Đầu Đề Ẩn Hôn - Hi Vân
Chương 19: Cuộc gặp mặt đầy bất ngờ
Đầu Đề Ẩn Hôn - Hi Vân thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng VIP sang trọng trên tầng cao nhất của nhà hàng hải sản họ Trần, Lộ Vân tận tay bóc tôm hùm lớn nhất dành cho Tô Hiểu, chuẩn bị bỏ vào đĩa của cô.
Bỗng nhiên cửa phòng bị đẩy ra, Trình Linh bước vào với vẻ mặt lạnh lùng. Anh mặc vest đen, khí thế uy nghiêm khiến không gian xung quanh như bị đóng băng.
Tô Hiểu quay đầu, nhìn thấy anh bèn ngạc nhiên há hốc miệng.
“Anh Trình, sao anh đến đây?”
Cô vội đứng dậy, cử chỉ hơi luống cuống.
Nhưng nhanh chóng nhớ lại thỏa thuận giữa hai người, Tô Hiểu lại trấn tĩnh, gương mặt trở nên bình thản.
Trình Linh nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên người cô, rồi nhìn thấy bàn tay của Lộ Vân vẫn chưa kịp hạ xuống.
Đôi mắt xinh đẹp của Lộ Vân thoáng hiện sắc lạ. Dù đoán được Tô Hiểu và Trình Linh quen biết nhau, nhưng cách gọi “anh Trình” của cô thể hiện mối quan hệ xa cách giữa họ.
“Ô, sao anh đến đây? Không lẽ biết tớ ăn ở đây nên đặc biệt đến gạ ăn? Được rồi, mau ngồi xuống đi, hôm nay nhờ có Hiểu Hiểu, toàn là hải sản tươi nhất đó, anh có lộc ăn rồi.”
Trình Linh nới lỏng cà vạt, không nói gì, bước tới ngồi ngay bên cạnh Tô Hiểu.
Lộ Vân nhìn chỗ ngồi của anh, cuối cùng sắc mặt cũng biến đổi.
Mặt Tô Hiểu đỏ bừng, có chút mất tự nhiên. Dù cô không nghĩ Trình Linh sẽ khó chịu, nhưng vẫn muốn giải thích qua loa.
“Mấy hôm trước tôi phỏng vấn anh Lộ, đăng lên tuần báo tài chính kinh tế, hôm nay mời anh ấy ăn cơm để cảm ơn.”
Gương mặt tuấn tú của Trình Linh không biểu lộ cảm xúc, anh chỉ gật “Ừ” một tiếng, lau tay rồi ăn miếng tôm mà Lộ Vân vừa bóc.
“Vị không tệ.”
Lộ Vân: “...”
Anh ngồi xuống cạnh bàn, ánh mắt đảo qua lại giữa Tô Hiểu và Trình Linh.
“Hai người... thân nhau à?” Anh khoanh tay trước ngực, chỉ vào hai người.
Trình Linh định lên tiếng, Tô Hiểu vội lắc đầu.
“Bọn tôi biết nhau, nhưng không thân.”
Trình Linh ngẩng đầu nhìn cô, cầm ly rượu bên cạnh nhấp một ngụm, không nói thêm.
Song Lộ Vân và Tô Hiểu đều ngạc nhiên trước hành động của anh.
Hóa ra ly rượu đó Tô Hiểu đã uống rồi!
Mặt cô đỏ bừng.
Không dám nhìn sắc mặt Trình Linh, cô quay mặt đi, giả như chẳng có chuyện gì.
Trình Linh nhận ra vẻ bất thường của Tô Hiểu và Lộ Vân, chợt hiểu mình vừa làm gì, vẻ mặt hơi nhăn nhó.
Nhưng suốt bấy lâu anh chưa từng thay đổi sắc thái dù trời sập, cũng không định giải thích.
“Ăn cơm đi.” Anh họp suốt buổi sáng, thật sự đói rồi.
