Ngoại truyện 1

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trường Trung học phổ thông số 1 Doanh Châu
Hôm nay là ngày khai giảng năm học mới, tầng năm chật kín học sinh khối 11. Đột nhiên, hai cậu bé mặc trang phục gần giống nhau xuất hiện, thu hút sự chú ý của tất cả học sinh trên hành lang.
Hai đứa trẻ trông như học sinh tiểu học đó chỉ chênh nhau khoảng hai, ba tuổi, mặc áo khoác màu vàng sọc đen, mũ áo được khâu hai chiếc tai hổ đáng yêu. Đứa bé lớn hơn khoảng mười một, mười hai tuổi, khuôn mặt trắng trẻo, bụ bẫm, đôi mắt to tròn đen láy. Nhìn góc nghiêng, hai má cậu còn hơi phồng lên, khiến ai nhìn cũng muốn đưa tay véo thử.
Cậu bé được dắt theo cũng vô cùng đáng yêu. Trong khi cậu bé lớn không ngừng ngẩng đầu nhìn bảng tên phòng học, hoàn toàn không ngại ánh mắt tò mò của mọi người, thì cậu bé nhỏ hơn lại cúi gằm mặt, một tay được nắm, tay còn lại nghịch một miếng gỗ nhỏ, dường như chẳng bận tâm mình đang bị dắt đi đâu.
“Này em trai, các em tới tìm ai à?” Một nữ sinh không kìm được lòng, liền ngồi xổm trước hai người, hỏi.
Cậu bé lớn hơn nhìn cô nữ sinh, chậm rãi đáp: “Cháu tìm phòng 209.”
“Đây là phòng 209, em tìm ai? Thầy giáo hay học sinh?” Vừa nói dứt lời, nữ sinh liền không kìm được đưa tay véo má cậu bé. Cô nàng thầm đoán đây là em trai của một học sinh nào đó, hoặc có thể là con trai của cô giáo Chu chủ nhiệm, bởi nghe đồn cô Chu có hai cậu con trai nhưng chưa ai từng thấy mặt.
Không ngờ, cậu bé còn nhanh tay hơn, kịp thời quay đầu tránh thoát.
“Đừng keo kiệt thế chứ! Cho chị sờ một chút được không? Em dễ thương quá.” Nữ sinh vừa dứt lời, những học sinh khác đã chờ sẵn cũng nhao nhao hưởng ứng.
“Em bao nhiêu tuổi? Học lớp mấy?”
“Đây chắc là em trai hả, cả hai đều dễ thương, để anh dắt đi chơi nhé.”
“Không được, không được sờ tôi, cũng không cho sờ em tôi.” Cậu bé lớn tiếng hét lên, “Dung Sấu Vân! Dung Sấu Vân!”
Dung Sấu Vân chính là lớp trưởng lớp 209. Nghe vậy, mọi người chợt hiểu ra, hóa ra là chúng đến tìm lớp trưởng.
Dung Sấu Vân đang ở trong lớp vội vàng chạy ra, nhưng thái độ lại vô cùng uể oải. Thấy em trai cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ, thậm chí còn hỏi: “Mày dẫn nó theo đây làm gì?”
“Hôm nay Tiểu Tuyết không đi học, đã điểm danh xong và được cho về rồi.” Cậu bé trả lời.
“Thế à, vào đi.” Dung Sấu Vân nói.
Các bạn học vội nhao nhao hỏi: “Lớp trưởng giới thiệu đi chứ, hai đứa này là em trai cậu à? Tới tìm cậu sao?”
“Tại sao lớp trưởng không có áo khoác con mèo?”
“Tôi sờ em trai cậu được không?”
“…” Dung Sấu Vân đáp lời, “Đấy là áo khoác con hổ, tôi có, chỉ không muốn mặc thôi. Còn nữa, không được sờ, ai táy máy tay chân tự chịu hậu quả!”
Anh ta trợn mắt, kéo hai đứa trẻ vào lớp, sắp xếp cho chúng ngồi ngay cạnh mình.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu tại sao hôm nay tâm trạng lớp trưởng lại tệ đến vậy, lại còn dọa “tự chịu hậu quả” nữa chứ. Nhưng ai nhìn vào cũng không thể nói anh ta là đứa brocon được, thái độ với em trai không nhiệt tình một chút nào.
