Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay Tạ Mẫn vừa đến bệnh viện thì nhận được thư mời hội chẩn cho một bệnh nhân bị đau tim, đồng thời có triệu chứng nấc cụt dai dẳng. Hiệu quả điều trị không quá tốt nên họ mời bà thử áp dụng liệu pháp Đông y.
Một bác sĩ khác liếc qua thư mời trên tay Tạ Mẫn, “Ủa, đây là ông bố của sếp Hoàng, mấy hôm trước bị nhồi máu cơ tim đây mà. Tôi nhớ lúc ông ấy được đưa vào, ai cũng đoán hẳn là ân oán hào môn gì đó, ông bố bị người nhà chọc tức đến cơn đau tim, thậm chí có cả phóng viên tới viện hỏi thăm nữa cơ.”
Nhớ lại một hồi, anh ta không nhịn được bật cười, “Kết quả chỉ là ông ấy bị táo bón, trong lúc rặn đi đại tiện dùng sức quá nhiều dẫn tới phát bệnh.”
“Tuổi cao rồi, khó tránh.” Tạ Mẫn nói ngắn gọn.
“Đúng vậy.”
Người già táo bón là chuyện thường, mà trong lúc táo bón lại nín thở dùng sức rất dễ dẫn đến nhồi máu cơ tim. Điều khiến người ta khó chấp nhận nhất chính là nguyên nhân gây bệnh lại quá đỗi nực cười, hoàn toàn không giống với những câu chuyện sóng gió gia tộc drama đỉnh nóc trong tưởng tượng của bọn họ.
Lúc Tạ Mẫn đến được khoa Nội tim mạch thì thấy phó viện trưởng Tiêu đang trò chuyện với người nhà bệnh nhân.
“Chủ nhiệm Tạ.” Phó viện trưởng Tiêu chào hỏi xong liền nói, “Bệnh nhân hiện giờ đang cực kỳ khó chịu, liên tục nấc, không thể ăn uống gì.” Nói đoạn, ông ta như chợt nhớ ra điều gì đó, “Những ca bệnh hiếm gặp như thế này cũng là cơ hội tốt để hướng dẫn các bác sĩ trẻ.”
Ông ta gọi Tạ Mẫn đến tương đối gấp nên cũng hỏi xem đối phương đã xem xong kết quả kiểm tra chưa. Bác sĩ y học cổ truyền đương nhiên biết đọc các số liệu và hỗ trợ bác sĩ khoa khác trong việc khám chữa bệnh. Hiện giờ có rất nhiều bác sĩ Đông y yêu cầu bệnh nhân làm kiểm tra tổng quát chứ không còn đơn thuần chỉ bắt mạch, số người còn theo đuổi các phương pháp cổ điển thuần túy không còn nhiều nữa.
“Cũng nắm được đại khái rồi.” Tạ Mẫn đáp, đồng thời suy nghĩ về câu nói tưởng chừng bâng quơ của phó viện trưởng Tiêu lúc nãy. Từ bao giờ mà phó viện trưởng lại bắt đầu quan tâm đến việc học hỏi và dẫn dắt bác sĩ khoa Y học cổ truyền như vậy? Hai nhóm bác sĩ nội trú và sinh viên thực tập ở khoa họ đã đến làm việc được một thời gian dài rồi.
Trong lòng Tạ Mẫn nảy sinh suy đoán, bèn gọi ngay về văn phòng khoa, “Tôi đang ở bên khoa Nội tim mạch hội chẩn một ca bệnh hiếm gặp, gọi bác sĩ Chu Cẩm Uyên và bác sĩ Lưu Kỳ qua đây nhé.”
Phó viện trưởng Tiêu nhìn Tạ Mẫn như có như không khiến bà càng thêm chắc chắn về phán đoán của mình. Xem ra người đứng sau Chu Cẩm Uyên quả nhiên là phó viện trưởng rồi, làm việc cũng thật là có tâm. Tiếc quá, phó viện trưởng bên này lao tâm khổ tứ tạo cơ hội học hỏi cho Chu Cẩm Uyên, cũng không biết có nghe tin gì về việc cậu ta thiền tu trong văn phòng hay không.
