, tôi nói mà, quả nhiên là em trai thầy Chu.”
Nghe câu này xong, mắt các bạn học như muốn rớt ra ngoài.
Thầy? Em trai?
Bọn họ nhất thời không biết nên trầm trồ vì điều gì, vì thiếu niên này không phải sinh viên trong trường mà là thầy giáo, hay là người này thực sự là anh em với Dung thần, hơn nữa Dung thần lại là em…
Hay nên nói vì diện mạo của người kia quá giống một thiếu niên, nên việc gọi Dung Tế Tuyết là “Tiểu Tuyết” nghe càng đáng sợ hơn?
Cán sự Bao nhìn đám học sinh đang túm tụm lại với vẻ mặt kỳ lạ, “? Các em làm gì mà tụ tập ở đây thế?” Sau đó anh ta quay sang đùa với Dung Tế Tuyết, “Sinh viên khoa này thân thiết thật, họ còn đứng đợi em đi cùng kìa.”
Dung Tế Tuyết cũng liếc nhìn đám sinh viên kia, cậu không bận tâm đến việc bị người ngoài nhìn hay nghe thấy điều gì, chỉ nói với Chu Cẩm Uyên: “Anh, mọi người định đi đâu, lát nữa học xong em sẽ qua tìm anh.”
Tất cả các bạn học: Trời ơi, bị nhập rồi, chắc chắn là bị nhập rồi! Dung thần không thể nào có biểu cảm dịu dàng, thậm chí là làm nũng như thế này được!
“Ha ha, được được.” Chu Cẩm Uyên để cán sự Bao đọc địa chỉ phòng thí nghiệm cho cậu rồi nhìn sang các bạn học, tươi cười thân thiện nói: “Các em là bạn học của Tiểu Tuyết phải không, phiền mọi người quan tâm đến Tiểu Tuyết nhiều hơn nhé.”
Mọi người cười gượng gạo: “Anh khách sáo quá.” Trong lòng không ngừng cảm thán, không biết anh có hiểu lầm gì về tính cách của đứa em mình không!
Có người đánh bạo hỏi: “Anh… anh ơi, anh thật sự là giáo viên trong trường ạ? Trước nay chúng em chưa từng gặp bao giờ.”
Anh trai của bạn học thì xưng hô 'anh' là chuyện bình thường, nhưng ngoại hình của Chu Cẩm Uyên khiến cho cách xưng hô này trở nên quá gượng gạo, không biết bình thường Dung thần phải gọi anh ấy thế nào.
Thật ra, bạn học kia còn muốn hỏi thẳng ra năm nay anh bao nhiêu tuổi, nhưng quá xấu hổ không hỏi được.
“Đây là chuyên gia thuộc Hiệp hội Y học Cổ truyền Hải Châu, đến trường chúng ta để hỗ trợ.” Cán sự Bao cười khanh khách giới thiệu.
“Woa…” Mọi người đều là người trong ngành đương nhiên biết rõ trọng lượng của danh hiệu đó.
Có người mơ hồ tự hỏi đây có phải người anh lần trước đã dùng vòng bạn bè của Dung thần để bác bỏ tin đồn đua xe lăn không, người thật bên ngoài nhìn còn trẻ hơn trong video nữa.
Vài người khác mờ mịt nghĩ, anh trai Dung thần chẳng phải đã đi tu rồi sao?
“Ha ha ha, được rồi, chúng ta mau đi thôi.” Chu Cẩm Uyên nhắc nhở rồi gọi Dung Tế Tuyết lại gần, giơ tay xoa đầu cậu một cái rồi mới chịu đi.
Dung Tế Tuyết còn cúi đầu xuống để anh tiện xoa đầu. Lúc ngẩng đầu lên, tất cả các bạn học đều đã rơi vào trạng thái hóa đá.
Anh Chu lợi hại quá.
Trong giây phút này, có người đã hiểu tại sao Dung thần lại bị người ta “Trộm tài khoản”.