“Lát nữa vào lớp cậu giải thích với cô kiểu gì?” Cậu bạn ngồi trước hỏi.
“Không cần giải thích.” Dung Sấu Vân nói xong liền vùi mặt vào khuỷu tay, ra chiều không muốn nói chuyện với ai nữa.
Chẳng mấy chốc, cô Chu chủ nhiệm bước vào. Cô giáo nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên hai đứa trẻ vài giây. Điều đáng ngạc nhiên là cô không lập tức chất vấn gì, chỉ chậm rãi bước lên bục giảng, “Đã lâu không gặp, kỳ nghỉ hè kết thúc, chúng ta lại tiến thêm một bước gần đến khối 12 rồi.”
Mọi người rầu rĩ kêu than cô Chu đừng giả vờ nữa, rõ ràng chúng ta gặp nhau trong suốt kỳ nghỉ rồi...
Cô giáo Chu nói vài lời khích lệ học sinh trước, sau đó mới nói: “Học kỳ này, lớp chúng ta có một học sinh đặc biệt chuyển đến, chính là bạn Chu Cẩm Uyên. Nào, mời em.”
Cô đưa tay, cậu bé lớn hơn đang ngồi cạnh Dung Sấu Vân liền đứng dậy, gật đầu chào mọi người.
Cả lớp mắt tròn mắt dẹt, có nhầm lẫn gì không vậy, thằng nhóc này mới bao nhiêu tuổi chứ! Chẳng lẽ đây là thiên tài? Khó trách hồi nãy lớp trưởng trông buồn bã như thế, nếu em trai mình học giỏi đến mức nhảy vọt mấy cấp, học cùng lớp với mình thì sao mà không buồn bã cho được? Lớp trưởng vốn đã học giỏi rồi, nhưng vẫn bị so sánh thua kém em trai thì chắc chắn là tổn thương lắm.
“Bạn Chu Cẩm Uyên năm nay mười hai tuổi, nhảy vài lớp, năm ngoái học ở trường Trung học cơ sở số 6.” Cô Chu nói, Trường Trung học số 6 vốn là ngôi trường cấp hai tốt nhất Doanh Châu, “Năm nay bạn vào lớp chúng ta, sau này trong học tập lẫn sinh hoạt...”
Ừm, phải giúp đỡ bạn nhiều hơn. Mọi người thầm gật đầu, vóc dáng thằng nhóc kia còn chưa phát triển, ngồi xuống còn chưa cao hơn mặt bàn là bao. Tuy nói là thiên tài nhưng muốn theo kịp chương trình học khối 11 hẳn cũng cần được giúp đỡ ít nhiều.
Cô Chu: “— Nhờ bạn Chu Cẩm Uyên quan tâm giúp đỡ mọi người nhé!”
Mọi người: “…”
Cô Chu ơi, cô là giáo viên ngữ văn mà, sao trật tự dùng từ lại lộn xộn thế ạ? Phải là mọi người quan tâm giúp đỡ Chu Cẩm Uyên mới đúng chứ!
Cậu nhóc tên Chu Cẩm Uyên còn nghiêm túc gật đầu, “Em sẽ quan tâm mọi người!”
Cô Chu mỉm cười tủm tỉm: “Cô cảm ơn em trước.”
Mọi người: “…”
Cái quái gì thế này, chẳng lẽ vừa rồi cô không hề dùng từ sai sao?
“Đúng rồi,” Lúc này cô giáo Chu mới hỏi Chu Cẩm Uyên, không biết có phải mọi người nghe nhầm không mà trong giọng cô thậm chí còn có chút thận trọng, “Bạn nhỏ bên cạnh là ai thế?”
“Thưa cô, đây là em trai em, hôm nay ở nhà không có ai trông nên em dẫn theo, em ấy sẽ không nghịch ngợm trong lớp đâu ạ.” Chu Cẩm Uyên nói. Vì cả hai đứa bé đều còn nhỏ, ngồi chung một ghế cũng không quá chật chội.
“À à… được, được,” Cô giáo Chu do dự một lát, cuối cùng cũng đồng ý, “Có yêu cầu gì cứ nói với cô nhé, nếu em bé đói bụng không chịu ngồi yên thì cứ đến văn phòng giáo viên ăn chút đồ ăn vặt, bọn cô cũng có thể cho em làm bài tập.”
