Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Hội Thao: Chu Cẩm Uyên Bị Khiêng, Học Trò 'Tu Tiên'
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoa Dược dường như rất chú trọng đến sự kiện hội thao của trường, trước ngày tổ chức, lãnh đạo khoa còn mở cuộc họp động viên. Đến Dung Tế Tuyết cũng không có thời gian về phòng khám Tiểu Thanh Long giúp việc, mà bận rộn tập Thái Cực quyền cùng bạn bè. Hơn nữa, ngoài môn phối hợp tập thể, cậu còn bị cử đi thi chạy đường dài vì có thể lực tốt.
Thiệu Tĩnh Tĩnh không rõ chuyện nên hỏi: “Mấy ngày nay không gặp Dung thần, bộ bận đi phóng độc à?”
Chu Cẩm Uyên nghe vậy im lặng liếc cậu ta.
Thiệu Tĩnh Tĩnh lập tức sửa: “… Bận đi chế thuốc à?”
“Ở trường sắp tổ chức hội thao, cho nên ngày mai tôi cũng không phải đi dạy.” Chu Cẩm Uyên lười mắng, “Có thêm một ngày ngồi ở phòng khám.”
“Ông chủ cũng là giảng viên của trường mà, không phải đi tham gia hoạt động tập thể sao?” Thiệu Tĩnh Tĩnh hỏi, nói thật lòng với gương mặt đó, nếu không phải anh quá nổi tiếng thì hòa mình vào đám sinh viên hay học sinh trung học cũng chẳng có vẻ gì là lạc lõng.
Chu Cẩm Uyên buồn cười giải thích: “Tôi chỉ là giảng viên thỉnh giảng, đi làm gì, ở nhà vẫn còn luận văn chưa chấm xong kìa.” Anh đang nhắc đến luận văn của các học giả nước ngoài. “Chắc chiều mai đến lúc trao giải tôi mới ghé qua được, tiện thể cổ vũ cho Tiểu Tuyết… à không, cho các sinh viên luôn.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh kinh ngạc cảm thán: “Anh vẫn chưa thật sự tham gia hoạt động nào ở trường đúng không, cổ vũ thì phải đến lúc người ta đang thi đấu chứ. Tôi nghĩ nếu anh mà xuất hiện, chắc chắn Dung thần sẽ hừng hực khí thế cho xem.”
Dung Sấu Vân ngồi một bên cũng chen lời: “Nhưng có mấy câu Thiệu Tĩnh Tĩnh nói vẫn đúng, A Cẩm chưa bao giờ tham gia hoạt động ở trường, hồi đi học chỉ đến lớp cho có lệ rồi về thôi!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh ngớ người: “Cho có lệ?”
Quý Hoãn cũng thò đầu qua: “Đúng rồi, như chúng ta học cấp hai cấp ba không nói, qua năm năm học đại học tốt nghiệp ra cũng hai mấy tuổi rồi. Riêng ông chủ mới hai mươi hai mà đã có kinh nghiệm ngồi khám mấy năm.”
“Nó nhảy lớp liên tục mà, thời gian rảnh toàn dùng để tích lũy kinh nghiệm lâm sàng hoặc nghiên cứu y học. Đệ không biết đâu, hồi học cấp ba nhà nó còn làm việc với nhà trường để không cần đến trường thường xuyên. Mỗi lần đi học là từ thầy giáo đến học sinh đều xếp hàng chờ bắt mạch, cho nên ta hoài nghi nó chẳng biết tình thầy trò là gì.”
Dung Sấu Vân tuy bình thường sống như người qua đường nhưng tốt xấu gì cũng là bạn thân từ nhỏ với Chu Cẩm Uyên, nhớ lại quá khứ mà cực kỳ thổn thức.
Chu Cẩm Uyên nêu ý kiến: “Ta biết, bây giờ làm thầy rồi, các sinh viên đều cực kỳ yêu quý ta.”
“Cũng phải thôi… Từ nhỏ đến lớn các giáo viên cũng cực kỳ yêu quý đệ còn gì!” Dung Sấu Vân châm chọc, “Thầy giáo gặp đệ còn ăn nói vô cùng khách khí. Ở Doanh Châu nhà nó rất có tiếng tăm.
