Vỡ Mộng Đạo Y, Chữa Bệnh Phong Tà

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Vỡ Mộng Đạo Y, Chữa Bệnh Phong Tà

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới ánh mắt khó tả của Chu Cẩm Uyên, thiếu nữ đưa tiền nhận thuốc, thái độ cũng nhiệt tình hơn hẳn lúc mới đến rất nhiều: “Cảm ơn bác sĩ ạ, nếu mọi người đều thích Arthur thì sau này chúng ta là bạn tốt rồi!”
Mọi người đều thích Arthur… à…
Chu Cẩm Uyên: “………… Cũng đúng.”
Thiếu nữ hoàn toàn không biết mình vừa thật sự đối mắt ba giây với Arthur, vừa ho khan vừa rời khỏi phòng khám.
Chỉ có Arthur trên màn hình ngơ ngác nhìn quanh: “Cô bé kia tới khám bệnh sao?”
Kim Xước Tiên: “Là fan của cậu đấy.”
Arthur: “Đừng lừa tôi, tôi không rành tiếng Trung thật, nhưng tại sao vừa rồi người ta nhìn tôi mà không có phản ứng gì.”
Tuy cô bé kia có mỉm cười nhưng không quá khoa trương, nếu là fan thật chẳng lẽ không nên ôm máy tính xách tay la hét hoặc hôn màn hình chùn chụt rồi à, trước kia anh ta ra nước ngoài gặp gỡ người hâm mộ toàn gặp những tình huống như vậy.
Chu Cẩm Uyên giải thích: “Cô ấy tưởng chỉ là video trên mạng, tức là không biết chúng ta đang gọi video trực tiếp thật đâu.”
Arthur trầm mặc vài giây rồi bật cười, “Thú vị quá, tiếc là tôi không thể tiết lộ lịch trình đến Trung Quốc, nếu không nhất định phải xuất hiện trước mặt cô bé ấy, sẽ thú vị lắm.”
Nếu giới truyền thông biết anh ta đi Trung Quốc, lại còn là tìm Chu Cẩm Uyên thì không biết sẽ thêu dệt thành tin tức gì nữa. Hơn nữa vì cùng có mục đích đi thăm Kim Xước Tiên mà Arthur đã hẹn đi chung với Tiểu Phỉ, anh ta bị đồn hói đầu không phải chuyện ngày một ngày hai, nếu Tiểu Phỉ cũng bị dính tin đồn chung thì chắc sẽ tức chết.
……
Ba ngày sau.
Khoảng 7 giờ tối, một chiếc máy bay đi từ nước B hạ cánh xuống sân bay Hải Châu, các hành khách nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc cùng với hai người đàn ông nước B đeo kính râm. Không người nào biết rằng diễn viên Arthur đang hot nhờ bộ phim truyền hình mới đã lặng lẽ đến Trung Quốc. Kể từ lúc xuống khỏi máy bay, đôi mắt xanh thẳm ẩn dưới cặp kính râm không ngừng tò mò quan sát đất nước xa lạ mà anh ta chưa từng đặt chân tới.
Bên cạnh Arthur chính là Tiểu Phỉ, người thừa kế của tập đoàn Hertzfeld Records, hai người vốn không thân nhau, chỉ vì có chung mục tiêu nên mới hẹn nhau đi cùng.
Arthur thì không cần phải nói, vừa xong việc, anh ta đã vội vã lên đường thực hiện lời hứa của mình. Còn đối với Tiểu Phỉ, từ lúc tiếp quản công ty đĩa nhạc anh ta đã dốc sức lăng xê Kim Xước Tiên, mà đối phương cũng mang lại thành tích đáng tự hào cho tập đoàn. Về sau khi sự nghiệp thăng tiến ổn định, bọn họ xem như có mối quan hệ đôi bên cùng có lợi bền chặt. Cho nên Kim Xước Tiên tuyệt đối không chỉ đơn thuần là một nghệ sĩ thuộc quyền quản lý, điều này khiến Tiểu Phỉ quyết tâm đi Trung Quốc. Biết rõ tính cách của Kim Xước Tiên, anh ta chỉ đi một mình, không dẫn theo bất kỳ trợ lý nào.
