Pheromone của Tống Bách Dương không mang một mùi hương đặc trưng, nhưng lại sở hữu một khả năng kỳ lạ: biến không khí xung quanh hắn thành một vầng dương ấm áp. Càng lan tỏa, hơi ấm càng dịu dàng bao bọc, xua tan mọi giá lạnh. Năm lớp mười một định mệnh, Chu Trì Tự chuyển vào lớp Tống Bách Dương. Cậu là một kẻ cô độc, ẩn mình trong vỏ bọc băng giá, với pheromone mùi mưa lạnh lẽo, xa cách. Mối quan hệ của họ đã sớm kết thúc trong một trận cãi vã nảy lửa, để lại vết sẹo khó lành và sự xa cách tưởng chừng không thể hàn gắn. Cho đến một đêm đông mưa tầm tã, tại trạm xe buýt vắng lặng, Tống Bách Dương bất ngờ bắt gặp Chu Trì Tự. Thân ảnh cậu co ro, ướt đẫm. Pheromone mùi mưa lành lạnh lặng lẽ lan tỏa, hòa vào không khí ẩm ướt, khiến nhiệt độ xung quanh trạm xe giảm xuống đột ngột, như thể chính cơn mưa đang ngưng đọng lại. Khi Tống Bách Dương do dự tiến lại gần, một bàn tay run rẩy bất ngờ níu lấy vạt áo hắn. Giữa tiếng mưa rơi, hắn nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt: "Lạnh quá..." Chu Trì Tự run rẩy không ngừng, đôi mắt đỏ hoe ngước lên, thốt ra lời cầu xin yếu ớt: "Tống Bách Dương... cho tôi mượn một chút... pheromone của cậu, được không?" **Cặp đôi:** Tống Bách Dương (Alpha pheromone ánh nắng, hoạt bát, tích cực) × Chu Trì Tự (Omega pheromone mùi mưa, lạnh lùng, xa cách) **Từ khóa:** ABO, bối cảnh học đường, góc nhìn từ top, yêu thầm thành yêu thật, nhẹ nhàng, ngọt ngào.