Đêm Dài Ở Bắc Đảo – Giải Tổng
Chương 46: Lời tỏ tình dưới ánh trăng
Đêm Dài Ở Bắc Đảo – Giải Tổng thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba năm trôi qua, hai người đã bên nhau suốt năm năm ròng.
Cuối cùng, Vương Á Tiệp cũng gặp được cô bạn gái trong truyền thuyết của con trai mình. Ấn tượng ban đầu của bà khá tốt: dung mạo sáng sủa, tính tình dịu dàng hiền lành. Con trai cưng như ngọc như ngà.
Sau khi hai người ra về, bà cẩn thận đặt bó hoa Chu Tự do chính tay cô gói lên kệ tủ. Bó hoa không hoa loa kèn hay hoa cẩm chướng kiêu sa, nhưng đường kính tới cả mét, khi cô ôm vào nhà, hầu như che kín cả người mình.
Bó hoa đã khiến bà ngạc nhiên, vậy mà cô từ từ nhô đầu ra sau bó hoa, nở nụ cười tươi tắn, lễ phép chào: "Cháu chào dì ạ."
Bà cảm giác như mắt mình sáng hơn hẳn, không biết nên ngắm hoa hay người trước tiên.
Vương Á Tiệp đứng trước kệ tủ, nghiêm túc ngắm nhìn bó hoa. Loài hoa đủ loại, nhiều đến nỗi bà không biết tên của bao nhiêu loài.
Bà định lấy điện thoại tra cứu, nhưng chợt phát hiện giữa những bông hoa xinh xắn có một tấm thiệp tinh tế, cô gái còn làm thiệp ảnh kèm theo lời giới thiệu:
- Màu trắng: hoa cát tường, cúc thược dược, dành dành.
- Màu hồng: hoa hồng Constance, mẫu đơn cánh bướm.
- Màu tím: hoa chuông, hồng môn tím.
- Ngoài ra còn có hoa phi yến xanh biển, ngu mỹ nhân cam nhạt, mao lương vàng nhạt.
- Cuối cùng là vài nhánh cỏ voi làm điểm nhấn.
Chủng loại phong phú, cách cắm hoa tinh tế. Vào ngày nắng ráo, bó hoa đầy ắp và tinh tế này mang lại cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống.
Phía sau còn có một tấm thiệp viết nét chữ thanh thoát: "Chúc dì luôn khỏe mạnh trẻ trung, mỗi ngày đều hạnh phúc." Cuối cùng đề tên: Tiểu Tự.
Hạ Thành đứng sau, chắp tay: "Thế nào? thích không?"
"Ông hỏi người hay hoa?"
"Cả hai."
Mà Vương Á Tiệp không trả lời thẳng: "Người ta đến tuổi tôi bây giờ đã có cháu nội rồi. Nghiễn Châu tiến triển chậm quá. Nhìn Tôn Ninh nhà người ta, đứa bé sắp đầy tháng, gia đình ba người sống hạnh phúc biết bao."
Hạ Thành lắc đầu, ông hiểu tâm trạng bà: "Lại định lo lắng chuyện khác rồi."
Vương Á Tiệp cầm điện thoại, nghe ông nhắc nhở bèn có kế hoạch mới: "Tiểu Tịch và Nghiễn Châu đều ở Bắc Đảo, tôi với ông ở thành phố Lâm còn ý nghĩa gì nữa? Lại thêm không khí khô nóng, chi bằng dọn về Bắc Đảo luôn đi." Nói xong, bà mở điện thoại, bước ra ghế sofa: "Tôi gọi cho Nghiễn Châu."
Hạ Thành thở dài, tùy bà muốn làm gì thì làm.
Mặt khác, Hạ Nghiễn Châu vừa nói chuyện điện thoại với mẹ xong, anh tạm thời nhận lời theo yêu cầu của bà.
Anh và Chu Tự chỉ ở lại thành phố Lâm một ngày, sau khi ghé thăm nhà anh họ sẽ ngồi chuyến bay tối về Bắc Đảo.
Cuối cùng Chu Tự cũng gặp được cô bé từng "cứu cô một mạng", cô bé tên Trăn Trăn, giờ đã vào tiểu học. Dung mạo cô bé thừa hưởng toàn bộ ưu điểm của bố mẹ, mắt và miệng giống bố, mũi và khuôn mặt giống mẹ như khuôn đúc.
