Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Chương 4: Chất Vấn
Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước khi tắt máy, Châu Miểu nói: “Nếu anh không về em sẽ đến công ty tìm anh.”
Trong lúc nói chuyện, tiếng sấm vang rền bên ngoài, ánh sáng từ những tia chớp khiến mọi thứ xung quanh hiện rõ mồn một, kể cả gương mặt tái nhợt của Châu Miểu.
Eo cô đau dữ dội, cử động một chút cũng không chịu nổi. Cô cố nén cơn đau nói: “Dương à, em không khỏe, em muốn gặp anh.”
Không rõ việc cô tỏ ra yếu đuối có tác dụng hay vì lý do nào khác, mà hôm nay Trình Dương hiếm hoi không tăng ca, đúng tám giờ tối đã về đến nhà.
Phòng khách không có ai, chỉ có những tiếng động phát ra từ bếp. Anh cởi áo vest tiện tay vắt lên ghế sofa rồi quay người đi vào bếp.
Châu Miểu biết anh sẽ về, đành cố nén đau để nấu một bàn đầy đồ ăn, đủ cả món chay lẫn món mặn, đều là những món Trình Dương thích ăn. Nghe thấy tiếng bước chân, cô quay người lại nhìn, đúng lúc chạm phải ánh mắt Trình Dương. Cô tủm tỉm cười nói: “Anh về rồi à?”
Trình Dương đứng nguyên ở cửa bếp, ngước mắt nhìn cô: “Không phải em bảo không khỏe sao, lại đang làm gì thế này?”
“Em đỡ nhiều rồi.” Châu Miểu khẽ hất cằm: “Cơm em nấu xong rồi, anh đi rửa tay đi.”
Trình Dương khoanh tay, ánh mắt tối sầm lại: “Vừa rồi trong điện thoại em nói dối anh đúng không?”
Trình Dương đang ám chỉ việc cô nói mình không khỏe.
Châu Miểu đặt món ăn cuối cùng lên đĩa, cầm đĩa thức ăn quay người đi đến bàn ăn. Cô cười hỏi anh: “Đây là cá diếc mà anh thích ăn nhất, lát nữa anh ăn nhiều vào nhé.”
“Châu Miểu, anh đang hỏi em đấy! Vừa nãy là em nói dối anh đúng không?” Trình Dương lại hỏi.
Châu Miểu đặt đĩa cá diếc xuống, tháo tạp dề ra, mỉm cười nói: “Đâu có ạ, ban nãy em không khỏe thật, nhưng giờ đỡ hơn nhiều rồi.”
Cô không nói thật, bây giờ chẳng đỡ hơn lúc nãy chút nào. Eo đau đến mức muốn gãy rời ra nhưng cô không muốn Trình Dương lo lắng. Cô đẩy anh ngồi xuống ghế rồi múc cho anh một bát súp thịt viên: “Anh nếm thử xem.”
Trình Dương bực bội đẩy bát súp ra, ngẩng đầu nói: “Châu Miểu, công ty có một hạng mục rất lớn cần đàm phán, ngày nào anh cũng bận sứt đầu mẻ trán, không rảnh để xem em nấu mấy thứ này đâu.”
“Sau này không có việc gì thì đừng gọi điện thoại cho anh nữa.”
Nói xong anh đứng dậy định rời đi.
Châu Miểu ngăn anh lại: “Chắc anh vẫn chưa ăn tối phải không, em cũng chưa ăn, anh ăn cùng em được không?”
“Mọi người đều nói tay nghề em đã tiến bộ nhiều rồi đấy, em cũng không biết mùi vị thế nào, anh ăn một chút đi được không?” Cô nhẹ nhàng dỗ dành anh: “Dương à.”
Đàn ông một khi đã nhẫn tâm thì sẽ nhẫn tâm hơn bất cứ ai. Trình Dương hất tay cô ra, hàm dưới căng cứng: “Anh còn phải đi họp, nếu em vẫn khỏe như vậy thì anh quay lại công ty đây.”