Bọn họ vừa xuống máy bay đã liên lạc với Kim Xước Tiên, hẹn gặp ở bên ngoài sân bay.
“Tay của anh còn đau không?” Trong lúc chờ đợi, Arthur hỏi Tiểu Phỉ.
Tiểu Phỉ cau mày gật đầu, đoạn nâng tay lên nhìn. Cổ tay anh ta đột nhiên sưng đỏ và đau nhức khi đang trên máy bay. Ngồi điều hòa lâu khiến anh ta lạnh run khắp người, quấn hai lớp chăn vẫn không thấy dễ chịu.
Điều kiện y tế trên máy bay có hạn, đây cũng không phải bệnh cấp tính nên Tiểu Phỉ chỉ uống tạm một viên thuốc. Đáng tiếc thuốc không có tác dụng nhiều, hiện giờ cơn đau vẫn còn, tuy không đến mức không chịu nổi nhưng cũng đủ khiến Tiểu Phỉ khó chịu. Hơn nữa bây giờ anh ta không chỉ thấy lạnh mà còn có triệu chứng nghẹt mũi và sốt nhẹ.
“Đã uống thuốc rồi.” Tiểu Phỉ thấp giọng, anh ta không biết mình bị bệnh gì nên chỉ uống thuốc giảm đau, “Cậu thì sao, thế nào rồi?”
“Cũng ổn, cổ họng hơi đau thôi.” Arthur nhún vai. Chỉ vừa kết thúc công việc anh ta đã vội vàng lên máy bay, bởi vì ngủ không ngon nên anh ta khá mệt mỏi và đau họng, lợi cũng sưng đau, nhưng không phải là triệu chứng nghiêm trọng.
Đúng lúc này một chiếc xe đỗ ngay trước mặt bọn họ, Kim Xước Tiên xuống xe, “Arthur, anh Hertzfeld.”
Tiểu Phỉ sững sờ trong chớp mắt, bởi vì Kim Xước Tiên trông rất… khỏe mạnh, vẫn đội mũ, đeo khẩu trang nhưng đôi mắt sáng ngời, dáng người linh hoạt, hoàn toàn không giống một người bệnh nan y.
“Kim.” Arthur lập tức ôm lấy đối phương, thậm chí có cảm giác Kim Xước Tiên trông cường tráng hơn lúc ở thành phố L! Chuyện này không thể nhìn ra trên video call, sau khi gặp người thật Arthur mới xác nhận trạng thái của anh ta tốt hơn rất nhiều so với mô tả trong email.
Tiểu Phỉ cũng bắt tay Kim Xước Tiên, “Rất vui được gặp lại cậu, Kim. Cậu khỏe không?”
“Cảm ơn, tôi khỏe lắm. Hai người mau lên xe đi.” Kim Xước Tiên ra hiệu cho họ lên xe rồi nói. Tiểu Phỉ lấy làm ngạc nhiên vì cho rằng Kim Xước Tiên sẽ cử tài xế đi đón, không ngờ anh ta lại đích thân đến. Từ điểm này lại càng chứng minh tình trạng sức khỏe của Kim Xước Tiên rất tốt.
Nếu đúng theo lời bác sĩ điều trị trước phán đoán, lúc này Kim Xước Tiên hẳn đã được cúng đầu thất rồi.
“Kim, cậu…” Tiểu Phỉ muốn nói rồi lại thôi.
Sau khi nghe xong “Bản độc tấu piano Tiểu Thanh Long”, anh ta đã cho rằng đây không thể là một tác phẩm do người sắp lìa đời sáng tác. Mà hiện giờ bọn họ gặp mặt càng củng cố thêm suy đoán của anh ta, tinh thần của Kim Xước Tiên rất tốt, thật sự không nhìn ra là người sắp chết.
Suy đoán này làm trái tim Tiểu Phỉ đập thình thịch, khó tin nhưng không thể không tin, bởi vì cả âm nhạc lẫn trạng thái của Kim Xước Tiên đều đã khẳng định điều đó!
