Sự trở lại của Elena và những tiết lộ bất ngờ

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Sự trở lại của Elena và những tiết lộ bất ngờ

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi cuộc thi kết thúc là đến lễ trao giải. Vị giám khảo cười vang không ngớt lời, liên tục nhắc đi nhắc lại: “Tôi thấy các bạn thí sinh trường Y dược cổ truyền luôn giữ được sự bình tĩnh trong suốt cuộc thi. Dù xảy ra sự cố ngoài ý muốn, các bạn chẳng những không lo âu hay bàn tán ồn ào, trái lại chỉ lặng lẽ ngồi xuống. Hành động này khiến tôi nhớ đến một giảng viên của trường các bạn, đồng thời là chuyên gia thuộc Hiệp hội Y học cổ truyền chúng tôi, thầy Chu Cẩm Uyên, người mà chúng tôi gọi là một Đạo Y.”
Vị giám khảo này cũng là thành viên của Hiệp hội Y học cổ truyền, đương nhiên biết đến Chu Cẩm Uyên.
Các sinh viên hào hứng thừa nhận: “Đúng vậy ạ, thầy Chu là giáo viên môn tự chọn của chúng em. Ngày thường đến giờ nghỉ, thầy ấy cũng ngồi như thế. Chúng em học theo vì cảm thấy cách này khá hiệu quả trong việc điều chỉnh tâm trí.”
Đến lúc này, những người khác mới vỡ lẽ: hóa ra các sinh viên trường y dược cổ truyền ngồi thiền không phải do được nhà trường huấn luyện thống nhất, mà là vì cùng chọn học một môn tự chọn và bị ảnh hưởng bởi thầy giáo nên đã bắt chước theo.
Cuộc thi qua đi, trình độ châm cứu của sinh viên trường Đại học Y dược cổ truyền nhận được sự chú ý ở mức bình thường, nhưng riêng cách thức điều chỉnh tâm lý của họ lại được mọi người nhắc đi nhắc lại không ngừng.
[ Hôm nay đi thi châm cứu cấp tỉnh, bị cúp điện. Tất cả mọi người đều mắng cha mắng mẹ, căng thẳng vô cùng. Chỉ có người của trường Y dược cổ truyền… bắt đầu tu tiên. Lúc ấy tôi thật sự là ??? ]
[ Không hổ danh những người đăng ký học lớp của Chu Cẩm Uyên, tôi cũng muốn tu tiên. @Hiệu trưởng trường ơi, thầy cũng là người thuộc Hiệp hội Y học cổ truyền, tại sao thầy không nhanh nhạy như trường người ta mà mời thầy Chu về dạy chứ! ]
……
Trưa hôm đó, Chu Cẩm Uyên đang ngồi thiền nghỉ ngơi trong phòng khám Tiểu Thanh Long thì bị Dung Tế Tuyết lay nhẹ: “Anh ơi, có cuộc gọi video của Elena này.”
Chu Cẩm Uyên mở mắt, điều chỉnh tư thế một chút rồi mới thả chân xuống: “Ồ, Elena à, đưa cho anh.”
“Bác sĩ Chu!!!” Elena vừa thấy mặt Chu Cẩm Uyên xuất hiện trong video lập tức hét to. May mà Chu Cẩm Uyên mở loa ngoài, nếu dùng tai nghe có lẽ đã thủng màng nhĩ.
“Tôi sắp đi Trung Quốc rồi!!” Elena hô to. Tuy cô nàng đang mặc trang phục luyện tập nhưng mái tóc đen dài xõa tung, sắc mặt kích động khiến cô trông có vẻ hơi điên cuồng.
“Vậy, vậy sao?” Chu Cẩm Uyên kinh ngạc, “Là chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới mà cô nói lần trước à?”
