Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Chương 67: Bệnh lạ và vị Phật sống
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Cẩm Uyên ban đầu nghĩ Vưu Tự Nhiên gặp rắc rối gì đó, nhưng thấy anh ta nhất quyết không cho mình đến gần, anh đành khó hiểu đứng yên. Ngay sau đó, người thanh niên kia bỗng kích động la lớn.
Chu Cẩm Uyên hoảng sợ nhìn Vưu Tự Nhiên, chuyện này, chuyện này có hơi...
Vưu Tự Nhiên đã muốn phát điên vì bao nhiêu ánh mắt “Không hiểu nổi giới trẻ ngày nay” của người đi đường đổ dồn vào, giờ đối diện với vẻ mặt của Chu Cẩm Uyên lại càng thêm lúng túng gấp bội.
—— Không phải! Tôi không làm gì hết! Tại sao chứ, có phải người này cũng bị tiểu quỷ đi theo không! Nếu không thì sao lại xui xẻo đến thế này!
Biết vậy từ đầu cứ để Chu Cẩm Uyên lại đây luôn đi, tình thế sẽ không đến mức khó xử như vậy.
“Không phải như thế, anh trai này bị bệnh ——” Vưu Tự Nhiên muốn giải thích cho mọi người hiểu, nhưng càng nói sắc mặt người qua đường lại càng kỳ quái, thậm chí quay sang xì xầm với nhau. Bệnh gì mà chỗ đó cứng ngắc ngay giữa đường giữa chợ thế, tuy nghe có hơi đáng khinh nhưng đâu thể tính là bệnh. Còn cậu nói muốn giúp người ta thì mới gọi là biến thái đấy.
Vưu Tự Nhiên: “…”
Anh ta định giục bệnh nhân nói vài lời, nhưng người kia lại lộ vẻ mặt đau khổ không kìm nén được.
Quá là oan uổng!
“Bác sĩ Vưu, anh không sao chứ?” Đột nhiên Chu Cẩm Uyên cất cao giọng.
“À ừ! Tôi đang hỏi chuyện bệnh nhân!” Vưu Tự Nhiên như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Chu Cẩm Uyên đã nói những lời này tổng cộng hai lần, lần thứ nhất anh ta từ chối, nhưng qua lần thứ hai ý nghĩa đã hoàn toàn khác. Rõ ràng đối phương đang tìm cách giải vây cho mình. Nếu có người thứ ba xác nhận thân phận Vưu Tự Nhiên sẽ đáng tin hơn nhiều.
Quả nhiên ánh mắt người qua đường đã thay đổi, phần lớn bọn họ không còn nhìn chằm chằm vào Vưu Tự Nhiên nữa…
Vưu Tự Nhiên cũng không ngờ tới, hơn nữa nếu cẩn thận suy nghĩ mới thấy Chu Cẩm Uyên hỏi đến hai lần, có thể nói là cực kỳ tốt bụng.
Thật ra Chu Cẩm Uyên cũng nhận ra Vưu Tự Nhiên muốn chữa bệnh cho người ta thật, anh không muốn cản đường đối phương.
“Hai người quen nhau sao?” Thanh niên bị bệnh phát hiện ra chuyện này thì thái độ thay đổi hẳn. Vưu Tự Nhiên có quen biết Chu Cẩm Uyên không chứng minh anh ta có y thuật giỏi, nhưng cũng đủ để tin tưởng đối phương thêm vài phần.
… Cuối cùng vẫn nhờ đến Chu Cẩm Uyên mới lấy được tín nhiệm từ người bệnh, Vưu Tự Nhiên cảm thấy hơi khó tả, nhưng vì đối phương đã giúp mình một phen nên anh ta cũng không tiện lầm bầm chửi rủa.
“Có quen.” Vưu Tự Nhiên không nói nên lời nhìn người nọ, vừa nãy còn kích động đến vậy mà giờ lại thản nhiên trò chuyện với mình, rõ ràng quan hệ giữa bọn họ suýt nữa đã bị mọi người hiểu lầm rồi còn gì.
Thanh niên thoáng nhìn xuống háng mình, lại hỏi: “Bác sĩ, thế anh định giúp tôi thế nào?”
