Chương 95: Ánh sáng trở về - Kết thúc chính văn

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 95: Ánh sáng trở về - Kết thúc chính văn

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 95.
Edit: Leia
Xin chữ ký cho bố mẹ xong, Chu Cẩm Uyên vui vẻ trở lại chỗ ngồi, tiếp tục thưởng thức buổi biểu diễn.
Để tránh việc người dân xung quanh tụ tập chen chúc, các ngôi sao vốn đang đợi ngoài cửa chuẩn bị lên sân khấu đã được chủ nhiệm Hà mời vào văn phòng ngồi. Một người trong số họ, Chu An – một nam ca sĩ trung niên có họ hàng xa với Chu Cẩm Uyên, nay đã chuyển sang làm quản lý nghệ sĩ – được chủ nhiệm Hà hướng dẫn, từ cửa sau đi ra để tìm anh. Nhưng bất ngờ thay, Chu An lại liếc mắt nhìn thấy Lương Nguyệt Xưng trước. Ông ta vội xuýt xoa một tiếng rồi hỏi thẳng: “Chào cậu, mạo muội hỏi cậu có hứng thú đóng phim không?”
Chu Cẩm Uyên quay đầu nhìn, ha ha, hẳn là Lương Nguyệt Xưng đã quá quen với cảnh tượng này rồi.
Những người này không hề quen biết Lương Nguyệt Xưng. Dù họ được cậu ta thuê thật, nhưng khi ký hợp đồng chỉ làm việc với cấp dưới.
Lương Nguyệt Xưng lãnh đạm liếc nhìn, đáp gọn: “Không có hứng thú.”
Chu An tiếc hận, muốn khuyên lần nữa: “Tôi sẽ cho cậu đãi ngộ rất hậu hĩnh…”
Lương Nguyệt Xưng: “Tôi là người mời các vị đến đây hôm nay.”
Câu nói này của cậu ta lập tức chấm dứt mọi ý đồ của Chu An.
Ông ta ngẩn người, nếu Lương Nguyệt Xưng chính là người bỏ tiền thuê thì hiển nhiên lời mời gọi của mình không còn chút hấp dẫn nào. Thậm chí, ông ta còn rất muốn cất lời ca ngợi vị kim chủ này thêm một tràng.
Hà chủ nhiệm gật đầu phụ họa: “Đúng là do cậu Lương đây sắp xếp, nhưng tôi không biết cậu ấy lại mời các vị đến đây...”
“Ngại quá, tôi không biết.” Chu An bắt đầu vắt óc suy nghĩ lời khen.
“Được rồi, ông muốn tìm cậu ấy cơ mà?” Lương Nguyệt Xưng mất kiên nhẫn. Xung quanh cậu ta đã có quá nhiều người ăn nói khéo léo, tài năng của Chu An thật sự không thể coi là xuất sắc.
Chu Cẩm Uyên đang xem trò vui, nghe vậy liền cười ha ha: “Khám bệnh phải không? Mời ngồi.”
Chu An giơ ngón tay cái: “Danh bất hư truyền! Mới nhìn một cái mà cậu đã nhận ra rồi!”
“Thật ra không phải… Đèn trong phòng hơi tối, tôi không nhìn rõ sắc mặt ông, thậm chí cũng không nghe rõ giọng. Chỉ là tôi nghĩ, người cố ý đến tìm tôi, tám chín phần mười hẳn là muốn chữa bệnh.” Chu Cẩm Uyên thành thật nói.
Chu An: “…” Thôi được rồi, bác sĩ Chu này rất thật thà, không có ý định lợi dụng cơ hội để lừa bịp bệnh nhân.
Ông ta ngồi xuống đối diện Chu Cẩm Uyên, chủ động nói: “Hai năm trước, vị giác của tôi đột nhiên biến mất, ăn uống không còn biết mùi vị gì nữa!”
Ông ta vừa nói Chu Cẩm Uyên đã đưa tay bắt mạch, sờ một lát, anh đề nghị: “Tìm một nơi sáng sủa và yên tĩnh hơn đi, tôi muốn xem cả bựa lưỡi của ông!”
