Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Chương 6: Châm Cứu, Khí Đen và Vấn Đề Gia Đình
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Mỹ Lan cắt thuốc ở bệnh viện, trở về uống được hai liều thì máu đã ngừng chảy, đúng như lời Chu Cẩm Uyên nói, chính xác đến từng chữ!
Các triệu chứng đau bụng, váng đầu cũng chuyển biến tốt đẹp sau khi được châm cứu, cơ bản không còn làm cô khó chịu nữa. Chỉ là trong lúc uống thuốc, Liễu Mỹ Lan không chú ý lời dặn của bác sĩ, bị nhiễm lạnh nên cơn đau bụng lại tái phát nhẹ.
Liễu Mỹ Lan vội vàng đến bệnh viện tìm Chu Cẩm Uyên châm thêm mấy kim nữa, nhưng đến nơi mới biết anh không có mặt. Đang lúc định rời đi, cô lại đụng phải bác sĩ Lưu Kỳ ở cùng phòng. Hôm trước hai người đã gặp nhau nên Liễu Mỹ Lan dò hỏi: “Chào bác sĩ ạ, tôi đến tìm bác sĩ Chu, cậu ấy không có ở đây sao?”
Lưu Kỳ nhìn cô một cái, “Hôm nay bác sĩ Chu nghỉ, ngày mai cô quay lại nhé.”
Chính anh ta cũng đang chuẩn bị qua văn phòng bác sĩ Mao. Ngày hôm đó, sau khi được hướng dẫn và giải thích về thao tác của Thiêu Sơn Hỏa, anh ta vẫn còn chỗ chưa nắm vững.
Liễu Mỹ Lan khá thất vọng, nhưng chợt nghĩ ra ý khác, “Vậy bác sĩ có thể châm cứu không, tôi bị đau bụng kinh.”
“Đương nhiên là được.” Lưu Kỳ nói, “Cô chờ ở đây, để tôi đi báo bác ấy một tiếng.”
Bác sĩ Mao rất hài lòng với thái độ hiếu học của Lưu Kỳ, nói: “Đúng lúc lắm, lát nữa cậu dùng châm pháp đó lên bệnh nhân thử đi, không cần dùng điện châm, để tôi xem thử cậu học đến đâu rồi.”
Điện châm tức là sau khi châm cứu, bác sĩ sẽ nối đầu kim châm với máy tạo điện cực, dùng sóng vi dòng để kích thích các huyệt đạo, cũng là phương pháp điều trị Đông y theo hướng hiện đại. Nhưng hôm nay bác sĩ Mao muốn Lưu Kỳ học hỏi kỹ thuật châm phức tạp nên đương nhiên không thể dùng điện châm.
Lưu Kỳ vui vẻ, “Vâng, vâng, cảm ơn thầy Mao. Em… để em báo cho Tiểu Chu biết!”
Ở bệnh viện rất chú trọng đề cao trách nhiệm trong khám chữa bệnh. Nếu bác sĩ nào là người đầu tiên tiếp khám thì những lần tái khám sau cũng phải do chính người đó phụ trách, trừ phi có giới thiệu chuyển khám. Kiểu tình huống như Liễu Mỹ Lan vốn không có gì quá to tát, nhưng Lưu Kỳ vẫn muốn báo trước với Chu Cẩm Uyên cho phải phép.
Vậy là Lưu Kỳ dẫn Liễu Mỹ Lan ra hành lang gọi điện thoại cho Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên nghe xong liền bảo Liễu Mỹ Lan nghe điện thoại, nói: “Hôm trước tôi đã dặn cô đừng để bị nhiễm lạnh, sau này hết bệnh vẫn phải chú ý giữ ấm vừa phải thôi. Tuy uống thuốc xong sẽ không tái phát đau bụng kinh nữa, nhưng cô cũng phải yêu quý sức khỏe mình mới được. Bây giờ nếu thấy khó chịu quá, cứ để bác sĩ Lưu châm cứu cho nhé.”
Liễu Mỹ Lan luôn miệng đáp, “Vâng, vâng, à bác sĩ Chu này, hôm ở trên núi cậu nói trên mặt chồng tôi có khí đen đúng không?”
Ngày đó hai người cùng xem Chu Cẩm Uyên là thầy pháp bịp, hiện giờ thực tế đã chứng minh y thuật thần diệu, thế nên ngay cả chuyện xem tướng cũng được bọn họ để tâm đến.