Đây cũng là một cách nói khéo léo để yêu cầu kiểm soát đứa trẻ. Tuy nhiên, nếu so với việc yêu cầu lập tức đưa đứa bé đi hoặc dẫn ngay về văn phòng thì thái độ này đã khác một trời một vực rồi. Chẳng lẽ vì Chu Cẩm Uyên còn nhỏ nên mới được đối xử chu đáo như vậy? Nhưng bản thân cậu bé cũng là trẻ con, người ta có thể yên tâm giao một đứa trẻ khác cho cậu bé sao?
……
Dù thế nào, việc trong lớp có thêm thành viên mới luôn là chủ đề bàn tán sôi nổi của đám học sinh. Trong giờ học, mọi người không khỏi nhìn cậu bé đầy vẻ đánh giá, lại thấy Chu Cẩm Uyên này đi học rất thong dong, vừa nghe giảng, thỉnh thoảng còn cho em trai uống nước, lau tay. Nhưng vì đây là tiết ngữ văn nên chưa ai nhìn ra trình độ của cậu bé cao thấp ra sao.
Vừa tan học, ai nấy đều muốn tìm Chu Cẩm Uyên để hỏi chuyện, tò mò không biết cuộc sống của thiên tài là như thế nào. Có điều, tất cả đều bị Dung Sấu Vân chặn lại. Anh ta tuy có ủ rũ thật nhưng vẫn phải đứng ra hoàn thành trách nhiệm của người anh lớn, không cho người ngoài dọa sợ các em mình.
“Lớp trưởng gấp gáp làm gì thế,” Có người cười ha hả, “Tiểu Chu Chu, hồi nãy cô giáo bảo em phải quan tâm giúp đỡ mọi người, bây giờ anh đang không thoải mái, có thể chăm sóc anh một chút được không?”
“Ha ha ha, không, chăm sóc cho chị này, dễ thương chết mất thôi!”
Dung Sấu Vân nghe vậy liền nhìn đối phương bằng ánh mắt “hết cứu”.
Chu Cẩm Uyên nghe có người nói không thoải mái thì cả người đột nhiên sáng bừng như bóng đèn. Cậu đứng phắt dậy nắm lấy tay nam sinh, “Anh khó chịu chỗ nào?”
Nam sinh: “…” Cậu ta bị dọa giật mình vì không ngờ cậu nhóc lại nhiệt tình đến vậy. Các bạn khác trong lớp cũng khó hiểu trước cách hành xử này của cậu bé.
“Á… Chỗ khó chịu ấy à…” Nam sinh thấy ánh mắt Chu Cẩm Uyên sáng rực, cũng không kìm được mà cẩn thận suy nghĩ. Vừa rồi cậu ta chỉ nói đại, trên người đâu có chỗ nào không khỏe, nếu không khỏe thật thì đã sớm xin nghỉ học đi bệnh viện khám rồi. Nhưng vì ánh mắt Chu Cẩm Uyên quá nghiêm túc, cậu ta đành nói: “Khó chịu vì trên mặt có nhiều sẹo mụn?”
Nam sinh kia bị nổi mụn trứng cá ở độ tuổi dậy thì, vì không chăm sóc đúng cách nên đến giờ vẫn để lại nhiều vết sẹo rỗ. Tuy không đau ngứa gì nhưng quả thật khiến người ta nhìn vào cảm thấy rất không thoải mái.
Chu Cẩm Uyên đưa tay nắm cổ tay đối phương, bắt đầu tập trung cảm nhận.
Mọi người: “?”
Nam sinh mắt tròn xoe, há hốc mồm, hỏi Dung Sấu Vân: “Nó đang... đang làm gì thế?”
Dung Sấu Vân: “Thì như cô giáo đã nói đấy, chăm sóc ‘đời sống’ cho bạn học. Cậu bảo cậu không thoải mái mà? Nó đang bắt mạch chữa bệnh cho cậu đó chứ sao.”
Nam sinh rú lên, “Cái quái gì thế này, em... em trai cậu học Đông y á? Không… nó mới bao nhiêu tuổi chứ... Hơn nữa tôi chỉ bị sẹo mụn thôi!”