***
Thời điểm Chu Cẩm Uyên đến phòng thí nghiệm, một số giáo sư và học giả trong trường đã chờ sẵn, ngay cả hiệu trưởng La cũng có mặt. Mọi người chào hỏi, trò chuyện một lượt, hiện giờ Chu Cẩm Uyên xem như đã có chút tiếng tăm trong giới y học Hải Châu. Ngày xưa, khoa Y học Cổ truyền chỉ là một khoa nhỏ trực thuộc bệnh viện tổng hợp, nhân viên vỏn vẹn mười mấy người, đến một chiếc giường bệnh cũng không có. Vậy mà không ngờ lại phát triển như ngày nay. Lượng bệnh nhân đến khám tăng cao đột biến, kỹ năng điều trị nổi tiếng khắp cả nước. Nếu nói cho thành thật thì mỗi một bước tiến này đều có liên hệ mật thiết với Chu Cẩm Uyên.
Các giáo sư bắt đầu giới thiệu sơ qua về thí nghiệm đang tiến hành cùng với một tình nguyện viên. Người tình nguyện là một cô gái khoảng hơn hai mươi tuổi, bề ngoài không có vấn đề gì đặc biệt.
“Cô Ngô đây vốn là bệnh nhân của bệnh viện trực thuộc trường chúng tôi, sau đó bác sĩ bên phòng khám phát hiện ra điều này ——” Một vị giáo sư vén ống quần của tình nguyện viên lên.
Chu Cẩm Uyên nhìn thấy trên cẳng chân phải của cô gái một vệt đen rộng khoảng 1 cm, không lồi lên khỏi bề mặt da.
“Sờ vào thấy trơn nhẵn, ấn xuống không đau.” Giáo sư hưng phấn nói, “Quá rõ ràng, đây chính là hiện tượng kinh lạc.”
Đường màu đen đó quả đúng là kinh Thiếu Âm Thận.
Đây cũng là lý do tại sao các giáo sư mời cô gái này làm tình nguyện viên. Hiệu trưởng La hỏi, “Trước đây cậu đã từng gặp qua bao giờ chưa?”
Chu Cẩm Uyên từng trình diễn hiện tượng kinh mạch cho các học viên ở nước B, chỉ rõ đường đi của các kinh mạch. Còn hiện tượng có thể thấy được bằng mắt thường thế này lại càng hiếm gặp hơn! Rất nhiều người hành nghề y lâu năm chưa từng gặp qua, mà chỉ đọc được từ sách cổ. Những trường hợp hiện rõ đường đen cũng cực kỳ ít, hầu hết chỉ là các đường cong có màu sắc đậm hơn màu da.
Nhưng Chu Cẩm Uyên lại không phải mới gặp lần đầu, anh xem xét một chút rồi nói: “Hồi còn theo cha học việc, tôi đã may mắn chứng kiến một lần, đó là đường cong màu vàng nâu và không phải kinh Thiếu Âm Thận. Còn từng nghe nói qua, ngày xưa ông nội tôi châm cứu cho người ta đã mấy lần bắt gặp hiện tượng kinh lạc kiểu này.”
Mọi người ở đây đều là người trong nghề, nhìn thấy đường mạch màu đen chỉ chốc lát là nghĩ ra ngay. Kinh lạc ngũ tạng phân ra năm màu, thận ứng với màu đen, thuộc hành thủy.
Hiệu trưởng La gật gù, “Nghiên cứu kinh lạc vẫn cần áp dụng vào thực hành lâm sàng.”
Nếu chỉ đơn thuần làm thí nghiệm hoặc chỉ khám chữa bệnh thông thường đều chưa đủ, thực hành lâm sàng thật sự rất quan trọng. Các bậc tiền nhân cũng đều đúc kết ra lý luận thông qua thực tiễn lâm sàng.
Mọi người gật đầu tán thành.
Lúc này Dung Tế Tuyết cũng đi tới.
Giáo sư Lam thấy cậu còn tưởng cậu đến tìm mình. Nghe nói cậu là em trai Chu Cẩm Uyên, ông liền cười lớn: “Ôi chao, hóa ra là người một nhà! Vậy tôi cũng muốn khen ngợi vài câu trước mặt phụ huynh. Tiểu Dung giỏi lắm, cậu ấy còn tự học một số công cụ nghiên cứu về hóa học, toán học, cho nên tôi cực kỳ thích nhờ cậu ấy hỗ trợ, còn thuận tay hơn các đàn anh đàn chị khác nhiều.”
Bạn bè học các khoa khác đều nói nếu Dung Tế Tuyết chuyển khoa chắc chắn cũng sẽ rất có thành tựu, còn nếu là chuyên ngành phổ thông thì tiềm năng sẽ là vô hạn. Lúc giáo sư Lam nghe được thì rất giận, nói học y dược học cổ truyền thì có sao đâu.
