Mối tình trong đêm giao thừa

Đêm Dài Ở Bắc Đảo – Giải Tổng

Mối tình trong đêm giao thừa

Đêm Dài Ở Bắc Đảo – Giải Tổng thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Hạ Nghiễn Châu vừa bước vào nhà. Thấy cả nhà đang chờ mình, anh không thèm lên phòng thay đồ, chỉ cởi chiếc áo vest khoác ngoài, đi rửa tay rồi ngồi ngay vào bàn ăn.
Vương Á Tiệp đã chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn tinh xảo, còn khui thêm hai chai rượu ngon để chiêu đãi con trai.
Hạ Nghiễn Châu định kể vài chuyện nhẹ nhàng về công ty cho bố nghe, nhưng bà ngăn lại ngay. Bà nói: "Năm hết Tết đến rồi, chuyện gì cũng phải nhẹ nhàng thôi."
Điện thoại trên bàn rung lên. Hạ Nghiễn Châu cúi xuống nhìn ảnh Chu Tự gửi đến. Cô tạo dáng ngón tay chữ V bên cạnh má, hàng lông mày cong cong, môi cong vút lên nét cười rạng rỡ như ánh mặt trời mùa xuân, khiến tâm trạng anh cũng trở nên vui vẻ hẳn.
Anh biết cô sẽ đón giao thừa với Triệu Tư Kiều, nhưng trong ảnh không chỉ có hai người. Nhìn thấy cô vui vẻ, Hạ Nghiễn Châu bất giác giãn mày, nở nụ cười theo.
Anh gửi cho cô tiền mừng tuổi thật lớn: "Tiểu Tự, năm mới vui vẻ nhé."
Bên kia nhận được tiền ngay: "Lì xì đầu tiên kể từ khi em trưởng thành đấy! Em sẽ tiêu xài cẩn thận. Giám đốc Hạ tốn kém quá."
Hạ Nghiễn Châu không kìm được nụ cười, chưa kịp trả lời thì cô đã nhắn tiếp: "Anh đang làm gì thế?"
"Ăn cơm."
"Gửi cho em tấm ảnh của anh xem với! Đã mấy ngày rồi không thấy anh."
Hạ Nghiễn Châu ngượng nghịu, bình thường ít khi chụp ảnh, huống hồ giờ này bàn ăn còn người khác. Anh xoa mũi, mở camera, giơ tay lên chụp một tấm nhanh gửi cho cô.
Không lâu sau, cô nhắn: "Em nhớ anh quá."
Hơi thở của Hạ Nghiễn Châu chậm lại, bốn chữ ấy như thắt chặt lấy trái tim anh. Họ đã xa nhau gần hai tháng, chỉ gặp nhau có một lần, và lần đó cô ở bên kia điện thoại, không thể ôm, không thể chạm.
Anh chuyển màn hình sang lịch trình sắp tới, giảm bớt thời gian: "Sáng mai anh bay sang Singapore, hai ngày sau về. Ngoài ra không còn việc gì khác. Trễ nhất là mùng năm về Bắc Đảo."
Chỉ vì trò chuyện với cô mà anh chẳng ăn được miếng nào.
Vương Á Tiệp gắp vào bát anh một con bào ngư, tiện miệng hỏi: "Nói chuyện với ai mà vui thế?"
"Bạn gái."
Vương Á Tiệp giật mình: "Từ bao giờ thế? Sao con chẳng nói gì với mẹ?"
"Được mấy tháng rồi."
Hạ Nghiễn Châu mở lại tấm hình, để điện thoại trước mặt mẹ: "Người ngoài cùng, cười tươi nhất đó."
Anh hài lòng về tất cả mọi thứ ở cô, như thể đang khoe khoang vậy.
"Em cũng muốn xem."
Hạ Tịch ngồi bên kia lập tức nhảy lên, chạy vòng qua bàn ăn, đứng cạnh mẹ: "Đây chẳng phải là chị Tự sao..." Cô bỗng ngưng lời, nhận ra mình lại lỡ lời. Nàng nhìn sang Hạ Nghiễn Châu, nhưng biểu cảm anh không hề khó chịu, như thể chẳng có gì phải giấu diếm.
Sắc mặt của Vương Á Tiệp không được tốt.
Hạ Nghiễn Châu vẫn hỏi: "Mẹ thấy có xinh không?"
