Chương 88

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Leia
Có lẽ lúc này đầu óc Dung Sấu Vân mới hoạt động được, anh ta hét lên: “Mẹ kiếp, sao mày có thể thích anh mày được! Anh, anh chỉ nhờ nó chăm sóc mày thôi mà, cả A Cẩm nữa…”
Chính anh ta cũng bối rối không biết nên đổ lỗi cho ai, liền giận dữ gầm lên: “Chờ đấy, để anh đánh gãy chân mày trước đã!” Nghĩ tới nghĩ lui, đánh thằng em mình là dễ nhất.
Dung Sấu Vân xoay người vớ lấy một chiếc ghế xếp nhưng bị Chu Cẩm Uyên ôm chặt: “Lão Dung, nghe tao nói đã! Chuyện này tao cũng định nói với mày đây!” Quan trọng là nói chuyện tử tế, không phải nói chuyện bằng ghế xếp.
Dung Sấu Vân phát điên lên: “Không được! Tao không chấp nhận! Mẹ kiếp, mẹ kiếp! Rốt cuộc là xảy ra từ lúc nào!”
Rõ ràng ngay trước mắt, vậy mà anh ta không hề phát hiện ra.
Dung Tế Tuyết nhìn mà lòng cậu lạnh buốt, đã đến mức này anh cậu vẫn cố bao che khiến cậu càng thêm tuyệt vọng. Không muốn tiếp tục nghe nữa, cậu vội quay người bỏ đi.
“Đừng có nói nhảm nữa! Lúc mày xuất gia làm hòa thượng có quan tâm đến Tiểu Tuyết không, em ấy thích ai không liên quan gì đến mày!” Chu Cẩm Uyên đang bận giữ chặt Dung Sấu Vân nên không phát hiện ra hành động của Tiểu Tuyết. Anh kéo tai Dung trọc hét to: “Hơn nữa tao cũng thích em ấy, mày giỏi thì đánh gãy chân tao luôn đi.”
Dung Sấu Vân suýt điếc đến nơi, mặt mày đờ đẫn, buông tay ra.
Đánh gãy chân? Gãy rồi chẳng phải chính anh ta lại phải lo nối lại sao.
Mọi thứ quá hỗn loạn, không biết hôm nay còn chuyện gì xảy ra nữa đây. Chu Cẩm Uyên quay đầu đột nhiên không thấy Dung Tế Tuyết đâu nữa, chỉ còn Thiệu Tĩnh Tĩnh và Quý Hoãn đứng bên cạnh mắt tròn xoe nhìn, tức khắc càng thêm hoảng hốt.
“Tiểu, Tiểu Tuyết đâu?” Chu Cẩm Uyên buông Dung Sấu Vân ra, cau mày hỏi.
Thiệu Tĩnh Tĩnh chỉ tay ra ngoài: “Đi từ nãy rồi…” Vừa rồi cậu ta vốn định ngăn lại, nhưng thấy Dung thần liếc mắt một cái lại không dám làm gì nữa.
Quý Hoãn nuốt khan, ngơ ngẩn: “À thì, có phải Dung thần… nhầm, có phải bà chủ hiểu lầm gì rồi phải không?”
Dung Sấu Vân vừa nghe “bà chủ” lại càng muốn chết hơn: “Quý Hoãn, anh đừng có nói bậy bạ!”
Chu Cẩm Uyên lập tức gọi điện thoại cho Dung Tế Tuyết, tắt máy, quả thật là vô cùng bất đắc dĩ.
Chuyện đã đến nước này, anh dự định giải thích rõ ràng cho Dung Tế Tuyết hiểu, nhưng khổ nỗi cậu đang không có tâm trạng tốt lại còn hiểu lầm đủ thứ, đành bỏ cuộc. Tiếp theo bị Dung Sấu Vân xông vào phá đám, cuối cùng cậu cũng bỏ đi mất. Ý định của Chu Cẩm Uyên hoàn toàn trái ngược với những gì Dung Tế Tuyết hiểu, anh rất xấu hổ nhưng cũng đã cố gắng hết sức để nói ra rồi.