“Hơn nữa từ mấy năm trước nó đã chuyên tâm rèn luyện kỹ năng bắt mạch rồi. Có một lần nó không đến trường hai tháng, mãi đến thi cuối kỳ mới thấy mặt, giám thị coi thi là giáo viên khoa khác. Nó làm bài xong liền bắt đầu trò chuyện với giám thị, cuối cùng hai người dọn ghế cho nó ngồi trên bục giảng bắt mạch luôn! Các thầy còn quạt gió rót nước cho nữa chứ!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh nghe mà tròn mắt há mồm, đứa học dốt như cậu ta trước giờ luôn sợ giáo viên như sợ cọp, làm sao có thể tưởng tượng ra một người… ngang ngược đến thế trước mặt giáo viên được.
Quý Hoãn nghe ra vài ý khác: “Bác sĩ Dung kể cứ như tận mắt chứng kiến vậy nhỉ? Tuy hai người là bạn thân từ nhỏ nhưng huynh trưởng lớn hơn bác sĩ Chu mấy tuổi cơ mà.”
Dung Sấu Vân: “… Ôi, ta mới nói xong thây, nó nhảy lớp liên tục, nhảy một hồi chẳng phải nhảy đến lớp ta luôn sao.”
Nhắc đến anh ta lại thấy ngượng, vốn trong số ba người anh ta lớn tuổi nhất, kết quả Chu Cẩm Uyên vẫn luôn khiêu chiến cái uy làm huynh trưởng của mình, đến khi đối phương nhảy vào học cùng lớp thì hình tượng huynh trưởng cứ thế tan tành.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Phụt… Hóa ra hai người từng học cùng lớp, đừng nói ông chủ tốt nghiệp sớm hơn huynh trưởng nữa nha?”
Dung Sấu Vân bĩu môi: “Ta hơi hối hận vì kể chuyện rồi đấy.”
Quý Hoãn bừng tỉnh: “A, hình như tôi hiểu tại sao bác sĩ Dung nhìn thấu hồng trần, bỏ đi tu hành rồi.”
Dung Sấu Vân: “…”
Dung Sấu Vân: “Đang nói chuyện của A Cẩm cơ mà! Quả thật nó không có cuộc sống học đường bình thường như những người khác, mấy thứ như hội thao chắc cũng chưa tham gia bao giờ. Hoạt động cần thể lực lớn nhất chắc là lần chào cờ nọ, nó phải khiêng hiệu trưởng bị bệnh cấp tính đi cấp cứu.”
Mọi người cười ha ha, lại xúi giục Chu Cẩm Uyên: “Ông chủ bây giờ đã làm việc ở trường học, chi bằng nhân cơ hội này mà trải nghiệm luôn đi. Cứ suốt ngày trách Dung thần không tham gia hoạt động tập thể, không hòa đồng với các bạn cơ mà. Tuổi còn trẻ đừng giam mình trong phòng khám bệnh hoặc đọc luận văn mãi như thế.”
Chu Cẩm Uyên rầm rì: “… Không đi.”
“Ông chủ nói thật đi, trong cuộc đời anh liệu có thể xây dựng mối quan hệ lâu dài nào khác ngoài quan hệ giữa thầy thuốc và bệnh nhân không?” Thiệu Tĩnh Tĩnh hỏi rất thâm, “Chẳng trách đến tuổi này mà vẫn chưa có người yêu.”
Dung Sấu Vân nghe xong ôm bụng cười phá lên: “Ha ha ha ha ha ha ha!! Trước khi tu hành, ta đã bảo đệ rồi!”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên điên cuồng phản công: “Còn đệ chẳng trách không thể thành cao tăng! Rõ ràng là không có căn cơ gì!”
Dung Sấu Vân xông lên ẩu đả với Chu Cẩm Uyên, Quý Hoãn và Thiệu Tĩnh Tĩnh khuyên can không được, còn bị vạ lây, đành hợp sức đẩy Chu Cẩm Uyên ra cửa: “Ông chủ, chỉ còn hai bệnh nhân thôi, chúng tôi sẽ châm cứu thay cho, mau lên trường chơi đi!!”
……
Thế là Chu Cẩm Uyên bị cả đám lùa đến trường Đại học Y Dược Cổ Truyền. Anh bỏ lỡ mất thời điểm náo nhiệt nhất, buổi sáng làm lễ khai mạc, các sinh viên đã mặc đủ loại trang phục lên sân khấu, mang đến một màn trình diễn vui nhộn.
“Hôm nay thầy Chu cũng tới à? Đúng lúc lắm, bên kia đang có hội thao của giảng viên, cùng qua đó nhé?” Một thầy giáo vừa làm trọng tài xong, trông thấy Chu Cẩm Uyên cũng muốn kéo anh đi cùng.