"Bề ngoài không quan trọng. Mẹ vẫn nói thế. Yêu đương kết hôn là chuyện cả đời, không phải môn đăng hộ đối, nhưng ít nhất phải chọn cô gái đoan chính, cuộc sống đàng hoàng."
Bầu không khí bữa ăn trở nên lạnh hẳn.
Hạ Nghiễn Châu vẫn bình thản: "Những gì mẹ nói đều không quan trọng. Cô ấy rất hợp ý con."
Vương Á Tiệp hít một hơi thật sâu: "Chuyện của con mẹ không xen vào, nhưng hi vọng con suy nghĩ lại cho kỹ."
"Con đã suy nghĩ rồi."
Vương Á Tiệp không còn gì để nói, chỉ thấy tức hơn.
Cả phòng ăn im hẳn, chỉ còn tiếng chén đũa va nhau.
Pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ, tiếng pháo trúc vang vọng từ xa, lúc dừng lúc nổi lên.
Hạ Thành ngồi ở vị trí chủ nhà, ông hắng giọng hỏi: "Cô gái thế nào? Đưa bố xem thử."
Hạ Nghiễn Châu đưa điện thoại qua cho ông.
Hạ Thành lau miệng, lấy kính lão đeo vào, ngửa cổ ra sau đánh giá: "Ừm..." Một lúc sau lại "Ừm" thêm lần nữa, ông chỉ gật đầu, rồi mới nói: "Có mắt nhìn đó, vừa nhìn là thấy cô gái lương thiện rồi."
"Đúng rồi."
Vương Á Tiệp ngồi bên kia im lặng lườm Hạ Thành. Ông coi như không thấy, tháo kính, trả điện thoại: "Cô gái này làm gì thế?"
"Hợp tác với bạn mở công ty trang trí cho thuê cây cảnh. Nghiệp vụ bao gồm thiết kế cảnh quan cho các công ty lớn và sân vườn tư nhân."
"Vậy là học thiết kế à?"
"Trước đó làm lập trình web, sau này chuyển ngành."
"Con gái mà làm lập trình viên thì đều khá lắm."
Ông hỏi: "Khi nào dẫn về nhà chơi?"
Hạ Nghiễn Châu ngập ngừng: "Không gấp."
Trước khi nắm rõ thái độ của mẹ, anh không định để Chu Tự phải chịu những điều này. Anh phải bảo vệ cô chu toàn, tuyệt đối không để cô phải chịu cái nhìn ghẻ lạnh hay bất cứ ấm ức nào từ bất kỳ ai.
Huống gì, Chu Tự cũng chưa chắc đã sẵn sàng bước tiếp. Yêu đương và kết hôn là hai chuyện khác nhau, với cô mà nói, giữa hai việc này cách nhau trăm núi nghìn sông. Đợi cô đủ dũng khí để bước tiếp theo có lẽ sẽ rất lâu.
Mà khi anh đã chọn ở bên cô, thì đã chuẩn bị xong cả rồi. Anh sẽ không dùng hôn nhau để ép buộc cô nữa.
Cảm giác ưu việt xuất phát từ gia đình mình, có lẽ Chu Tự không còn lạ lẫm gì.
Ăn xong bữa cơm, Hạ Nghiễn Châu lên lầu tắm rửa trước.
Bàn ăn còn lại hai vợ chồng và Hạ Tịch. Vương Á Tiệp bực tức dựa vào ghế, trừng mắt nhìn Hạ Thành: "Người tốt thì ông giành làm, để tôi làm kẻ ác, kẻ thù của cả nhà này."
Hạ Thành nói: "Năm nay Nghiễn Châu hai mươi chín tuổi, không phải con nít nữa. Chuyện của con nó bà can thiệp ít thôi."
"Chẳng lẽ cứ để mặc con cưới một cô gái như vậy?"
"Như vậy là như thế nào?" Hạ Thành hỏi ngược lại: "Tôi nhìn mặt mày cô ấy khá lắm, có vẻ là người tâm lý, hiểu chuyện."
Hạ Tịch ngồi bên cạnh gặm cua, lặng lẽ giơ tay, nhỏ nhẹ bỏ phiếu: "Con đồng ý, chị Tự là người tốt thật đó."
Vương Á Tiệp không thèm để ý đến con gái, nhìn Hạ Thành: "Ý tôi là gia đình và những gì cô ấy đã trải qua."