“Anh bất ngờ lắm đúng không, trông tôi không đến nỗi nào.” Kim Xước Tiên nhìn Tiểu Phỉ từ kính chiếu hậu.
“Tôi cực kỳ, cực kỳ mừng cho cậu, bạn của tôi. Cậu lại tạo ra một kỳ tích nữa rồi.” Tiểu Phỉ tán thưởng. Anh ta chỉ có thể dùng hai từ này để hình dung toàn bộ câu chuyện.
Có lẽ thần linh quá thương tiếc tài năng của Kim Xước Tiên cho nên mới tạo ra kỳ tích như thế này.
“Không phải do tôi tạo ra đâu.” Kim Xước Tiên thở dài, lại liếc nhìn cổ tay Tiểu Phỉ, “Tay anh làm sao vậy, bị thương?”
“Cái này hả… Bị sưng lúc ở trên máy bay, giờ vẫn hơi đau.” Tiểu Phỉ nói rồi sụt sịt mũi.
“Thế à, hay là tôi trực tiếp đưa anh đến chỗ bác sĩ của tôi nhé.” Kim Xước Tiên nói, chỗ ở của anh ta rất gần phòng khám Tiểu Thanh Long.
Tiểu Phỉ nhướng mày: “Nói như vậy thì hẳn là kỳ tích do bác sĩ của cậu tạo ra?”
Kim Xước Tiên gật đầu.
“Thần kỳ quá…” Tiểu Phỉ lẩm bẩm khen ngợi vị bác sĩ Đông y người Trung Quốc đó.
Trung Quốc quá rộng lớn, anh ta khó tưởng tượng được mảnh đất này đã xảy ra chuyện gì mà sản sinh ra thứ y thuật thần kỳ đến thế. Châm cứu vẫn còn nằm trong phạm vi nhận thức của Tiểu Phỉ, nhưng đến bệnh của Kim Xước Tiên cũng ngăn chặn được thì đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết rồi.
Tiểu Phỉ đang tự cảm thán thì chợt thấy Arthur ngồi bên cạnh hơi rùng mình, “Cậu làm sao thế?”
“Không có gì, tôi đã gặp qua vị bác sĩ kia rồi.” Arthur cười gượng.
“Ồ? Đó là kiểu người thế nào?” Tiểu Phỉ tò mò hơn bao giờ hết.
Arthur buồn bực nói: “Ừm, tuy cậu ta có thể tạo ra kỳ tích nhưng cũng biết cách ép chết người lắm! Tôi nghĩ anh từng nghe qua rồi, chính là cậu chuyên gia chữa hói từng ra vào nhà tôi đấy!”
Tiểu Phỉ kinh ngạc, ngẫm nghĩ một hồi mới nhớ ra tin tức giật gân gần như oanh động cả nước hồi đầu năm nay: “Là cậu ta à ——”
“Không sai, Arthur vẫn luôn gánh tội thay tôi.” Kim Xước Tiên nói.
Tiểu Phỉ không khỏi giơ ngón tay cái lên cho Arthur, “Đúng là bạn tốt.”
Arthur ngượng ngùng cười: “Anh hãy cầu nguyện cho mình đi Trung Quốc không bị lộ thân phận đi, nếu không cũng bị chết danh bạn tốt cho xem.”
Tiểu Phỉ: “…”
“Đúng rồi, tôi còn nhớ rõ cậu ta theo tôn giáo Trung Hoa nào đó… Gọi là gì nhỉ, Đạo giáo, đạo sĩ đúng không?” Tiểu Phỉ ngẫm lại chợt cảm thấy mọi việc như xâu chuỗi với nhau.