“Khí đen” vốn chỉ là một thuật ngữ mang tính hình dung. Trong thuật xem tướng, mỗi một sắc thái của mỗi một vùng trên mặt đều mang ý nghĩa riêng. Chu Cẩm Uyên cũng có nghiên cứu sơ qua trong quá trình tu tập Đạo giáo.
“Ừ, phải, tôi nghĩ chồng cô cần cẩn thận công việc trong tháng tới, đặc biệt là các vấn đề tài chính. Trước khi quyết định chuyện quan trọng gì, anh ta nên suy nghĩ thật kỹ, đồng thời nhớ giúp đỡ người khác.” Chu Cẩm Uyên xem cho Lưu Cát Long không quá kỹ càng, chỉ nói theo cảm nhận của mình.
Chu Cẩm Uyên là Đạo Y, dù có đoán mệnh thì cũng sẽ tham khảo cả tình hình sức khỏe, thậm chí là mạch tượng để so sánh và xác minh thông tin. Lưu Cát Long nhìn qua đã thấy khí huyết không đều, thần sắc lo lắng, nhất định là gần đây gặp phải chuyện do dự khó quyết, hơn nữa khu vực Tam Dương và Thiên Minh trông có vẻ u ám, vì thế mới có lời nhắc nhở.
“Được được, cảm ơn cậu.” Liễu Mỹ Lan nhớ ra gần đây chồng mình đúng là gặp chút vấn đề trong công việc, hôm nay cũng không rảnh đi theo nên càng thêm tin lời Chu Cẩm Uyên.
Cúp máy xong, Lưu Kỳ dẫn Liễu Mỹ Lan vào văn phòng bác sĩ Mao.
Bởi vì là bệnh nhân của Chu Cẩm Uyên nên Lưu Kỳ không tự ý lấy huyệt khác, chỉ dựa theo phương án của Chu Cẩm Uyên châm cứu lên huyệt Thủy Đạo và Tam Âm Giao. Chẳng qua trong lòng Lưu Kỳ khó tránh khỏi đánh giá, có lẽ do lần trước hiệu quả điều trị không mấy khả quan nên bệnh nhân mới tái khám. Quả nhiên tuổi còn trẻ, còn non quá… Hai huyệt vị thì dùng đúng rồi đấy, nhưng chắc là thủ pháp không quá tốt, châm cứu dù sao cũng là bộ môn chú trọng vào tay nghề.
Lưu Kỳ châm kim dựa theo những gì bác sĩ Mao hướng dẫn. Bác sĩ Mao đứng một bên liên tục gật đầu, cậu trẻ này tuy không đủ lão luyện nhưng khá nắm vững kỹ thuật rồi.
Liễu Mỹ Lan nằm chờ khoảng mười phút thì cơn đau dần dần ngừng lại. Đây là lần thứ hai cô điều trị bằng châm cứu nhưng không khỏi có cảm giác hơi kỳ lạ. Lần châm cứu này chỉ xuất hiện cảm giác tê tức sau khi kim châm đâm vào người, thứ đó gọi là “đắc khí”, hay cảm giác của kim châm, cũng là phản ứng bình thường. Theo lý thuyết, cảm giác châm càng mạnh thì hiệu quả vào huyệt vị sẽ càng tốt.
—— Không khó lý giải, cảm giác nóng và lạnh của “Thiêu Sơn Hỏa”, “Thấu Thiên Lương” thật ra cũng là những dạng cảm giác châm khác.
Nếu so sánh với lần được Chu Cẩm Uyên châm cứu, lần này cảm giác tê tức ít hơn chưa tính, cũng không thấy người nóng lên, qua mười phút sau cơn đau mới từ từ thuyên giảm. Liễu Mỹ Lan không hiểu biết quá nhiều về vấn đề này, sau khi Lưu Kỳ lấy kim ra bèn thuận miệng hỏi một câu: “Lần này không có cảm giác nóng lên, chắc không ảnh hưởng đến hiệu quả trị liệu đúng không?”
Cô sợ hiệu quả giảm đau sẽ không kéo dài được bao lâu.
“Cảm giác nóng gì cơ?” Lưu Kỳ ngẩn người, anh ta vốn biết bản thân chưa thể luyện ra cảm giác châm cứu tăng nhiệt, nhưng “Lần này không có” là sao?
Bác sĩ Mao cũng dừng công việc mà nhìn Liễu Mỹ Lan.