"Nghiễn Châu đã nói những điều đó không trong phạm vi con nó suy xét."
Hạ Thành buông đũa, rút khăn giấy lau tay: "Thằng nhóc này không lớn lên bên cạnh tôi với bà, nhiều khi hơi xa cách. Nhưng tính nó bà hiểu mà. Nếu đã chịu công khai quan hệ với cô gái kia, có nghĩa là đã chắc chắn rồi. Thường thì sẽ không thay đổi gì nữa đâu. Tội gì bà phải làm trái ý."
"Tôi..." Vương Á Tiệp không thể phản bác được. Những lời ông nói nghe rất thuyết phục: "Nhưng Ninh Ninh nói cô ta..."
"Lời nói từ một phía cả. Là tốt hay xấu thì bà gặp mặt rồi tự đánh giá."
Hạ Thành đứng dậy, nói tiếp: "Còn về những gì cô ấy đã trải qua, bà là phụ nữ, chẳng phải nên thấu hiểu và cảm thông hơn à? Bỏ hết những điều hư vinh và thế tục đi, phải khoan dung chút chứ."
Vương Á Tiệp im lặng. Bà bỗng nghi ngờ, phải chăng mình hẹp hòi như những gì chồng nói.
Hai người lần lượt rời bàn, để bà ngồi lại một mình thật lâu. Thật ra bà nói dối đấy. Lần trước bà đã thấy hình cô gái trong điện thoại của Hạ Tịch, cảm giác đầu tiên là cô ấy rất xinh đẹp. Nếu dẹp bỏ thành kiến, đó đúng là một cô gái vừa dịu dàng, lương thiện, vừa xinh đẹp, giỏi giang.
---
Tối mùng bốn, Hạ Nghiễn Châu quay lại Bắc Đảo, đi theo anh còn có Hạ Tịch.
Cô nàng nghỉ Tết không có gì làm, năn nỉ Hạ Nghiễn Châu đặt thêm vé máy bay để cô đến đây.
Hai người đi thẳng đến nhà Chu Tự, đương nhiên Hạ Tịch ở lại luôn.
Vừa vào cửa, cô nàng đã vồ vập ôm Chu Tự: "Chị dâu ơi, em đến rồi đây!"
Trái tim Chu Tự như được nhấc lên nhẹ nhàng. Theo tiềm thức, cô quay sang nhìn Hạ Nghiễn Châu đứng bên cạnh. Ánh mắt anh dừng trên người cô, hơi lạnh nhưng đôi mắt sắc bén và khí khái anh tuấn chẳng giảm chút nào.
Chu Tự gõ nhẹ lên đầu cô nàng: "Đừng có kêu lung tung."
"Dù sao cũng là chuyện sớm muộn thôi."
Bản tính Hạ Tịch vốn tự nhiên, lần đầu đến nhà mà như về nhà mình. Cô cởi áo khoác, quẳng giày sang một bên, nhảy thẳng vào phòng khác.
Cả hành lang bỗng im lặng.
Chu Tự ngượng ngùng gãi gãi mặt. Thường trong điện thoại cô phóng túng biết bao, nhưng sau bao ngày nhung nhớ, cuối cùng anh đứng trước mặt cô, khiến cô căng thẳng không biết phải làm sao. Tận đáy lòng cô như có một cảm xúc lạ kỳ đang tác oai tác quái, nó thỏa sức bành trướng và lên men.
Bên tai bỗng vang tiếng cười trầm thấp của anh. Chu Tự ngẩng đầu nhìn anh cởi nút áo, cô bước lên cầm áo khoác và áo vest anh vừa cởi ra, lần lượt treo lên giá. Rồi cô đẩy va li của anh vào sát tường, cúi người lấy dép lê trong tủ ra.
Mọi việc đều diễn ra trong im lặng.
Cô đang gấp gáp tìm chủ đề để bắt chuyện thì Hạ Nghiễn Châu bỗng bước lên, anh hơi rướn người, mu bàn tay áp vào nựng chỗ vàng tai cô.
Chu Tự giật mình, toàn thân tê rần như điện giật. Chỉ nghe giọng nói trầm thấp đượm đậm nụ cười của anh bên tai: "Lại hết quen rồi à?"