Tạ Mẫn nghĩ phó viện trưởng Tiêu hẳn không quá muốn làm lộ liễu nên cẩn thận gọi thêm Lưu Kỳ đi cùng để che mắt thiên hạ.
……
“Đại thần, hôm qua bệnh nhân kia nói với tôi, cậu châm cứu cho cô ta sinh ra cảm giác nóng lên?” Sáng nay Lưu Kỳ vào văn phòng trước, Chu Cẩm Uyên tới sau, anh ta nhân lúc đối phương đang dọn dẹp bàn ghế mà mở lời hỏi.
Chuyện đó đã quanh quẩn trong đầu anh ta suốt một ngày, nhưng hôm qua là ngày Chu Cẩm Uyên nghỉ. Sau khi cân nhắc cả buổi, anh ta quyết định chờ hôm nay hỏi thẳng mặt luôn. Đến tận lúc này Lưu Kỳ vẫn không dám tin, trong mắt anh ta, Chu Cẩm Uyên chỉ là một cậu đồng nghiệp mới vào nghề, lại còn là nhân vật nổi tiếng vì trốn việc tu tiên.
“Nóng lên?” Chu Cẩm Uyên kinh ngạc, “Làm sao anh thi đậu chứng chỉ hành nghề vậy? Đến Thiêu Sơn Hỏa cũng không nhận ra?”
Lưu Kỳ: “…”
Mẹ nó, làm gì có chuyện không nhận ra? Là không dám nhận ra có hiểu không!
Lưu Kỳ ngột ngạt muốn chết, “Nghĩa là cậu thật sự biết châm Thiêu Sơn Hỏa ư?!”
Chu Cẩm Uyên hỏi lại: “Anh không biết à?”
Lưu Kỳ: “… Biết, nhưng tôi làm chưa đủ chuẩn!”
Nếu anh ta châm ra được nhiệt độ thì còn cần cắp vở theo học bác sĩ Mao làm gì. Lưu Kỳ trước giờ vốn chỉ hành châm theo đúng phương pháp đã học, không phải người cố chấp phải tạo ra cảm giác châm, mà có muốn cũng không làm được.
Nhắc đến bác sĩ Mao, Lưu Kỳ liền nhớ ngay đến sắc mặt của ông ấy ngày hôm đó. Liễu Mỹ Lan vừa đi, hai người xấu hổ nhìn nhau cười gượng, cố gắng giải vây: Nghe nói y thuật của Tiểu Chu là chân truyền gia học, có lẽ từ nhỏ đã luyện châm Thiêu Sơn Hỏa rồi, ha ha ha.
“Ồ.” Chu Cẩm Uyên gật gù.
Phản ứng nhạt nhẽo của Chu Cẩm Uyên khiến Lưu Kỳ càng thêm cạn lời, “Khoan, cậu không nói được thêm gì à? Cậu thật sự biết làm? Có phải bí pháp gia truyền không?”
Sư phụ dẫn vào cửa, nhưng tu hành là việc của cá nhân. Với những ngành học đặc thù như y học cổ truyền, có một vài thứ nếu không được thầy cầm tay chỉ việc cho thì ngay cả cánh cửa cũng không sờ vào được. Thậm chí dù có cầm tay chỉ từng tí thì vẫn phải xem nỗ lực và độ lĩnh ngộ của từng học viên.
Đúng lúc này, chủ nhiệm Tạ gọi điện về bảo hai người cùng đi hội chẩn ca bệnh hiếm gặp. Lưu Kỳ không nghĩ ngợi nhiều, vội vàng đứng dậy đi ngay. Có thể đi theo chủ nhiệm Tạ học hỏi là một cơ hội tốt, chuyện của Chu Cẩm Uyên để sau tính tiếp cũng không muộn.