“Tôi đi tìm Tiểu Tuyết đây.” Chu Cẩm Uyên nghĩ một hồi vẫn cảm thấy không ổn, Tiểu Tuyết sẽ không làm chuyện gì dại dột, nhưng hiện giờ tinh thần cậu đang rất tệ, lỡ xảy ra chuyện gì không may thì sao.
“Khoan đã!” Dung Sấu Vân gọi anh lại nhưng không tìm ra được lý do gì để nói, những lời mắng mỏ của Chu Cẩm Uyên trước đó đã khiến anh ta nghẹn lời.
Chu Cẩm Uyên nói một cách nghiêm túc: “Mày gặp Tiểu Tuyết thì đừng mắng đừng đánh em ấy. Lúc mày xuất gia, Tiểu Tuyết đã ngăn cản mày, mày có nghe không? Huống hồ chuyện này là do tao gây ra.”
Dù đã thay đổi cách nói nhưng về cơ bản vẫn là một ý xoáy sâu vào điểm yếu của Dung Sấu Vân, anh ta hoàn toàn xìu xuống: “… Chúng mày nghiêm túc à?”
Bạn thân và em trai ruột của mình yêu nhau, tuy anh ta vốn dĩ không phải một người anh đúng mực nhưng nhất thời vẫn chưa thể chấp nhận nổi sự thật. Đặc biệt hai người kia trước giờ luôn đáng tin cậy càng khiến anh ta hoài nghi về cuộc đời hơn, cảm thấy mình thật vô lý.
“Tao đã bao giờ làm chuyện gì không nghiêm túc chưa?” Chu Cẩm Uyên sai Thiệu Tĩnh Tĩnh không xếp số khám cho anh nữa rồi chạy ra ngoài hỏi hàng xóm xem Dung Tế Tuyết đã đi hướng nào, sau đó cắm đầu cắm cổ đi tìm.
Thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng Dung Tế Tuyết đâu, Chu Cẩm Uyên gọi điện cho sinh viên trong khoa để xác nhận chiều nay không có tiết học, lại nhờ họ nếu thấy Dung Tế Tuyết thì báo cho anh một tiếng. Anh lên cả những nơi như núi Hương Lộc để tìm, khi trở về, sinh viên cũng nói hôm nay Tiểu Tuyết không đi học.
Trong khoảng thời gian đó, điện thoại của Dung Tế Tuyết luôn không liên lạc được.
Chu Cẩm Uyên đi hỏi thăm khắp nơi, tìm một vòng lớn đến khi trời tối sầm, gọi điện về cho Dung Sấu Vân cũng không tìm được tung tích của cậu: “… Đừng nói em ấy mua vé máy bay về Doanh Châu rồi chứ?”
Dung Sấu Vân: “Mẹ, khó nói lắm. Bộ mày định đuổi theo về tận Doanh Châu à?”
“Để tao xem rốt cuộc em ấy có về Doanh Châu không đã.” Chu Cẩm Uyên cảm thấy không biết phải tìm từ đâu, đành gọi cho Khúc Quan Phượng: “Cậu có thể kiểm tra giúp tôi xem hôm nay Dung Tế Tuyết có mua vé máy bay về Doanh Châu… Không, đi bất cứ nơi nào khác không.”
“Chờ tôi một lát.” Khúc Quan Phượng đang dự họp nghe vậy lập tức tạm dừng, phái người đi kiểm tra ngay: “Không có, tôi đã kiểm tra luôn các phương tiện giao thông khác rồi, có lẽ cậu ta chưa rời khỏi Hải Châu đâu. Có chuyện gì thế?”
“Không có gì, chúng tôi có chút chuyện hiểu lầm nhỏ, tôi sợ em ấy bỏ về nhà rồi…” Chu Cẩm Uyên đang nói thì đột nhiên nhớ ra: “Thôi không nói nữa, tôi còn một nơi cần tìm nữa, cảm ơn cậu nhé.”