Trăn Trăn khá thân thiết với Hạ Nghiễn Châu, cô bé ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, giọng nhỏ như muỗi kêu, nhưng rất vui vẻ chia sẻ với anh những điều thú vị trong cuộc sống và chuyện học hành.
Thấy chú mình dẫn bạn gái đến, cô bé liền lén nhìn Chu Tự.
Cô bé ghé tai anh thì thầm: "Dì ấy xinh quá."
Hạ Nghiễn Châu cong môi: "Nói to lên."
Trăn Trăn ngượng ngùng lắc đầu, không chịu nói nữa. Cô bé lại nhìn sang Chu Tự, thấy cô đang cười híp mắt nhìn mình.
Chu Tự nói: "Dì nghe rồi. Trăn Trăn cũng xinh lắm đấy."
Trăn Trăn cười lộ cả răng.
Chu Tự đưa qua chiếc túi trên đùi sang cho cô bé: "Trong này có một bộ đồ chơi thiết kế trang phục Hán phục truyền thống và một bộ truyện tranh lịch sử. Quà cho cháu, mong cháu thích nhé."
Đôi mắt Trăn Trăn sáng rực, cô bé quay sang nhìn chú mình, sau khi nhận được sự cổ vũ thầm lặng của anh, liền đưa hai tay nhận quà: "Dì ơi, sao dì biết cháu thích Hán phục thế?"
"Năn nỉ chú của cháu đi hỏi mẹ cháu đó."
"Cảm ơn dì." Trăn Trăn thích không muốn buông: "Dì có biết cháu không?"
"Đương nhiên rồi." Chu Tự chống cằm, nói chuyện với cô bé cách Hạ Nghiễn Châu ngồi giữa: "Chú của cháu hay nhắc cháu lắm, dì biết lúc nhỏ cháu rất thích ăn kẹo, phim hoạt hình thích nhất là cảnh sát trưởng Labrador. Ba tuổi đã biết tự dùng đũa, có thể tự đánh răng rửa mặt." Cô nghĩ ngợi: "Sở thích là trượt ván và múa truyền thống."
Trăn Trăn bất ngờ vô cùng, nhưng liền ghé tai lén sửa lời cô: "Học múa truyền thống là bị ép đấy."
Nói xong, một lớn một nhỏ nhìn nhau bật cười.
Chị dâu họ giữ họ lại dùng bữa tối, toàn các món ăn gia đình dì ở nhà làm.
Không ngờ hôm nay anh họ đi trực, bàn ăn chỉ có bốn người họ, chủ đề xoay quanh việc nuôi dạy con cái, trò chuyện nhẹ nhàng tự nhiên.
Chị dâu ngồi bên trái Chu Tự, liên tục gắp đồ ăn chăm sóc cho cô, cứ sợ tiếp đón không chu đáo.
Chu Tự thấy ngại: "Chị dâu, cứ để em tự lấy. đồ ăn nhiều quá ăn không nổi."
"Vậy đừng khách sáo nhé, toàn trong nhà cả."
"Vâng."
Thật ra chị dâu chỉ hơn Hạ Nghiễn Châu ba tuổi, khuôn mặt dịu dàng phóng khoáng, vẻ tinh tế tự nhiên không thể nhầm lẫn, có thể nhận ra cô sinh trưởng trong gia đình giàu sang.
Chị ăn một miếng rồi hỏi: "Công việc của cô Chu hiện tại bận lắm à?"
"Gọi em là Chu Tự được rồi." Chu Tự nói: "Hai năm gần đây khá bận rộn."
"Vậy em với Nghiễn Châu có thể phối hợp thời gian dành cho nhau không?"
Chu Tự đáp: "Nói thật thì thời gian dành cho nhau khá ít."
Chị dâu gật gật đầu, vô tình hỏi: "Hình như hai đứa quen nhau lâu lắm rồi đúng không, vậy gần đây có kế hoạch kết hôn chưa?"
Chu Tự ngập ngừng, cô bất giác nhìn người đối diện: "Tạm thời vẫn chưa có kế hoạch."