Anh hỏi thăm chủ nhiệm Hà rồi bước ra ngoài.
Lương Nguyệt Xưng: “Hay là chờ xem xong văn nghệ rồi hãy đi, vội vàng làm gì.”
“… Thôi, để lần sau tôi xem.” Chu Cẩm Uyên đương nhiên không gấp, nhưng anh nghĩ, bệnh nhân luôn chờ đợi trong lòng hẳn cũng nôn nóng, để lâu sẽ không tốt cho bệnh tình.
Danh tiếng của Chu An không tính là quá cao nhưng chỉ đứng đây một lát đã có người nhận ra. Ông ta vừa bước ra liền có người chạy tới xin chữ ký và chụp ảnh chung, khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.
“Phiền mọi người nhường đường một chút, lát nữa tôi sẽ trở về biểu diễn, sau đó thỏa mãn mọi người sau.” Chu An không đưa theo trợ lý, chỉ có thể lúng túng nói.
Có điều quần chúng quá kích động, người tụ tập mỗi ngày một nhiều làm sao nghe lọt tai.
“Xin mọi người nhường đường cho, chúng tôi sẽ quay lại ngay mà.” Chu Cẩm Uyên cũng cất cao giọng.
Rõ ràng là cùng một nội dung, nhưng anh vừa nói xong, mọi người đều tự giác nhường đường. Ở xã khu Vân Hà đã lâu, phòng khám Tiểu Thanh Long của anh đã chữa trị không ít chứng bệnh mãn tính cho cư dân, giá cả lại hợp lý, nên đương nhiên rất được yêu quý. Lời nói của anh cũng được người ta tôn trọng hơn.
Chu Cẩm Uyên dẫn người lên văn phòng lầu trên, cẩn thận khám một lượt mới hiểu rõ: “Thường ngày tính cách ông khá nóng nảy nhỉ?”
Chu An: “…”
Ông ta xấu hổ gật đầu. Tuy chưa từng bị phóng viên chụp được cảnh tức giận hay bị tuồn tin mâu thuẫn với nhân viên, nhưng tất cả đều là nhờ người em trai kiêm quản lý chắn cho. Con người Chu An quả thật rất dễ nóng nảy, thường xuyên tức giận.
“Nguyên nhân chính yếu là thận âm hư. Gan và thận có chung nguồn gốc, gan không được nuôi dưỡng tốt dẫn đến bốc hỏa, tâm hỏa cũng lớn theo. Những điều đó lại liên quan mật thiết đến tuyến nước bọt, gây tắc nghẽn các kinh mạch dưới lưỡi và mất vị giác. Bên cạnh việc uống thuốc bổ, ông nên chú ý cả tâm thái của mình nữa.”
Chu Cẩm Uyên kê đơn thuốc: “Điều dưỡng ít nhất hai ba tháng mới có thể hoàn toàn hồi phục. Nếu gặp phải chuyện gì bực bội, trước tiên ông nên nghĩ theo hướng trên đời không có gì lớn bằng sống chết, đừng gấp gáp, từ từ sửa đổi tính tình là được.” Nói rồi anh lại nhìn Chu An: “Hay là ông học thêm Thái Cực quyền và thiền định, lên Đạo quán xem sao.”
Đầu tiên Chu An rất ngạc nhiên, sau đó bật cười: “Được được, bác sĩ Chu, tôi đã sớm nghe nói cậu đối xử với bệnh nhân rất nhiệt tình. Vốn không tin đâu, đặc biệt bây giờ cậu đã là danh y nữa, nhưng nãy giờ quả thực là trăm nghe không bằng một thấy! Nhưng mà tôi từng nghe người ta nói một câu là ‘Y không gõ cửa, Đạo không truyền bừa’, bác sĩ Chu lại không làm theo lời người xưa hay sao?”