Đại đa số các giảng viên đều đảm nhiệm vị trí trọng tài, giữ trật tự và phụ trách công tác y tế trong suốt hội thao, nhưng cũng dành ra một khoảng thời gian nhỏ để tham gia hoạt động giải trí, mọi người tự do tham gia không tính thành tích thắng thua.
“Hả? Không được, ha ha ha, tôi chỉ đến xem… học sinh lớp mình thôi.” Chu Cẩm Uyên cười gượng gạo.
“Ừ đúng, nhưng cậu cũng không lớn hơn các em ấy là bao, qua chơi cho vui đi. Phải rồi, đang có thi chạy đường dài bên sân thể dục, chắc có học sinh lớp cậu đăng ký đó.” Giảng viên kia nhắc nhở.
Không biết đang thi cự ly bao nhiêu, hình như Tiểu Tuyết đăng ký thi 5000 mét thì phải… Chu Cẩm Uyên suy nghĩ một lát, nói lời cảm ơn rồi đi về phía sân thể dục.
Lúc này trên sân thể dục đang cực kỳ náo nhiệt, trùng hợp thế nào lại là cuộc thi chạy 5000 mét. Ở hai vòng cuối Dung Tế Tuyết nằm trong nhóm dẫn đầu, các bạn học bên dưới hò reo cổ vũ đến lạc cả giọng.
Cho dù là Chu Cẩm Uyên cũng rất khó nhìn thấy dáng vẻ Dung Tế Tuyết như thế này. Thời tiết đã sớm chuyển lạnh mà họ vẫn mặc đồ thể dục ngắn, Dung Tế Tuyết ướt đẫm mồ hôi, trán ướt nhẹp, tóc mái cũng ướt sũng, vuốt ngược ra sau đầu. Khuôn mặt tuấn tú, sắc sảo không còn vẻ lạnh nhạt thường ngày, cũng không còn vẻ tươi cười chỉ dành riêng cho Chu Cẩm Uyên mà xa cách với mọi người như thường lệ, thay vào đó là sự nhiệt huyết, đáp lại bạn bè. Tiếng la hét càng trở nên nhiệt liệt cứ như chỉ cổ động viên của cậu là đông đảo và nhiệt tình nhất.
Đến giai đoạn bứt tốc, Dung Tế Tuyết điều chỉnh hơi thở, sải bước lao về đích. Hình như cậu thấy mấy sinh viên lớp Tiểu Thanh Long đứng bên rìa đường đua đang tỏ vẻ rất khoa trương, nói gì đó, nhưng đến thời khắc này ai cũng hò hét rất lớn, không thể nghe rõ được.
Nhưng dường như Dung Tế Tuyết có giác quan thứ sáu, cậu liếc nhìn vạch đích thì thấy bên cạnh trọng tài có thêm một người quen thuộc. Anh thản nhiên đứng đó, hai tay đút túi quần, khuôn mặt mang vẻ tò mò và phấn khích trước khung cảnh náo nhiệt xung quanh.
Dung Tế Tuyết hoàn toàn không ngờ Chu Cẩm Uyên sẽ xuất hiện, vô hình trung khiến vạch đích như có thêm vài phần hấp dẫn. Tuy không đến mức hừng hực khí thế như Thiệu Tĩnh Tĩnh nói, nhưng quả thật ở giây phút này Dung Tế Tuyết không biết lấy đâu ra sức lực mà tăng tốc thêm lần nữa. Vốn bên cạnh còn có hai ba sinh viên khoa khác đang chạy với tốc độ ngang nhau, chỉ vài giây sau đã bị cậu bỏ xa một đoạn.
Trong nháy mắt Dung Tế Tuyết chạm vạch đích, tiếng la hét và hoan hô đạt đến đỉnh điểm.
Chu Cẩm Uyên cũng không kìm lòng được mà vỗ tay cười: “Tiểu Tuyết ——”
Lời nói còn chưa dứt, Dung Tế Tuyết chạy về đích xong vẫn không dừng bước mà dang rộng hai tay ôm lấy anh, khiêng anh lên rồi chạy tiếp!
Chu Cẩm Uyên cảm thấy trời đất như quay cuồng, sau đó lại là một làn sóng la hét chói tai khác.