“Đúng vậy! Tin tức sẽ được công bố sớm thôi, chúng ta sắp gặp lại rồi! Chuyến lưu diễn ở Trung Quốc sẽ kéo dài tròn một tháng, các địa điểm biểu diễn có cả Hải Châu.” Elena ôm máy tính hạnh phúc thông báo: “Tôi sẽ trở lại phòng khám Tiểu Thanh Long gặp anh, còn có bác sĩ Dung, cậu Dung, bác sĩ Quý, Thiệu Tĩnh Tĩnh…”
Chu Cẩm Uyên không ngờ rằng anh không thể đi nước B được, mà Elena đã quyết tâm gia nhập dàn diễn viên đi lưu diễn quốc tế. Anh cực kỳ vui mừng cho bệnh nhân của mình: “Chúng tôi nhất định sẽ đi xem cô biểu diễn. Buổi biểu diễn mở màn của cô ở nước B ổn chứ?”
Elena chưa kịp đáp thì cánh cửa phía sau cô chợt mở ra, một cô gái trẻ nói vọng vào: “Elena, có phóng viên lẻn vào nhà hát muốn tìm cô nhưng đã bị bảo vệ bắt được rồi. Giám đốc nhắc nhở cô nhớ cẩn thận chút nhé!”
“Được!” Elena đáp.
“Xem ra tôi không cần hỏi, chắc hẳn đã thành công lắm nhỉ.” Chu Cẩm Uyên cười nói.
Lúc này, Tiểu Liễu nhà bên cạnh chạy sang phòng khám tìm Thiệu Tĩnh Tĩnh chơi. Chu Cẩm Uyên thấy vậy, cúi người hỏi: “Tiểu Liễu, em lại đây xem ai này?”
“… Chị Elena?” Tiểu Liễu ngạc nhiên hô lớn, vội vàng ôm lấy laptop dí mặt vào màn hình: “Bao giờ chị trở lại Trung Quốc thế? Em nhớ chị lắm!”
“Tiểu Liễu?” Elena vẫy tay với cậu nhóc: “Hình như em lại lớn thêm một ít, trẻ con đúng là lớn từng ngày. Yên tâm, chị sắp quay lại Trung Quốc rồi, đến lúc đó nhớ đi xem chị múa nhé?”
Tiểu Liễu chớp mắt: “Thật không? Em chờ chị đấy!”
Chu Cẩm Uyên lại nói chuyện thêm vài câu nữa rồi mới tạm biệt. Anh nhìn Tiểu Liễu chợt nhớ ra: “Tại sao hôm nay em không đi học?”
“Hôm nay em bị đau bụng nên mẹ xin cho em nghỉ.” Tiểu Liễu nói: “Em đã uống thuốc rồi ạ.”
“Vậy sao.” Chu Cẩm Uyên bắt mạch thấy cậu nhóc quả thật đã khá hơn: “Thế em qua chơi với anh Tĩnh Tĩnh đi. Hơn 1 giờ rồi, anh phải đi dạy đây.”
Tiểu Liễu luôn biết Chu Cẩm Uyên là thầy giáo, lại còn là thầy giáo dạy đại học. Trong mắt cậu, giáo viên dạy tiểu học đã ghê gớm lắm rồi, huống chi là giáo viên trường đại học. Mẹ cậu ở nhà cũng luôn miệng khen anh bác sĩ không biết bao nhiêu lần.
“Anh ơi, em có thể đi theo xem anh dạy học được không?” Tiểu Liễu chờ mong hỏi.
“Đi dạy học có gì hay mà xem, em nghe cũng không hiểu gì đâu. Chi bằng ở nhà làm đề thi đi. Có muốn một bộ đề thi mới không, để anh cho?” Chu Cẩm Uyên cười.
Tiểu Liễu vừa nghe xong suýt nữa khóc òa lên.
“Ông chủ, đừng dọa thằng bé nữa.” Thiệu Tĩnh Tĩnh đau lòng chen ngang. Thật lòng thì cậu nhìn Tiểu Liễu cứ thấy hình ảnh của bản thân mình trong đó. Chẳng phải cậu ta cũng thường xuyên bất lực dưới ách thống trị đe dọa của ông chủ đó sao?
Chu Cẩm Uyên xoa mặt Tiểu Liễu: “Thôi được rồi, đi theo cũng được, nhưng anh dạy đến hai tiết lận. Trong lúc mọi người học bài, em không được làm ồn, có làm được không?”
