Chương 28: Tiếng Gọi Trong Bồn Tắm

Đậu Hũ Ngâm Muối - Lưu Thủy Thủy

Chương 28: Tiếng Gọi Trong Bồn Tắm

Đậu Hũ Ngâm Muối - Lưu Thủy Thủy thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ha ha." Nghe Lâm Kinh Chập nhận xét mình, Cừu Phi không những không tức, còn bật cười khoái trá. Lâm Kinh Chập nói hắn như kẹo cao su, chẳng phải ngầm công nhận cách bám riết không buông của hắn sao? Hắn mặt dày hớn hở: "Cậu nói vòng vo, thực chất là khen tôi bám dai đúng không?"
Lâm Kinh Chập câm nín trước phản ứng trơ trẽn, trơn như mỡ của Cừu Phi. Anh hít sâu, tự nhủ rõ ràng: mỗi lần giao tiếp với Cừu Phi, từ chối thẳng thừng là vô ích, chỉ càng khiến hắn thêm hăng máu.
"Bám dai? Vậy tôi giữ anh đến Tết dán câu đối luôn."
Lâm Kinh Chập mỉa mai, Cừu Phi chẳng hiểu ẩn ý. Thầy Lâm đùa mà cũng đáng yêu thế, khiến hắn vui sướng cả người. Hắn chỉ nghe những gì mình muốn nghe — hắn vẫn còn cơ hội! Thầy Lâm muốn giữ hắn đến Tết! Mới nãy còn bực vì xem GV mà không dậy nổi, giờ nghe giọng Lâm Kinh Chập, Cừu Phi thấy tâm trạng nhẹ bẫng, bệnh liệt dương bỗng chốc trở thành chuyện nhỏ.
Không biết xấu hổ là gì, Cừu Phi vẫn không buông máy. Lâm Kinh Chập tắm chưa xong, chẳng muốn nói nhiều: "Không có gì thì tôi cúp đây."
"Ê, chờ đã! Đừng cúp!" Cừu Phi vội hét lên, không để Lâm Kinh Chập dễ dàng thoát thân. "Cách cậu từ chối này, chẳng hiệu quả đâu."
Lâm Kinh Chập nằm tựa thành bồn lâu, ngực ê ẩm, đành cầm điện thoại, gối đầu lên mép bồn, nhắm mắt đắm mình trong nước nóng, lỗ chân lông giãn ra theo từng hơi thở. Anh thong thả đáp: "Tôi đã nói rồi mà? Xem nhiều vào, quen là hết khó chịu. Biết đâu còn chữa được bệnh liệt dương của anh."
Lâm Kinh Chập nói cho qua chuyện, Cừu Phi lại coi như thánh chỉ. Hắn nghiêm túc than vãn: "Nhưng tôi xem không nổi, ghê quá..."
"Vậy chứng tỏ anh không phải gay, chẳng hứng thú với đàn ông."
Vấn đề có phải gay hay không, Cừu Phi có cách hiểu riêng. Hắn và Phan Lôi lớn lên từ nhỏ, ngủ chung, tắm chung, thi xem ai đái xa hơn, so "thằng em" với nhau, hắn cũng chẳng cảm giác gì. Trước khi xem GV, hắn chưa từng nghĩ hai thằng đàn ông có thể thân mật kiểu đó. Hắn đúng là không phải gay.
Thấy Cừu Phi im lặng, Lâm Kinh Chập tưởng mình trúng tim đen, thừa cơ tấn công tiếp: "Cho nên, anh cũng chẳng thích tôi."
"Không phải!" Cừu Phi lập tức phản bác.
Hỏi Cừu Phi có phải gay không, bản thân hắn cũng chẳng dám khẳng định. Nhưng bảo hắn không thích Lâm Kinh Chập, hắn sẽ nhảy dựng lên ngay để chứng minh.
Đầu óc bốc đồng, Cừu Phi buột miệng: "Nếu nam chính trong GV là cậu, tôi chắc chắn..."
Nói đến đó, hắn bỗng khựng lại. Chưa bao giờ hắn nghĩ đến khả năng ấy. Nếu nam chính là Lâm Kinh Chập, người kia là ai? Hắn thử tưởng tượng từng khuôn mặt, nhưng đều thấy sai sai. Chỉ có một người hợp lý — chính hắn.
Hắn và Lâm Kinh Chập...
Hình ảnh khuôn mặt mình và Lâm Kinh Chập thay vào vai nam chính trong phim, máu dồn lên đỉnh đầu, Cừu Phi cảm giác như có luồng nhiệt sắp phun ra từ mũi.