"Đúng thế, anh đây là ai vậy?" Giọng cô nhẹ nhàng. Cô đứng thẳng người, để mặc cho bàn tay anh lướt qua gò má, d** tai, cuối cùng dừng ở sau ót cô.
Cô ngẩng đầu, Hạ Nghiễn Châu nhìn vào mắt cô. Bầu không khí xung quanh vừa nhiệt tình vừa nôn nóng, nhưng buộc phải kiềm chế lại.
Phòng khách bỗng ồn ào: "Chị dâu, nhà chị có gì ăn không, em đói quá đi."
Chu Tự hít sâu một hơi, né bàn tay anh, xoay người bỏ chạy.
May sao chiều nay cô vừa hầm một nồi canh củ sen với xương heo, cho thêm mì sợi vào, nấu xong chỉ cho thêm ít hạt tiêu và muối, rồi múc cho hai anh em mỗi người một tô.
Hạ Tịch thích ăn mì sợi nhỏ mềm dẻo, canh xương thơm ngon: "Ngon quá đi!"
Chu Tự ngồi đối diện, cười nói: "Khi nào em vào học lại?"
"Tháng sau ấy."
"Lịch học dày lắm không?"
Hạ Tịch lắc đầu, xì xụp một đũa mì: "Em chẳng muốn đi học ngày nào hết..." Nói được nữa câu thì im bặt, lén nhìn sang Hạ Nghiễn Châu, thấy anh tập trung ăn mì không để ý mình, cô mới nói nhỏ: "Em chỉ nhớ thương tiệm xăm của em."
Chu Tự chống cằm: "Chắc cứng tay mất rồi."
"Vậy đâu được, gì chứ này thì em tự tin lắm."
Cô ngẩng đầu, nhìn Chu Tự. Hôm nay cô ăn mặc rất thoải mái, quần dài rộng rãi, áo màu đen cổ tròn ôm người, lớp vải mỏng khiến dáng ngực cô cong rõ, không thể hình dung bằng từ no đủ, nhưng khối ngực rõ ràng, như hình giọt nước.
"Chị dâu." Cô nàng nói nhỏ xíu: "Ngực của chị đẹp lắm, không xăm gì lên thì hơi phí."
Chu Tự cười: "Em mắc bệnh nghề nghiệp nữa à."
"Em nói thật đó, không tin thì cho chị coi nè."
Cô lục ảnh trong điện thoại, là bản thảo vẽ bằng tay. Trong ảnh, hai con rắn mảnh màu đỏ trườn từ hai bên cánh tay lên trước ngực, đến giữa ngực thì xoay lưng lại với nhau, một con ở trên, cái lưỡi chẻ đôi cong cong của nó hướng lên yết hầu, con còn lại hướng xuống, chui vào giữa hai b** ng*c. Con rắn có hình dạng mềm mảnh mà uyển chuyển, đường cong uốn ép vừa khít với dáng ngực, nhìn vừa gan dạ vừa mê hoặc.
Chu Tự cười gượng: "Chắc chị gánh không nổi đâu."
"Được."
Hạ Tịch khẳng định chắc nịch. Cô bất giác rướn người lên, nói nhỏ hơn nữa: "Không phải hình này ai cũng xăm được đâu. Một là ngực phải đẹp, hai là phải trắng, ba là phải xinh, chị đủ điều kiện hết, còn sợ gánh không nổi gì nữa."
Chu Tự thấy Hạ Tịch hợp làm bên kinh doanh lắm. Cô nàng nói thật nói xạo gì mặt mày cũng chân thành lắm, khen người ta chóng mặt mơ màng luôn.
Không đợi cô trả lời, Hạ Tịch duỗi cánh tay ra trước mặt cô: "Nhìn nè, hai đứa mình so sánh thử. Chị trắng muốn phát sáng luôn, xăm cái này đẹp lắm."
"Thế à."
"Đương nhiên."
Hạ Tịch giơ tay ra ngay bên mặt cô, che Hạ Nghiễn Châu lại: "Em thấy cũng hợp với tính cách của chị lắm. Kiểu mà nhìn thì dịu dàng nhưng c** đ* ra thì vừa hoang dã vừa đối lập ấy, anh em mê chết luôn, muốn ngừng không được."
Hạ Tịch càng nói càng đi xa, Chu Tự bắt đầu ngượng ngùng rồi, cô vội vàng kết thúc vấn đề: "Được rồi, để chị suy nghĩ đã. Mì sắp trương hết rồi, tranh thủ ăn cho nóng."