Cái gọi là “Y không gõ cửa, Đạo không truyền bừa” nghĩa là bác sĩ sẽ không chủ động tới nhà hỏi bệnh nhân có muốn chữa bệnh không, người học Đạo cũng không dễ dàng truyền thụ cho người khác. Nếu y giả quá chủ động, chưa cần biết chữa có tốt hay không mà trước mắt đã bị người ta hoài nghi về trình độ.
Chu Cẩm Uyên đã từng gặp vô số tình huống tương tự, hơn nữa tuổi anh còn trẻ, “Lão y thiếu bốc” (thầy thuốc già thì thiếu dũng khí, thầy thuốc trẻ thì thiếu kinh nghiệm), thường xuyên bị người ta coi là lừa đảo. Sau này thành danh rồi, việc hành nghề mới thuận tiện hơn xưa.
“Tình huống mỗi người một khác, đương nhiên nguyên tắc cũng khác nhau.” Chu Cẩm Uyên không quá để bụng. “Những lời này có chính xác, nhưng ông thấy tôi làm việc có sai không? Bệnh tật liên quan mật thiết đến sống chết, nếu ông bị bệnh nặng, liệu có hy vọng tôi đến nhà gõ cửa không?”
Chu An tức khắc sửng sốt, ngay sau đó cười ha ha: “Không sai, đương nhiên tôi vẫn hy vọng, chỉ sợ mình không tin cậu lại chậm trễ việc chữa trị. Lỡ như, tôi nói lỡ như thôi nhé, cậu không chữa khỏi, thế chẳng phải bác sĩ chủ động sẽ phải gánh vác hoàn toàn trách nhiệm sao?”
“Tôi chỉ có thể nói không bệnh tật nào trên đời là không nguy hiểm. Nếu người hành y sợ chịu trách nhiệm thì bệnh nhân biết làm gì bây giờ.” Chu Cẩm Uyên nói: “Trước kia tôi hơi thiếu kiên nhẫn nên cứ khăng khăng đòi chữa bệnh cho người ta, bố tôi cũng hay chê tôi tuổi trẻ nóng nảy. Thế nhưng về sau tôi phát hiện rằng đó cũng là một cách để mài giũa kỹ năng biện chứng. Khả năng tạo dựng lòng tin cũng quan trọng không kém bản lĩnh, đều dùng để giúp đỡ người khác. Đại đạo ba ngàn, trăm sông đổ về một biển, tôi chỉ đang chứng cho Đạo của chính mình thôi.”
Hơn nữa, với gương mặt trẻ trung đó của anh, cho dù không chủ động thì cũng bị định sẵn là không có số làm cao nhân, trừ phi chờ thêm mấy chục năm nữa cho tóc bạc hẳn mới tính. Nhưng nếu phải thế thì thôi còn hơn!
Chu An ngơ ngẩn nhìn, sau đó nói: “Thì ra là thế, tôi hiểu rồi!”
Trong mắt bệnh nhân, bác sĩ không khác gì ánh sáng giữa đêm đen, rất hiếm hoi và quý giá. Bác sĩ Chu chủ động gõ cửa đối với mình có lẽ chẳng lợi lộc gì, thậm chí phải mạo hiểm gánh trách nhiệm, nhưng đối với bệnh nhân lại chính là tia hy vọng.
……
Chu Cẩm Uyên trở về hội trường. Trên sân khấu lúc này đã đổi thành một ca sĩ nữ đang biểu diễn một bài hát ca ngợi tình cảm gia đình, thúc giục mọi người mau về nhà tận hưởng sự ấm áp.
Chu Cẩm Uyên vừa chen được về bàn, bóng đèn trong hội trường vốn không sáng sủa là mấy chợt lóe lên vài cái rồi tắt phụt, toàn bộ trung tâm cộng đồng dành cho người cao tuổi chìm trong bóng tối.
Chu Cẩm Uyên suýt nữa đá vào ghế ngã nhào, may mà có Dung Tế Tuyết đưa tay ra đỡ. Đối với người khác, quang cảnh đột nhiên tối sầm, nhưng đối với Dung Tế Tuyết thì trước hay sau cũng không có gì khác biệt.