“…” Vưu Tự Nhiên nghe đến mấy chữ này lại muốn thổ huyết, “Anh đừng nói như thế nữa, tôi phải cẩn thận tìm hiểu bệnh tình cái đã!”
“À à.” Thanh niên ngơ ngác đáp, “Vậy chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện đi, có thể kêu chuyên gia Chu đi cùng không?”
Vưu Tự Nhiên trợn trắng mắt, không bất ngờ chút nào, người kia vẫn tin tưởng Chu Cẩm Uyên nhất.
Anh ta vốn rất tức giận, muốn nói thẳng rằng anh muốn khám hay không thì tùy, ra đường tông đầu vào bác sĩ mà còn kén chọn hay sao. Nhưng rồi nhớ đến lời ông nội dạy bảo, cuối cùng Vưu Tự Nhiên miễn cưỡng nhịn hết xuống.
Năm xưa ông nội anh ta hành nghề từ thuở thiếu niên đôi khi cũng gặp phải tình cảnh bệnh nhân không tín nhiệm, hoặc dùng thuốc quá mạo hiểm dẫn đến bất hòa với đồng nghiệp, bị người ta chất vấn. Ông cũng thường xuyên bị bệnh nhân khách khí từ chối, thậm chí là chỉ trích nhưng vẫn cố gắng để lại toa thuốc và giấy hướng dẫn cho bệnh nhân. Đến khi bệnh tình của người ta phát triển đến tình trạng như ông phán đoán, họ tự nhiên thấy hối hận và bắt đầu dùng thuốc ông để lại.
Vưu Tự Nhiên tương đối thích khoảnh khắc đối phương hối hận phía sau, nhưng phong thái chuyên nghiệp trước đó cũng không thể thiếu.
Anh ta hơi xấu hổ quay đầu chào hỏi Chu Cẩm Uyên. Tuy vừa rồi Chu Cẩm Uyên có giúp đỡ thật, cũng gợi nên chút xao động trong lòng nhưng anh ta vẫn hơi ái ngại tiếp xúc với anh và cậu trợ lý trẻ tuổi đi bên cạnh, thậm chí có thể nói là sợ hãi, cho nên cách nói chuyện rất mất tự nhiên, “Bác sĩ Chu, cậu có thể… ở lại, giúp tôi một chút không?”
Ánh mắt Vưu Tự Nhiên đảo ra chỗ khác, lời nói cũng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.
Chu Cẩm Uyên tiến đến, “Có chuyện gì sao?”
Vưu Tự Nhiên xấu hổ đáp: “Tôi định khám và điều trị cho anh này, mời cậu… xem thử.”
Lời này chẳng đâu vào đâu, ý tứ gần giống như hội chẩn mà không phải hội chẩn. Chu Cẩm Uyên bắt gặp ánh mắt kích động của bệnh nhân đang nhìn mình chằm chằm thì lờ mờ hiểu ra, liền quay đầu hỏi ý Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết đã quen với tình cảnh bị bệnh nhân làm phiền thời gian nghỉ ngơi giải trí từ lâu, lập tức gật đầu.
“Được thôi, chúng ta đi.” Chu Cẩm Uyên thong dong nói.
……
Thanh niên dẫn họ đi thẳng vào phòng khám Đông y. Theo lý mà nói, bác sĩ đi đến phòng khám của người khác để khám bệnh thì rất kỳ lạ, thế nhưng người thanh niên đã điều trị ở nơi này một thời gian mà không hiệu quả. Vừa rồi các nhân viên còn chứng kiến cảnh anh ta nổi điên ngay trước cửa. Hiện giờ đối phương đề nghị mượn phòng khám không một ai dám phản đối, chỉ e anh ta lại tiếp tục gây chuyện.
Y tá dẫn bọn họ vào một phòng khám nhỏ, còn chu đáo mở cả điều hòa rồi mới đi thông báo cho chủ phòng khám biết chuyện. Vưu Tự Nhiên và Chu Cẩm Uyên thì không rõ nội tình, chỉ tưởng quan hệ giữa bệnh nhân và nhân viên y tế ở đây rất tốt.