Ngày Kim Xước Tiên gửi bản ghi âm có kèm theo một tấm ảnh hai màu đen trắng, anh ta đi tra cứu mới biết đó là ảnh Thái Cực, một biểu tượng tiêu biểu nhất của Đạo giáo. Trong đầu Tiểu Phỉ lập tức hiện ra hình tượng một Đạo Y tiên phong đạo cốt, có lẽ cậu ta sẽ sống trong một rừng trúc tĩnh lặng, dùng châm cứu và vận khí để chữa bệnh…
Hiện thực:
Chiếc xe chạy vào một khu dân cư và dừng ngay trước cửa tiểu khu, sát đường cái là một dãy cửa hàng mặt tiền, trong đó có một phòng khám nhỏ xíu nằm lọt thỏm, nó nhỏ đến mức nếu Kim Xước Tiên không nói, chắc chắn Tiểu Phỉ sẽ không nhận ra.
“Là chỗ này.” Kim Xước Tiên vừa xuống xe đã trông thấy Chu Cẩm Uyên đang xách thùng rác đi đổ, liền gọi một tiếng, “Bác sĩ Chu?”
Chu Cẩm Uyên ngẩng đầu thấy anh ta, bên cạnh còn có cả Arthur và Tiểu Phỉ. Chu Cẩm Uyên chưa từng gặp Tiểu Phỉ, nhưng Arthur thì dù đeo kính râm vẫn bị nhận ra.
“Có bạn từ xa đến chơi à.” Chu Cẩm Uyên vội bước đến gần.
“Đám Arthur mới đến nơi, vị này là anh Hertzfeld, chủ của tôi.” Kim Xước Tiên giới thiệu hai bên, “Đây là bác sĩ điều trị cho tôi, bác sĩ Chu Cẩm Uyên.”
“Chào anh chào anh, ngại quá, đang cầm thùng rác nên không bắt tay được.” Chu Cẩm Uyên nói với Tiểu Phỉ.
Tiểu Phỉ: “…………”
Anh ta trợn tròn mắt.
Rừng trúc, ẩn sĩ, phi châm, tất cả đều tan biến, thay vào đó là khu dân cư, phòng khám và thùng rác.
“Arthur hình như đang khàn giọng đúng không,” Chu Cẩm Uyên không để ý đến Tiểu Phỉ đang sững sờ vì vỡ mộng, chỉ mải lắng nghe âm thanh và quan sát sắc mặt, “Là thượng hỏa sao?”
Trên thực tế từ mà Chu Cẩm Uyên nói là Fire tending to flare up, Arthur làm sao hiểu được mấy thuật ngữ trong Đông y, bên Tây y không có khái niệm “thượng hỏa”, chỉ cho rằng mình đang nhiễm trùng thôi.
Thế nhưng Arthur biết rõ Chu Cẩm Uyên giỏi giang nên vội vàng kể khổ, “Tôi mệt quá, bị đau họng, lợi cũng sưng đau đây.”
“Tới đúng lúc lắm, gần đây chúng tôi mới ra mắt trà thảo mộc thanh nhiệt Tiểu Thanh Long.” Chu Cẩm Uyên nói, thân làm một phòng khám bình dân, ngoại trừ mấy món như thuốc dán thì trà lạnh thanh nhiệt trong mùa dễ bị thượng hỏa thế này là thứ không thể thiếu.
Chu Cẩm Uyên dẫn bọn họ vào phòng khám, lúc này Quý Hoãn đã về nhà, Dung Sấu Vân đang nghỉ ngơi, chỉ còn Thiệu Tĩnh Tĩnh ngồi trông phòng khám. Thấy Chu Cẩm Uyên dẫn mấy người nước ngoài đến, cậu ta còn tự hỏi đó có phải người quen của Elena không.
Chu Cẩm Uyên sai Thiệu Tĩnh Tĩnh rót một cốc trà thảo mộc cho Arthur, Thiệu Tĩnh Tĩnh bưng trà đến trước mặt, Arthur không hề đề phòng, tháo kính râm xuống, nhìn kỹ cốc trà có màu sắc kỳ lạ kia một lát rồi mới uống.
Uống xong lại đeo kính vào như cũ, Arthur luôn cho rằng người trên toàn thế giới này đều biết Chu Cẩm Uyên chính là bác sĩ điều trị cho mình, người trong phòng khám hẳn cũng biết ít nhiều chuyện nên cũng không cần thiết phải giấu giếm trước mặt nhân viên của Chu Cẩm Uyên.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Trời ạ, chẳng lẽ tôi tăng ca đến mức hoa mắt rồi sao? Người này trông giống ngôi sao nước ngoài, Arthur gì đó thì phải.”