Dung Tế Tuyết đứng bên cạnh Chu Cẩm Uyên, liếc nhìn các dụng cụ trong phòng thí nghiệm.
“Chúng tôi tạm thời đã mua được máy quang phổ hồng ngoại với đầu dò sợi quang hồng ngoại phản xạ toàn phần. Nó có thể xác minh kinh lạc như một sự sắp xếp có trật tự của các phân tử sinh học trong cơ thể người. Hiện giờ đang thiếu người, cứ để Tiểu Dung vận hành nó đi.” Giáo sư Lam nói, “Cả hai anh em cùng nhau hỗ trợ hoàn thành thí nghiệm này.”
Chu Cẩm Uyên cười, “Được ạ.”
Chu Cẩm Uyên lấy dụng cụ châm, dùng châm pháp Thiêu Sơn Hỏa châm lên người tình nguyện viên. Dung Tế Tuyết dùng máy quang phổ hồng ngoại tiến hành chiếu xạ khu vực đó, những người khác trong phòng thì ghi chép, hoặc bận rộn thao tác các dụng cụ thí nghiệm khác.
Tình nguyện viên nhanh chóng cảm giác được nhiệt độ dưới chân mình tăng dần, chính xác là lan theo đường màu đen kia. Tư thế ngồi của cô không được đẹp mắt lắm, nhưng những người khác đều quan sát rõ ràng và ghi chép thật chính xác.
Chu Cẩm Uyên xoay kim khiến cảm giác châm tăng mạnh, vệt màu đen trên chân cũng mờ đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, từ đen thẫm chuyển sang màu tím nhạt. Hơn nữa, vùng gần huyệt vị chuyển màu nhanh hơn vùng ở xa. Vậy là đường cong dần dần trở nên đứt quãng thành chuỗi hạt, cuối cùng biến mất không còn dấu vết!
Cùng lúc này, các triệu chứng trướng bụng và tê bì chân tay của bệnh nhân cũng biến mất.
Sau đó, Dung Tế Tuyết cho mọi người xem dữ liệu quang phổ và giải thích: “Chúng tôi chiếu xạ cùng một vị trí đồng thời lên chân được châm Thiêu Sơn Hỏa và chân còn lại —— chiếu xạ các huyệt đạo khác nhau trên kinh lạc. Đỉnh hấp thụ phân tử của kinh lạc này nằm trong khoảng từ 6.0 đến 10 μm. Có thể thấy, từ khi bắt đầu châm Thiêu Sơn Hỏa có hiệu lực, lượng hấp thụ cũng tăng mạnh, phân tử cũng chuyển động mãnh liệt hơn. Vị trí đó ở chân còn lại có đỉnh hấp thụ thấp hơn đáng kể.”
Điều này có nghĩa là trong quá trình châm cứu, sự chuyển động của kinh lạc cũng tăng mạnh. Sau khi kinh lạc được kích hoạt và khai thông, đường đen biến mất.
Hiện tượng kinh lạc thật sự là biểu hiện của bệnh lý, phản ánh những vấn đề tương ứng trong cơ thể. Họ vẫn cần nghiên cứu và phân tích sâu hơn để khám phá bản chất vấn đề.
Các giáo sư cũng khen ngợi châm pháp Thiêu Sơn Hỏa của Chu Cẩm Uyên quá lợi hại, giúp họ tiết kiệm được rất nhiều công sức. Hơn nữa, những hiện tượng kinh lạc kiểu này từ khi xuất hiện đến lúc chữa khỏi đều cần thời gian rất dài mới biến mất. Hôm nay có Chu Cẩm Uyên tham gia đã khiến nó thay đổi rõ rệt đến mức mắt thường có thể nhận ra. Hiện tượng kinh lạc rõ ràng kết hợp với cảm giác châm mạnh mẽ đã gia tăng hiệu quả điều trị và thay đổi phạm vi kết quả quá lớn, dễ dàng khơi dậy sự quan tâm.
“Sự phân bố nhiệt cũng rất rõ ràng. Mọi người xem, vùng truyền nhiệt khá rộng nhưng mạnh nhất vẫn là ở huyệt vị và kinh lạc, cũng tương ứng với những thay đổi theo thời gian.” Một vị giáo sư khác vừa nói vừa đẩy gọng kính.