Dung Tế Tuyết ôm Chu Cẩm Uyên chạy thêm một đoạn dài như thể cướp được vàng. Tất cả các sinh viên có mặt đều háo hức xem náo nhiệt, có người còn huýt sáo. Đã ai được chứng kiến Dung thần khiêng người lên chạy bao giờ chưa, cái này còn khó gặp hơn cảnh Dung thần cười.
Đến giảng viên làm trọng tài cũng cười không ngớt, nói không ngờ Dung Tế Tuyết cũng có thời điểm hưng phấn như vậy, chắc giải nhất cuộc thi này phải có ý nghĩa lắm.
“Này này! Đệ cẩn thận một chút chứ!” Chu Cẩm Uyên tóm lấy Dung Tế Tuyết, từ góc độ của anh có thể thấy Dung Tế Tuyết đang cười, dường như cũng bị bầu không khí náo nhiệt lây sang.
Trạng thái vận động mạnh khiến Dung Tế Tuyết kích động hơn hẳn ngày thường, vừa rồi cậu gần như đã vô thức khiêng Chu Cẩm Uyên lên chạy mất. Bây giờ mới chịu buông anh xuống, cậu chạy nhiều vòng thật ra cũng rất mệt. Hai người cùng ngã nhào xuống bãi cỏ, tư thế đang ôm vì ngã xuống đất mà phải tách ra.
Dung Tế Tuyết thở hổn hển nhưng vẫn không nhịn nổi, xoay người, chống tay xuống bãi cỏ, khẽ chạm vào vai Chu Cẩm Uyên: “Sao anh lại tới đây?” Trên mặt cậu vẫn mang ý cười không thể kiềm chế, niềm vui bất ngờ khiến đôi mắt rực rỡ hẳn lên.
Hơn nữa vừa rồi cảm giác ôm Chu Cẩm Uyên chạy cũng thật tuyệt, động tác này cho phép cậu giải tỏa hết những cảm xúc đang dồn nén trong lòng.
“Anh chỉ đến xem thử thôi.” Chu Cẩm Uyên cảm thấy Tiểu Tuyết như thế này cũng rất mới lạ, có lẽ vì trước giờ anh luôn bỏ lỡ. Từ sau sự kiện “Lương Nguyệt Xưng phỏng đoán”, Chu Cẩm Uyên luôn vô thức quan sát Dung Tế Tuyết và thấy đệ ấy rất thú vị: “Hội thao của trường đệ cũng vui lắm.”
Dung Tế Tuyết lập tức nhận ra: “Huynh chưa tham gia bao giờ đúng không.”
“Đúng vậy…” Chu Cẩm Uyên dứt lời chợt trông thấy một nhóm học sinh đuổi theo đến đây: “Ủa bọn họ định làm gì thế? Có phải muốn công kênh đệ ấy lên không?”
Chưa ăn thịt lợn cũng nhìn qua lợn chạy, Chu Cẩm Uyên cảm thấy mình sẽ không đoán sai. Anh vừa cười vừa bò dậy: “Anh cũng phải khiêng chung với họ mới được, ai bảo đệ dám khiêng anh!”
Ai ngờ những sinh viên đó lao đến, nhìn thấy Dung Tế Tuyết đã khôi phục vẻ trầm tĩnh ngồi trên bãi cỏ, nhìn một lúc cũng không dám động thủ bèn xoay người khiêng Chu Cẩm Uyên đang đứng chống nạnh cạnh đó lên.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Làm gì vậy! Tại sao lại khiêng tôi, người đạt giải nhất ở bên kia mà!”
Không còn cách nào khác, chạy đến nơi mới phát hiện ra không ai dám động thủ, cũng không dám công kênh Dung thần lên trời luôn!
“Thầy… thầy là huynh trưởng của người về nhất, cũng như nhau thôi!” Không biết là ai hô lên.
Chu Cẩm Uyên gào thét: “Nhưng có phải huynh đệ ruột đâu!!”
Bọn họ làm gì thèm để ý, nâng lên hạ xuống thêm mấy lần mới chịu buông tha.
Chu Cẩm Uyên bây giờ trông đã khá tả tơi, sau một hồi trừng mắt nhìn, anh nở nụ cười.
Các bạn học vốn đang thấp thỏm cũng cười theo: “Ha ha ha ha ha!”
Chu Cẩm Uyên vừa cười vừa nói: “Trí nhớ của thầy tốt lắm, đã nhớ kỹ từng người rồi, ha ha ha ha!”
Mọi người: “…”
Mẹ kiếp.
Bọn họ nhìn nhau mấy giây rồi ồn ào bỏ chạy tán loạn.
