Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Chương 5: Cuộc gọi từ một người phụ nữ
Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nụ cười chưa kịp nở trên môi Châu Miểu đã cứng lại, đôi môi cô không kìm được mà run rẩy: “A Dương, anh nói gì vậy?”
“Lời thật lòng thôi.” Trình Dương nói: “Có phải em lại nói dối anh không?”
“Em không có.” Châu Miểu giải thích: “Em thật sự không khỏe mà.”
“Được rồi, bất kể là em ốm thật hay ốm vờ, giờ anh không rảnh qua đó thăm em đâu.” Trình Dương ngắt lời cô: “Anh sẽ bảo Trương Hằng qua đó.”
Trương Hằng là trợ lý của Trình Dương, mọi việc Trình Dương đều giao cho Trương Hằng xử lý.
“Không cần.” Châu Miểu cố nén sự khó chịu, gắng hết sức để bản thân không tỏ ra yếu đuối: “Anh đến được thì đến, không đến được thì thôi.”
“Là em nói đấy nhé.”
“Ừ.”
“Sau này đừng giận anh nữa nhé?”
“Không đâu.” Đột nhiên Châu Miểu cảm thấy khó thở, cô dùng sức nắm chặt ngực áo: “Anh còn gì muốn nói không? Không có thì em tắt máy đây.”
Tính ra đây là lần đầu tiên Châu Miểu ngắt cuộc gọi của Trình Dương, trước đây đều là Trình Dương ngắt cuộc gọi của cô.
Cúp máy xong, Châu Miểu ngã nhào xuống giường bệnh, trán cô ướt đẫm mồ hôi, rồi sau đó, trước mắt cô tối sầm lại.
Lúc cô tỉnh lại đã là nửa đêm, trong phòng bệnh không có ai. Cô đang được truyền nước, nhìn từng giọt nước từ từ nhỏ xuống, bất chợt trong cô xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ.
Không biết nếu như cô chết rồi, liệu Trình Dương có hối hận vì đã lạnh nhạt với cô không?
Có lẽ… là không.
Cô tự cười chế giễu mình, thì ra câu nói kia là thật. Trong tình cảm, người yêu trước luôn là người tổn thương nhiều hơn.
Cô yêu trước mà, đáng đời cô bị tổn thương.
Nhưng… tại sao chứ? Cô cũng đâu có làm gì sai? Cô chỉ yêu một người thôi mà.
Ông trời tàn nhẫn với cô quá.
Châu Miểu thỉnh thoảng lại nghĩ, nghĩ về hiện tại, nghĩ về quá khứ, nghĩ về những khoảng thời gian ngọt ngào ấy. Nhưng suy nghĩ mãi rồi cô đột nhiên giật mình nhận ra, giữa cô và anh làm gì có những khoảnh khắc ngọt ngào chứ.
Hồi đầu là cô theo đuổi anh, cũng là cô chủ động tỏ tình. Sau khi yêu nhau, họ cũng không tình cảm giống những cặp đôi khác, vẫn giống như trước kia vậy.
Anh vẫn tự do như vậy, muốn làm gì thì làm, chỉ có cô là người duy nhất bị mối tình này bó buộc mà thôi.
Nhưng cô vẫn cảm thấy ngọt ngào trong tim, cảm thấy bản thân là người hạnh phúc nhất trên thế giới.
Giống như Triệu Duyệt nói vậy, cô thật ngu ngốc.
Nhưng cô còn ngốc hơn thế. Rõ ràng biết tình cảm của bọn họ giống như con thiêu thân lao vào ngọn lửa, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ thiêu thành tro bụi. Thế nhưng cô vẫn lao vào, lại còn mắc kẹt nhiều năm như thế.
Cô thật sự ngốc quá đi mất.
Châu Miểu không thể diễn tả được mình đau ở đâu, hình như cô chỗ nào cũng đau. Cô chậm rãi thử cử động một chút, cơn đau càng dữ dội hơn. Đợi đến khi cơn đau qua đi, chiếc áo bệnh nhân trên người Châu Miểu đã ướt đẫm mồ hôi.
Cô đưa tay xuống dưới lưng nhẹ nhàng massage.
Thực ra vết thương trên eo cô không chỉ đơn thuần là vì nhảy múa mà còn vì một nguyên nhân quan trọng khác, đó là vì Trình Dương.
Năm đó, thông qua các bạn học, cô biết được Trình Dương vướng phải mấy tên côn đồ, bọn chúng hẹn gặp anh. Cô biết được tin ấy bèn vội vàng chạy tới, đúng lúc thấy bọn chúng đang đánh nhau hỗn loạn.
Sau khi báo cảnh sát, cô liều lĩnh chạy qua, dùng thân mình đỡ cho Trình Dương một cú đá. Cú đá của tên côn đồ đó lại đúng vào thắt lưng cô.
Cơn đau nhói tim khiến cô gần như suýt ngất đi.
Sau đó Trình Dương hỏi cô có bị thương không, cô nói không.
Nhưng thực ra, cô bị thương rồi, hơn nữa còn bị thương rất nghiêm trọng. Bác sĩ đã yêu cầu cô phẫu thuật, còn nhắc nhở cô nếu tình trạng nghiêm trọng hơn cô sẽ bị bại liệt.
May mắn là khoảng thời gian đó cô đã rất tích cực phối hợp trị liệu, hồi phục khá tốt nên chuyện phẫu thuật cũng được hủy bỏ.
Câu chuyện đó ngoài Châu Miểu ra cũng chỉ có Triệu Duyệt là biết chuyện. Triệu Duyệt không thể hiểu nổi cô lấy đâu ra cái gan dám chạy đi cứu Trình Dương.