“Thì cảm giác nóng nóng lên ấy, lần trước đại thần Chu châm cứu, hai chỗ đó lập tức nóng làm cả người tôi ấm sực luôn.” Liễu Mỹ Lan ngơ ngác vì nhận ra Lưu Kỳ không biết gì. Nếu không phải Lưu Kỳ châm cứu cũng hết đau, cô đã hoài nghi người thao tác cho mình là sinh viên thực tập rồi.
Chẳng lẽ bác sĩ Chu nói dối?
Lần trước bác sĩ Chu dặn cô bớt xem tiểu thuyết kỳ ảo lại đi, nhưng bác sĩ khác lại châm kim không ra cảm giác ấm nóng, vậy thứ đó chắc chắn là chân khí rồi!
Lưu Kỳ lắp bắp: “Ý cô là, đại thần châm cứu cho cô xong, cô, cô lập tức thấy ấm lên? Có phải nhiệt độ xuất hiện từ hai kinh mạch đó không? Cảm giác nóng rất rõ sao?”
Liễu Mỹ Lan gật đầu, “Chính là nơi đó, tôi còn toát mồ hôi luôn cơ.”
Nóng đến toát mồ hôi, đùa cái gì vậy?
… Nhưng bệnh nhân này không có vẻ như đang nói dối.
Lưu Kỳ cùng bác sĩ Mao nhìn nhau, hoàn toàn không tin vào tai mình.
Có nhầm không vậy, Tiểu Chu mà ai cũng biết mỗi ngày chỉ ngồi trong phòng tu tiên, thế nhưng có thể sử dụng châm pháp Thiêu Sơn Hỏa “thiêu” cho bệnh nhân toát mồ hôi luôn?!
.
“Thơm quá, là canh xương sườn hầm khoai mỡ à?” Chu Cẩm Uyên vừa về nhà đã ngửi thấy mùi thơm. Hai người chưa dọn vào căn hộ này được mấy ngày mà nơi đây đã tràn ngập hơi ấm sinh hoạt, các đồ nội thất từ từ được bổ sung, dây kim ngân và tía tô bò đầy trên ban công.
Dung Tế Tuyết bưng ấm đun nước từ trong bếp đi ra, “Anh về đúng lúc lắm, có thể ăn rồi.”
Cậu lấy thìa và bát ra múc canh cho Chu Cẩm Uyên. Trước kia có rất nhiều lần Chu Cẩm Uyên bận rộn chẩn trị cho bệnh nhân mà quên luôn giờ cơm, lúc nào cũng do Dung Tế Tuyết nhắc nhở, trong khi chính cậu lúc đó cũng chỉ là một thằng nhóc con.
Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua, “Ủa, em ở nhà chế biến dược liệu à?”
Dung Tế Tuyết gật đầu, “Đang tập bào chế vân môn*.”
*Vân môn (hoa rum) – tiếng Trung Hải dụ (海芋): cây thân thảo có thân rễ sống lâu năm, hoa hình phễu màu trắng, hồng, vàng hoặc loang màu sặc sỡ. Đây là loài cây có độc tính có thể gây chết gia súc và trẻ em.
Tuy cậu mới nhập học không lâu nhưng đã học được rất nhiều kỹ thuật chế biến dược liệu từ ông nội, trong đó có không ít những bí quyết gia truyền không truyền ra ngoài.
Bào chế dược liệu là một môn nghệ thuật cao siêu. Mọi người đều biết các loại thảo dược trong Đông y bắt buộc phải qua bào chế mới có thể làm thành thuốc, đặc biệt là một ít dược liệu mang độc tính. Bên cạnh việc kết hợp các vị thuốc, loại bỏ độc tố và duy trì hiệu quả điều trị của các loại thảo dược lại càng quan trọng hơn.
Các phương pháp bào chế gia truyền của Dung Tế Tuyết cơ bản đều là bào chế dạng thủ công, hiện tại cậu cũng đang học hỏi một vài công nghệ mới. Các phương pháp bào chế thủ công bao giờ cũng phức tạp và mất thời gian hơn, ví dụ như gia đình cậu sử dụng thủ pháp Cửu chuyển nam tinh để bào chế vị thuốc đởm nam tinh*, phải mất ít nhất là chín năm mới chế thành.
*Đởm nam tinh (胆南星): loài cây dùng rễ làm dược liệu, vị đắng tính lương, công dụng hóa đờm nhiệt, chống co giật, trị ho suyễn.