Đúng lúc ấy, tiếng cười lạnh của Lâm Kinh Chập vang lên qua điện thoại, kèm theo tiếng nước xao động. Tiếng nước nóng, khác với nước lạnh, Cừu Phi không giải thích được, nhưng rõ ràng là khác. Vừa nãy còn tưởng tượng mờ mờ, giờ hình ảnh trong đầu hắn bỗng rõ nét hơn.
"Mơ đẹp nhỉ." Giọng Lâm Kinh Chập nhẹ tênh, khinh miệt như muốn trào ra khỏi loa điện thoại.
Lâm Kinh Chập cao ngạo, lạnh lùng, giọng điệu châm chọc — nghe mà Cừu Phi mê mệt. Hắn không suy nghĩ gì hết, chỉ biết buột miệng: "Cậu tắm một mình à?"
"Nếu đang tắm với người khác, anh nghĩ tôi rảnh nghe điện thoại của anh sao?"
Cừu Phi tự cảm thấy mình hèn mọn, nhưng lại thích kiểu Lâm Kinh Chập không từ chối thẳng, cũng chẳng xác nhận rõ ràng — cứ mập mờ, châm chọc, khiến hắn treo lơ lửng giữa không trung.
Hắn vẫn cố bám: "Nếu cậu tắm với người khác, tôi biết làm sao?"
Lâm Kinh Chập lần đầu gặp kiểu người như Cừu Phi — từ chối rõ hay bóng gió đều trơ như đá, chẳng hề nao núng.
"Anh muốn ám chỉ gì? Tôi phải chịu trách nhiệm với một người liệt dương à?"
"Nếu cậu chịu trách nhiệm, liệt dương cũng chẳng sao."
Lâm Kinh Chập chẳng nể nang: "Chưa tỉnh ngủ thì đi ngủ đi."
Dù gì thì lời mắng chửi của Lâm Kinh Chập, chỉ một mình Cừu Phi nghe được. Hắn coi như cách tán tỉnh, lại hỏi: "Thầy Lâm, mấy phim này, cậu thích cái nào nhất? Tôi xem thử."
Máy tính bảng đã mượn rồi, Lâm Kinh Chập cũng không keo kiệt, nói luôn từ khóa video yêu thích. Cừu Phi tìm được ngay.
Tiếng phim vang lên qua điện thoại. Lâm Kinh Chập quen thuộc, chỉ nghe âm thanh đã biết cảnh tới đâu. Có lẽ lâu rồi chưa giải tỏa, tiếng nền khiến anh hơi xao động.
Không khí lúc này giữa hai người khá nhẹ nhàng, trò chuyện bằng giọng nói, đối thoại mập mờ. Nếu là người gay khác, Lâm Kinh Chập có thể vừa nói vừa "tự xử". Nhưng đây là Cừu Phi — gã nhà giàu mới nổi, mù tịt về đồng tính, không biết mình có phải gay hay không.
Phim Lâm Kinh Chập thích thường giống nhau: nam chính đẹp không chê được. Cừu Phi chán ngán mấy thể loại này, nhưng giờ nghe tiếng thở của Lâm Kinh Chập, tiếng nước xối qua da thịt, nhịp tim mình cũng không kìm nổi, lăn một vòng trên giường. Đây có coi là đang cùng thầy Lâm xem phim không?
Với Cừu Phi, cùng xem phim không khác gì cùng ngủ một giường, cùng chăn, cùng tắm. Cổ họng hắn khô rát, trong lòng ngứa ngáy lạ lùng. Hắn đưa tay gãi cổ, yết hầu trượt lên trượt xuống dưới ngón tay.
Cừu Phi định nói gì đó, bỗng nhận ra bên Lâm Kinh Chập yên lặng. Yên lặng không phải là im hoàn toàn — vẫn có tiếng thở nhẹ, tiếng nước chảy, và vài âm thanh khó tả phát ra từ cơ thể...
Âm thanh ấy Cừu Phi quá quen. Hắn nhớ lại hồi dậy thì, lần đầu "mộng tinh", chính là cảm giác khao khát mơ hồ này.
Lâm Kinh Chập đang...
Với tính cách của Cừu Phi, bình thường phát hiện chuyện động trời, hắn đã la toáng lên, đứng trước mặt Lâm Kinh Chập mà vạch trần. Nhưng lúc này, hắn như bị dán chặt miệng bằng băng keo. Hắn im lặng lắng nghe, âm thanh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Quen vì đó là bản năng đàn ông, ai cũng hiểu. Lạ vì đó là Lâm Kinh Chập — người cao ngạo, bất khả xâm phạm.