Chu Cẩm Uyên không đợi Khúc Quan Phượng trả lời đã cúp máy, sau đó chạy ngay về nhà —— Nhà của bọn họ ở Hải Châu.
Anh tìm ở khắp nơi nhưng chưa từng đặt chân về nhà, dưới chân đèn thường là nơi tối nhất. Anh chỉ đơn giản nghĩ rằng nếu Dung Tế Tuyết muốn né tránh họ thì hẳn sẽ không về nhà, nhưng bây giờ khi nhắc đến nhà, đến Doanh Châu, anh mới nhớ ra nơi mà Tiểu Tuyết thích nhất ở Hải Châu có lẽ chính là căn nhà của hai người họ.
Từ lúc dọn về đây Dung Tế Tuyết đã một tay lo liệu hết việc nhà, trồng dược liệu ở ban công, sắp xếp đồ đạc gọn gàng, đến mức Dung Tế Tuyết ban đầu vào ở nhờ cũng cảm thấy đó là nhà mình rồi. So với ở Doanh Châu, nơi này càng giống thế giới riêng của hai người họ hơn.
Chu Cẩm Uyên ôm hy vọng trở về nhà, bên trong tối đen, anh không biết Tiểu Tuyết có ở đó không, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng cậu chắc chắn ở nhà.
Chu Cẩm Uyên thử gọi một tiếng: “Tiểu Tuyết?”
Rầm.
Có tiếng thứ gì đó rơi xuống đất.
Chu Cẩm Uyên bật công tắc đèn lên thì thấy Dung Tế Tuyết nằm trên ghế sô pha, thứ vừa rơi xuống đất là chiếc chăn.
Dung Tế Tuyết nghe tiếng, vịn lưng ghế ngồi dậy: “Anh…”
“Em ở đây à, thế mà anh tìm em suốt.” Chu Cẩm Uyên thở phào nhẹ nhõm bước đến, rất muốn nhanh chóng giải tỏa hiểu lầm với cậu.
Dung Tế Tuyết nhíu mày nhẹ, tay xoa trán, sắc mặt dường như hơi mơ màng.
Chu Cẩm Uyên đi đến gần mới thấy có điều không đúng, nhìn kỹ, sắc mặt anh càng thay đổi, một tay sờ mặt cậu, một tay giữ cổ tay: “Mắt em làm sao thế? Bây giờ có thấy đau đầu không?”
Dung Tế Tuyết chớp mắt, đôi mắt đẹp vốn sắc bén giờ đã mất đi tiêu cự: “Em mới ngủ thiếp đi một lúc, tỉnh dậy thì thấy đau đầu, hơn nữa…”
Hơn nữa cậu không nhìn thấy gì cả.
Vừa rồi Chu Cẩm Uyên cũng nhận ra điều này, anh vội chiếu đèn pin vào mắt Dung Tế Tuyết, cả hai mắt đều không phản ứng với ánh sáng, đồng tử cũng không phản chiếu thứ gì! Thế nhưng nhìn từ bên ngoài, cả hai mắt không có gì bất thường, Dung Tế Tuyết nói mình chỉ bị đau đầu.
“Bạo manh…” Chu Cẩm Uyên lầm bầm, tay vẫn đặt lên cổ tay bắt mạch Dung Tế Tuyết. Anh giận đến mức không nhịn được đưa tay đánh cậu một cái: “Em chạy trốn làm gì! Chạy trốn làm gì! Trốn vào góc tự liếm vết thương à? Giờ thì hay rồi đó, khí gan bị ứ trệ, thành người mù luôn rồi!”
Gan tích trữ máu, điều tiết gân cốt và thông với mắt. Khí gan thông qua mắt, nếu gan khỏe mạnh thì người ta mới nhìn thấy màu sắc. Gan cũng liên quan mật thiết đến cảm xúc, điều tiết sự lưu thông khí huyết. Tiểu Tuyết thương tâm quá độ dẫn đến khí gan ứ trệ, lan ngược lên mắt, gây ứ huyết và tắc nghẽn kinh mạch, do đó đột nhiên mù lòa. Tình trạng này gọi là Bạo manh.
