Ai mà ngờ được, đằng sau vẻ ngoài bặm trợn, hung hăng của tên đầu gấu khét tiếng nhất trường, lại ẩn chứa một bí mật động trời? Mỗi khi vừa kết thúc một trận ẩu đả, thay vì vênh váo chiến thắng, hắn lại lén lút tìm một góc khuất, ngồi thu lu và nức nở như một đứa trẻ. Tiếng than vãn nghẹn ngào, lẫn trong tiếng thút thít: "Vết thương đau quá, đau chết đi được, huhuhu…" Khi tôi vô tình bắt gặp khoảnh khắc yếu lòng ấy, hắn giật mình, vội vàng gạt phắt nước mắt, rồi lập tức khoác lên mình bộ mặt hung tợn quen thuộc. Ánh mắt sắc như dao găm trừng trừng nhìn tôi, giọng nói gằn lên đầy thách thức: "Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa là tôi múc bạn luôn đó!"