“… Để em đưa anh qua bên kia xem.” Dung Tế Tuyết nắm tay Chu Cẩm Uyên đưa đến chỗ các giảng viên đang chơi trò chơi vận động để xem náo nhiệt.
Chu Cẩm Uyên được Dung Tế Tuyết nắm tay thành quen, nhưng hôm nay lại có cảm giác hơi khác lạ, ngoại trừ tâm trạng thấp thỏm ra, có lẽ còn có chút trải nghiệm thú vị của tuổi học trò. Anh vừa tò mò vừa bối rối, cũng không định nói cho Dung Tế Tuyết những gì mình đã hiểu. Anh học song song cả y học và Đạo giáo, không bị ngoại vật ảnh hưởng, cho nên đôi khi trong lòng cũng không tồn tại lo lắng, chỉ mải theo đuổi những gì mình tin tưởng.
Chu Cẩm Uyên chen chúc giữa đám đông sinh viên xem các giảng viên thi đấu. Mỗi khi có ai mắc lỗi, cả đám cùng cười to, khiến anh như được trải nghiệm cảm giác làm học sinh trong trường.
Dung Tế Tuyết thì thầm vào tai Chu Cẩm Uyên: “Trước kia mỗi lần anh tới lớp em, các thầy cô đều đối xử với anh khác hẳn, cho nên cả khối ai cũng sợ anh.”
“Hả? Anh còn tưởng bị đệ dọa chứ, đệ luôn không cho phép bạn học nói chuyện với anh mà.” Chu Cẩm Uyên thuận miệng nói.
Dung Tế Tuyết: “Khụ.”
Chu Cẩm Uyên cười: “Bây giờ cũng y hệt, lại còn nặng hơn cơ.”
Dung Tế Tuyết nghe mà xấu hổ, đúng lúc này các thầy cô đang thi đấu trò hai người ba chân, có một đội vấp ngã xuống thảm xốp khiến các học sinh kinh ngạc hô to. Khi sự ồn ào qua đi, Dung Tế Tuyết đột ngột gác cằm lên vai Chu Cẩm Uyên, thì thầm nói: “Đúng là em không muốn người khác nói chuyện với anh đấy… Trừ phi người đó bị bệnh.”
Chu Cẩm Uyên bị trêu bật cười, sau đó mới cảm nhận trọng lượng trên vai mình. Chất giọng của Dung Tế Tuyết như mang theo nhiệt độ, hun cho vành tai anh đỏ bừng.
Mà dáng vẻ tương phản cực độ của Dung Tế Tuyết cũng vô cùng đáng yêu.
Chu Cẩm Uyên nhịn không được vươn tay véo má đệ ấy: “Ha ha, đệ cũng biết cách nói đấy.”
……
……
Hội thao kết thúc, Chu Cẩm Uyên giữ lời hứa cộng điểm cho những người đạt thành tích cao.
Chuyện chưa dừng lại ở đó, cuộc sống đại học đâu chỉ có một hai cuộc thi là xong, mới nghỉ ngơi được một chút thì cuộc thi châm cứu cấp tỉnh dành cho sinh viên lại sắp diễn ra. Tuy cuộc thi này không liên quan đến cuộc thi châm cứu nội bộ trong trường trước đó, nhưng dựa theo lệ cũ, các vị trí dự thi luôn ưu tiên đề cử sinh viên thể hiện xuất sắc trong cuộc thi của trường, dù sao cũng là bộ mặt đại diện cho cả trường.
Chu Cẩm Uyên được các sinh viên thông báo về cuộc thi, anh ước tính thời gian: “Có ai trong lớp chúng ta tham gia không? Thời gian này không trùng với lịch học, nhưng có cần xin nghỉ để chuẩn bị cho cuộc thi không?”
Vài cánh tay lập tức giơ lên, về cơ bản chính là toàn bộ những sinh viên sẽ đại diện trường đi thi đấu.
Không phải các sinh viên này nhờ đăng ký học lớp của Chu Cẩm Uyên mà đoạt giải hoặc giành được tư cách đi thi, hầu hết kiến thức của họ đều đến từ thời gian tích lũy trên ghế nhà trường. Chỉ là đại đa số người học giỏi dù đăng ký lớp thành công hay không đều sẽ đến nghe Chu Cẩm Uyên giảng bài, ai cũng biết đó là những kiến thức quý giá. Thế cho nên nhìn qua hầu như tất cả họ đều tập trung ở lớp Tiểu Thanh Long.