“Được ạ!” Tiểu Liễu ra sức gật đầu.
……
Lại là một ngày đi học ở lớp Tiểu Thanh Long, nơi chen chúc toàn người.
Dưới ánh mắt chú ý của tất cả, Chu Cẩm Uyên bước vào lớp trước, Dung Tế Tuyết đi sau, trong lòng ôm theo một đứa nhỏ. Đứa bé hình như rất mệt nên đã nhắm mắt tựa vào vai cậu ngủ gật, nhưng một bàn tay vẫn vươn ra kéo áo Chu Cẩm Uyên. Anh cũng rất phối hợp đi thật chậm, ba người đi vào lớp dường như không quan tâm đến bất kỳ ai.
Toàn bộ sinh viên: “………………”
Đặc biệt là nhóm sinh viên nam thẳng thắn hoang mang tột độ. Ban đầu, mỗi lần họ lướt qua chủ đề “húp CP” của các sinh viên nữ trên diễn đàn trường, họ đều phải để lại một hàng dấu chấm hỏi, tỏ vẻ: “Mấy người không sợ trượt môn à?” Nhưng gần đây, hành động của thầy Chu khiến bọn họ cũng muốn theo gót các bạn nữ mà hô to: “Quá real…”
Chu Cẩm Uyên vẫn chưa chú ý đến bầu không khí kỳ lạ trong giảng đường. Tiểu Liễu hào hứng đòi đi theo nghe giảng, nhưng kết quả là do ngấm thuốc nên giữa đường đã mệt rã rời, cuối cùng đành dở khóc dở cười để Tiểu Tuyết bế vào lớp.
“Tiểu Liễu?” Chu Cẩm Uyên khẽ gọi một tiếng rồi chậm rãi gỡ tay cậu nhóc ra.
Tư thế này khiến anh và Dung Tế Tuyết đứng rất gần nhau. Dung Tế Tuyết ôm Tiểu Liễu ngủ say không biết trời đất, nhân tiện cúi đầu quan sát mặt Chu Cẩm Uyên. Biểu cảm của anh quá dịu dàng, dịu dàng đến mức Dung Tế Tuyết lại càng thích anh thêm một chút.
Trước kia tại sao không phát hiện ra nhỉ? Thế này có tính là bác sĩ lụt nghề không, kỹ năng quan sát hỏng cả rồi này?
“Khụ.” Chu Cẩm Uyên đứng thẳng lên, khẽ nói: “Em đặt Tiểu Liễu lên ghế đi.”
Dung Tế Tuyết đáp lời, đặt Tiểu Liễu lên chính chỗ ngồi của mình. Cậu nhóc ngủ quá say, không hề bị động tĩnh xung quanh đánh thức.
Lúc này, Chu Cẩm Uyên mới ngước lên nhìn các sinh viên, phát hiện tất cả đang nhìn mình đầy kỳ lạ: “Chuyện gì thế?”
“Thầy ơi… Đứa bé đó, là gì của hai người vậy ạ…”
“Nhìn qua giống một nhà ba người lắm!” Một người khác mau mồm mau miệng nói thêm.
Dung Tế Tuyết nghe xong cảm xúc trong lòng rất phức tạp, vội liếc Chu Cẩm Uyên một cái: “Ôi, chắc anh ấy cũng không hiểu đâu.”
Chu Cẩm Uyên lại nghĩ thầm, hóa ra ở phương diện này, các sinh viên quan sát tốt hơn mình nhiều quá. Anh thản nhiên nói: “Con nhà hàng xóm, hôm nay được nghỉ học nên tôi dẫn theo chơi. Không sao đâu, mọi người đừng để tâm đến thằng bé. Chúng ta vào lớp thôi.”