Nghe nói bên kia đã bắt đầu hội chẩn rồi, Lưu Kỳ liền dẫn Chu Cẩm Uyên, người còn chưa thạo đường, chạy hộc tốc đến khoa Nội tim mạch.
Lúc này Tạ Mẫn đang cùng các bác sĩ Tây y thảo luận về kết quả xét nghiệm, thấy hai người tới chỉ gật đầu một cái.
Lưu Kỳ thở hổn hển, lén liếc nhìn Tạ Mẫn, trong lòng nghĩ có lẽ chủ nhiệm Tạ cũng không biết năng lực của Chu Cẩm Uyên đâu. Trời ơi, thằng nhóc này giấu nghề kỹ quá đi mất.
“Để tôi bắt mạch xem.” Tạ Mẫn dứt lời liền đưa hai bác sĩ trẻ vào phòng bệnh. Các bác sĩ khác cũng theo vào, may mà phòng bệnh rất rộng mới đủ chỗ đứng cho tất cả.
Tạ Mẫn chú ý thấy từ lúc Chu Cẩm Uyên bắt gặp phó viện trưởng Tiêu thì sắc mặt thay đổi hẳn, còn gật đầu ra hiệu gì đó, trong lòng càng thêm chắc chắn hơn.
Bà quan sát lưỡi và bắt mạch khoảng ba phút rồi mới buông tay, trong đầu âm thầm tính toán một lượt. Nếu chỉ là chứng nấc cụt dai dẳng thì đã có sẵn vài phương thuốc hiệu quả rồi, có điều bệnh nhân còn tiền sử bệnh tim nên kê đơn càng phải toàn diện, tinh tế và có hiệu quả nhanh chóng!
Lúc này bà bắt đầu nhớ lại bệnh án của mẹ phó viện trưởng, phong cách của vị tiền bối kia thật ra cực kỳ phù hợp với tình trạng của bệnh nhân hôm nay, đáng tiếc Tạ Mẫn không biết thân phận thật sự của đối phương.
Tạ Mẫn chỉ thoáng nghĩ trong chốc lát, sau đó nói với Chu Cẩm Uyên và Lưu Kỳ: “Hai người cũng bắt mạch thử đi.”
Họ phải thực hiện đủ “tứ chẩn”, nhưng hiện giờ bệnh nhân đang rất yếu, ngày hôm qua vẫn phải thở oxy nên chắc chắn không đủ sức lực để hỏi khám. May mà Tạ Mẫn đã xem qua bệnh án Tây y, lại có thêm người nhà trợ giúp trả lời vài câu hỏi.
Chu Cẩm Uyên và Lưu Kỳ lần lượt bắt mạch, sau đó tiến hành trao đổi.
“Có nhìn ra gì không?” Tạ Mẫn hỏi.
Người nhà bệnh nhân, cũng chính là giám đốc Hoàng, người hay quyên tiền cho bệnh viện số 3, mang sắc mặt rất kỳ lạ. Tuy biết bác sĩ hướng dẫn người mới cũng là cách bồi dưỡng thế hệ kế tiếp, nhưng bác sĩ xem bệnh xong không tự nói ra kết luận nào, ngược lại vội vã đi hỏi ý kiến hai cậu học trò trẻ tuổi, chuyện này khiến ông ta không mấy hài lòng.
Những người khác cũng chú ý tới, trong lòng thầm nghĩ phen này người nhà bệnh nhân chắc chắn sẽ nổi giận rồi, không ngờ lại thấy phó viện trưởng Tiêu nghiêng đầu khẽ thì thầm gì đó vào tai vị giám đốc, sắc mặt sếp Hoàng lập tức giãn ra.
Hả? Tính tình giám đốc Hoàng thường ngày đâu phải dạng hiền lành gì mà, rốt cuộc phó viện trưởng đã nói gì mà ông ta thay đổi thái độ nhanh đến thế?
“Ừm, mạch yếu, lưỡi trắng nhớt, khí ứ trệ ——” Lưu Kỳ vừa nói đã bắt đầu vò đầu bứt tai, anh ta cảm thấy mình không đủ thời gian cân nhắc nên chỉ nói một cách đơn giản, “Có lẽ nên dùng Đinh hương thị đế tán gia giảm thành phần thử xem?”