Bọn họ còn rất nhiều phân tích phải làm, nhưng chỉ riêng hiện tượng trước mắt đã có thể khiến tất cả bàn luận không ngừng. Những phát hiện ngày hôm nay rất bổ ích, mọi người hy vọng chúng cũng sẽ giúp ích cho nghiên cứu của mình.
“Tôi đã nói mời Tiểu Chu tới ra tay là đúng đắn mà.” Hiệu trưởng La tiếp tục khen ngợi Chu Cẩm Uyên. Trước đây, họ luôn mời chủ nhiệm khoa châm cứu của bệnh viện trực thuộc. Lần này, hiệu trưởng La lại gợi ý cho các đồng nghiệp đổi sang mời Chu Cẩm Uyên.
“Chuyện nhỏ thôi ạ.” Chu Cẩm Uyên cũng nói, rốt cuộc chính anh cũng muốn biết bí ẩn ngàn năm này nên được giải đáp như thế nào.
“Chúng tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu về các kinh lạc quan trọng và sử dụng thêm nhiều số liệu để làm phong phú lý luận. Cảm ơn Tiểu Chu và Tiểu Dung đã đóng góp công sức ngày hôm nay.” Giáo sư Lam bắt tay Chu Cẩm Uyên, ông thẳng thắn nói: “Nghe nói hiệu trưởng La đang cân nhắc cách thức chiêu mộ cậu. Vậy tôi cũng giao nhiệm vụ cho Tiểu Dung đây, em về thuyết phục anh trai tới trường chúng ta làm việc đi, nếu không tôi sẽ nói với các giảng viên khoa em cuối kỳ đánh rớt môn hết!”
Dung Tế Tuyết: “…”
“Thầy đừng dọa em nó!” Chu Cẩm Uyên lập tức nói: “Cho dù không về làm việc, sau này thầy có gì muốn em giúp thì cứ liên hệ thôi ạ.”
Giáo sư Lam càng vui vẻ hơn. Ông là người làm học thuật nên không có nhiều ý tưởng khác: “Vậy thì tốt quá. Học thuyết về kinh lạc thật sự quá khó, vừa phải tìm căn cứ khoa học vừa không thể vứt bỏ lý luận truyền thống, thậm chí có khi chân tướng ẩn giấu bên dưới các lý luận truyền thống đó. Gần đây chúng tôi còn thử kết hợp nó với việc phân tích Âm và Vị, nhưng theo các văn bản cổ, muốn phân tích dòng chảy của Âm Khí phải dùng đến thuật số – chạy thẳng qua Kinh Dịch rồi! Ôi, tôi đâu có biết tính toán mấy cái đó…”
Dứt lời, ông chợt thấy cả hiệu trưởng La, Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết đều sững người!
Giáo sư Lam buồn bực hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Hiệu trưởng La suýt hộc máu: “Giáo sư Lam, anh nên nói sớm mới đúng chứ, xa tận chân trời gần ngay trước mắt! Nơi này chẳng phải có ngay một vị đạo sĩ trên thông âm dương dưới tường bát quái sao!”
Giáo sư Lam không quan tâm đến chuyện bên ngoài, biết đến tên Chu Cẩm Uyên đã là ngoại lệ rồi, cho nên làm sao ông biết chuyện anh là một Đạo Y cơ chứ.
Đạo gia có Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc, thuật số quy về “Bốc”.
“Trời đất, cậu biết thật sao?” Giáo sư Lam ngơ ngác không chút giả tạo: “Trình độ đến đâu?”
Mọi người nghĩ thầm, giáo sư Lam quả nhiên vẫn vậy, ai lại đi hỏi khách những câu thế này chứ.
Hiệu trưởng La định tiếp lời thì Chu Cẩm Uyên đã cười đáp: “Cũng cao ạ.”
Mọi người: “…”
… Thôi được rồi.
***
Lúc ra khỏi tòa nhà thí nghiệm, Chu Cẩm Uyên vẫn tiếp tục suy nghĩ về nguyên lý của hiện tượng kinh lạc, rốt cuộc phải là dạng bệnh nhân thế nào và dưới tình huống gì thì nó mới xuất hiện. Các trường hợp anh gặp quá ít cho nên vẫn luôn không nghĩ kỹ, cũng không biết liệu có thể tạo ra bằng phương pháp nhân tạo hay không. Nếu có thể, chắc chắn nó sẽ đóng góp rất lớn cho việc nghiên cứu hệ thống kinh lạc.