Trong đầu Cừu Phi chỉ còn hình ảnh bàn tay trắng nõn của Lâm Kinh Chập. Anh thuận tay phải, vậy lúc "làm việc đó" dùng tay nào? Dù tay nào, khi dùng lực, gân xanh nổi lên, khớp xương rõ ràng — vừa mạnh mẽ, vừa mềm mại, khiến người ta không thể rời mắt.
Trên màn hình máy tính bảng, khuôn mặt nam chính dần hòa vào khuôn mặt Lâm Kinh Chập. Hơi thở Cừu Phi dồn dập theo tiếng thở trầm thấp bên kia. Hắn nhạy cảm bắt được khoảnh khắc Lâm Kinh Chập hít vào — thời gian như ngừng lại. Cơ thể Cừu Phi căng cứng, tay siết chặt máy tính bảng, tĩnh mạch dưới da giật giật. Mãi sau, hắn mới nghe tiếng thở ra chậm rãi của Lâm Kinh Chập.
Xong rồi?
Im lặng mập mờ, ngượng ngùng kéo dài. Lâm Kinh Chập từ từ tỉnh táo, nhận ra mình vừa hành xử quá bốc đồng. Cừu Phi không nói gì, anh cũng im lặng. Nhưng anh biết rõ — Cừu Phi nhất định đã nghe thấy tất cả.
Anh đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận sự chế giễu. Chỉ cần Cừu Phi nhắc đến chuyện "tự xử", anh sẽ bình thản bảo hắn đừng làm quá. Nhưng Cừu Phi không hỏi, thậm chí không thốt một lời.
Xong việc, mệt mỏi ập đến. Khớp xương Lâm Kinh Chập rã rời, buồn ngủ dâng trào. Anh chủ động lên tiếng: "Tôi cúp đây."
"Đừng mà!"
Lâm Kinh Chập nghe tiếng níu kéo, nhưng vẫn dứt khoát ngắt máy. Đàn ông lúc này dễ tổn thương, cả thể xác lẫn tinh thần, anh chẳng còn sức đấu khẩu với hắn.
Nhìn màn hình điện thoại tối sầm, Cừu Phi cảm thấy ngực nghẹn ứ. Hắn cúi xuống nhìn "thằng em", không chạm vào, bất chấp tất cả, nhảy khỏi giường, lao ra ngoài. Không đợi thang máy, hắn chạy một mạch đến cổng nhà Lâm Kinh Chập, đập cửa ầm ầm.
"Thầy Lâm! Lâm Kinh Chập! Mở cửa!"
Chưa đầy nửa phút, Lâm Kinh Chập mặt đỏ bừng chạy ra mở cửa. Quần áo xộc xệch, ngực ướt đẫm — rõ ràng là chưa kịp lau nước.
"Anh làm gì vậy?"
Lúc Cừu Phi đập cửa, Lâm Kinh Chập còn đang choáng váng trong bồn tắm. Anh như con mèo bị dọa, vội nhảy ra. Nỗi ngượng chưa kịp tan, giờ phải đối mặt thẳng với Cừu Phi.
Cừu Phi bám chặt song sắt, chỉ vào ổ khóa, gào lên: "Thầy Lâm, mở cửa mau! Mở cửa!"
Lâm Kinh Chập hoảng hốt, vội lấy chìa khóa mở cổng. Cửa vừa hé, Cừu Phi đã luồn chân dài chen vào. Chưa kịp hỏi hắn vào làm gì, hắn đã túm thắt lưng quần, tuột xuống, khoe trọn "chỗ đó" trước mặt Lâm Kinh Chập.
Mặt Cừu Phi đỏ bừng vì phấn khích, hớn hở như phát điên, hét lên: "Nghe giọng cậu, tôi không còn liệt dương nữa!! Tôi có phản ứng rồi!"
Gió nóng thổi qua, nỗi ngượng trước đó tan biến. Lâm Kinh Chập như nghe tiếng vọng của chính mình vang lên khắp con phố — "Không liệt dương", "có phản ứng".
Lâm Kinh Chập hiếm khi mất kiểm soát, quát lên: "Anh gào to thế làm gì!"
---
Capu có lời muốn nói: Anh Phi không ngại, em ngại!!! clm quê quá :)