“Thầy ơi, em không định xin nghỉ nhưng muốn hỏi thầy có thể bổ sung thêm chút kiến thức không ạ! Thầy đã tham gia các cuộc thi thế này bao giờ chưa?”
Bài giảng của Chu Cẩm Uyên chứa đựng rất nhiều thông tin giá trị, cũng thường xuyên đề cập đến kinh nghiệm lâm sàng, chỉ là không biết có cả kinh nghiệm dự thi hay không.
“À…” Chu Cẩm Uyên lộ ra chút do dự, “Các cuộc thi kỹ năng thế này phần lớn chỉ là áp dụng và phát huy các kiến thức đã học thôi, còn kinh nghiệm dự thi của tôi à… Không giấu gì các bạn, tôi đúng là có tham gia, nhưng toàn đi làm giám khảo…”
Mọi người: “…………”
Lời này như xát muối vào tim các sinh viên, người là cao thủ thực sự sẽ trực tiếp nhảy cóc qua giai đoạn dự thi mà lên thẳng làm giám khảo luôn.
“Nói vậy tức là tôi cũng không có kinh nghiệm thi đấu gì để chia sẻ cho các bạn cả.” Chu Cẩm Uyên nói xong liền đổi giọng: “Nhưng mà có vài chuyện thầy giáo vẫn làm được.”
Các sinh viên lập tức vui mừng: “Ồ?”
Chu Cẩm Uyên: “Thầy sẽ vẽ cho mỗi người một tấm bùa kèm niệm chú chúc phúc…”
Mọi người: “………………”
……
Tuy nói không phải ai trong lớp Tiểu Thanh Long cũng được Chu Cẩm Uyên tự tay đào tạo, nhưng bởi vì phong cách cá nhân của anh quá độc đáo nên dù họ chỉ học môn tự chọn cũng bị ảnh hưởng phong cách tương tự.
Nếu muốn phân biệt học sinh lớp Tiểu Thanh Long là chuyện rất đơn giản, ví dụ như sau khi cuộc thi bắt đầu, các sinh viên ưu tú cùng với giảng viên hướng dẫn họ đều tề tựu lại một chỗ, mọi người liên tục ngấm ngầm nhấn mạnh về tố chất tâm lý cho thí sinh.
Trường Đại học Y Dược Cổ Truyền Hải Châu không chỉ nổi tiếng toàn tỉnh mà còn toàn quốc về trình độ đào tạo rất cao, nhiều lần đoạt giải quán quân ở nhiều hạng mục. Giảng viên các đội khác đều nói trình độ của họ có lẽ chỉ bằng với sinh viên trường Y Dược Hải Châu là cùng, nếu muốn may mắn đoạt giải quán quân, trừ phi đối phương có tâm lý yếu và mất bình tĩnh thì mới đến lượt chúng ta. Năm ngoái cũng từng xảy ra tình huống như vậy, cuối cùng bị trường khác ăn may giành chiến thắng đấy.
Nhưng cũng có khi nhờ nguyên nhân này mà thí sinh trường Y Dược Hải Châu lại được rèn luyện sức mạnh tinh thần cũng nên…
Sau đó, trong lúc thi đấu chợt xảy ra tình huống mất điện.
Ban tổ chức tuyên bố tạm dừng cuộc thi khiến mọi người hoang mang lo lắng. Vốn dĩ mọi thứ đang theo đà tiến triển thì đột ngột bị cắt ngang, có ai mà không bực mình cho được. Người ta hay nói một tiếng trống là thêm dũng khí, hai tiếng trống tinh thần suy sút, ba tiếng trống dũng khí khô kiệt đấy.
Hơn nữa vì mất điện mà không khí trong hội trường cũng rất ngột ngạt, mọi người càng thêm bực bội, không ngừng xúm xít oán trách.
Trong số đó chỉ thấy một đội sinh viên mặc đồng phục trường Y Dược Cổ Truyền đột nhiên im lặng ngồi xuống, khoanh chân…
Vẻ điềm tĩnh và tự chủ của họ nổi bật giữa đám đông ồn ào, cảm tưởng như xung quanh có cả mây trắng lượn lờ.
Hội đồng giám khảo ôm bụng cười, giảng viên hướng dẫn các đội khác thì tuyệt vọng: “Không so được không so được, không hổ là ngôi trường có danh tiếng lâu đời, người ta rèn luyện sức mạnh tâm lý bằng cách 'tu tiên' luôn kìa!”