Tiểu Liễu ngủ thẳng đến lúc chuông hết tiết vang lên. Có lẽ nhờ bản năng của học sinh nên nghe tiếng chuông, cậu lập tức choàng tỉnh. Vừa mở mắt, cậu nhóc đã trông thấy vài anh chị mang khuôn mặt hiền từ nhìn ngó mình chằm chằm, sợ đến mức nấc một tiếng: “Hức…”
“Bạn nhỏ, em tên gì?”
“Liễu Tiểu Liễu.” Tiểu Liễu ngồi thẳng dậy nhìn xung quanh. Thấy Chu Cẩm Uyên vẫn ở trên bục giảng, cậu mới hơi yên tâm.
“Tên nghe đáng yêu quá.” Mấy sinh viên vây quanh trêu đùa cậu nhóc. Họ đều là con một, bắt gặp đứa bé xinh xắn dễ thương liền không nhịn được muốn tới chơi cùng: “Em là con trai hàng xóm nhà thầy Chu sao? Có muốn chị châm cho một châm không?”
Tiểu Liễu đột nhiên bị dọa, hoảng sợ nhìn bọn họ: “Không muốn!!” Tại sao làm hàng xóm nhà bác sĩ Chu lại phải chích kim?!
“Thật sự không muốn à? Chị đây vừa đoạt giải thi châm cứu cấp tỉnh về đấy!”
“Ha ha, em đừng nghe chị kia nói bậy.” Có người khác an ủi Tiểu Liễu: “Lại đây, để anh cho chơi trò chơi.”
Tiểu Liễu nhận điện thoại vui vẻ bấm mở ứng dụng trò chơi.
“Các cậu nhìn xem, đây là lý do vì sao Mạnh mẫu chuyển nhà ba lần đấy. Một đứa bé lớn bằng này, còn là hàng xóm mà cũng bị ảnh hưởng muốn đi nghe giảng y học cổ truyền. Sau này không chừng nó sẽ được thầy Chu thu vào tông môn, trở thành sư đệ của chúng ta!” Sinh viên Giáp xoa đầu Tiểu Liễu cảm thán.
“Hừ, tưởng tượng đến cảnh một em bé dễ thương thế này ngày sau cũng phải học đến mức trọc đầu thì thương không chịu nổi.”
“Nói linh tinh gì đấy, đệ tử của thầy Chu làm sao mà trọc được.”
“Em không học y đâu,” Tiểu Liễu nghe bọn họ thảo luận cũng không ngẩng đầu lên mà nói, “Nghe anh Tĩnh Tĩnh nói học sinh của bác sĩ Chu bị hành hạ thảm lắm, cho nên em mới muốn đi xem.”
Các sinh viên: “………………”
Một lúc lâu sau, cả bọn mới lấy lại được giọng nói: “Vừa rồi có phải chúng ta bị một đứa học sinh tiểu học chế giễu không?!”
“Muốn khóc quá…”
“Người tên Tĩnh Tĩnh đó là ai vậy? Tuy chưa từng nghe qua nhưng hẳn cũng là hầu cận của ma quỷ rồi!”
Ngàn vạn không ngờ mình lại bị một thằng nhóc bâng quơ chế giễu đến rát mặt, sinh viên Giáp không cam lòng nói: “Thật ra bọn này vẫn ổn mà! Thầy Chu đâu có hành hạ gì, nghiêm khắc dạy dỗ cũng vì muốn tốt cho học sinh thôi.”
“Đúng vậy, đúng vậy, bạn nhỏ ơi, em chắc chắn mình không có hứng thú gì với ngành y học cổ truyền à? Điều kiện tốt như vậy đừng để lãng phí.”
“Phải đấy, không phải giá nhà ở đường Vân Hà cứ tăng chóng mặt đó sao? Em còn ở ngay cạnh nhà bác sĩ Chu, may mắn biết bao nhiêu!”
“Em chỉ thích đánh đàn thôi, sau này muốn đánh đàn!” Tiểu Liễu tiếp tục chơi game, cười toe toét nói.