Lưu Kỳ vừa dứt lời, Tạ Mẫn và Chu Cẩm Uyên đều khẽ gật đầu. Kỹ năng chẩn bệnh của Lưu Kỳ đã được xem là khá tốt so với tuổi, nhưng khả năng phân tích biện chứng còn hơi kém, việc dùng thuốc cũng chưa đủ thỏa đáng.
Lưu Kỳ nói xong nên đến lượt Chu Cẩm Uyên, mọi người vốn tưởng thiếu niên mặt búng ra sữa xinh xắn này chắc cũng là người mới, không nói được mấy câu, ai ngờ anh vừa mở miệng đã thao thao bất tuyệt: “Bệnh nhân có tiền sử tim mạch nặng, thể trạng yếu ớt, bị táo bón dẫn đến đột phát nhồi máu cơ tim, khiến khí trong ruột tăng cao. Điều này khiến khí dạ dày trào ngược, gây ra cơn nấc cụt dai dẳng, buồn nôn, khó ăn uống. Đồng thời phân cũng quá khô, khó đi ngoài. Nếu không giải tỏa khí ứ trệ thì tình hình sẽ càng tệ hơn, ví dụ như sốt cao liên tục!”
“…” Tạ Mẫn kinh ngạc nhìn Chu Cẩm Uyên kèm thêm chút hoang mang. Không đúng, chưa nói đến triệu chứng sốt cao, làm sao Chu Cẩm Uyên biết được bệnh nhân bị táo bón trước khi phát bệnh?
Bà hoàn toàn không đoán được anh sẽ nói nhiều như vậy, có trời mới biết, vừa rồi bà nghe lời phó viện trưởng ám chỉ bảo họ bắt mạch, tiện thể hỏi han vài câu. Nhưng vì hai người tới quá trễ nên cơ bản không có thời gian xem bệnh án. Mà cho dù có nghe phong thanh được tin bệnh nhân bị táo bón, thì làm sao anh biết được cả tình trạng đại tiện?
Chẳng lẽ phó viện trưởng Tiêu đã lén tiết lộ, hay chính Chu Cẩm Uyên đã đoán ra?
Tạ Mẫn cũng đã tự chẩn đoán ra những triệu chứng này, nhưng nếu bà không xem bệnh án từ trước thì không thể chắc chắn khẳng định bệnh nhân táo bón dẫn đến phát bệnh tim —— Dù gì các triệu chứng tiêu hóa như táo bón vẫn có thể xuất hiện sau khi phát bệnh, đặc biệt là trong tình huống có thêm triệu chứng nấc cụt liên tục.
Những người khác thì nhanh chóng hoàn hồn, suy cho cùng họ cũng không biết các học trò của chủ nhiệm Tạ đã được xem bệnh án hay chưa, cũng không hiểu quá nhiều về lý luận Đông y, chỉ cảm thấy cậu nhóc này tuổi không lớn mà biểu hiện rất thong dong, tố chất tâm lý khá tốt, rất có tiềm năng trở thành bác sĩ hàng đầu.
Chính họ cũng tán thành với ý kiến của người trẻ tuổi này, nếu không giảm bớt các triệu chứng cho người bệnh thì quả thật không ổn, cũng có khả năng dẫn đến sốt cao, đây vốn là một trong những biến chứng thường gặp.
Tạ Mẫn cũng gật đầu, “Rất tốt.” Theo lý thuyết, bà nên nói ra suy nghĩ trong đầu mình, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi tiếp: “Cậu biện chứng thử xem?”
Biện chứng chính là thông qua vọng, văn, vấn, thiết để thu thập thông tin, sau đó phân tích, nhận dạng và khái quát các tính chất để chẩn đoán bệnh. Hơn nữa không đơn thuần chỉ là bệnh tật; ví dụ như cảm mạo là một chứng bệnh có nhiều biến thể khác nhau, như phong hàn hoặc phong nhiệt, mỗi một loại lại có phương pháp điều trị không giống nhau.