“Anh nói kỹ hơn đi, lúc nãy có bảo… cái gì đấy, cứng lên đúng không, có vấn đề ở phương diện kia à?” Vưu Tự Nhiên là bác sĩ vốn không có từ ngữ kiêng kị, tất cả là tại bệnh nhân nói khùng nói điên ngay giữa đường…
“Đúng đúng!” Thanh niên vừa báo mình mang họ Đào. Lúc này anh Đào lập tức kích động cởi cái đó ra cho các bác sĩ xem!
Vưu Tự Nhiên sợ tới mức lùi ra sau rồi mới nhìn kỹ.
Anh Đào vốn mặc quần áo rộng nên khó chú ý, hiện giờ cởi ra mới thấy rõ ràng. Thứ đó của anh ta không chỉ cương cứng không mềm mà màu sắc cũng thâm tím, thậm chí những vùng xung quanh cũng sưng tấy lên.
“Nó đã như thế này được một tháng rồi!” Anh Đào đau khổ giải thích, anh ta đã đi khắp nơi tìm thầy chữa bệnh nên động tác mới nhanh chóng, bất chấp hết không còn ngượng ngùng gì nữa.
Chu Cẩm Uyên và Vưu Tự Nhiên cũng kinh ngạc xem xét, ừm, chứng bệnh này đúng là hiếm thấy! Cả hai đều chưa từng gặp ca nào tương tự trong mấy chục năm hành nghề của cả hai, chỉ bắt gặp trong sách y học. Nhưng dù thế thì sưng to đến tận một tháng cũng rất bất thường.
Kinh nghiệm lâm sàng còn hạn chế, chẳng trách bệnh nhân đi nhiều nơi vẫn không chữa được.
“Tôi từng nhập viện, có chuyên gia hội chẩn nữa nhưng không có ích gì. Có người nói tôi uống phải thuốc kích dục quá mạnh, người khác nói có thể do vấn đề thần kinh mạch máu, tóm lại là chữa không hết.
“Sau đó được người khác giới thiệu, tôi đến khám một bác sĩ Đông y trong phòng khám này. Vốn trước đây tôi còn bị tiểu tiện khó khăn, phải đặt ống thông tiểu. Sau khi uống mấy thang thuốc của bác sĩ thì đỡ hơn một chút nhưng vẫn khó đi lắm, với lại chỗ đó cũng không mềm!”
Anh Đào cực kỳ chán nản, “Hơn nữa bác sĩ ở bệnh viện từng nói với tôi, nếu cứ tiếp tục như vậy có thể dẫn tới nhiều biến chứng nguy hiểm, gì mà cơ quan thiếu oxy, nhiễm toan, thậm chí là hoại tử!”
… Hoại tử?
Tất cả những người mang giới tính nam trong phòng đều thấy da đầu tê cứng.
Quá thê thảm, nếu đã hoại tử thì chỉ còn cách phẫu thuật cắt bỏ thôi.
“Anh cho tôi xem các loại thuốc đã dùng, sau đó cẩn thận kể lại tất cả những chuyện xảy ra trước và sau khi phát bệnh đi!” Vưu Tự Nhiên nói rồi đưa tay bắt mạch.
Anh Đào luôn mang theo sổ khám bệnh bên người, trong đó có đầy đủ các phương thuốc liều thuốc. Chu Cẩm Uyên cũng nhìn thoáng qua, tất cả đều là thuốc dưỡng âm trừ hỏa. Bệnh nhân dương khí dư thừa, dùng thuốc dưỡng âm trừ hỏa là đúng đắn. Theo lời bệnh nhân, sau khi uống thuốc quả thật đã giảm bớt triệu chứng khó tiểu nhưng triệu chứng chính lại không thuyên giảm, hẳn là có thiếu sót ở đâu rồi.
Vưu Tự Nhiên chẩn mạch xong lại hỏi về nguyên nhân gây bệnh, hỏi về thói quen sinh hoạt, đặc biệt là các hoạt động liên quan đến chứng bệnh.
Anh Đào hơi ngượng ngùng: “Ngày thường tôi khá thích… xem phim, có nguyên một ổ cứng chuyên dụng để lưu trữ torrent.”