Chu Cẩm Uyên yên lặng nhìn cậu ta.
Kim Xước Tiên cũng nhìn qua: “Cậu ấy chính là Arthur, làm ơn đừng nói cho người khác biết nhé.” Nếu bị truyền thông biết chuyện Arthur ở đây chắc chắn sẽ phiền phức lắm.
Thiệu Tĩnh Tĩnh nghe Kim Xước Tiên bình tĩnh nói ra tin tức động trời như vậy thì suýt ngất, “Ôi… trời ơi… trời đất ơi!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh thật sự hoàn toàn không biết gì hết! Trước đây cậu ta chỉ quen đi uống rượu quậy phá, cơ bản không xem bất cứ tin tức gì mà mình không hứng thú. Nếu chăm chỉ lên mạng mỗi ngày thì đã không đến mức bị Chu Cẩm Uyên phóng xe lăn bắt lại rồi!
“Làm gì đấy, ông chủ mình là chuyên gia mà, quen biết mấy người nổi tiếng thì có gì lạ đâu?” Chu Cẩm Uyên dùng tay không (vẫn còn cầm thùng rác) bóp cổ Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Làm nhân viên y tế phải ngậm chặt miệng, không được tiết lộ thông tin của bệnh nhân, nhớ chưa.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh quệt nước mắt: Tôi không phải nhân viên y tế gì hết, chỉ bị ép ở đây khuấy thuốc dán thôi…
Dưới sự uy hiếp của Chu Cẩm Uyên, Thiệu Tĩnh Tĩnh che miệng ngồi xuống không dám hó hé gì nữa.
Chu Cẩm Uyên cất thùng rác, đi rửa tay, lau khô xong liền ngồi vào sau quầy, nói với Tiểu Phỉ: “Đưa tay cho tôi.”
Tiểu Phỉ không kịp phản ứng, tuy đúng là bọn họ đến đây để xem bệnh nhưng có ai nói gì đâu chứ!
Người hành nghề y bắt buộc phải có khả năng quan sát tốt, Chu Cẩm Uyên đã sớm nhìn thấy cổ tay Tiểu Phỉ, thêm cả triệu chứng thỉnh thoảng sụt sịt mũi, anh cân nhắc một hồi liền đoán rằng Kim Xước Tiên đưa bọn họ đến đây không chỉ đơn thuần để chào hỏi.
Kim Xước Tiên ra hiệu cho Tiểu Phỉ.
Lúc này anh ta mới chậm rãi đưa tay lên, “À, lúc ở trên máy bay tự dưng cổ tay tôi sưng lên, rất đau.”
Chu Cẩm Uyên hỏi: “Không có nguyên nhân nào gây ra sao?”
Tiểu Phỉ nhớ lại, “Không có.”
Anh ta không giống Arthur, không bị mệt mỏi vì làm việc nhiều, cũng không khó ngủ hay ăn không ngon trên máy bay. Nếu có những thói quen như vậy thì Tiểu Phỉ đã sớm không chịu nổi công việc bay đi bay lại khắp nơi của mình rồi.
“Xác định không có sao? Tôi nghĩ anh bị viêm khớp cấp tính, hẳn phải có nguyên nhân từ ăn uống hay chấn thương gì đó chứ.” Lời này do Kim Xước Tiên nói, anh ta đã từng gặp trường hợp tương tự trước đây.
Tiểu Phỉ suy nghĩ nửa ngày rồi đáp: “Thật sự không có, tôi chỉ ngồi điều hòa bị nghẹt mũi và đau tay. Arthur ngồi cùng tôi mà có bị gì đâu.”
Nếu vậy thì Kim Xước Tiên cũng bó tay, anh ta biết rõ Tiểu Phỉ là một người khá có ý thức bảo vệ sức khỏe, cũng hay đi kiểm tra định kỳ.
