Trùm Trường Của Tôi Biết Khóc

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè

Trùm Trường Của Tôi Biết Khóc

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đã khám phá ra một khía cạnh bí mật của gã đầu gấu nổi tiếng trong trường.
Hóa ra, mỗi khi đánh nhau xong, cậu ta lại lặng lẽ trốn vào một góc, ngồi khóc thút thít một lúc.
“Đau quá, vết thương đau chết đi được, huhu…”
Khi bị tôi bắt gặp, cậu ta vội gạt nước mắt, cố tình giả bộ hung dữ: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa là tôi đánh cậu đấy!”
1.
Nói về chuyện tôi vô tình bắt gặp trùm trường khóc thầm, thì phải kể đến việc tôi quá đói bụng, muốn nhanh chóng về nhà ăn cơm, nên đã bỏ đường lớn mà chọn đi đường tắt.
Hôm đó, mẹ tôi đã hứa sẽ làm món sườn xào chua ngọt cho tôi vào bữa tối.
Tôi đói đến mức vừa tan học đã vội vàng phóng xe đạp về nhà.
Khi đến đầu hẻm, tôi rẽ ngang vào đường tắt.
Nghe nói, khu vực này khá phức tạp.
Luôn có mấy tên côn đồ đến đây thu tiền bảo kê.
Vì đang đi xe đạp, tôi cũng không thấy sợ lắm, nên cứ thế rẽ vào hẻm mà đi.
Đạp xe không lâu, tôi nghe thấy trong con ngõ nhỏ hình như có tiếng đánh nhau.
Người ta thường nói, tò mò hại thân.
Nhưng tôi lại là đứa điếc không sợ súng, liền dựng xe đạp sang một bên, rồi đi về phía con hẻm.
Thật không may, hình như tôi đã đến muộn.
Khi tôi đến nơi, hiện trường vụ việc đã giải tán.
Vừa định quay người rời đi, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng nức nở.
Âm thanh phát ra từ sâu bên trong con hẻm.
Thế là, tôi tiến thêm hai bước.
Trời đã tối hẳn, đèn đường chợt bừng sáng.
Một cậu trai đang ngồi xổm cạnh thùng rác, khóc thút thít.
“Vết thương đau quá, đau chết đi được, huhu…”
Khi tôi đến gần, cậu ta nghe thấy tiếng bước chân, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Đối diện với ánh mắt ấy, tôi sửng sốt trong giây lát.
Sau đó, tôi há hốc mồm vì ngạc nhiên.
Đây chẳng phải là gã đầu gấu nổi danh với câu nói "một mình tao chấp hết" đó sao!
Tại sao cậu ta lại ngồi đây khóc vậy?
Trùm trường Diệp Tận lập tức gạt nước mắt, cố tình giả bộ hung dữ.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa là tôi đánh cậu đấy!”
Nhưng tôi chẳng để tâm đến lời cậu ta nói chút nào.
Thậm chí, tôi còn tiến thêm một bước, tò mò hỏi.
“Cậu khóc cái gì? Đánh nhau không thắng à?”
Diệp Tận quay mặt đi.
“Liên quan gì đến cậu? Cút đi!”
Tôi là người mặt dày mày dạn, cậu ta bảo cút thì tôi lại không cút.
Tôi nhăn mặt trêu chọc cậu ta.
“Lêu lêu lêu, tôi không đi đấy! Ngày mai tôi sẽ đi rao khắp trường, rằng dân anh chị trùm trường mà lại trốn trong ngõ khóc nước mắt ngắn nước mũi dài, đúng là bé khóc nhè~”
Diệp Tận vừa mới ngừng rơi nước mắt, lập tức nổi xung, vung nắm đấm lên suýt nữa trúng vào mặt tôi.
Tôi hoảng hốt, giờ mới ý thức được rằng trước mặt mình là sói chứ không phải thỏ trắng đáng yêu.
Không dám chọc, không chọc nữa.
Tôi vội vàng lùi lại hai bước và quay lại tìm xe đạp.
“Không trêu cậu nữa đâu, mẹ tôi còn chờ tôi về nhà ăn cơm—”
Tôi vừa dứt lời, người phía sau bỗng nhiên “òa” một tiếng, khóc dữ dội hơn.
Tôi đành phải quay người lại, bất lực nhìn cậu ta.
“Thôi nào, tôi cũng đâu có bắt nạt gì cậu, cậu là vòi nước hay sao mà đụng cái là khóc?”
Cậu ta đưa tay lên lau nước mắt, ngập ngừng một lúc lâu rồi giơ cánh tay lên cho tôi xem, nghẹn ngào nói:
“Vết thương… miệng vết thương đau quá à, huhu…”
Tôi nhìn vết xước dài trên cánh tay cậu ta, im lặng một lúc.
“Ai bảo cậu đánh nhau? Đánh nhau bị thương là chuyện thường tình mà?”
Cậu ta khóc thút thít, mím môi nói.
“Tụi nó chọc tôi trước.”
“Tụi nó làm gì mà chọc cậu?”
“Tụi nó nói tôi là đứa mồ côi mẹ.”
Tôi sững người, giọng dịu đi đôi chút.
“Vậy mẹ cậu…”
Nói đến đây, Diệp Tận chợt ngừng rơi nước mắt và bình tĩnh trở lại.
“Bà ấy dẫn người đàn ông khác bỏ nhà ra đi, không cần tôi nữa.”
Những ngọn đèn đường gam màu ấm phản chiếu dáng vẻ bướng bỉnh, muốn khóc nhưng lại cố nín nhịn của cậu ta.
Cậu ta nhìn chằm chằm xuống đất, trên sống mũi có một vết thương, trông hệt như một chú chó nhỏ tội nghiệp.
Tôi nhìn cậu ta, bỗng thấy chạnh lòng và tội nghiệp cho cậu ta.
“Đến giờ này rồi mà cậu không về nhà ăn cơm à?”
Diệp Tận lắc đầu.
“Cha tôi ngày nào cũng uống rượu, toàn mặc kệ tôi.”
Vừa nói, cậu ta vừa đứng dậy, gió thu xào xạc. Cậu ta đội mũ áo khoác lên, hai tay đút túi quần.
“Thôi bỏ đi, tôi không sao. Cậu cũng về đi, tôi sẽ đi cửa hàng tiện lợi mua mì gói.”
Lương tâm tôi không cho phép, tôi bèn nói.
“Chờ đã…”
Cậu ta quay lại và nhìn chằm chằm vào tôi.
“Ừm… Nếu không thì cậu đến nhà tôi ăn cơm nhé?”
Diệp Tận sửng sốt một lúc, tròng mắt đảo một vòng, rồi cậu ta cười để lộ lúm đồng tiền.
“Thật à?”
Tôi gật đầu: “Ừm.”