Chu Cẩm Uyên mơ hồ hoài nghi rằng ông nội mình đã khám phá ra điều gì đó, bởi vì trong quá trình ông ấy đi châm cứu đã xuất hiện những hiện tượng tương tự, nhưng rồi lại không tiến hành nghiên cứu sâu thêm.
Thí nghiệm ngày hôm nay lại khơi dậy hứng thú trong lòng Chu Cẩm Uyên. Anh quyết định trở về sẽ cẩn thận tìm kiếm vài bệnh án cũ của ông nội để dò xét manh mối, biết đâu sau này có thể khám phá ra trong quá trình thực hành lâm sàng.
“Anh, vậy nghĩa là sau này anh sẽ thường xuyên tới trường sao?” Dung Tế Tuyết hỏi. Vừa rồi, Chu Cẩm Uyên và giáo sư Lam đã hẹn thời gian chính xác để hỗ trợ tư liệu về thuật số.
Dung Tế Tuyết chưa bao giờ nghĩ tới chuyện có một ngày Chu Cẩm Uyên sẽ rẽ sang con đường học thuật. Nhà họ Chu là gia đình hành nghề y tự do điển hình, tất cả những chuyện này xảy ra đều vì cậu. Chu Cẩm Uyên vì cậu nên mới đến Hải Châu, vào bệnh viện số 3 làm việc rồi mới có những việc tiếp theo.
“Có lẽ thế, phải xem hình thức nghiên cứu của giáo sư Lam nữa, có khi chỉ cần email hoặc họp trực tuyến là đủ rồi.” Chu Cẩm Uyên nói: “Này, có phải em đang nghĩ nếu anh đến trường giảng dạy thật thì em phải gọi anh là thầy không thế!”
“Gọi thầy cũng có sao đâu.” Dung Tế Tuyết nói, thậm chí gọi thử một tiếng: “Thầy Chu.”
“Nghe cứ kỳ kỳ. Anh vẫn chưa quen với việc người ta gọi mình là thầy đâu, nhất là em.” Chu Cẩm Uyên cứ có cảm giác không tự nhiên, Dung Tế Tuyết còn gọi thêm một tiếng làm anh ngượng hơn. Anh liền nhảy phốc lên lưng Dung Tế Tuyết bịt miệng cậu lại.
Dung Tế Tuyết thuận tay đỡ lấy cõng anh ra ngoài.
Một người đàn ông đeo cặp mắt kính dày đi ngang qua nhìn chằm chằm hai người mấy giây, sau đó tự vấp chân ngã chúi vào bồn hoa rồi lồm cồm bò dậy, gật gật đầu với Dung Tế Tuyết, cuối cùng thản nhiên đi tiếp.
“… Ai vậy?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
Dung Tế Tuyết: “Cố vấn học tập của em.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Là ảo giác sao, anh nhìn kiểu gì cũng thấy dường như ngay cả cố vấn học tập cũng sợ Dung Tế Tuyết. Nếu không nói, còn tưởng người nọ chỉ là bạn học.
Chu Cẩm Uyên lập tức cúi đầu dặn: “Ở trường phải hòa thuận với các bạn, tôn trọng thầy cô. Hôm nay anh mới tâng bốc em một phen đấy, em lạnh lùng quá sẽ ảnh hưởng đến hình tượng trong lòng mọi người!”
Dung Tế Tuyết ngẫm nghĩ rồi thành thật nói: “Anh, anh lấy WeChat của em phát ngôn, còn nhảy lên người bắt em cõng mới gọi là ảnh hưởng đến hình tượng.”
Chu Cẩm Uyên giật giật quai hàm: “Ít nói nhảm đi, giá!”
***
Chu Cẩm Uyên trở về, trao đổi với giáo sư Lam thêm mấy lần nữa mới bắt đầu giúp ông giải thuật số. Sẽ có người cho rằng nghiên cứu kinh lạc từ góc độ này thực chất hơi huyền học, nhưng cả giáo sư Lam và Chu Cẩm Uyên đều cho rằng đấy chỉ là do người ta không biết mà thôi.
Chu Cẩm Uyên bật laptop trong phòng khám Tiểu Thanh Long, tay cầm la bàn suy luận những số liệu mà giáo sư Lam cung cấp.