Ba người im lặng dùng bữa, không khí vô cùng gượng gạo, căng thẳng.
Trong lúc đó, khi Tô Hiểu đi vệ sinh, Lộ Vân đã tóm được cơ hội hỏi Trình Linh, giọng gần như hét lên:
“Trình Linh, tốt nhất anh giải thích rõ ràng đi, quan hệ của hai người là gì!”
Trình Linh nhướng mày: “Tớ còn thấy kỳ lạ, sao cậu quen cô ấy được?”
Lộ Vân kể ngắn gọn chuyện quen biết với Tô Hiểu.
Lúc này Trình Linh mới biết vấn đề nằm ở tấm ảnh ông nội đăng, ông cụ làm sai, mắc gì anh phải chịu tội chứ?
Anh vừa lau tay vừa điềm tĩnh trả lời: “Tớ nói thế này cho cậu, Hiểu Hiểu là cháu nội của chiến hữu ông nội, ông nội muốn tác hợp cho hai bọn tớ.”
“Chẳng trách!”
Cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao giữa Tô Hiểu và Trình Linh có chút ngượng ngùng.
Nếu để ông cụ biết anh mời Tô Hiểu ăn cơm, ông không đánh gãy chân anh mới lạ?
Nhưng so với việc bị đánh gãy chân, việc ông cụ muốn tác hợp Trình Linh với Tô Hiểu còn khiến Lộ Vân khó chịu hơn.
Anh ngồi xuống, dựa lưng ghế, vẻ mặt ủ rũ.
“Vậy hiện giờ hai người định thế nào?”
Trình Linh dựa người ra sau, cười chua chát.
“Tạm thời im lặng, sau này sẽ nói không thích hợp.”
Lộ Vân hiểu ngay, Trình Linh không định ở bên Tô Hiểu, anh ta bèn hưng phấn, người ngả về trước.
“Người anh em, nếu cậu nói thế thì tớ cũng nói thật. Tớ cũng thấy khá thích cô nhóc này, nếu cậu không định quen cô ấy, vậy đừng trách người anh em là tớ theo đuổi đó.” Vẻ mặt anh trông khá nghiêm túc.
Trình Linh chau mày, không biết nói gì.
“Lộ Vân, không phải tớ không chịu, tớ khuyên cậu đừng động vào cô ấy, cô ấy và cậu như trời với đất, cô ấy không chịu được sự chơi đùa của cậu đâu. Nếu cậu bắt nạt cô ấy, đừng nói tớ không tha cho cậu, chỉ mỗi ông nội tớ thôi cậu đã không chịu nổi rồi, có thể nhà họ Lộ sẽ bị cậu liên lụy đó.”
“Đừng vội thế chứ, Trình Linh à, tớ nghiêm túc đó, tớ và cô ấy quen nhau, tuyệt đối không làm chuyện lung tung.” Lộ Vân vỗ ngực đảm bảo.
Trình Linh vẫn nghiêm túc lắc đầu.
“Các cậu không cùng đường, hơn nữa tớ đoán Tô Hiểu cũng sẽ không thích cậu.”
“Sao cậu biết?”
“Lát nữa cậu hỏi là biết chứ gì.”
Lộ Vân: “...”
Anh ta uống một ngụm rượu, mặt đầy khẩn cầu nhìn Trình Linh.
“Vậy cậu giúp tớ đi.”
“Nằm mơ!”
Trợ lý Châu đứng bên cạnh thầm chép miệng.
Giúp anh em theo đuổi vợ mình, nếu tổng giám đốc Trình làm được chuyện này, vậy là vô địch thiên hạ rồi.
Khi Tô Hiểu quay lại, bên trong đã trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Lộ Vân nhìn Tô Hiểu say đắm, cầm áo khoác đứng dậy.
“Hiểu Hiểu, tôi còn việc phải về công ty trước, để Trình Linh đưa cô về nhé.”