Dung Tế Tuyết: “…”
Cậu cố trốn tránh nhưng vì không nhìn thấy gì nên vẫn lãnh đủ một cái, mặt cũng bị Chu Cẩm Uyên đánh một cái như đánh trẻ con. Tâm trạng vốn đang rất rầu rĩ, hiện tại cậu chỉ cảm thấy vừa buồn cười vừa bất lực.
Lúc nói chuyện với Chu Cẩm Uyên tầm nhìn vốn đã hơi mờ, nhưng vì cậu đang buồn nên không để ý lắm, ai ngờ về nhà ngủ một giấc, tỉnh dậy lại không nhìn thấy gì nữa. Đầu óc đang mơ màng, thậm chí còn chưa thoát khỏi nỗi buồn vì tỏ tình không thành công, kết quả Chu Cẩm Uyên còn đánh làm cậu thấy cực kỳ bất đắc dĩ. Dựa vào trí nhớ, cậu lấy một tay ấn Chu Cẩm Uyên xuống: “… Anh, chẳng lẽ em thất tình cũng không được phép buồn một chút sao? Đầu em đau lắm, anh đừng đánh em nữa, được không?”
Giọng điệu thậm chí hơi mang ý cười, hai mắt cậu không nhìn thấy Chu Cẩm Uyên, chỉ biết nghe giọng để phân biệt phương hướng.
Chu Cẩm Uyên nhìn mà vừa đau lòng vừa buồn cười: “Tại sao lại không được đánh? Anh phải đánh đến khi nào em khỏe lại thì thôi. Thế này chẳng phải là mù vô ích rồi sao!”
Dung Tế Tuyết: “??” Cậu không hiểu Chu Cẩm Uyên có ý gì, mù vô ích là gì, công sức bỏ ra đều vô ích hết?
“Em nghe lén mà không nghe cho đầy đủ, thật ra anh chỉ nói với Thiệu Tĩnh Tĩnh là muốn tạo bất ngờ lớn cho em thôi.” Chu Cẩm Uyên giải thích: “Anh muốn thú thật là anh thích em, thế mà em lại chạy mất.”
Dung Tế Tuyết: “………………”
Hóa ra đúng là mù vô ích thật.
Dung Tế Tuyết nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, hai mắt mở to nhưng không có tiêu cự, cậu hoang mang hỏi: “Nhưng… Làm sao mà…”
“Anh không hiểu rốt cuộc em nghĩ gì mà một chút tự tin cũng không có, thế mà dám chê trách anh trai em nữa?” Chu Cẩm Uyên vốn dĩ rất xấu hổ, nhưng lúc này Dung Tế Tuyết không nhìn thấy khiến anh thả lỏng hơn rất nhiều, càng nói càng thấy nhẹ nhõm, còn lấy cả khí thế của thầy Chu ra để nói.
Dung Tế Tuyết ngây người vài giây, sau đó nhanh chóng phản ứng lại. Cậu hơi rướn người, ôm lấy tay Chu Cẩm Uyên: “Anh, anh mau châm cứu cho em đi…”
Chu Cẩm Uyên hơi né người sang một bên, vớ lấy cây chổi bên cạnh, nhét vào tay Dung Tế Tuyết: “Em tập chống gậy vài ngày đi!”
“Anh…” Dung Tế Tuyết làm ra vẻ yếu ớt.
“Thôi khỏi giả vờ đi, cũng đừng diễn trò nữa. Còn dám hù dọa anh nữa.” Chu Cẩm Uyên nói.
Dung Tế Tuyết: “…”
Cửa bị gõ vang lên, Dung Sấu Vân đứng bên ngoài kêu to: “A Cẩm, mày về nhà chưa?”
Sắc mặt Dung Tế Tuyết hơi biến đổi.
“Không sao đâu.” Chu Cẩm Uyên ấn vai cậu một cái rồi đi ra mở cửa.