Mọi người: “…”
Không chỉ có thế, anh Đào còn rất quan tâm đến thể diện, luôn cố gắng giữ “trạng thái” càng lâu càng tốt. Lần phát bệnh cũng là do cứ cố nhịn mãi, cuối cùng nó không “xìu” xuống được nữa. Thói quen sinh hoạt hằng ngày của anh ta cũng không lành mạnh gì, ham ăn ham sắc, thường xuyên uống rượu và ăn nhiều thịt.
Vưu Tự Nhiên thở dài lắc đầu, thế này quá không lành mạnh rồi.
Anh Đào gần như sắp khóc, “Thế nào ạ, có thể chữa không? Sau này tôi sẽ không như vậy nữa! Đâu có biết cứ nhịn mãi sẽ thành ra thế này đâu!”
Anh ta nói như vậy làm mọi người hiểu ngay.
Khoảng một tiếng đồng hồ đầu tiên, tuy anh ta cảm thấy hơi bất thường nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là lên WeChat khoe khoang với bạn bè, về sau nó cứ “dựng” mãi mới bắt đầu thấy sợ.
“Không cần gấp, để tôi kê đơn thuốc, anh thử xem thế nào.” Vưu Tự Nhiên suy nghĩ một lát rồi lấy giấy bút viết đơn.
Áp lực trong lúc viết đơn thuốc là rất lớn, bởi vì Dung Tế Tuyết và Chu Cẩm Uyên cứ nhìn chằm chằm vào anh ta. Họ giống hệt phong cách dùng thuốc của ông nội… Nếu có sai sót gì, anh ta sẽ rất mất mặt.
Vưu Tự Nhiên suy nghĩ khoảng mười phút mới viết xong đơn, “Mua về sắc thuốc uống, trong vòng ba liều hẳn sẽ thấy hiệu quả. Lần tới tái khám hãy đến trường đại học Y dược cổ truyền tìm tôi.”
Anh Đào rất vui mừng, sau lại liếc nhìn Chu Cẩm Uyên.
Khóe môi Vưu Tự Nhiên giật giật, cuối cùng không nói gì.
Chu Cẩm Uyên nhận đơn thuốc xem thử. Bệnh này tuy không có nhiều trường hợp để tham khảo, nhưng biện chứng theo lý luận Đông y thì vẫn chữa được, không bị ràng buộc bởi những yếu tố khác. Quả thật Vưu Tự Nhiên đã viết đơn thuốc dựa trên tình huống thực tế của bệnh nhân. Anh xem kỹ càng, cảm thấy cũng khá giống với suy nghĩ của mình, không có chỗ nào không thỏa đáng liền gật đầu, “Mau về uống thuốc đi.”
Lúc này anh Đào mới hoàn toàn yên tâm.
Cùng lúc đó cánh cửa phòng khám bị gõ vang, Dung Tế Tuyết mở cửa, thấy bên ngoài có một người đàn ông tóc hoa râm khoác áo blouse trắng, “Anh Đào ở trong này à?”
“Chào bác sĩ Cao.” Anh Đào lúng túng nói, đây vốn là bác sĩ điều trị cho anh ta, cũng là chủ nhân phòng khám, “Tôi mượn chỗ của bác khám bệnh một lát…”
Bác sĩ Cao nghe nói anh Đào bỗng dưng dẫn người chui vào phòng khám, chỉ sợ anh ta không khỏi bệnh muốn gây sự nên mới đích thân đi ra khuyên giải. Hiện giờ lại nghe anh Đào hỏi mượn chỗ xem bệnh càng lấy làm lạ hơn.
Chỉ là bác sĩ Cao chưa kịp mở miệng đã trông thấy Vưu Tự Nhiên, sắc mặt lập tức chuyển thành kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
“Là bác sĩ Vưu đấy à ——” Bác sĩ Cao nhanh nhẹn tiến lên, vươn tay muốn bắt tay anh.
Vưu Tự Nhiên ngơ ngác, “Chú là?”
“Ôi, chắc bác sĩ Vưu không nhớ đâu, hồi năm kia tôi có đi tham gia nghe một khóa giảng bài của thầy Vưu!” Bác sĩ Cao nhiệt tình giải thích, “Không ngờ lại gặp ngay trong nhà mình!”