Dáng vẻ vội vã này của anh như thể ở công ty có người đang chờ anh vậy.
“Anh quay lại công ty hay là đi gặp ai?” Châu Miểu chất vấn: “Hotsearch đó là sao?”
Ánh mắt Trình Dương tối sầm lại: “Em thấy rồi à?”
“Ừm, thấy rồi. Vậy anh định giải thích thế nào đây?” Eo Châu Miểu đau đến mức không đứng vững nổi, cô bám vào lưng ghế từ từ ngồi xuống. Dùng lực không đúng cách khiến eo cô càng đau đớn, nhưng cô vẫn cố nhịn không kêu thành tiếng.
“Giải thích? Giải thích cái gì?” Trình Dương nói: “Anh chẳng có gì để giải thích cả.”
“Tối hôm qua anh ở bên người phụ nữ khác thật ư?”
“Em nghĩ sao?” Trình Dương quẳng vấn đề ngược lại cho cô: “Em nghĩ anh sẽ như vậy sao?”
“Em muốn chính miệng anh nói với em.” Châu Miểu không thích cảm giác đoán già đoán non này. Cô nắm lấy tay áo của Trình Dương, ngẩng đầu nhìn anh: “Dương à, nói em nghe đi, chỉ cần anh nói, em đều tin là thật.”
Trình Dương chỉ nói hai chữ: “Không có.”
Châu Miểu mỉm cười: “Em biết ngay hotsearch là giả mà.”
Cô nắm lấy cánh tay anh từ từ đứng dậy: “Anh ăn một chút rồi hẵng đi được không?”
Trình Dương không nhúc nhích, cô yếu ớt nói: “Em thực sự đã nấu rất lâu đó.”
…
Cuối cùng thì Trình Dương cũng chẳng ăn. Sau khi nhận được một cuộc điện thoại, anh liền vội vã rời đi. Châu Miểu đuổi theo anh ra đến xe, gõ lên cửa sổ xe: “Tối nay anh có về không?”
Trình Dương khởi động xe: “Không chắc.”
“Hạng mục này rất khó sao?” Châu Miểu lại hỏi.
“Anh đã nói rồi, em không cần hỏi quá nhiều về chuyện công ty.” Trình Dương nghiêng đầu trừng mắt nhìn cô: “Miểu Miểu, em dạo này càng ngày càng không ngoan rồi.”
“Em lo lắng cho anh mà.” Châu Miểu vội vàng giải thích: “Anh đừng giận mà.”
“Không muốn anh giận thì sau này đừng có tự ý làm bừa nữa.” Trình Dương nói: “Anh hy vọng sau này sẽ không xảy ra chuyện tương tự như hôm nay nữa.”
Châu Miểu: “… Dạ.”
Chiếc xe lao đi như một cơn gió vụt qua, chỉ để lại một vệt bóng dài dằng dặc. Mặc cho chiếc xe đã đi rất xa, Châu Miểu vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Eo nhói lên từng cơn, ngón tay cũng có cảm giác bỏng rát. Cô cúi đầu nhìn, đầu ngón cái và ngón trỏ có vài vết phồng rộp, chắc là bị bỏng lúc nấu ăn.
Đúng lúc này, cơn đau từ ngón tay truyền đến tận tim, trái tim cứ nhức nhối từng cơn.
Cô loạng choạng quay vào, đi thẳng vào phòng ăn kéo ghế ra ngồi xuống, cầm đũa lên và liên tục gắp đồ ăn vào miệng.
Nhét đầy miệng rồi mà cô vẫn còn cố gắp thêm.
Mãi đến khi bị nghẹn, cô mới tỉnh táo lại, cô cúi người chạy vào nhà vệ sinh, bám vào bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo.