Rồi cô nhìn qua bên kia: "Làm cho anh một tô nữa nhé."
"No rồi."
Hạ Nghiễn Châu nói. Anh đã ăn sạch sẽ tô mì rồi, giờ đang lấy khăn giấy lau miệng. Vì từ nãy đến giờ chẳng nói lời nào nên ăn nhanh hơn Hạ Tịch một chút. Anh nhìn đồng hồ rồi nói với Hạ Tịch: "Mau lẹ lên đi, rồi đưa em về."
"Em ở lại đây một đêm có được không?"
"Em nghĩ sao?"
"Giỡn anh xíu mà."
Hạ Nghiễn Châu: "Chậc."
Hạ Tịch rụt cổ: "Đợi em múc thêm ít nữa đã."
Nói xong thì đứng dậy đi vào bếp.
Ngay sau đó, phòng bếp ầm ầm lẻng ca lẻng kẻng, thêm cả giọng hát lạc nhịp của cô nàng nữa. Cô gái được nuôi trong hủ mật, rất dễ tìm được niềm vui.
Mà ở bàn ăn thì yên tĩnh hẳn.
"Nhìn coi?"
Chu Tự nhìn sang, bỗng anh giơ tay bóp má cô.
"A..." Miệng Chu Tự chu cả lên, cô rướn cằm lên theo lực từ tay anh.
Tay Hạ Nghiễn Châu lắc qua lắc lại, đánh giá cô kỹ càng: "Để anh nhìn coi trắng đến cỡ nào."
Hạ Nghiễn Châu cong môi cười, đổi sang véo nhẹ má cô, anh rút tay về: "Hai người nghĩ anh bị điếc không nghe gì thật à?"
Căn nhà cô nhỏ đến nỗi không đủ chỗ để có phòng ăn riêng. Bàn ăn được bày ngay cạnh sô pha, cố lắm thì xếp được sáu cái ghế. Vừa nãy Chu Tự ngồi đối diện Hạ Tịch, Hạ Nghiễn Châu ngồi ở đầu bên kia.
Hai người thì thầm với nhau thôi, nhưng vì quá gần nên anh nghe hết không lọt chữ nào.
Hạ Nghiễn Châu hỏi: "Được khen mụ mị luôn rồi à?"
"Chẳng lẽ không phải sao?"
Chu Tự cười dịu dàng, giọng nói cô cũng mềm mại hẳn. Cô bất giác ngồi thẳng lưng, khiến đường nét cơ thể tự nhiên hiện hẳn trước mặt anh.
Hạ Nghiễn Châu nhìn xuống dưới một chốc: "Con bé lấy em để tập luyện thôi. Em đừng có tin."
"Không có đâu mà." Giọng Chu Tự hơi cao hơn: "Em thì cảm thấy tay nghề của Hạ Tịch lão luyện lắm rồi. Đầu óc cô ấy cũng có nhiều ý tưởng và sáng tạo lắm."
Hạ Nghiễn Châu im lặng rồi nói tiếp: "Khuyên em nghĩ cho kỹ đi. Suy nghĩ đến cảm nhận của anh nữa."
Chu Tự cười gượng: "Hình như... xăm trên người em mà."
Hạ Nghiễn Châu biết cô hiểu mình đang nói gì. Anh tính chốc nữa nợ mới nợ cũ tính với cô cả thảy.
Anh dựa vào ghế, thẳng thắn hai chữ: "Không cho."
Ăn cơm xong, Hạ Nghiễn Châu đưa Hạ Tịch xuống lầu.
Nhà anh có một căn nhà cũ ở Bắc Đảo, trước khi đến thành phố Lâm, bố mẹ anh vẫn luôn ở đấy. Nhà bên đó không xa bên này mấy, gọi xe đến tầm khoảng mười lăm phút.
Hạ Tịch nói: "Anh lên trước đi. Em đứng chờ được rồi."
"Đưa em về nhà đã."
Hạ Nghiễn Châu nhìn ra đường, chuẩn bị vẫy xe.
"Thật ra..." Hạ Tịch đè tay anh xuống: "Em gọi cho Trịnh Trị rồi. Anh ấy đến giờ."