“Ồ! Ngại quá, lúc nãy không nhận ra chú.” Thật ra Vưu Tự Nhiên không nhớ gì hết nhưng vẫn vui vẻ bắt tay, “Tôi cũng chỉ tình cờ gặp anh Đào đây, thấy anh ấy mệt mỏi vì bệnh tật nên mới ra tay chẩn trị, xin lỗi chú, làm phiền chỗ chú quá!”
“Đừng khách sáo đừng khách sáo.” Bác sĩ Cao chưa hết bất ngờ, “Có thể xin được học hỏi cách cậu biện chứng bệnh tình được không?”
Anh Đào cũng giật mình không kém. Bác sĩ Cao này đã tính là nổi danh trong khu vực, vậy mà vẫn tỏ thái độ tôn kính với một người trẻ tuổi như bác sĩ Vưu, lại còn muốn nghe ý kiến. Quả thật anh ta có mắt như mù!
Vưu Tự Nhiên bắt gặp ánh mắt của anh Đào thì trong lòng sung sướng lắm, cuối cùng đã có cơ hội thể hiện rồi.
Thế là Vưu Tự Nhiên càng tỏ ra vẻ thanh cao, anh ta đưa đơn thuốc cho bác sĩ Cao xem, “Tôi thấy bệnh nhân âm hư dương thịnh, thói quen sinh hoạt không lành mạnh trong thời gian dài đã sớm gieo mầm bệnh. Bệnh lần này chỉ xem là khởi phát thôi, cơ thể suy nhược, máu ứ trệ, kinh lạc tắc nghẽn, cho nên đơn thuốc bao gồm các vị bổ âm, kháng viêm, với công dụng chính là hoạt huyết hóa ứ.”
Bác sĩ Cao nghe xong như được khai sáng, “Thì ra là thế! Chẳng trách tôi kê thuốc không có hiệu quả!”
Vì đã quen biết, anh Đào liền bốc thuốc ngay tại phòng khám, bác sĩ Cao cũng hứa hẹn nếu rảnh rỗi nhất định sẽ tham gia lớp đào tạo.
……
Lúc rời đi, anh Đào rối rít cảm ơn các bác sĩ, gấp gáp muốn được về nhà uống thuốc ngay.
Vưu Tự Nhiên quá thỏa mãn, bước đi cũng phấn chấn hơn hẳn. Vừa ra khỏi phòng khám, anh ta liền vươn tay với Chu Cẩm Uyên: “Mời. Hôm nay cảm ơn bác sĩ Chu đã giúp tôi giữ thể diện, đơn thuốc lúc nãy cũng được chứ hả?”
Vất vả lắm mới xoay chuyển thế cục, anh ta nhất thời đè nén nỗi sợ hãi tiểu quỷ và lòng biết ơn với Chu Cẩm Uyên, vẫn lén lút khoe khoang một câu.
“Cũng được, nhưng lúc tái khám nhớ kê thêm chút lục vị hoặc tả quy hoàn sẽ càng đầy đủ hơn.” Chu Cẩm Uyên nói nhàn nhạt.
Vưu Tự Nhiên cứng đờ người, mẹ nó, đúng rồi ——
Anh Đào bị bệnh lâu ngày, ba thang thuốc có thể chữa hết mọi triệu chứng nhưng công năng chỗ đó vẫn chưa phục hồi hoàn toàn, phải cần thêm các vị thuốc điều dưỡng thích hợp!
Vừa rồi anh ta viết đơn trước mặt Chu Cẩm Uyên khá là căng thẳng, suy nghĩ châm chước hồi lâu mới gắng đạt đến tiêu chuẩn một liều hết, hai liều khỏi. Thế nhưng căng thẳng quá ngược lại đã quên mất phải giải quyết hậu quả lâu dài, cũng không kịp dặn dò bệnh nhân các việc cần chú ý trong quá trình điều trị. Chưa bàn đến sai đúng, thậm chí anh ta đã xem việc chữa khỏi triệu chứng là thành công. Đến lần tái khám chắc chắn sẽ phát hiện ra —— Anh Đào có thể không am hiểu về dược lý, sắp xếp lại đơn thuốc cũng chưa phải quá muộn, nhưng đó vẫn là sai sót.