Hiện trường tức khắc vang lên tiếng kinh ngạc hô hoán, chỉ còn lại những chùm sáng le lói phát ra từ điện thoại.
Bình luận trong phòng livestream cũng cực kỳ sôi nổi:
[ Xảy ra chuyện gì vậy, tự nhiên tôi mù rồi? ]
[ Tưởng đâu bị màn hình đen chứ, làm tui sợ muốn chết. ]
Nữ ca sĩ trên sân khấu rất có kinh nghiệm biểu diễn, lập tức nói: “Xin mọi người ngồi yên tại chỗ, đừng gấp gáp. Sẽ có người đi xem ánh sáng gặp vấn đề gì ngay thôi, còn chúng ta hãy cùng nhau hát xong bài hát này đã, được không ạ?”
Đám đông vốn đang xôn xao nghe vậy liền bình tĩnh lại. Buổi liên hoan đang vui đột nhiên bị hỏng đèn quả thực là xui xẻo.
Thế là, trong lúc người ta đi sửa điện khẩn cấp, nữ ca sĩ vẫn tiếp tục hát. Mặc dù hệ thống âm thanh còn điện nhưng giờ đã bị đóng lại để sửa đèn. Cuối cùng, một ông chú leo lên sân khấu cho ca sĩ mượn chiếc micro kèm loa sạc điện, đây là thứ ông ta thường dùng để hát karaoke với các bạn ngoài quảng trường.
Nữ ca sĩ ban đầu vốn định hát chay, vừa thấy thứ này liền dở khóc dở cười. Thôi được rồi, âm sắc đúng là hơi kém nhưng hệ thống âm thanh ở chỗ này từ đầu cũng không tốt hơn là bao. Vậy là cô tiếp tục dùng micro và loa sạc tích hợp nhạc đệm để hát, phải hát lại từ đầu trong khi khán giả ngồi nghe trong bóng đêm. Bên ngoài, chủ nhiệm Hà cũng vừa gọi người đi bắc thang, chuẩn bị sửa bóng đèn.
Trong hoàn cảnh tối om đó, đúng lúc nữ ca sĩ hát đến đoạn “vỗ về đứa con yêu quý”, một vài cánh tay cũng lẳng lặng hướng về phía Thiệu Tĩnh Tĩnh.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “……………… Ai đang sờ tôi đó!”
Bài hát này rất nổi tiếng, còn trở thành meme quốc dân trong giới học sinh tiểu học, nên chỉ cần nghe đến câu này, rất nhiều người đều muốn âu yếm vỗ về “con” mình.
Thiệu Tĩnh Tĩnh không ngờ người trong phòng khám lại ấu trĩ đến thế, hơn nữa không chỉ có một bàn tay!
“Ai, là ai!” Thiệu Tĩnh Tĩnh gầm lên, hai tay thủ sẵn chỉ chờ có người sờ mình là chụp lấy.
Chu Cẩm Uyên cười trộm, anh cũng vừa nhân cơ hội xoa đầu Thiệu Tĩnh Tĩnh.
Sau trận trêu đùa, Chu Cẩm Uyên nhìn quang cảnh đen như mực xung quanh mà đột nhiên cảm xúc dâng trào. Anh cầm tay Dung Tế Tuyết, “Ôi, tất cả là tại anh, chữa lâu như vậy mà em vẫn không nhìn thấy.”
Dung Tế Tuyết cười nhẹ: “Ai từng nói trước mặt bệnh nhân không được để lộ cảm xúc tiêu cực thế? Lỡ em bị anh ảnh hưởng thì sao.”
“Á.” Chu Cẩm Uyên xấu hổ: “Anh quên mất.” Anh thật sự là tức cảnh sinh tình, trong lòng có hơi mất mát.
Dung Tế Tuyết trở tay nắm chặt tay Chu Cẩm Uyên hơn: “Không sao, em thật sự không sao mà.”