Giọng điệu Hạ Nghiễn Châu không vui vẻ lắm: "Tài xế của em hay của anh? Để người ta thở với chứ?" Trịnh Trị về trước anh một hôm, cậu về sớm để xử lý mấy việc lặt vặt. Khi nãy anh đáp chuyến khá trễ nên thôi không gọi cậu đến đón nữa: "Sau này bớt làm phiền cậu ấy đi."
"Ồ."
Hạ Tịch ngoan ngoãn trả lời. Cô thầm lè lưỡi, thật là chột dạ.
Hai người đứng ven đường.
Bắc Đảo lạnh hơn trong thành phố. Gió đông thổi đến còn gửi kèm không khí ẩm ướt từ biển cả, táp vào mặt từng cơn, rét lạnh thấu xương.
Hạ Nghiễn Châu vén cổ tay nhìn đồng hồ, quay sang hỏi: "Có lạnh không?"
Hạ Tịch rụt cổ nhón chân, gật đầu.
Anh kéo em gái đến trước mặt mình, chắn bớt gió cho cô: "Sau này bớt vẽ chuyện với Chu Tự đi."
"Cái gì?"
"Em thấy ai đàng hoàng mà đi xăm rồng rắn trước ngực không, đã vậy còn xăm hai con."
"Anh đúng là phiến diện."
Cô bĩu môi: "Ngứa tay mà."
"Ngứa tay thì tự xăm cho mình đi."
"Đùa à, tự xăm sao mà xăm."
Cô nàng nhếch mày: "Hay là anh để em xăm cho."
Hạ Nghiễn Châu không để ý lắm, anh nhìn ra xa: "Em biết xăm cái gì?"
"Chạy trên trời, bay dưới đất, đi trong nước, bơi trên cạn, cái gì cũng xăm được."
Cô hỏi: "Anh muốn xăm rồng hay xăm phượng, kín lưng hay kín đùi nào?"
Cái vẻ nghịch ngợm tinh quái của em gái làm anh bật cười. Anh giơ tay vỗ lên đầu cô: "Ai mà biết kỹ thuật của em đến đâu, xăm lớn như vậy, không dám thử đâu."
Vốn Hạ Tịch đâu có tưởng thật. Cô nàng vẫn tiếp tục nói nhảm: "Nhỏ cũng được mà. Con ong con kiến, ngôi sao giọt nước, chó nè mèo nè, hoa cả lá cành, cái gì cũng được."
"Được."
Hạ Tịch giật mình.
Anh vẫn đang nhìn dòng xe cộ ngoài đường: "Xăm hoa đi."
Đầu óc Hạ Tịch nhanh nhạy cỡ nào. Cô bỗng nhớ đến đóa thược dược trên cánh tay Chu Tự, thầm nghĩ anh mình chìm đắm vào tình yêu thế. Trong phút chốc, cô lập tức tìm tấm hình đóa thược dược của Chu Tự trong điện thoại, bắt đầu có ý tưởng hay lắm rồi.
"Anh, mai em rảnh đó."
Hạ Tịch chớp ngay cơ hội. Cô sợ anh nuốt lời lắm.
Hạ Nghiễn Châu nhìn em gái, gật đầu đáp: "Rảnh thì tìm em."
Hạ Tịch vui đến nhảy cẩng lên. Cô nàng tự đắc: "Em nói rồi mà, kiểu gì cũng có lúc anh cần đến em. Lúc đó anh nói gì nhỉ?" Cô chép môi, hai mắt híp rịt lại, lắc lư cái đầu lập lại những gì anh từng nói một cách quái dị: "Cả đời này đừng có mơ... ha ha ha lêu lêu lêu."
Hạ Nghiễn Châu sầm mặt: "Bỏ đi."
"Đừng mà đừng mà, anh của em ơi."
Hạ Tịch lập tức nín cười, cô ôm cánh tay anh, thiếu điều quỳ xuống thôi: "Em năn nỉ anh mà, em năn nỉ anh hết được chưa."
Tiễn Hạ Tịch về, Hạ Nghiễn Châu quay ngược lên. Anh đi nhanh như sao băng, nôn nóng đến độ chẳng còn cảm thấy lạnh lẽo gì nữa. Thậm chí trán anh còn lấm tấm mồ hôi.
Anh có mang theo chìa khóa nhà Chu Tự, nên tự mở cửa vào nhà. Vừa quay người lại, trước mắt anh loáng lên, một bóng người màu trắng chạy ào đến.