"Phải tranh thủ thời gian thương lượng với nhau đã." Chị dâu cười ngại ngùng: "Mặc dù toàn mấy câu cũ rích, nhưng vẫn muốn nói với hai đứa, sinh con đừng sinh muộn quá, nếu không lúc nuôi cực lắm đó. Chị có cô đồng nghiệp…"
Chị còn chưa nói dứt câu.
Hạ Nghiễn Châu ngồi đối diện cắt ngang: "Chị dâu."
Chị quay sang.
Hạ Nghiễn Châu nói: "Phiền chị lấy giúp em chút cơm nhé."
Chủ đề cũng chấm dứt tại đây, không nói tiếp nữa.
Ăn cơm xong hai người ngồi chơi chút nữa mới tạm biệt ra về.
Trên đường đến sân bay, trong xe im ắng vô cùng.
Chu Tự nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật trên đường dần trở nên xa lạ, trừ những lần gặp Giang Nhiêu, cô rất ít khi quay lại thành phố Lâm.
Một mùa xuân nữa đến, hoa ngọc lan nở rộ hai bên đường khiến hàng cây lung linh.
Hạ Nghiễn Châu nhìn ra cửa sổ bên kia, vẻ mặt trầm hơn hẳn.
Chu Tự quay sang, nhét tay vào lòng bàn tay anh, ngay sau đó được anh nắm chặt.
Anh cũng nhìn sang cô: "Sao thế?"
"Anh sao thế?"
Hạ Nghiễn Châu nói: "Hơi mệt thôi."
"…Anh không có gì muốn nói với em à?"
Hạ Nghiễn Châu khá do dự, anh đùa: "Có phải anh nói gì em cũng đồng ý không?"
Trái tim Chu Tự đau nhói, cô cảm nhận được nỗi cô đơn mơ hồ trong lời nói anh, cô không trả lời, dùng tay còn lại ôm lấy cánh tay anh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Máy bay hạ cánh lúc tám giờ tối, tài xế đến đón họ, về ngôi nhà ở khu đô thị mới.
Hai căn nhà mua mấy năm trước đã trang trí xong xuôi, ngôi nhà hai phòng của Chu Tự chỉ ở vài lần, còn dọn hẳn sang biệt thự của Hạ Nghiễn Châu.
Chu Tự vô cùng biết ơn Hạ Nghiễn Châu, vì anh đã nhắc nhở cô trở thành người phụ nữ có đầy đủ năng lực độc lập và chỗ dựa vững chắc.
Hai người bên nhau lâu dài khó tránh những lần giận dỗi cãi vã, mỗi lần như thế, Chu Tự lại xách dép đi về nhà mình. Qua vài lần như thế, cô vừa bước ra cửa không bao lâu, anh đã lẽo đẽo theo sau.
Hai người đổi sang không gian khác, ai làm việc nấy, không thèm để ý đến nhau. Nhưng kiểu gì trong lúc vô tình cũng sẽ nhìn nhau hoặc có đụng chạm, cơn giận vì những điều vô cớ tiêu tan hoàn toàn, bấy giờ mới bắt đầu trò chuyện, dễ dàng cởi bỏ khúc mắc hơn.
Rồi sau đó, cách thức tốt nhất để hâm nóng tình cảm là l*m t*nh. Hai người hoàn toàn đảo ngược vị trí, Chu Tự muốn mềm mại cỡ nào thì mềm mại cỡ đó, còn anh thì muốn cứng bao nhiêu cũng được, mỗi lần như thế như muốn giày vò cho đến khi cô khóc lóc run rẩy cầu xin thì anh mới chịu thôi.
Tóm lại, hai người thành công trong việc không bao giờ giận nhau qua đêm.
Sau khi về đến nhà, hai người lần lượt đi tắm rồi lên giường nằm.
Thật ra tối nay vẫn còn khá sớm, khu biệt thự khá gần công viên bờ hồ, bình thường sau bữa cơm hai người sẽ nắm tay dắt nhau đi dạo.
Còn bây giờ thì đã tầm một tuần không gặp mặt rồi, hôm nay do tự Chu Tự đi đến gặp anh, xong xuôi mọi việc cả hai lại cùng quay về Bắc Đảo.