Chu Cẩm Uyên gần như đáp ngay lập tức: “Khí hư huyết ứ, xung nghịch bất hàng!”
Tuy đều là triệu chứng nấc cụt liên tục nhưng nguyên nhân gây bệnh của mẹ Tiêu và ông lão này hoàn toàn khác nhau, hơn nữa ông cụ Hoàng còn mắc bệnh tim, phương pháp điều trị càng phải khác. Điều duy nhất tương đồng là phải nhanh chóng làm dừng cơn nấc cụt càng sớm càng tốt.
Những người khác không hiểu về Đông y nên nghe xong không có phản ứng gì, chỉ có Tạ Mẫn và Lưu Kỳ nghe xong là cảm thấy nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Khí hư huyết ứ, xung nghịch bất hàng, tám chữ này đối ứng với bệnh tình, tổng kết rất rành mạch.
Lưu Kỳ rất kinh ngạc trước sự chuẩn xác cao thâm của lời biện chứng đó. Cơ thể người vốn phức tạp, Đông y biện chứng đã khó, muốn biện chứng tinh chuẩn càng khó hơn, đặc biệt là trong tình huống không có thiết bị phụ trợ nào.
Cũng bởi vì nó quá chính xác mà Tạ Mẫn phải há hốc mồm kinh ngạc. Lưu Kỳ và bác sĩ Mao ít nhiều gì cũng biết Chu Cẩm Uyên giỏi châm Thiêu Sơn Hỏa, còn bà thì chưa biết chút gì. Những thông tin trước đó cứ cho là phó viện trưởng tiết lộ đi, nhưng riêng phần biện chứng này thì không ai có thể chỉ điểm cho được. Kết hợp với những phán đoán bệnh tình trước đó của Chu Cẩm Uyên, đột nhiên Tạ Mẫn cảm giác như mình hoàn toàn không quen biết nhóc dễ thương… À không, người trẻ tuổi này!
Bà có dự cảm rằng ấn tượng của mọi người về Chu Cẩm Uyên trong mấy ngày trước đây chỉ là hời hợt mặt ngoài.
“Vậy nên chữa thế nào?” Giám đốc Hoàng gấp gáp hỏi.
Sau khi biện chứng xong thì phải thảo luận đến phương pháp điều trị chứ.
Chu Cẩm Uyên thong thả đáp: “Đương nhiên là bổ khí lưu thông máu, cân bằng các phản ứng bất lợi. Hơn nữa vì bệnh nhân bị bệnh tim nên rất cần điều trị nhanh chóng phần ngọn, đồng thời chú ý trị tận gốc. Phương thuốc Đinh hương thị đế tán gia giảm chỉ có thể đối phó chứng nấc cụt, buồn nôn, phải suy xét đến bệnh tim nữa. Tôi sẽ kê đơn thuốc, uống một liều nhanh chóng hết nấc cụt, trong vòng một ngày thuyên giảm luôn chứng táo bón và mất ngủ, đồng thời bổ khí lưu thông máu.”
Một liều đã có kết quả sao, giống hệt như sự tích mà phó viện trưởng Tiêu vừa kể! Giám đốc Hoàng vui ra mặt, vội vàng nói: “Vậy mau mau đi bốc thuốc đi!”
Các bác sĩ: “???”
Đến lúc này cả bọn mới thấy chỗ kỳ quặc, chuyện quỷ gì thế, không phải chỉ là khảo bài học trò thôi à, tại sao lại để học trò kê thuốc luôn như vậy!
Đến thái độ của người nhà bệnh nhân cũng kỳ không kém, rõ ràng thường ngày ông ta rất cẩn thận, bọn họ dùng phương pháp gì thuốc men thế nào luôn phải hỏi thăm kỹ càng, bây giờ lại dám cho bác sĩ học việc kê đơn thuốc?