Tâm tình của cậu chuyển biến quá nhiều lần, từ kinh ngạc vui mừng đến âm thầm lo lắng, sau lại trở thành chờ mong, gấp gáp. Giờ đây, khi bệnh tình không có tiến triển, cậu lại không dám thể hiện lòng sốt sắng muốn hồi phục để tránh tạo áp lực cho anh.
Con người thường khó soi rõ bản thân, Dung Tế Tuyết cũng không biết lý do tại sao mình hồi phục chậm, rõ ràng trong lòng cậu đã chuyển sang vui vẻ từ lâu rồi.
Chu Cẩm Uyên có suy nghĩ tương tự: “Thôi được rồi, anh cho rằng đây là thách thức ông trời ban cho. Chắc hẳn phải có nút thắt nào đó, không biết anh có vượt qua được không đây?”
Đây thật sự là bệnh án khó nhằn nhất mà anh từng gặp phải, không phải nặng nhất nhưng chắc chắn là khó giải thích nhất.
Lúc này, nữ ca sĩ trên sân khấu đã hát đến nửa đoạn sau. Chu Cẩm Uyên vì nghĩ đến bệnh tình của Dung Tế Tuyết nên nghe rất phân tâm, chợt nghe đến một câu hát gì mà “Hôn người yêu đang say giấc, xoa đầu đứa con ngoan”, anh mới hoảng hốt nhớ ra hình như mình chưa từng hôn Tiểu Tuyết. Vì thế, anh quay đầu, dùng một tay xoa gáy Thiệu Tĩnh Tĩnh, mặt thì vội vàng hôn lên khóe môi Dung Tế Tuyết một cái.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “… Ai, ai ai! Ai lại sờ tôi đấy!” Tay cậu ta không chắn sau gáy nên mới trúng chiêu, cực kỳ bực bội.
Trong tiếng la hét của Thiệu Tĩnh Tĩnh, Dung Tế Tuyết lại ngẩn người trong chớp mắt, không dám tin mà nghiêng đầu “nhìn” Chu Cẩm Uyên. Bởi vì trời đang tối, không ai nhìn thấy cũng không ai có phản ứng gì, cho nên cậu gần như cho rằng đó chỉ là ảo giác.
Chu Cẩm Uyên hành động rất mau lẹ, tuy cậu có thể phát hiện ra nhưng trăm triệu không ngờ được nụ hôn lại rơi xuống môi mình. Cậu đã từng nỗ lực rất nhiều lần mà không được như ý nguyện, cũng không dám quá thẳng thắn, không nghĩ tới Chu Cẩm Uyên lại là người tạo bất ngờ trước.
“… Anh ơi.” Dung Tế Tuyết hơi bối rối.
Chu Cẩm Uyên: “Hửm?”
Dung Tế Tuyết kề tai nói nhỏ: “Có thể hôn một cái nữa không?”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Vừa rồi anh chỉ thoáng nghĩ tới đã hành động luôn, thậm chí mang theo ý trêu đùa. Bây giờ Dung Tế Tuyết yêu cầu nghiêm túc như thế làm khuôn mặt Chu Cẩm Uyên nóng lên trong bóng tối.
“Á… Cái đó…” Chu Cẩm Uyên ra vẻ bình tĩnh: “Mỗi ngày chỉ có một hạn mức, hôm nay dùng hết rồi.” Vừa thốt ra, anh đã biết mình nói hớ.
Quả nhiên, Dung Tế Tuyết cướp lời ngay: “Thế thì hạn mức của mấy ngày trước vẫn chưa dùng, anh bổ sung đi.”
Lúc này thiên thời địa lợi, cũng không ai nhìn thấy. Dung Tế Tuyết mò mẫm đặt một nụ hôn lên khóe môi Chu Cẩm Uyên. Bởi vì không thấy đường, nhắm không chuẩn nên cậu ngẫm nghĩ rồi nói: “Cái này chỉ tính nửa cái thôi.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
……
Cứ tính nửa cái với một cái thế này thì còn mất đến bao lâu? Dù sao bài hát đã hát xong, đèn cũng sắp sửa xong rồi. Lúc này, Lương Nguyệt Xưng mới thong thả nói: “Hình như nãy giờ tôi không nghe thấy bác sĩ Chu nói gì.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Lương Nguyệt Xưng: “Chậc, bạn học Tiểu Dung cũng không hé răng luôn.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên xấu hổ nói: “Tôi đang suy nghĩ một chuyện, bây giờ người tụ tập càng lúc càng đông, lát nữa làm sao xe của các minh tinh rời khỏi đây được, sợ là một bước khó đi đấy.”