“Châm!” Chu Cẩm Uyên bắt đầu xắn tay áo. Mà sau khi cậu lên tiếng, Dung Tế Tuyết ngồi một bên cũng bắt đầu lục túi lôi ra một túi kim châm trịnh trọng dâng lên.
Chu Cẩm Uyên lấy kim châm ra rồi nói với nam sinh: “Nào, anh cúi thấp người xuống, xoay mặt qua đây.”
“…” Cậu nam sinh hoảng sợ nhảy lùi ra xa, “Á á, cậu muốn làm gì chứ!”
Mẹ nó! Tư thế này là muốn lấy kim đâm vào sẹo mụn của cậu ta! Thằng nhóc này là quỷ hay sao vậy!
Các học sinh khác đang tò mò vây xem cũng mau chóng chạy đi, sợ bị đâm nhầm.
Dung Sấu Vân lười biếng nói: “Đừng đi chứ, không muốn chữa bệnh nữa sao?”
“Ê lớp trưởng, cậu giữ mấy đứa em cho cẩn thận, đừng để chúng chơi mấy trò dọa người.” Nam sinh cầm sách che mặt. Thấy Chu Cẩm Uyên hùng hổ như thế, cậu ta sợ lỡ chưa nói được mấy câu thì đối phương đã cầm kim đâm vào mặt, mà mình thì lại không thể đánh trẻ con được.
“Nó học nghề chuyên nghiệp lắm, tin nó đi.” Dung Sấu Vân bình tĩnh giải thích, “Nhà nó làm nghề này đã mấy đời rồi.”
Cho dù đây là Doanh Châu thì cũng không phải ai cũng biết đến nhà họ Chu, ít nhất là mấy đứa trẻ trong lớp thì không biết.
“Đúng vậy, rõ ràng anh nói mình không thoải mái trước mà.” Chu Cẩm Uyên bất mãn, “Tôi thấy anh bị thấp nhiệt, khí huyết không thông, chỉ cần châm mấy kim lên mặt để kích hoạt khả năng tái tạo, sau đó khơi thông kinh lạc, thúc đẩy tuần hoàn máu —”
Cậu bé từ từ tiến lên nắm lấy vạt áo nam sinh, Dung Tế Tuyết cũng nhanh nhẹn nhảy qua ôm lấy chân đối phương.
“Mẹ kiếp, buông tôi ra! Tôi phải đi mách cô! Tôi đi mách cô thật đấy!” Nam sinh tuyệt vọng hét lên, cũng không hiểu vì sao hai đứa trẻ này lại khỏe đến thế. Cách chúng tiến lại gần cũng khiến cậu ta kinh hồn bạt vía.
Các học sinh khác nghẹn họng nhìn chằm chằm, nhưng không ai dám tiến lên ngăn cản.
“… Chậc.” Chu Cẩm Uyên cất mấy cây kim châm đi, hết hẳn hứng thú, “Rõ ràng là tự nói… rồi không cho châm… Lại còn đòi mách cô…”
Nam sinh: “…” Mặt cậu ta nóng bừng, cảm thấy rất xấu hổ. Vẻ lẩm bẩm đầy khinh thường của thằng nhóc kia khiến không chỉ cậu nam sinh, mà những người khác nhớ đến hành động ấu trĩ của mình vừa rồi cũng đồng loạt đỏ mặt. Chỉ có mỗi Dung Sấu Vân đứng xem kịch là cười ha hả.
“Lớp trưởng đừng cười nữa, cậu có dám để một thằng nhóc lấy kim đâm lên mặt mình không!” Nam sinh kia bất bình chất vấn, trong lòng không khỏi hối hận vì đã trêu chọc Chu Cẩm Uyên.
Dung Sấu Vân không buồn đáp lời.
……
Sau sự kiện đó, không còn ai dám đến gần trêu chọc Chu Cẩm Uyên nữa. Cũng có một vài người biết trong nhà lớp trưởng làm dược liệu cổ truyền, Chu Cẩm Uyên kia không biết là em họ hay bà con xa gì của lớp trưởng, nói học Đông y từ nhỏ thì vẫn hợp lý. Nhưng hợp lý là một chuyện, còn để cậu bé thực hành thì sao? Nếu chỉ là xoa bóp linh tinh thì còn được, chứ châm cứu thì vẫn nên thôi đi. Tuổi này cùng lắm chỉ mới theo người lớn học được một chút, lại cho rằng mình có chỉ số thông minh cao mà đi vung vẩy khắp nơi. Lỡ xảy ra chuyện gì không hay, chẳng những nạn nhân không nói lý được mà có khi còn bị nói là bắt nạt trẻ con.