Hạ Nghiễn Châu thả điện thoại và chìa khóa xuống đất theo tiềm thức, bịch một tiếng. Nhưng anh lại ôm gọn người vừa nhảy lên người mình.
Theo quán tính, cả hai lùi về sau nửa bước, ót anh tựa vào tường.
Hương thơm thanh mát. Cô vừa tắm xong.
Đôi mắt ẩm ướt long lanh, mái tóc còn hơi ẩm xõa trên vai. Trên người cô là chiếc váy ngủ tay dài vạt chéo bằng gấm, ngoài cái áo này thì bên trong không mặc gì hết. Vì Hạ Nghiễn Châu đã nắm đầy tay mà không gặp bất cứ trở ngại gì.
Hạ Nghiễn Châu hít thở không thông, anh nhìn vào mắt cô.
Hai chân Chu Tự vòng quanh hông anh. Giọng có lỗi: "Điện thoại anh rơi rồi kìa."
Chốc sau: "Quan tâm gì đến điện thoại nữa."
Anh lầm bầm. Ánh mắt từ từ lướt xuống, cuối cùng dừng ở đôi môi đang hé của cô.
Trong phòng yên ắng không một tiếng động. Chỉ có giao lưu bằng ánh mắt. Nhưng trong phút chốc, hai đôi môi lại đồng thời hôn lấy nhau, dịu dàng nhẹ nhàng, chạm khẽ mà thôi.
Hơi buông nhau ra, Chu Tự nhìn vào mắt anh. Cô không thể nào xác định có phải do anh nuông chiều mình quá, nên có chỗ dựa mà cô chẳng sợ gì cả, để thoải mái thể hiện tất cả d*c v*ng nguyên thủy điên cuồng trong lòng mình trước mặt anh.
Cô nghe tiếng tim đập mạnh mẽ mà loạn nhịp của mình, lồng ngực phập phồng rõ rệt, hít thở khó khăn như chú cá mắc cạn.
Hạ Nghiễn Châu bật cười: "Từ từ thôi."
Nhưng cứ như anh đang tự nói với mình. Đôi mắt anh mê ly, hơi thở nóng bỏng dồn dập.
Chu Tự ôm mặt anh, cô nghiên người hôn anh lần nữa. Đôi môi hé mở, đầu lưỡi đè vào răng anh. Ngay sau đó, cô cảm thấy trời đất như nghiêng ngả, lưng cô bị anh áp chặt vào tường.
Nụ hôn của anh nhiệt huyết mạnh mẽ. Từng cái c*n m*t nhẹ nhàng của anh khiến lưỡi cô râm ran.
Bốn bề xung quanh chỉ còn tiếng ong ong như bị ù tai, ngoài ra còn kèm hơi thở rối loạn và tiếng hôn m*t ướt át của cả hai.
Sau cùng anh mới hơi lùi ra sau: "Mùi tóc em không có đổi."
"Hửm?"
"Không phải em nói đổi dầu gội à?"
"... Gạt anh đó."
Anh im lặng nở nụ cười. Anh đoán ra lâu rồi kìa: "Em tự nghĩ coi, em thiếu đòn cỡ nào?"
Nói xong, Hạ Nghiễn Châu ôm cô vào phòng ngủ. Tình cờ thấy cái ghế tựa cô để ngoài ban công, suy nghĩ một chốc, anh đổi hướng, ôm cô ra ngoài đó, gác hai bắp chân cô lên hai bên tay vịn.
Anh quỳ một chân xuống giữa người cô.
Đèn trong phòng khách sáng trưng, soi rõ mọi việc đang diễn ra.
Chu Tự giật mình hốt hoảng. Cô vùng vằng muốn đứng dậy, nhưng lại bị anh kẹp chặt lại hai tay không thể nào nhúc nhích được. Lần này không giống như lần trước, nhìn càng trực quan hơn.
Không dám nhìn coi anh đang nhìn đi đâu, chỉ có duy nhất một cảm nhận là sự xấu hổ này sắp nhấn chìm cô rồi. Đồng thời cô gấp gáp muốn xác nhận xem, rốt cuộc bản thân mình có bị dày vò đến chết không.
"Hạ Nghiễn Châu."
Lần đầu tiên cô gọi thẳng họ tên anh.
"Đây."
"Anh dám!"
Hành động của anh thay cho câu trả lời.