Chu Cẩm Uyên nhắc nhở không phải để làm khó Vưu Tự Nhiên mà muốn hy vọng anh ta chú ý hơn một chút. Người này tuy hơi phiền nhưng xem ra vẫn không thẹn với công dạy dỗ của thầy Vưu, dùng thuốc tinh tế, cũng rất có y đức.
Bị Chu Cẩm Uyên nhắc, Vưu Tự Nhiên xìu hẳn, máy móc nói: “Không tồi, không tồi.”
Trong lòng cực kỳ buồn bực, Trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng!
Không đúng, không đúng, đạo sĩ kia họ Chu, cậu ta phải là Du chứ…
“Hẹn gặp lại nhé, bác sĩ Vưu.” Chu Cẩm Uyên nói, nãy giờ đã tốn một ít thời gian, anh muốn cùng Dung Tế Tuyết tiếp tục đi dạo phố.
“Hẹn gặp lại, đô đốc.” Vưu Tự Nhiên chắp tay, ủ rũ cụp đuôi rời đi trông khá thất thần.
Chu Cẩm Uyên: “???”
Có phải Vưu Tự Nhiên tức đến choáng đầu rồi không? Chu Cẩm Uyên ngơ ngác nhìn nhau với Dung Tế Tuyết. Chẳng lẽ đây là giận đến bốc hỏa sao?
……
Ngày thứ ba đến lượt Chu Cẩm Uyên giảng bài, thứ tự ngay phía sau Vưu Tự Nhiên.
Hai người đều giảng dạy về châm pháp cổ điển nhưng không phải kiến thức quá cao siêu, những gì càng đơn giản hóa càng dễ học, đặc biệt là với các học viên người nước ngoài.
Vưu Tự Nhiên cực kỳ hưởng thụ cảm giác đứng trên bục giảng, anh ta còn đặc biệt chuẩn bị giáo án kèm theo vài ba câu đinh tai nhức óc nghe vừa ngầu vừa có tác dụng dọa dẫm học viên, “Bộ châm pháp Mai Hoa này là châm pháp truyền thống của Trung Hoa. Nhà tôi làm nghề y nhiều đời đã nghiên cứu rất nhiều, cũng đã được chứng minh là hiệu quả đáng kể trong lâm sàng. Bởi vậy từng có câu nói
‘Hương hoa mai đến là bệnh trừ’
!”
“Một châm là chủ một châm là khách, một châm là âm một châm là dương. Thi châm thông thường chỉ có hai châm tựa như đài hoa mai kép, huyệt đạo tuy đơn giản nhưng sức mạnh cực kỳ to lớn!” Vưu Tự Nhiên nhiệt tình giảng bài kiêm hướng dẫn thực hành cho học viên.
Chu Cẩm Uyên đứng dưới sân khấu chờ, cảm thấy Vưu Tự Nhiên rất giống một chú chó con tăng động…
Bài giảng xuất sắc của Vưu Tự Nhiên nhận được tràng pháo tay nhiệt liệt, nhưng chờ đến khi Chu Cẩm Uyên bước lên, người còn chưa kịp nói gì đã nhận tiếng vỗ tay còn to hơn. Sắc mặt Vưu Tự Nhiên tái đi trong chớp mắt mà không thể nói gì, mấy ngày nay tuy vẫn chưa chấp nhận sự thật, nhưng anh ta cũng không có mặt mũi thái độ với người đã từng giúp đỡ mình…
Trong mắt các đồng nghiệp, có vẻ như mối quan hệ giữa hai người vẫn xấu đi —— Chuyện cả hai đối chọi gay gắt đã sớm lan truyền rộng rãi, hôm nay lại nhiều thêm một bằng chứng để người ta lôi ra kể lể lúc trà dư tửu hậu.
Nhờ thường xuyên hợp tác với các học giả nước B, họ lại còn liên tục xuất bản các bài báo học thuật nên Chu Cẩm Uyên có chút tiếng tăm ở nước ngoài, một phần khác đương nhiên là nhờ công lao bản nhạc《 Tiểu Thanh Long 》của Kim Xước Tiên. Vì biết rõ điểm này, câu đầu tiên sau khi lên bục giảng của Chu Cẩm Uyên mang đầy ý trêu ghẹo: “Cảm ơn mọi người đã vỗ tay nhiệt liệt, tiếc là tôi không biết chơi piano.”