Sinh viên Giáp tiếp tục dụ dỗ: “Học âm nhạc à? Âm nhạc cũng tốt, nhưng ngành nghệ thuật ở Hải Châu chúng ta không thịnh lắm. Vẫn là câu cũ, điều kiện không tốt bằng học y. Em xem nếu học y thì bên cạnh có ngay thầy dạy rồi. Học âm nhạc tìm đâu ra một ông thầy tâm huyết giỏi giang như thầy Chu chứ? Trừ phi em rời nhà đến Hạ Đô hoặc thành phố khác… Có nỡ xa bố mẹ không nào?”
Tiểu Liễu dẩu môi: “Không cần, thầy của em cũng lợi hại lắm, lợi hại y như bác sĩ Chu ấy.”
Sinh viên Ất chọc chọc khuôn mặt nhỏ: “Ha ha, thật không? Anh lại thấy thầy của bọn anh lợi hại hơn cơ.”
“Bác sĩ Chu khen thầy em lợi hại lắm! Các phóng viên cũng nói như vậy!” Tiểu Liễu lập tức không phục.
Mọi người nghe xong phát hiện ngay ra điểm không đúng. Ở đâu còn có cả phóng viên nữa? “Rốt cuộc thầy em là ai?”
Tiểu Liễu: “Thầy Kim, tên là Kim Xước Tiên.”
Các sinh viên: “…”
… Mẹ nó, bị học sinh tiểu học vả mặt đến hai lần.
“Mọi người đang nói chuyện gì thế?” Chu Cẩm Uyên cũng đi xuống bục giảng: “Xem hào hứng phấn chấn chưa kìa.”
Hào hứng phấn chấn… Thôi được rồi, chúng ta cứ hào hứng phấn chấn đi.
Sinh viên Giáp buồn bực: “Thầy ơi, thầy đưa đại một đứa nhóc đến lớp cũng là học trò của Kim Xước Tiên cơ ạ.”
“Chúng em còn khuyên thằng bé học y nữa chứ, nói ở đây chắc không có thầy giỏi… Đụ má, muốn đội quần quá.”
Chu Cẩm Uyên nhìn Tiểu Liễu đột nhiên nở nụ cười vi diệu: “Chuyện này trách ai được? Video Tiểu Liễu đàn bài《 Tiểu Thanh Long 》vẫn còn trên mạng kìa, ai cũng chia sẻ lại hết, các bạn chưa xem qua à?”
Những tiếng hô “đù má”, “ra là vậy” lập tức nhao nhao vang lên bên tai.
Chu Cẩm Uyên cảm thán: “Vậy mới nói, dù là ai rồi cũng có ngày bị quần chúng lãng quên thôi!”
……
……
Đối với những người đam mê bộ môn múa ba lê ở Trung Quốc, năm nay quả là một năm rất vui.
Lần đầu tiên trong lịch sử, vũ đoàn ba lê nhà hát thành phố L của nước B đã mang theo một trong số những vở kịch kinh điển nhất của họ là 《 Thiên thần lặng thinh》 đến Trung Quốc biểu diễn. Vũ đoàn này đã được nước B công nhận là có trình độ múa ba lê hàng đầu, với lịch sử thành lập hơn một trăm năm. Rất nhiều kiệt tác nghệ thuật được công diễn lần đầu tại nhà hát lớn thành phố L, nơi này cũng sản sinh ra rất nhiều nghệ sĩ múa nổi tiếng thế giới, có sức ảnh hưởng vô cùng rộng lớn.
Đặc biệt đáng chú ý hơn, nữ diễn viên chính của đội nghệ sĩ biểu diễn lần này là Elena, diễn viên chính trẻ tuổi nhất của vũ đoàn. Cô sẽ hợp tác với nghệ sĩ múa solo hàng đầu Marvin, cả hai đều trưởng thành từ trường đào tạo múa trực thuộc nhà hát.
Nếu so sánh công tâm, độ nổi tiếng và số giải thưởng của Elena còn nhiều hơn Marvin một bậc. Tác phẩm này cũng thử thách kỹ thuật và bản lĩnh của diễn viên nữ hơn, với nhiều đoạn vũ đạo rất kinh điển.