Ánh mắt Dung Sấu Vân hơi né tránh, thấy Dung Tế Tuyết cũng ở nhà, anh ta càng mất tự nhiên hơn, không biết phải đối mặt thế nào. Anh ta đành dùng ánh mắt dò hỏi Chu Cẩm Uyên xem rốt cuộc hai người đã nói chuyện rõ ràng chưa.
Chu Cẩm Uyên gật đầu, xoay người đi đến bên Dung Tế Tuyết: “Mày về đúng lúc lắm, chúng ta cùng đưa Tiểu Tuyết đi bệnh viện thôi.”
“Sao thế, có bệnh nhân nào cần cấp cứu à?” Dung Sấu Vân khó hiểu hỏi.
“Không phải……” Chu Cẩm Uyên đỡ Dung Tế Tuyết dậy.
Đến đây, Dung Sấu Vân cũng nhận ra điều không ổn, Dung Tế Tuyết bước đi chậm chạp như dò đường cùng ánh mắt vô thần… Anh ta kinh ngạc thốt lên, vội vàng tiến đến đỡ tay Dung Tế Tuyết và bắt mạch, đồng thời nhìn vào mắt cậu: “Em bị mù rồi sao?!”
Chu Cẩm Uyên: “Ừ, trốn trong nhà khóc suốt buổi trưa, mù luôn rồi.”
Dung Sấu Vân kinh hãi: “Tiểu Tuyết khóc đến mù mắt sao?”
“?” Dung Tế Tuyết nói: “… Em không có khóc.”
Chu Cẩm Uyên nghi ngờ: “Không khóc thật à?”
Dung Tế Tuyết không có cách nào phủ nhận, mới chần chừ khoảng hai giây thì đã nghe tiếng Chu Cẩm Uyên thở dài.
Dung Tế Tuyết: “…” Đúng là có rơi vài giọt nước mắt, nhưng cái kiểu “khóc suốt buổi trưa” này thì quá đáng rồi đấy được không??
Dung Sấu Vân vốn không biết phải đối mặt với em trai mình như thế nào, hiện tại lại bị biến cố bất ngờ này làm cho bối rối, Dung Tế Tuyết không khóc nhưng anh ta lại rất muốn khóc: “Thằng nhóc ngốc này! Em cứ như vậy thì anh biết ăn nói với ông nội thế nào đây, anh chỉ không đồng ý chuyện của hai đứa thôi mà, có đáng để khóc đến mức này sao?”
Dung Tế Tuyết: “?? Em không…” Dừng lại đi, càng nói càng đi xa quá rồi.
Dung Sấu Vân đau khổ nói: “Anh biết mình không làm tròn trách nhiệm của một người anh, không có tư cách ra lệnh cho em, nhưng em đừng hận anh chứ! Bây giờ anh biết mình sai rồi, em muốn ở bên A Cẩm thì cứ ở đi, đừng làm chuyện dại dột tự mình hại mình nữa!!”
Dung Tế Tuyết: “………………”
Dung Tế Tuyết duỗi tay định túm Dung Sấu Vân nhưng bị anh ta nhanh nhẹn né tránh: “A Cẩm nói đúng, chúng ta mau đi bệnh viện làm kiểm tra thôi, xem thử có bệnh gì chưa phát hiện ra không.”
Dung Sấu Vân thậm chí hơi mừng thầm vì chưa bao giờ có uy của một người anh cả như lúc này, cuối cùng cũng có cơ hội trải nghiệm… Xem như là một thu hoạch ngoài ý muốn.
Dung Tế Tuyết nghĩ đến chuyện vui ngày hôm nay, hơn nữa sức khỏe cũng có vấn đề nên tạm thời buông tha cho Dung Sấu Vân.
……
“Nào, đi chậm thôi.” Chu Cẩm Uyên đỡ Dung Tế Tuyết xuống xe, tiến vào khoa Cấp cứu của bệnh viện số 3.