Mọi người cười òa lên.
Bài giảng về châm pháp của Chu Cẩm Uyên còn đơn giản hơn so với Vưu Tự Nhiên, anh cảm thấy khóa học này có rất nhiều học viên quốc tế, cứ dùng những từ ngữ hoa mỹ thì khi phiên dịch sẽ càng khó dịch chính xác.
Thế nhưng mọi người không hề ngần ngại, bởi vì Chu Cẩm Uyên đã trình diễn ngay kỹ thuật truyền cảm giác theo kinh mạch mà họ ngưỡng mộ bấy lâu nay, cảm giác kim châm của anh sẽ truyền theo đường kinh lạc đến thẳng ổ bệnh. Tất cả học viên tranh nhau tình nguyện lên sân khấu làm mẫu, so với văn bản khô khan khó tưởng tượng, cách này rõ ràng trực quan hơn rất nhiều.
“Mọi người còn câu hỏi gì nữa không?” Chu Cẩm Uyên hỏi sau phân đoạn thực hành.
Có người giơ tay, “Thầy Chu, thầy có thể hát không?”
Chu Cẩm Uyên: “…?”
Anh mỉm cười khó hiểu, “Sao lại có cả yêu cầu này nữa, muốn tôi ngâm nga bài 《 Tiểu Thanh Long 》 à?”
“Không phải, gần đây sếp tổng của Hertzfeld nhận phỏng vấn có nói, ban đầu cảm hứng sáng tác mà anh Kim nhận được chính là ở thời điểm thầy vừa hát vừa chữa bệnh.” Người nọ giải thích.
Công ty đó tuyên truyền theo từng giai đoạn, hoặc có thể chỉ là Tiểu Phỉ buột miệng nói ra, tóm lại Chu Cẩm Uyên quả thật không chú ý đến tin tức.
Những người Trung Quốc trong hội trường cũng ngạc nhiên, cái gì gọi là vừa hát vừa chữa bệnh!
“Anh nhắc đến kinh vần đúng không!” Chu Cẩm Uyên giải thích, “Lần đó tôi sử dụng Chúc do thuật với người bệnh thôi.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh, hóa ra nói “hát” là ý đó, các thầy thuốc Đạo giáo quả thật rất hay sử dụng Chúc do thuật.
“Cái này… Hát thì hát vậy.” Chu Cẩm Uyên không từ chối, anh gõ lên mặt bàn lấy nhịp rồi niệm kinh vần. Tuy âm điệu mộc mạc nhưng ngôn từ cổ xưa kỳ bí vẫn khiến những người có mặt chấn động. Giai điệu đúng là có chỗ khác, vậy mà mọi người vẫn cảm nhận được nó có tính chất đặc biệt tương tự như bài《 Tiểu Thanh Long 》. Hơn nữa người thật biểu diễn còn mang theo hiệu quả của Chúc do thuật, càng nghe càng dễ chìm đắm trong bầu không khí tôn giáo truyền thống Trung Hoa.
Chu Cẩm Uyên dừng niệm khoảng một lát mới nhận được tràng vỗ tay.
Một học viên nước ngoài đứng lên, bàn tay đỏ bừng vì vỗ quá phấn khích. Anh ta không am hiểu tôn giáo truyền thống Trung Hoa nhưng bài biểu diễn này càng gây rung động hơn cả tác phẩm《 Tiểu Thanh Long 》, có thể là vì chưa từng nghe thấy lần nào trong đời.
Phải rồi, tôn giáo bản địa này tên gì nhỉ? Thần linh tối cao của họ là ai?
“Thưa thầy, thực sự quá tuyệt diệu! Tôi càng nghe càng cảm thấy thầy bừng sáng, giống như… như…” Học viên nước ngoài ngập ngừng một lát mới tìm ra từ ngữ, “Dù sao thì cũng quá thần thánh! Thầy giống như một vị Phật sống vậy!”
Chu Cẩm Uyên: “Ngại quá, anh nói lại lần nữa được không???”
Lời tác giả:
Học viên: Thầy ơi thầy tuyệt quá, đúng là thiếu niên Phật hệ.
Chu Cẩm Uyên: Tôi xin lỗi??