Bây giờ công nghệ hiện đại đã sớm đơn giản hóa quy trình, nhưng có một vài loại dược liệu nếu dùng phương pháp truyền thống bào chế sẽ mang lại hiệu quả tốt hơn, cho nên hồi ông nội Dung Tế Tuyết còn sống, dù đã cao tuổi rồi mà ông vẫn phải ngày ngày miệt mài chế thuốc, được nhiều người săn đón.
“Úi, vân môn à, làm xong em có rửa tay chưa, không cho vào canh đấy chứ?” Chu Cẩm Uyên cười trêu.
Cái tên vân môn nghe khá giống khoai môn, khoai tây gì đó, nhưng thật ra là một loại thực vật độc tính mạnh. Nhựa cây vân môn có tính kích ứng và ăn mòn cao, nếu ăn nhầm sẽ dễ dẫn đến các triệu chứng nguy hiểm chết người như ngạt thở và ngừng tim.
“Nếu ngộ độc thì em đã bị ngộ độc trước rồi, vừa nãy có nếm thử canh.” Dung Tế Tuyết chống cằm ngồi ngay ngắn phía đối diện nhìn Chu Cẩm Uyên ăn. Lúc này đột nhiên màn hình di động sáng lên, có người gọi video call tới.
Chu Cẩm Uyên đang bưng bát canh không rảnh tay, liền dùng ánh mắt ra hiệu nhờ Dung Tế Tuyết tiếp hộ.
Dung Tế Tuyết nhìn thấy cái tên hiện ra thì ấn nút rất không tình nguyện, sau đó nhanh chóng chuyển sang chế độ chỉ có âm thanh.
Chu Cẩm Uyên cũng không mấy để tâm, phía đối diện chợt nói lớn, “Sao lại ấn thành gọi âm thanh rồi, mày đang tắm à lão Chu?”
“Trọc à, tao đang ăn cơm, có chuyện gì không.” Chu Cẩm Uyên hỏi, người gọi tới chính là ông anh trai đã xuất gia của Dung Tế Tuyết, tên thật Dung Sấu Vân, hiện giờ có thêm pháp hiệu là Chiếu Không.
Dung Sấu Vân nói giọng buồn bã: “Tính hỏi mày đã đọc mấy bài share tao gửi trên WeChat chưa, bài có tựa ‘Tác hại to lớn từ việc quá nuông chiều con cái’ với bài ‘Hàng vạn phụ huynh đưa con đi học đại học, tám phần đều gặp phải những vấn đề này’ ấy.”
Dung Tế Tuyết: “…………”
Chu Cẩm Uyên suýt chút nữa phun canh ra ngoài, đương nhiên anh có thấy, chỉ không trả lời mà thôi.
Vì chuyện anh theo Dung Tế Tuyết đi Hải Châu mà hai anh em nhà họ Dung đã xảy ra tranh cãi, đến bây giờ vẫn đang giận dỗi nhau. Dung Sấu Vân không đồng ý cho Chu Cẩm Uyên chuyển nhà theo, nói không thể mãi nuông chiều Dung Tế Tuyết như vậy được. Nhưng mặt khác, một kẻ đã bỏ lại em trai cạo đầu đi tu lần này đòi dạy đời Dung Tế Tuyết, đương nhiên cậu sẽ không nghe theo rồi.
“Anh, để em.” Dung Tế Tuyết dùng khăn giấy lau mấy giọt canh bị đổ lên mặt bàn, sắc mặt không nhìn ra chỗ nào khác thường.
Nghe thấy giọng Dung Tế Tuyết, Dung Sấu Vân im lặng khoảng hai giây, sau đó cười nói như thường: “Ha ha, Tiểu Tuyết cũng ở đấy à.”
Trong lòng anh ta thầm mắng một tiếng thằng ranh chết tiệt, so với mối quan hệ thân thiết của hai người kia, anh ta chẳng có chỗ nào giống anh ruột cả, mà giống ông hàng xóm.
Dung Tế Tuyết: “Ha ha.”
Chu Cẩm Uyên nhìn sắc mặt của cậu, nhịn cười mất một lát mới giả vờ ho khan, “Được rồi, anh không đọc đâu, xóa hết, chiều thì chiều đi.”