Cô chỉ nói một chữ: “Yêu.”
Bởi vì yêu, thế nên mới dám liều mạng như thế.
Nghĩ lại, cô chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng. Cô ở bên Trình Dương lâu như vậy nhưng chưa từng hỏi anh rằng anh có thích cô không?
…
Châu Miểu nằm viện hai ngày, đến ngày thứ ba thì xuất viện. Trình Dương không biệt tăm biệt tích như trước kia nữa, không chỉ phái Trương Hằng đến mà còn đích thân chạy tới.
Thấy Châu Miểu sắc mặt tiều tụy, anh nhăn mày hỏi: “Sao em gầy đi nhiều thế?”
Hiếm khi thấy được sự dịu dàng của anh ấy, trái tim Châu Miểu lập tức tan chảy. Cô nắm tay anh, mỉm cười nói: “Không sao, về nhà bồi bổ là được.”
Triệu Duyệt đứng bên cạnh hừ lạnh: “Tổng giám đốc Trình, cậu còn biết vợ cậu bị bệnh nhập viện cơ à? Tôi còn tưởng cậu bận công việc đến nỗi không màng đến mọi thứ rồi cơ chứ.”
Trình Dương thản nhiên nói: “Xin lỗi, công việc bận quá.”
Mặc dù chỉ là câu giải thích lấy lệ, nhưng Châu Miểu nghe xong lại rất vui, ít nhất anh ấy cũng giải thích rồi. Cô lắc đầu: “Không sao, anh có thể đến đã tốt lắm rồi.”
Cô không yêu cầu gì nhiều, anh có thể đến đón cô ra viện đã là tốt lắm rồi.
Triệu Duyệt thấy dáng vẻ nhu nhược của Châu Miểu, lại định mở miệng chửi người nhưng bị Tiểu Quân ngăn lại. Tiểu Quân nói: “Chị Triệu, em có chút đồ không nhớ đã để ở đâu, chị tìm giúp em với ạ.”
Vừa nói vừa kéo Triệu Duyệt đi.
Châu Miểu nhìn Tiểu Quân với ánh mắt tán thưởng, quay đầu nói với Trình Dương: “Chồng à, gặp được anh vui ghê.”
Trình Dương mới bàn bạc thành công một vụ làm ăn, tâm trạng rất tốt, nhẹ nhàng giải thích: “Khoảng thời gian này không quan tâm tới em nhiều, anh xin lỗi, sau này anh sẽ để ý hơn.”
Có câu này của anh là đủ rồi, Châu Miểu ôm lấy eo anh: “Không sao đâu, em biết anh đang bận mà, em không giận đâu.”
“Em muốn ăn gì?” Trình Dương hỏi: “Anh đặt bàn nhé.”
“Muốn ăn mì anh làm.” Châu Miểu hỏi: “Anh có thể nấu cho em không?”
“Mì tôm tươi ư?”
“Vâng.”
“Được.” Thật hiếm khi thấy một Trình Dương như thế này, Châu Miểu không khỏi ngây ngẩn.
Trình Dương: “Sao cứ ngơ ra mà cười thế em?”
Châu Miểu tựa vào lòng anh: “Y như quay về thời còn đi học vậy, em thấy hạnh phúc ghê.”
“Chúng ta sẽ mãi hạnh phúc như thế này chứ?” Cô hỏi.
“Ừm.” Trình Dương nói: “Xe đợi bên ngoài rất lâu rồi, chúng ta đi thôi.”
Châu Miểu ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”
Lên xe, cô vẫn cứ dính chặt lấy Trình Dương. Cô chống cằm ngắm anh, nhìn anh chằm chằm không bỏ qua một giây phút nào.
Trình Dương nghe điện thoại, thỉnh thoảng nói vài câu tiếng Anh. Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười sảng khoái của một người đàn ông, Trình Dương cũng mỉm cười.
Xem ra cuộc trò chuyện rất vui vẻ.
Châu Miểu thầm nghĩ, hy vọng sự vui vẻ này có thể kéo dài lâu hơn một chút, lâu hơn một chút.
Nhưng thật không may, không được như ý nguyện.
Trước khi xuống xe, điện thoại Trình Dương lại đổ chuông. Âm thanh từ đầu dây bên kia khá ồn ào, như có người đang gọi anh.
Châu Miểu cũng không chắc chắn lắm, cơ thể cô vô thức nghiêng về phía Trình Dương. Lần này cô nghe rất rõ ràng, đầu bên kia là giọng của một người phụ nữ.
Giọng nói cất lên: “Sếp Trình, anh không quên buổi tụ tập tối nay đó chứ?”
Trái tim Châu Miểu đột nhiên thảng thốt, cô cắn môi, ánh mắt nhìn chằm chằm Trình Dương. Cô muốn nhắc nhở Trình Dương, anh vừa mới hứa cả ngày hôm nay đều sẽ ở bên cạnh cô.
Vé xem phim cũng đã mua rồi, chính anh nói là cùng nhau đi xem phim.
“Sếp Trình, không quên đấy chứ?” Người phụ nữ lại nhắc lại.
Trình Dương: “Sếp Tô, tối nay không được rồi, tối mai thì sao?”
“Sếp Trình không giống người nói lời không giữ lời chút nào nha? Sao? Không bàn chuyện làm ăn nữa chứ gì?” Người phụ nữ bật cười rồi hỏi.
Châu Miểu càng lo lắng hơn, ngay cả động tác nuốt nước bọt cũng rất chậm. Ngay sau đó, cô nghe thấy Trình Dương nói: “Sếp Tô yên tâm, tôi sẽ tới đúng giờ.”
Cô… lại bị anh bỏ rơi rồi.