Không cần đi sang nước B xa xôi mà vẫn có thể được xem trực tiếp vở múa ba lê kinh điển của nhà hát lớn thành phố L là một may mắn đến nhường nào. Từ khi tin tức được công bố, lập tức có vô số lời dò hỏi về thời gian mở bán vé được gọi về công ty chịu trách nhiệm bán vé biểu diễn. Có điều, thời gian đầu, sự xôn xao này chỉ quanh quẩn trong cộng đồng yêu nhạc kịch ba lê nói riêng. Khoảng cách quá xa xôi nên tin tức của bọn họ không quá nhanh nhạy. Có người thậm chí còn hỏi: “Không phải Elena bị thương đã giải nghệ rồi sao? Cô ấy trở lại vũ đoàn từ bao giờ?” Nếu không phải tin tức viết rất rõ ràng, thông tin diễn viên cũng chính xác thì họ đã cho rằng mình hiểu lầm.
Chỉ đến khi nhiều người cùng đi kiểm tra các trang web nước ngoài thì mới biết, sự kiện Elena trở lại sân khấu cũng từng gây ra tiếng vang đáng kể ở nước B trong thời gian dài. Sau khi thông báo vở diễn mùa mới được công bố, rất nhiều người nước B đều hoài nghi không rõ Elena có thể đảm nhiệm vai chính hay không. Trước đó, cô đã bị tai nạn nghiêm trọng đến mức phải giã từ sự nghiệp, tin tức vẫn còn rõ ràng trước mắt đây mà.
Thẳng đến khi Elena biểu diễn xuất sắc hoàn hảo suốt cả vở diễn, toàn bộ khán giả và truyền thông mới thật sự chấn động. Giới truyền thông thành phố L đã dành rất nhiều thời gian và từ ngữ có cánh để ca ngợi diễn xuất của cô, bởi vì sau thời gian dài vắng mặt vì tai nạn, cô dường như tái sinh trở lại, những điệu nhảy cũng mang đầy linh hồn và nội tâm, lay động trái tim khán giả.
Do quy định nghiêm ngặt của vũ đoàn cấm các diễn viên nhận phỏng vấn trong thời gian biểu diễn, truyền thông lập tức phát huy sức tưởng tượng, dựng lên những câu chuyện bên lề hoàn toàn hợp lý.
Chất lượng ảnh chụp sân khấu rất tốt, rất mang cảm giác kể chuyện. Quần chúng nhân dân cũng thích nghe chuyện lâm li bi đát nên mấy câu chuyện bịa đặt kia cực kỳ được yêu thích, tuy nội dung ảo ma đến gần như hoang tưởng. Có truyền thông nói Elena trở về là nhờ sức mạnh của tình yêu, cũng có người cho rằng cô đạt được bước đột phá thông qua thiền định. Chứng cứ kèm theo là một bức ảnh chụp lén trong xe ô tô của cô có bày một bức tượng thần nho nhỏ, nhưng trong thời gian ngắn bọn họ không tìm hiểu được đó là thần linh thuộc tôn giáo nào.
Nhà hát lớn thành phố L rất nổi tiếng ở nước B. Có lẽ không phải ai cũng đi xem múa ba lê, nhưng nếu nhắc đến khái niệm diễn viên chính của vũ đoàn thì mọi người vẫn có kiến thức căn bản. Huống hồ trước đó, cả thông tin Elena phá kỷ lục tuổi tác lẫn tin cô gặp tai nạn giao thông đều được cả nước chú ý, ai nấy đều khắc sâu ấn tượng với vẻ đẹp của cô gái ấy.
Không ai ngờ rằng mình vẫn có thể nhận được tin tức tiếp theo về cô. Thiên tài ngã khỏi thần đàn luôn khiến người tiếc thương nhưng không hiếm thấy. Những người gặp chấn thương, tai nạn hoặc đủ loại hoàn cảnh khác mà phải chấm dứt sự nghiệp thì quá nhiều, cuối cùng đều chìm vào quên lãng. Nhưng người có thể vực dậy quay trở lại thì chỉ có một phần ngàn, thậm chí là một phần vạn trong số đó.