Hiện giờ mọi chuyện đã rồi, hơn nữa Chu Cẩm Uyên thấy mình suy nghĩ cẩn thận lắm rồi, đọc mấy bài báo giáo dục trẻ em vô bổ kia còn có ích gì nữa.
“Hừ, mày ráng đọc đi, tao cũng đâu có rảnh… Thôi không nói nữa, Trưởng lão đến rồi!” Không biết có phải Dung Sấu Vân lén trốn việc gọi điện thoại không, trông thấy Trưởng lão đi tới lập tức cúp máy ngay.
Sắc mặt Dung Tế Tuyết không mấy dễ chịu.
Chu Cẩm Uyên thấy thế liền buông bát đũa, đứng lên đi sang phía đối diện: “Đừng để ý đến anh trai em nữa…”
Anh bước mà không chú ý dưới chân nên vấp vào chân bàn, thân thể lập tức loạng choạng đổ về phía trước.
Đúng lúc này Dung Tế Tuyết duỗi tay đỡ ngay được Chu Cẩm Uyên, sau đó ôm anh cùng ngã nhào xuống ghế sô pha.
Chu Cẩm Uyên nằm sấp trên người Dung Tế Tuyết, vừa rồi cậu đã phản ứng cực nhanh, dùng ngực mình vững vàng đỡ lấy anh, hai tay đỡ hai bên. Chuyện này khiến anh lại một lần nữa cảm thán, Tiểu Tuyết đúng là trưởng thành thật rồi.
Ngẩng đầu nhìn lên, anh trông thấy Dung Tế Tuyết đang vô cảm nhìn mình, dường như vẫn còn tức tối vì chuyện lúc nãy. Thiếu niên mình đã ở bên từ nhỏ đến lớn lộ ra dáng vẻ trưởng thành, từ ánh mắt sâu thẳm đến đôi môi mím chặt, thậm chí còn phảng phất một vẻ gì đó khá đáng sợ.
Xem ra là rất khó chịu. Chu Cẩm Uyên bò dậy, ngồi trên người Dung Tế Tuyết nhéo má cậu: “Được rồi, anh không đọc đâu, xóa hết, chiều thì chiều đi.”
Dung Tế Tuyết nhanh chóng mỉm cười, tay ôm eo Chu Cẩm Uyên, “Anh ơi…”
Chu Cẩm Uyên thấy ánh mắt cậu đã vui lên, liền nghĩ thầm: Ha ha ha, em trai mình vẫn dễ dỗ lắm.
.
Trong một phòng họp ở Bệnh viện số 3.
Phó viện trưởng Tiêu đẩy cửa bước vào, nhìn lướt qua mọi người một lượt rồi hỏi: “Tình hình thế nào rồi?”
Ở đây đang tiến hành hội chẩn một ca bệnh hiếm gặp, cả hai khoa cùng hợp sức điều trị cho một bệnh nhân bị biến chứng nhồi máu cơ tim cấp tính, hơn nữa đây không phải lần đầu tiên họ gặp phải trường hợp này.
Bệnh nhân được chuyển tới từ ba ngày trước, ban đầu là bị loạn nhịp tim, sau khi điều trị kịp thời đã không còn đáng lo ngại. Thế nhưng chưa được bao lâu sau, người này lại xuất hiện một chứng bệnh mà phó viện trưởng Tiêu vô cùng quen thuộc: nấc cụt.
Hơn nữa nó còn là triệu chứng nấc cụt rất nghiêm trọng và dai dẳng, tần suất gần như liên tục, đôi khi gây ra buồn nôn. Bệnh nhân bị nấc cụt hành hạ đến mức không muốn ăn, nếu miễn cưỡng ăn vào sẽ khiến tình trạng nấc càng nghiêm trọng, cũng khó đi vào giấc ngủ. Chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi mà bệnh nhân đã trở nên tiều tụy đi trông thấy, gây ra ảnh hưởng cực lớn đến quá trình hồi phục.
Nhồi máu cơ tim dễ đi kèm với các triệu chứng tiêu hóa, vì vậy bác sĩ bên khoa Nội tiêu hóa cũng được mời đến hội chẩn. Sau một đợt dùng thuốc, tình trạng bệnh có giảm bớt, nhưng cũng chỉ giảm chứ không dứt, mấy ngày sau lại tái phát trở lại.