Dung Sấu Vân lững thững theo sau, bịt mũi nhìn cảnh tượng Dung Tế Tuyết cứ như muốn dính chặt lấy Chu Cẩm Uyên, cảm thấy thằng em trai của mình đúng là hết thuốc chữa… Hơn nữa cùng lắm chỉ là mù tạm thời, để Chu Cẩm Uyên châm cho mấy châm chẳng phải là tốt rồi sao, làm gì mà cứ như bị bệnh nan y sắp chết đến nơi thế này?
Bởi vì ngày thường hai anh em cũng khá thân thiết, lúc này Dung Tế Tuyết còn bị bệnh nên sau khi vào khu cấp cứu, không một ai tỏ thái độ khoa trương như Dung Sấu Vân.
“Đại thần, có chuyện gì thế?” Lúc này trong phòng cấp cứu không có quá nhiều người, bác sĩ trực ban trông thấy họ lập tức hỏi han, bắt gặp đôi mắt Dung Tế Tuyết không giống ngày thường, vô thần và không có tiêu cự.
“Chiều nay ngủ dậy tự dưng bị mất thị lực, có triệu chứng đau đầu, miệng khô, tôi chẩn đoán là bạo manh. Đáy mắt không có gì bất thường, không phản ứng với ánh sáng, tôi mang em ấy tới bệnh viện kiểm tra cho chắc chắn.” Chu Cẩm Uyên đáp, anh cũng dự định châm cứu và sắc thuốc ngay tại bệnh viện cho tiện.
“Được rồi, vậy kiểm tra xem có xuất huyết võng mạc quanh gai thị không, kiểm tra cả tim, phổi, thận luôn…” Bác sĩ trực ban nói: “Chắc là viêm dây thần kinh thị giác cấp tính rồi nhỉ, trước khi mất thị lực có gặp tình trạng mắt mờ không?”
Trong lòng anh ta thấy mừng thầm vì hiếm khi có cơ hội thảo luận bệnh tình với đại thần, tuy hai bên học chương trình khác nhau nhưng xét ra vẫn có điểm chung. Hơn nữa mai kia đi khoe với người khác là mình từng chẩn bệnh với đại thần Chu thì oai biết chừng nào.
Chu Cẩm Uyên gật đầu, bạo manh quả thật tương ứng với bệnh viêm dây thần kinh thị giác.
Dung Tế Tuyết đáp: “Có một lần mắt mờ, nhưng không đau.”
Nếu là người khác, đột nhiên bị mất thị giác có lẽ đã hoảng loạn đến phát điên rồi, chỉ có người nhà này là xem như không có gì, lại còn thản nhiên tham gia vào việc thảo luận nữa chứ.
Sau khi trò chuyện với bác sĩ trực ban, Chu Cẩm Uyên bảo Dung Sấu Vân đưa Dung Tế Tuyết đi kiểm tra, còn mình thì rẽ sang phòng thuốc của khoa Y học cổ truyền để bốc thuốc. Mấy dược sĩ trực phòng thuốc hơi bất ngờ vì hôm nay đại thần Chu tự tay đi sắc thuốc, nghe nói em trai bị bệnh mới hiểu ra.
Chu Cẩm Uyên kê các vị sài hồ, đào nhân, xuyên khung, trạch lan, sinh địa hoàng cùng vài loại thuốc khác giúp làm dịu gan, giải ứ huyết và lưu thông máu. Chờ Dung Tế Tuyết làm kiểm tra xong, anh cũng bắt tay vào châm cứu, lấy các huyệt Tình Minh, Ti Trúc Không, Can Du, Thái Trung, Quang Minh, vừa bổ vừa tiết, giữ châm khoảng nửa giờ, cứ mười phút có thể châm lại một lần.
Đây không phải lần đầu tiên Chu Cẩm Uyên chữa trị cho người bị bạo manh, bởi vậy ra tay rất có tính toán, hơn nữa để đảm bảo, anh còn sắc thêm thuốc. Anh châm cứu ngay tại phòng cấp cứu, các bác sĩ điều dưỡng trong khoa rảnh rỗi đều chạy tới vây xem, muốn chứng kiến tận mắt hiệu quả điều trị chớp nhoáng trứ danh của đại thần.