Bởi vậy, người dân nước B cảm thấy gắn bó với câu chuyện hơn người Trung Quốc nhiều, cũng càng dễ khơi gợi lòng xúc động hơn —— Bất kể nguyên nhân là gì, chuyện Elena trở lại sân khấu vẫn là sự thật.
Giới truyền thông nhạy bén nhận ra rằng tin tức này có tiềm năng khai thác rất sâu. Đáng tiếc, sau khi họ liên hệ với vũ đoàn và sắp có được cơ hội phỏng vấn chính thức diễn viên chính thì… Elena đã chuẩn bị đi Trung Quốc biểu diễn.
Dĩ nhiên bọn họ không định buông tha. Hơn nữa, chuyến lưu diễn sắp tới cũng là một buổi biểu diễn danh giá, thế nên vài hãng truyền thông được đầu tư mạnh còn phái cả phóng viên của mình đi theo đoàn sang Trung Quốc.
Câu chuyện truy đuổi này trái lại khiến giới truyền thông trong và ngoài nước cùng tò mò, không hiểu tại sao một chuyến lưu diễn lại có thể thu hút sự chú ý của các đồng nghiệp nước ngoài đến thế. Sau khi tìm hiểu, họ cũng tranh thủ đưa tin ghi nhận những chuyện hào hứng xung quanh chuyến lưu diễn của đoàn ba lê nổi tiếng đến từ nước B.
Giới truyền thông đăng lại loạt ảnh sân khấu mang tính nghệ thuật cực cao của Elena, nhận được nhiều lời khen và sự ngưỡng mộ của cư dân mạng: “Diễn viên chính trong ảnh quá xinh đẹp, bối cảnh sân khấu cũng hoành tráng và tuyệt vời.”
Hơn nữa, bản tin chỉ đề cập ngắn gọn diễn viên này từng bị thương phải giã từ sân khấu, sau đó nhờ tình yêu hay tu hành gì đó, tóm lại là trở về một cách đầy kỳ tích, đặc biệt còn cố gắng dốc lòng hơn xưa. Chẳng trách cả giới truyền thông lẫn khán giả nước ngoài yêu thích cô đến mức theo chân sang tận Trung Quốc.
Chỉ riêng nhờ vẻ ngoài của cô thôi mà có vài người còn nói với nhau: “Nếu có cơ hội thì mua vé đi xem thử đi, dù sao người xem ba lê ở Trung Quốc cũng không nhiều lắm.”
Những người hâm mộ ba lê trong nước thì trợn mắt khinh thường: “Sự kiện vũ đoàn nổi tiếng nước ngoài đến lưu diễn là cơ hội ngàn năm có một, fan khắp mọi nơi gom lại cũng đủ cướp sạch vé rồi được chưa!”
Từng thành phố góp mặt trong chuyến lưu diễn lần lượt được công bố. Hầu hết đều là thành phố lớn, nhưng địa điểm mở màn lại có phần kỳ lạ: thành phố Hải Châu. Hải Châu vừa không phải thành phố của nghệ thuật, vừa không phải trung tâm kinh tế văn hóa nổi bật, điều này thật sự khiến người ta khó hiểu.
Đúng vào lúc này, một cư dân mạng không có tiếng tăm gì đột ngột chia sẻ tin tức kèm theo dòng chú thích:
“Ồ, cô diễn viên chính này trông quen quá! Hình như là cô bé thường xuyên ra quảng trường nhảy cùng mẹ tôi và mấy bà bạn hồi mấy tháng trước! Càng nhìn càng thấy giống, hơn nữa tôi cũng ở Hải Châu, không thể nào nhỉ…”
Một fan ba lê bật cười trả lời lại: [ Bạn ơi, có phải bạn nhìn người nước ngoài nào trông cũng na ná nhau không? Bạn có biết cô ấy là ai không? Lại còn nhảy quảng trường với mẹ bạn? Ở Hải Châu thì làm sao, cô ấy chỉ là diễn viên chính, không có quyền quyết định địa điểm. Năng lực liên tưởng đừng phong phú như vậy mà. ]