Một bà lão có sức khỏe không tệ như mẹ Tiêu bị nấc cụt dài ngày còn bị suy nhược đáng kể, bệnh nhân này không những tuổi tác không trẻ mà còn có tiền sử bệnh tim. Mặc dù nấc cụt nghe qua không nghiêm trọng như các biến chứng suy tim hoặc vỡ tim, nhưng vẫn tiềm ẩn những rủi ro không nhỏ.
Vì thế bọn họ mới mở cuộc họp này để thảo luận về cách cải thiện phương án điều trị.
Bác sĩ điều trị chính báo cáo tình hình hiện tại của bệnh nhân. Về tình trạng nấc cụt dai dẳng, ông đã cho kiểm tra dạ dày nhiều lần và sử dụng nhiều loại thuốc điều trị bao gồm Metoclopramide, Chlorpheniramine và Chlorhexidine, uống, tiêm tĩnh mạch và tiêm vào huyệt Túc Tam Lý ở bắp chân… Đáng tiếc chưa có cách nào chấm dứt hoàn toàn tình trạng nấc cụt.
Phó viện trưởng Tiêu nghe đến chuyện bệnh nhân cũng bị nấc cụt thì nhíu mày.
Bác sĩ khoa Nội tiêu hóa cúi đầu, che đi nửa khuôn mặt, cảm thấy hơi bực bội. Thân làm bác sĩ, đương nhiên không ai dám khẳng định mình có thể chữa khỏi cho tất cả bệnh nhân, cũng không thể tránh khỏi việc gặp phải những ca bệnh khó và lạ. Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn mà ông vừa không chữa được bệnh nấc cụt cho mẹ phó viện trưởng Tiêu, lần này lại bó tay trước một ca nấc cụt dai dẳng khác…
Thân phận bệnh nhân lần này cũng không hề đơn giản. Con trai ông ta vốn là một doanh nhân thành đạt mỗi năm đều thực hiện hoạt động quyên tặng cho Bệnh viện số 3, giúp đỡ các bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn và tài trợ cho hoạt động học thuật của đội ngũ y bác sĩ.
Đây cũng là nguyên do mà các lãnh đạo trong viện, kể cả phó viện trưởng Tiêu đều cực kỳ quan tâm đến tình hình, cứ liên tục hỏi han.
Thật ra bọn họ đã cố gắng hết sức để cứu chữa nhưng không có kết quả, có lẽ chỉ đành mời các chuyên gia từ bệnh viện khác đến hỗ trợ, hoặc là hội chẩn trực tuyến với các bác sĩ đầu ngành ở tỉnh khác.
“Sao lại là ‘thử’? Rốt cuộc có nắm chắc không? Bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch và cần được nghỉ ngơi tuyệt đối, thế mà lại bị nấc cụt khiến bệnh nhân ăn không ngon, ngủ không yên, phải nhanh chóng loại bỏ những triệu chứng khó chịu này chứ!” Lúc phó viện trưởng Tiêu nói những lời này thì chợt nhớ đến mẹ mình, thực sự đồng cảm như thể chính mình đang trải qua.
“Hay là chúng ta mời thầy Triệu Hải Bình từ viện XX tới xem sao?” Có người đề nghị.
Phó viện trưởng Tiêu im bặt. Không phải ông ta không muốn mời chuyên gia viện khác tới hội chẩn, mà là đột nhiên nhớ tới chuyện trước đây mình cũng từng đưa mẹ đi khám chỗ Triệu Hải Bình, đáng tiếc là không chữa hết.
Nói đi phải nói lại, tuy nguyên nhân gây bệnh không giống nhau, nhưng cùng là tình trạng nấc cụt dai dẳng không dứt…
Phó viện trưởng Tiêu không nói lời nào, những người khác cũng im lặng nhìn ông ta.
Đột nhiên ngài phó viện trưởng mở miệng: “Mời bác sĩ khoa Y học cổ truyền sang hội chẩn đi.”
Mọi người kinh ngạc, ngơ ngác nhìn nhau.
Phó viện trưởng Tiêu không phải người đầu tiên đề xuất, nhưng nếu là ông ta nói ra thì quả thực rất đáng ngạc nhiên. Tất cả mọi người đều biết mẹ của ngài phó viện trưởng từng bị nấc cụt lâu ngày, cuối cùng được chữa khỏi nhờ một bài thuốc Đông y. Nhưng vị bác sĩ chữa cho mẹ Tiêu hình như không ở trong viện bọn họ mà? Người chữa lợn lành thành lợn què thì thật ra có đấy…