Bọn họ thậm chí còn nghi ngờ Chu Cẩm Uyên cố ý cảnh cáo các bạn học đừng thấy mình ít tuổi mà đùa giỡn, bắt nạt. Vài người ôm ý định véo má cậu bé cũng phải từ bỏ, sờ một cái mà bị đâm một kim thì không đáng chút nào đâu.
Trở lại với Chu Cẩm Uyên, bởi vì tuổi còn nhỏ nên những tiết sau cậu bé rất được các thầy cô chú ý, ai nấy đều sôi nổi gọi cậu bé lên trả lời câu hỏi. Cậu cũng không để mọi người thất vọng, thậm chí phải nhìn cậu bé bằng con mắt khác. Tuy là học nhảy lớp nhưng không hề tỏ ra mình không theo kịp bài.
Đến tiết Sinh học cuối cùng, thầy hiệu trưởng cùng vài thầy cô chủ nhiệm chậm rãi đi tuần quanh hành lang. Thấy vậy, mọi người đều vội vàng ngồi thẳng lưng. Đột nhiên thầy dừng chân nhìn chằm chằm vào lớp 209, còn chỉ vào một hướng nào đó rồi thì thầm với cô Chu đang đi bên cạnh.
Mọi người nhìn theo hướng tay mới biết vị trí đó chính là Chu Cẩm Uyên. Hẳn là thầy hiệu trưởng đã biết chuyện có thiên tài mới chuyển đến rồi. À đúng, Chu Cẩm Uyên còn đưa theo một cậu em đi học cùng, không lẽ thầy định phê bình chuyện này...
Đây cũng chẳng phải chuyện lớn gì, có lẽ chỉ dặn dò sau này đừng tái phạm thôi. Không thấy cô Chu đi bên cạnh cứ liên tục gật đầu đó sao.
Nam sinh suýt bị châm kim là cán sự môn Sinh học. Sau tiết học cuối cùng này, cậu ta ôm chồng bài tập lớp làm trong kỳ nghỉ lên văn phòng để nộp. Bởi vì số lượng quá nhiều nên còn gọi thêm một cậu bạn khác đi hỗ trợ.
“Woa, thằng nhóc em của lớp trưởng mạnh thật đấy, tôi thấy nó suýt leo lên người cậu luôn.” Cậu bạn vừa đi vừa thì thầm.
Hôm nay Chu Cẩm Uyên chẳng những là đề tài nóng nhất lớp mà có khi còn là nóng nhất trường rồi. Nhảy lớp đã hiếm thấy, nhảy nhiều lớp như vậy lại càng hiếm thấy hơn. Trẻ con ở tuổi này đáng ra chỉ mới vào cấp hai thôi.
“Còn không phải sao.” Nam sinh vẫn chưa hết sợ hãi.
“Nhưng nhà lớp trưởng cũng làm nghề đó, cậu ấy hiểu mà, biết đâu thằng nhóc chữa bệnh được thì sao?”
Nam sinh trợn mắt trắng dã, “Tôi vẫn giữ câu cũ, có ai trên đời dám để một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch châm kim lên người mình hả!”
Nói được mấy câu đã đến cửa văn phòng. Nam sinh đưa tay gõ cánh cửa khép hờ rồi đẩy ra: “Báo… cáo!”
Trong văn phòng có vài thầy cô giáo đang tụ tập, một số người về cơ bản còn không dạy khối của bọn họ. Chính giữa là thầy hiệu trưởng đang ngồi ngửa đầu, đỉnh đầu cắm mấy cây kim châm.
Chu Cẩm Uyên thì đứng ngay bên cạnh. Bởi vì không đủ cao nên cậu bé phải đứng trên một băng ghế nhỏ, tay cầm một cây kim châm cắm thẳng xuống đầu thầy hiệu trưởng, chăm chú vặn xoắn.
Các thầy cô xung quanh: “Ồ ồ ——”
Nam sinh: “…”