Anh đưa mắt với Trình Linh, ý bảo đi trước đi.
Dưới tầng hầm để xe, Lộ Vân lại gửi tin nhắn cho Trình Linh:
[Lộ Vân: Người anh em, tớ nghiêm túc đó, cậu giúp tớ đi, nói với ông nội tớ rằng tớ tuyệt đối không phụ lòng Hiểu Hiểu.]
Tạm thời không nói đến Tô Hiểu rất hợp với sở thích của anh, chỉ mỗi việc cô là cháu nội của chiến hữu ông nội Trình, Lộ Vân cũng không muốn từ bỏ.
So với những hôn ước thương mại khác, cưới Tô Hiểu về hiển nhiên có lợi hơn cho nhà họ Lộ.
Lúc đầu bên ngoài đều lan truyền anh ta cố gắng xoay chuyển tình thế cứu được nhà họ Lộ, trên thực tế người thật sự giúp anh ta là ông nội Trình và Trình Linh.
Gốc cây lớn như nhà họ Trình, anh ta vẫn muốn ôm chặt.
Tô Hiểu đáng để cưới về làm vợ.
Trình Linh nhìn tin nhắn, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Bởi vì hôn nhân hợp đồng nên anh chưa từng nói cho bất cứ ai biết quan hệ thật sự giữa mình và Tô Hiểu, nên Lộ Vân mới có thể ôm hy vọng với cô. Nhưng nếu nói thẳng cho Lộ Vân biết cũng không được, Lộ Vân là người nhiều chuyện, một khi chuyện này bị lộ ra thì toàn bộ đều biết hết.
Vừa lúc Lộ Vân đi khỏi, Tô Hiểu ngồi xuống đối diện Trình Linh, mặt đầy ngượng ngùng.
“Sao anh lại đến đây?”
Thật sự quá trùng hợp.
Trình Linh bật cười, đưa giao diện trò chuyện WeChat với ông nội Trình cho cô xem.
“Nghe lệnh bắt gian!”
Bốn chữ này khiến mặt Tô Hiểu đỏ bừng, cô tưởng tượng ra cảnh ông cụ nói chuyện bùng nổ điên cuồng với Trình Linh trong khung chat, đau đầu nhắm mắt lại.
“Xin lỗi, gây thêm phiền phức cho anh rồi!”
Hình như cô gây chuyện rồi.
Trong tin nhắn, ông cụ bày tỏ phải chém Trình Linh thành tám mảnh, còn phải làm chuyện gì đó với nhà họ Lộ nữa.
Đúng lúc đó, ông cụ gọi điện tới, Tô Hiểu giật mình, vội vàng đưa điện thoại cho Trình Linh.
Trình Linh cũng chuẩn bị tâm lý, nghe máy.
Quả nhiên ông cụ mắng chửi một trận, sau đó mới hỏi.
“Thế nào rồi? Đánh gãy chân Lộ Vân chưa?”
Trình Linh nuốt nước bọt, gương mặt vẫn bình tĩnh: “Là hiểu nhầm, Hiểu Hiểu bởi vì luận văn trong trường nên đã tìm anh ấy phỏng vấn, nhân tiện cùng đi ăn cơm.”
“Cái rắm, cháu vẫn chưa nhìn ra được tên nhóc lăng nhăng Lộ Vân kia à?”
Trình Linh hít sâu: “Ông nội, cháu đã cảnh cáo anh ấy rồi, anh ấy sẽ không làm chuyện tầm bậy đâu.”
“Cháu đưa giấy đăng ký kết hôn cho nó xem chưa?”
Trình Linh không lên tiếng.
Ông cụ lập tức nổi giận.
“Ông về nước ngay!”
Trình Linh: “...”
Tô Hiểu: “...”
Hai người nhìn nhau, đều cảm nhận được một cơn bão sắp ập đến.