Tối đó Châu Miểu bị cơn đau eo hành hạ đến mức không ngủ được. Không còn cách nào khác, cô lại phải đi bệnh viện khám lại, vẫn là vị bác sĩ hôm qua đã khám cho cô. Khi thấy Châu Miểu, ông nhíu mày: “Không phải đã bảo cô nghỉ ngơi cho tốt sao, sao lại càng nghiêm trọng hơn rồi?”
Sao lại nghiêm trọng hơn ư?
Vì cô bất chấp cơn đau để đi siêu thị, dành cả tiếng đồng hồ mua đồ rồi mới về đến nhà. Sau đó lại bận rộn trong bếp nấu nướng ba tiếng đồng hồ, làm cả một bàn đồ ăn.
Thế nhưng lại có kẻ nào đó không biết trân trọng, còn chẳng thèm nhìn ngó gì, nói gì đến ăn, vội vàng về rồi lại vội vàng rời đi.
Chà đạp tình yêu của cô dưới chân.
“Bác sĩ, có cần nhập viện không ạ?” Châu Miểu hỏi.
“Tạm thời thì chưa cần, nhưng nếu diễn biến xấu hơn thì có lẽ sẽ phải nhập viện.” Bác sĩ nói: “Người trẻ tuổi phải biết yêu thương cơ thể mình hơn mới được.”
“Dạ, là sơ suất của tôi, sau này tôi sẽ không để tái diễn như vậy nữa.” Gương mặt Châu Miểu tái nhợt: “Bác sĩ có thể kê cho tôi ít thuốc giảm đau không?”
“Chỉ thuốc giảm đau thôi thì không đủ.” Bác sĩ nói: “Cô phải thêm cả vật lý trị liệu nữa.”
Châu Miểu: “Vâng ạ.”
……
Không biết Triệu Duyệt nghe được tin từ đâu Châu Miểu phải đi viện, cô ấy lo lắng đến nỗi đầu tóc đầm đìa mồ hôi: “Sao cậu phải đến bệnh viện thế?”
Châu Miểu: “Có chút không khỏe, nhưng giờ không sao rồi.”
“Cậu đó, lần nào cũng chỉ nói tin tốt, còn những chuyện khác cứ giấu nhẹm đi.” Triệu Duyệt hỏi: “Ai đưa cậu đi viện thế?”
“Tớ tự đi.” Châu Miểu đáp.
“Trình Dương đâu?”
“Anh ấy còn đang bận công việc.”
“Anh ta đã giàu thế rồi mà sao còn tham công tiếc việc thế.” Triệu Duyệt bĩu môi: “Hơn nữa, cậu đã bị bệnh rồi mà anh ta còn làm gì mà không ở bên cậu nữa vậy. Miểu Miểu à, từ lúc nào anh ta thành ra như vậy rồi?”
Hoặc là, trước nay vẫn vậy, chỉ là trước đây cô không hiểu rõ mà thôi.
“Duyệt Duyệt, anh ấy thực sự đang bận mà.” Châu Miểu cố giấu đi sự buồn bực: “Tớ không sao đâu, thật.”
“Lần nào hỏi cậu cũng không sao, không sao cả.” Triệu Duyệt nói: “Không sao mà phải đi bệnh viện, lừa ai hả?”
“Cậu ngại gọi điện thoại làm phiền Trình Dương thì để tớ gọi.” Triệu Duyệt và Trình Dương có chút quan hệ họ hàng, là họ hàng xa nhưng hai gia đình vẫn hay qua lại, nên trông họ có vẻ khá thân thiết.
“Đừng mà, thật sự không …” Châu Miểu còn chưa nói xong thì Triệu Duyệt đã tắt máy. Vài phút sau, Trình Dương gọi điện thoại đến, giọng người đàn ông vẫn luôn lạnh lùng như vậy: “Em đang ở viện à?”
Châu Miểu: “Ừm.”
Trình Dương: “Không phải lại giả vờ đấy chứ?”