Cậu trai trẻ kia có khẩu khí cũng lớn lắm, khẳng định chắc nịch uống hết một liều là triệu chứng bệnh sẽ thuyên giảm. Không biết cậu này có phải y sinh không, trước ngực không thấy đeo thẻ của sinh viên thực tập, nhưng cái tuổi này nếu không phải y sinh thì có thể là gì được.
“Khoan đã, có phải mọi người nên thảo luận kỹ thêm một chút không?” Có người suýt nữa không khống chế nổi âm lượng, nhìn thoáng qua bệnh nhân lại hạ giọng xuống.
Tất cả mọi người ở đây đều có chung ý kiến.
“Khụ khụ.” Phó viện trưởng Tiêu ho khan mấy tiếng, các bác sĩ nhìn qua ông ta, nghĩ thầm hẳn đối phương cũng tán thành rồi. Một vài người khác lại nhớ đến tình tiết phó viện trưởng thì thầm vào tai giám đốc Hoàng, cảm thấy sự việc không dễ giải quyết.
Phó viện trưởng Tiêu: “Chủ nhiệm Tạ, cô cảm thấy phương án điều trị này có chính xác không?”
Lúc này Tạ Mẫn mới như hoàn hồn, bà vẫn còn ngơ ngác bởi lời khẳng định “Một liều” của Chu Cẩm Uyên, môi bà giật giật, hốt hoảng đáp: “Rất chính xác.”
Ngẫm lại bệnh án của mẹ Tiêu cùng cách thức Tiểu Chu chen chân vào bệnh viện, kết hợp với biểu hiện kỳ lạ của ngài phó viện trưởng nãy giờ.
Không thể nào. Bà chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiếp sợ, thậm chí cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn gấp đôi.
Chẳng lẽ Tiểu Chu chính là…?
“Vậy lát nữa cô xem lại đơn thuốc và cân nhắc liều lượng các thành phần nhé!” Phó viện trưởng Tiêu không chú ý đến trạng thái của Tạ Mẫn, chỉ dặn dò thêm.
Kỳ thật, ít nhất trong bệnh viện này, phó viện trưởng và giám đốc Hoàng là những người cực kỳ tin tưởng Chu Cẩm Uyên. Vừa rồi Chu Cẩm Uyên một lần nữa thể hiện bản lĩnh chẩn trị giống hệt như lúc chẩn bệnh cho mẹ Tiêu: không cần xem bệnh án đã phán đoán chính xác, thuận lợi. Nhưng rồi ngài phó viện trưởng vẫn rất cẩn thận để Tạ Mẫn kiểm tra đơn thuốc, đảm bảo không gây ra bất cứ sai sót nào.
Nhưng các bác sĩ khác thì không thấy vậy, rõ ràng bọn họ mời chủ nhiệm khoa Tạ Mẫn đến hội chẩn, sao thoắt cái lại biến thành y sinh thực tập xung phong chữa bệnh?
“Phó viện trưởng Tiêu, cái cậu kia là y sinh hay bác sĩ nội trú thế, đã có đủ quyền hạn kê đơn thuốc chưa?”
“Lấy căn cứ đâu mà cậu ta khẳng định uống một liều là hết nấc cụt?”
“Hay là cứ để chủ nhiệm Tạ kê đơn cho an toàn, viết đơn thuốc lại, kiểm tra lần nữa tốn thời gian quá.”
Mọi người nhao nhao đưa ra ý kiến.
Chu Cẩm Uyên cảm thấy rất oan ức, “Tôi không phải y sinh thực tập, là bác sĩ mới nhậm chức trong bệnh viện, đã có đủ tư cách chẩn bệnh độc lập rồi!”
Hả, bác sĩ mới tới à? Khoa Y học cổ truyền đâu có bao nhiêu người mới.
Một bác sĩ trẻ tuổi buột miệng kêu lên: “Cậu chính là đạo sĩ Kim Đan của khoa Y học cổ truyền!”
Giám đốc Hoàng:???
Chu Cẩm Uyên: Tu vi của tôi lại thăng cấp từ bao giờ vậy?!