Lúc này Kim Xước Tiên đi đến, Chu Cẩm Uyên liền buông la bàn xuống.
“Arthur nói đã đặt vé máy bay rồi.” Kim Xước Tiên đứng dựa quầy nói.
Thấm thoắt, Kim Xước Tiên đã tới Hải Châu được mấy tháng. Arthur đã từng nói nhất định sẽ đi Hải Châu thăm bạn một chuyến.
“A, chốt lịch trình rồi à? Được, đến lúc đó chúng ta sẽ đưa anh ta đi chơi.” Chu Cẩm Uyên nói.
“Ừ… Với cả sếp công ty tôi cũng đi nữa.” Kim Xước Tiên đang nhắc đến Hertzfeld Jr. – Tiểu Phỉ.
Chu Cẩm Uyên không quen biết người này, chỉ cho rằng đó là một quản lý trong công ty: “À à, được đấy, anh nên nói chuyện với mọi người nhiều hơn. Sau này bệnh tình ổn định cũng không thể cứ ở Hải Châu mãi, nên làm gì thì cứ làm.”
Kim Xước Tiên không khỏi mỉm cười nhìn Chu Cẩm Uyên, đôi mắt màu đỏ nhạt tràn ngập cảm xúc khó tả.
Kim Xước Tiên lấy laptop của Chu Cẩm Uyên gọi video cho Arthur. Anh ta đang mặc áo thun trắng ở nhà, tóc vẫn còn hơi ẩm, hình như mới tắm xong. Vừa thấy họ, Arthur đã xởi lởi chào hỏi. Phòng khám nằm sát đường cái, bên ngoài nhiều xe cộ qua lại nên Chu Cẩm Uyên phải cắm tai nghe vào, chia cho Kim Xước Tiên một bên tai nghe để cùng trò chuyện.
“Arthur đấy à, chúng tôi đang chờ anh đây. Công việc thế nào rồi?” Chu Cẩm Uyên cũng vẫy tay.
Arthur sờ mũi: “Chưa xong, chờ xong là tôi bay ngay đấy. Nói chung cũng mệt, nhưng tôi muốn gặp các cậu thật sớm!”
Kim Xước Tiên đeo khẩu trang nên khó thấy được sắc mặt, nhưng căn cứ theo những email gửi đi, Arthur tin rằng gần đây đối phương đang sống rất thảnh thơi.
Lúc này, có một cô bé khoảng mười tám mười chín tuổi đi vào phòng khám, cánh mũi ửng đỏ, hai tay đút trong túi áo. Cô lạnh nhạt nói: “Em muốn mua thuốc cảm cúm.”
“Được.” Chu Cẩm Uyên hỏi vài câu để xem cô bị cảm loại gì.
Cô bé máy móc trả lời, ánh mắt lơ đãng thoáng nhìn sang màn hình laptop thấy có một anh ngoại quốc đẹp trai đang lau tóc. Đôi mắt cô lập tức sáng lên: “Đây là Arthur mà, các anh cũng thích Arthur à? Không ngờ anh ấy có cả fan nam đấy.”
Chu Cẩm Uyên ngẩng đầu: “… Hả?”
“Các anh đang quay reaction sao?” Cô bé nhìn chằm chằm vào màn hình, điên cuồng ca ngợi một phen: “Tự dưng thấy anh ấy đáng yêu quá đi, không trang điểm tạo hình đã đẹp cỡ này rồi, lại rất bình dân nữa chứ! Em bị gom fan mất rồi!”
Trên màn hình, Arthur vẫn vừa lau tóc vừa nói chuyện.
Cô bé ho khan: “Vừa đẹp trai vừa đáng yêu! Khụ khụ! Rất thích hợp làm bạn trai!”
Cùng lúc đó, Arthur trong tai nghe cũng nói: “Ai vậy? Cô ấy nói gì thế?”
Thiếu nữ ôm ngực: “Không được rồi, cứ như đang bị anh ấy nhìn chằm chằm xuyên qua màn hình vậy!”
Kim Xước Tiên: “…”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Lời tác giả:
Chu Cẩm Uyên: Bực ghê, cứ phải đứng giữa lằn ranh hot và không hot suốt, bộ không nhận ra tôi là bác sĩ điều trị hói của anh ta sao?