“Đơn giản thôi, đi thêm mấy bước nữa, tôi lấy trực thăng đưa bọn họ về.” Quả nhiên, Lương Nguyệt Xưng bị dời sự chú ý, bắt đầu ngồi tính toán xem mình có thể tiêu thêm bao nhiêu tiền nữa.
Dung Sấu Vân quay đầu thì thầm với Dung Tế Tuyết: “Anh biết hết đấy, chỉ không nói gì thôi! Được tính là anh trai tốt đúng không?”
Học cái nghề này có ai mà không luyện võ, thính lực của anh ta cũng tốt lắm chứ? Cho rằng xung quanh tối lửa tắt đèn không ai biết à? Bọn yêu nhau buồn cười quá.
Dung Tế Tuyết: “…”
Sau này không được hành động ở nơi đông người thế này nữa, Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết cùng không hẹn mà nghĩ. Mặt ngoài, họ vẫn bình tĩnh kêu gọi mọi người: “Thôi, nghe nhạc, nghe nhạc đi.”
Tiệc văn nghệ chuẩn bị đi đến hồi kết. Các ông bà trong xã khu lên hát một bài hát hơi lạc điệu, người trẻ tuổi đứng ngoài xem các minh tinh không biết là vì đang có cảm xúc hay bị cuốn theo mà cũng múa may lightstick hát theo cổ vũ cho các cụ. Các cụ ông cụ bà đã bao giờ được đối xử nhiệt tình như thế, tất cả đều cười tít mắt, thẳng lưng ưỡn ngực. Hơn nữa, hôm nay ai cũng được đứng diễn trên cùng một sân khấu với ngôi sao nổi tiếng, thật sự đáng giá.
Nếu bọn họ biết vẫn còn vô số cư dân mạng xem buổi biểu diễn trên máy tính hoặc điện thoại thông minh có lẽ sẽ còn kích động hơn nữa.
Cùng với tiếng vỗ tay nhiệt liệt, ánh sáng trắng cũng lóe lên. Những bóng đèn mới lắp đặt bắt đầu hoạt động khiến cả hội trường sáng rõ như ban ngày.
“Ồ ồ!”
Nhà trong nhà ngoài đồng loạt vang lên tiếng hoan hô, ngay cả trên livestream cũng nổi đầy bình luận trêu chọc:
[ Mắt tôi lại sáng rồi? ]
Chu Cẩm Uyên bị ánh sáng đột ngột chiếu vào phải nheo mắt. Anh nghiêng đầu nhìn lại thì đột nhiên đổi sắc mặt, bởi vì Dung Tế Tuyết cũng đang nheo mắt, là biểu hiện của việc có phản ứng với ánh sáng!
Dung Tế Tuyết ngơ ngác nhìn. Lúc đèn sáng trở lại, cậu cảm thấy trước mắt như có ánh sáng lọt vào, sau đó có thể nhìn thấy những cái bóng mờ ảo đung đưa, hơn nữa càng ngày lại càng rõ.
Hóa ra là thế… Dung Tế Tuyết nháy mắt hiểu rõ, hóa ra căn bệnh kỳ lạ này cuối cùng cũng được anh ấy chữa khỏi.
“Tiểu Tuyết? Em làm sao vậy?”
Dung Tế Tuyết nhìn thấy bóng người trước mắt hoảng hốt cúi đầu. Cậu chớp chớp mắt, nhẹ nhàng nói: “Em nhìn thấy rồi.”
– KẾT THÚC CHÍNH VĂN –