Chu Cẩm Uyên nghe xong liền gật đầu, nhưng anh còn phải chẩn đoán thêm từ góc độ Đông y. Anh kiểm tra lưỡi Tiểu Phỉ thấy đầu lưỡi đỏ, rêu lưỡi mỏng, sau đó tiếp tục bắt mạch.
Tiểu Phỉ nhìn chằm chằm động tác của Chu Cẩm Uyên, phòng khám này liếc qua một cái là nhìn thấy toàn bộ, xung quanh không có thiết bị dụng cụ chữa bệnh nào quá lớn, không thể chụp X-quang, xét nghiệm máu hay làm bất kỳ xét nghiệm y học hiện đại nào, hoàn toàn dựa vào việc kiểm tra thể chất và bắt mạch cho bệnh nhân.
Thần kỳ quá.
Trên bàn còn dán một bức tranh bát quái, điểm này đã an ủi phần nào trái tim vỡ mộng vì không có rừng trúc của Tiểu Phỉ.
“Ừm… Bệnh này chắc không phải bị lần đầu?” Đột nhiên Chu Cẩm Uyên hỏi, “Khớp xương nào đó trên người sưng đau hoặc tê dại, toàn thân ớn lạnh, ho khan, sốt nhẹ hoặc sốt cao.”
“Hả?” Tiểu Phỉ nghe anh hỏi vậy thì lấy làm lạ, liền đáp theo bản năng, “Không có, tôi mới bị lần đầu đấy.” Thấy mọi người cũng nhìn mình chằm chằm, anh ta bổ sung, “Tôi thề, nửa năm nay sức khỏe tôi rất tốt, thậm chí không bị cảm cúm luôn.”
Ủa?
Đến lượt những người khác kinh ngạc.
Bác sĩ Chu chỉ cần bắt mạch đã dò được ngay tiền căn bệnh sử, có thể nói là sở hữu khả năng bắt mạch thần kỳ. Thế mà lần này Tiểu Phỉ lại cam đoan thề thốt nói mình chưa từng bị bệnh, thế nên họ mới thấy kỳ lạ.
Chẳng lẽ bác sĩ Chu cũng có lúc phán đoán sai lầm sao.
Chu Cẩm Uyên lắc đầu, “Không phải gần đây, anh cẩn thận nhớ lại xem, có thể là mười hoặc hai mươi năm trước, cũng có thể không cùng một vị trí mà ở chi dưới hoặc chi đối diện? Lúc đó bị đau cũng không tìm được nguyên nhân?”
Mười năm, thậm chí hai mươi năm trước? Arthur trợn tròn mắt, cảm thấy chủ đề dần trở nên huyền bí.
Kim Xước Tiên cũng tập trung hẳn, anh ta đã quen biết Tiểu Phỉ gần mười năm, trong thời gian này ít nhất chưa từng nghe nói đối phương bị viêm khớp cấp tính. Làm sao Chu Cẩm Uyên phán đoán ra được mấy chục năm trước Tiểu Phỉ đã từng mắc bệnh một lần?
“Tôi…” Tiểu Phỉ vừa định phủ nhận chợt nhớ ra, “Khoan đã, hình như… hình như có!”
Anh ta dần nhớ lại, “Hồi nhỏ ngón chân tôi đã từng sưng và đau một lần, điều trị đỡ một chút thì mấy ngày sau lại tái phát, lặp đi lặp lại khoảng hai ba lần như thế mới khỏi hẳn. Sau đó năm năm bệnh xuất hiện thêm lần nữa nhưng ở ngón chân bên kia, cũng đã được chữa khỏi.”
Bởi vì là đau ngón chân, lại là chuyện của mười mấy năm trước nên Tiểu Phỉ mới không nhớ ra từ đầu.
Những người khác lại khẽ xuýt xoa, đến cả chuyện ngón chân đau hồi nhỏ cũng biết, ngược dòng thời gian quá xa rồi.
Arthur không nhịn được liền hỏi: “Nói thật đi, cậu bói ra đúng không?”
Nói là y thuật nhưng sao lại giống bói toán thế nhỉ??