Châm xong, Chu Cẩm Uyên hỏi Dung Tế Tuyết: “Mắt em sáng hơn một chút rồi chứ?”
Dung Tế Tuyết ngồi trên giường bệnh, cậu chớp mắt rồi do dự đáp: “… Không có.”
Nhân viên y tế đứng bên cạnh lập tức xúm lại xì xầm: “Kỳ lạ quá, nghe người bên khoa Y học cổ truyền nói đại thần Chu chữa khỏi bệnh trong một hai liều thuốc là chuyện không hiếm, đôi khi chỉ cần một liều là người bệnh đã khỏi luôn. Châm cứu càng tinh diệu hơn, lấy huyệt ít nhưng hiệu quả nhiều, nghĩ lại mà xem, người ta châm được cho bệnh nhân liệt chân đứng dậy múa ba lê cơ mà.
Thế mà hôm nay châm xong một đợt lại không có chút cải thiện nào, thật sự quá khó hiểu, đại thần mở miệng hỏi cũng không nhận được đáp án mong muốn. Bệnh nhân này còn là em trai của đại thần, không thể có chuyện thao tác sai hoặc bệnh nhân cố ý giấu giếm được.”
Chu Cẩm Uyên cũng sửng sốt: “Không một chút nào ư?”
Anh huơ huơ tay trước mắt Dung Tế Tuyết: “Cũng không nhìn thấy tay anh luôn sao?”
“Không, nhưng đầu em không đau nữa.” Dung Tế Tuyết thành thật đáp.
Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì cũng có hiệu quả điều trị rồi này.
Chỉ riêng Chu Cẩm Uyên là không nói gì, thủ pháp châm của anh có tính kích thích khá mạnh, với phán đoán và kinh nghiệm của mình, sau một lần châm, kiểu gì bệnh nhân cũng phải có chút phản ứng với ánh sáng mới đúng. Kết quả kiểm tra cũng đã có rồi, không thấy vấn đề gì nghiêm trọng cả.
“Thôi được, em uống thuốc trước đi, ngày mai tiếp tục châm cứu.” Thuốc cũng vừa vặn sắc xong, Chu Cẩm Uyên bưng ra cho Dung Tế Tuyết uống.
Các nhân viên y tế không thấy còn gì hay để hóng nữa thì lục tục giải tán, chỉ có mình Dung Sấu Vân ở lại quan sát.
Dung Tế Tuyết uống một ngụm thuốc, lập tức nhíu mày.
“Đắng à?” Chu Cẩm Uyên an ủi: “Em cố uống hết một hơi đi.”
Dung Tế Tuyết ngồi trên giường bệnh nghiêng đầu cọ vào ngực Chu Cẩm Uyên mấy cái, tỏ vẻ không mấy tình nguyện.
“Ngoan.” Chu Cẩm Uyên nói: “Để anh giúp em bịt mũi.”
Dung Sấu Vân: “Ọe…”
Dung Tế Tuyết: “…”
Dung Sấu Vân không nhịn được phải dạy dỗ: “Thôi được rồi, vừa phải thôi, thuốc này có đắng thật không, một người học dược, một đứa học y mà lại không biết ư? Đây là nơi công cộng đấy!”
Anh ta càng mắng càng hăng say, chỉ thiếu nước quơ chân múa tay cho đủ bộ.
Chu Cẩm Uyên lẳng lặng chỉ vào anh ta tỏ ý cảnh cáo: “Mày bớt ra vẻ lại đi.”
Dung Tế Tuyết bình tĩnh nói: “Em nhìn ra được anh đang lợi dụng cơ hội để lên mặt rồi đấy.” Lại còn lố lăng muốn chết nữa.
“Thằng nhóc ngốc này nói linh tinh gì thế, em đang mù mà.” Dung Sấu Vân oán trách, lại nhấn mạnh thêm vài từ: “Làm sao ‘nhìn’ ra được.”
Dung Tế Tuyết: “…………”