Chu Cẩm Uyên không thèm để ý đến Arthur, nói ra nghe có vẻ kỳ bí nhưng thật ra không khoa trương đến thế, bệnh tình nào cũng có dấu vết để lại trên cơ thể con người.
Anh nói, “Thế thì đúng rồi, viêm khớp mãn tính, chúng tôi gọi nó là ‘hành tý’, thuộc về ‘tý chứng’, do phong, hàn, thấp ba yếu tố hợp lại mà sinh ra, đặc biệt là phong và thấp. Chúng làm tắc nghẽn kinh mạch, khí huyết không thông dẫn đến bệnh trạng của anh.
“Ban đầu bệnh ở khí và kinh mạch, lâu dần xâm nhập vào mạch máu. Tôi đoán ngoại tà này đã ẩn nấp trong người anh từ lâu, cho nên ngày xưa nhất định đã từng phát bệnh, hơn nữa thời gian cũng không thể ngắn. Lúc ấy anh cho rằng đã điều trị dứt điểm nhưng thật ra căn nguyên vẫn chưa được loại bỏ nên bệnh mới tái phát, giảm triệu chứng đau và viêm chỉ là trị ngọn chứ không trị gốc.”
Không tồi, trước đây Tiểu Phỉ điều trị thật sự chỉ uống thuốc giảm viêm và hạ sốt, chống ho các kiểu, nhưng bệnh tình lại tái phát chứng tỏ thuốc không thực sự đúng bệnh. Gốc rễ căn bệnh chỉ tạm thời ngủ yên, lần thứ hai nó tái phát là năm năm sau, hôm nay lại tái phát thêm lần nữa.
Nhưng bởi vì số lần bùng phát quá ít nên Tiểu Phỉ thậm chí không nhớ nổi mình từng bị bệnh, cho đến khi được Chu Cẩm Uyên nhắc nhở.
Chu Cẩm Uyên dùng thuật ngữ làm Tiểu Phỉ hiểu nửa vời, anh ta chỉ biết ý của đối phương là căn bệnh khớp xương sưng đau hồi nhỏ có một cái tên riêng trong Đông y, hơn nữa vẫn chưa từng được chữa dứt điểm.
“Nhưng mà… cái tý chứng gì đó tại sao lại phát tác mỗi lần một chỗ khác nhau?” Tiểu Phỉ khó hiểu.
Chu Cẩm Uyên đáp: “Hành tý của anh là do phong tà. Phong là gì? Tự do khó lường, nó sẽ chạy khắp cơ thể anh nên đương nhiên chỗ đau mỗi lần không giống nhau, lúc bên trái lúc bên phải!”
Tiểu Phỉ: “…”
Anh ta càng trợn tròn mắt, lý luận này không phải không thể hiểu, nhưng nghe quá giống chuyện thần thoại. Một cơn gió tà ác chạy khắp cơ thể, quấy phá khắp nơi? Nhưng cẩn thận tưởng tượng thì đôi khi cơn đau đúng là có cảm giác như đang di chuyển vậy!
Tiểu Phỉ cảm thấy thêm ớn lạnh, thậm chí hơi rùng mình.
“Ông chủ đừng nói nữa, tôi thấy người nước ngoài này nghe không hiểu đâu, cứ châm cứu cho xong đi!” Thiệu Tĩnh Tĩnh xúi giục.
Chu Cẩm Uyên trừng mắt, “Mau lấy dụng cụ châm ra đây.”
Có một chuyện Thiệu Tĩnh Tĩnh không nói sai, quả thật phải châm cứu cho Tiểu Phỉ mới được. Châm cứu điều trị tý chứng hiệu quả nhất, sau đó kết hợp với thuốc sắc để hạ sốt.
“Tôi thấy anh ta bệnh không nặng, châm cứu xong chắc là khỏi hẳn rồi?” Arthur ở bên cạnh hỏi.
“Vừa rồi tôi đã nói mà, bệnh này của anh ta đã bị mười mấy năm, nhìn qua không nguy không nặng nhưng nếu trị tận gốc thì một lần châm cứu không đủ. Đương nhiên có thể chữa hết triệu chứng ngay và luôn, nhưng vài năm nữa anh ta sẽ phát bệnh lại thôi.” Chu Cẩm Uyên bắt đầu xoa ấn các huyệt vị trên người Tiểu Phỉ.
Tiểu Phỉ không ngờ chỉ mới xuống máy bay đã được chứng kiến sự thần kỳ của bác sĩ Trung Hoa, chuẩn bị tiếp nhận phương pháp châm cứu truyền thống hoàn toàn khác với kiểu châm cứu mềm phương Tây. May mắn anh ta không thấy phản cảm, chỉ thở dài một hơi chuẩn bị tâm lý.
Chu Cẩm Uyên dùng kim châm cứu áp dụng kỹ thuật bình bổ bình tả cân bằng, anh lấy các huyệt Hợp Cốc ở hai bên, Khúc Trì ở bên bị ảnh hưởng, Ngoại Quan, Bát Tà và Trung Chử. Hợp Cốc, Khúc Trì và Ngoại Quan để khu phong tà, Bát Tà và Trung Chử để giảm đau cho bệnh nhân.
Khoảng vài phút sau khi hạ châm, cơn đau cũng biến mất!
“Tôi sẽ kê đơn thuốc cho anh uống một liều hạ sốt. Còn chỗ sưng đỏ này ngày mai chắc sẽ hết, nhưng anh phải đến châm cứu thêm ba lần nữa mới hoàn toàn trị dứt điểm bệnh được.” Chu Cẩm Uyên căn dặn.
Tiểu Phỉ xoay cổ tay, “À à, được, cảm ơn cậu.”
Anh ta đi đến cạnh quầy cẩn thận nhìn Chu Cẩm Uyên viết đơn thuốc, mặc dù thật sự không biết một chữ Hán nào…
Giờ phút này, chị Liễu ở siêu thị bên cạnh nắm tay Tiểu Liễu đi dạo bên ngoài, chỉ để anh Liễu ở lại trông cửa hàng. Chỉ vừa bước ra ngoài bọn họ đã liếc thấy Kim Xước Tiên đang ngồi trong phòng khám mở rộng cửa.
Chị Liễu lập tức thò đầu vào trong chào Kim Xước Tiên: “Thầy Kim ở đây à, đã ăn cơm tối chưa?”
Kim Xước Tiên quay đầu nhìn thấy hai người liền mỉm cười: “Chào chị Liễu, Tiểu Liễu.”
“Ai vậy?” Arthur thì thầm hỏi.
Kim Xước Tiên đáp: “Học sinh của tôi và mẹ cậu ấy.”
Arthur ‘ồ’ một tiếng, vừa mới về Trung Quốc chưa bao lâu mà đã có cả học trò rồi. Anh ta cũng thân thiện gật đầu chào hai người kia, Kim Xước Tiên thì tiếp tục giới thiệu đây là mấy người bạn nước ngoài của mình —— Bao gồm Tiểu Phỉ đang đứng hết sức chăm chú nhìn Chu Cẩm Uyên viết đơn thuốc.
“À, là bạn cậu sao.” Chị Liễu cười ha hả, tuy người nước ngoài trong mắt chị ta cứ na ná nhau nhưng chị ta khá thích màu mắt xanh lam của Arthur.
Chu Cẩm Uyên viết xong đơn thuốc, ngẩng đầu lên chợt thấy chị Liễu không biết móc từ đâu ra một lốc sữa chua trẻ em, hiện giờ chị ta đã bẻ hộp sữa chua tiếp theo, lắc lư trước mặt Arthur, “Hello, cậu uống sữa chua không?”
Chu Cẩm Uyên: “………………”
Lời tác giả:
Chu Cẩm Uyên: Tôi nghi ngờ chị Liễu đã có sẵn kịch bản trong tay.
PS: Thí nghiệm máy quang phổ ngày hôm qua tôi tham khảo cách dùng từ luận văn đăng báo của một giáo sư. Thí nghiệm lên phân tử kinh lạc chắc cũng hoạt động tương tự đấy.