Họ đã nhớ nhau lắm rồi, Hạ Nghiễn Châu ôm Chu Tự từ đằng sau, môi anh lưu luyến chạm nhẹ lên gáy cô.
Cả căn phòng tối đen, làn da mịn màng của cô như được phủ ánh trăng màu bạc.
Hơi thở của Chu Tự rối loạn, nắm chặt lấy cánh tay đang để trên eo cô, cô không kiềm được mà uốn éo phối hợp: "Hôm nay… dì có ấn tượng tốt không anh?"
"Hẳn là tốt đó." Giọng anh trầm khàn.
Chu Tự nằm xoay qua đối diện với anh, khiến anh phải dừng mọi động tác lại.
Cô ngẩng đầu, tìm về đôi mắt anh dưới ánh trăng mờ ảo: "Thật ra do anh che chắn cho em tốt quá thôi."
Chu Tự đâu có ngốc đến mức không nhận ra có gì bất thường. Hạ Nghiễn Châu cứ trì hoãn việc này, chưa bao giờ anh ép buộc hay cưỡng cầu cô chút nào.
Mà đã ba bốn năm trôi qua, nhà bên thành phố Lâm có cấm cản cũng chấp nhận rồi.
Cô nói: "Dì đối xử với em tốt lắm, em chẳng thấy không thỏa mái chút nào cả. Chú cũng hòa nhã dễ gần lắm."
"Vậy được rồi." Anh vẫn cứ hững hờ như không.
Chu Tự hỏi: "Chú dì có giục anh kết hôn không?"
Hạ Nghiễn Châu đáp: "Không nhắc đến."
"Vậy…" Cô im lặng vài giây: "Anh có từng nghĩ đến chuyện này không?"
Mãi một lúc mà anh chẳng nói gì, anh thầm ngẫm nghĩ ý tứ trong câu hỏi của cô, cuối cùng anh chọn cách trả lời khá an toàn: "Với tình trạng như hiện nay của mình, có kết hôn hay không thì có gì khác đâu."
Chu Tự không hỏi anh gì nữa, bỗng cô nghĩ ra: "Anh còn nhớ cờ ca rô mình chơi hồi cấp ba không?"
Hạ Nghiễn Châu trả lời bằng giọng bình bình: "Đương nhiên."
"Mình chơi một ván nhé?"
"Bây giờ?" Anh giờ đã là tên lên cung rồi, làm khó anh đấy.
Nhưng Chu Tự ra cho anh một điều kiện đầy cám dỗ: "Đánh cược cho k*ch th*ch nhé." Cô do dự trong chốc lát, còn chưa nói thành lời mà đã ngượng chín mặt: "Ừm thì…"
"Hửm." Hạ Nghiễn Châu đợi coi cô trêu mình thế nào.
"Em thua em ngậm, anh thua anh ngậm."
Hạ Nghiễn Châu nhướng mày, vờ như không hiểu: "Ngậm cái gì?"
Cô ngẩng đầu, muốn ghé sát tai anh, nhưng cách một đoạn thì lại bị ngón tay anh chặn lên môi đẩy ra xa. Anh đưa tay mới đèn, như cười như không thưởng thức biểu cảm trên mặt cô: "Cứ nói vậy thôi."
Cô chỉ đành cất tiếng dưới cái nhìn đầy ý vị của anh: "Ở dưới."
"Cái gì ở dưới?"
"Không chơi nữa." Cô xoay người đi chỗ khác.
Hạ Nghiễn Châu ôm cô lên: "Anh có thể tự nhận thua luôn."
Họ lại quấn quýt lấy nhau, khó tránh khỏi cười nói ầm ĩ.
Lúc sắp vào chủ đề chính, thì Chu Tự lại ngăn lại.
Hạ Nghiễn Châu bị cô giày vò liên tục nên định giở trò rồi, anh chống tay đỡ người dậy, nhưng lại thấy cô đã mặc váy ngủ lên người.
Những hình ảnh trắng nõn nà và hồng phấn mê người lập tức bị che dưới lớp vải mỏng manh.
Đuôi mắt anh trầm hẳn, anh thầm đỡ chán: "Hôm nay anh chọc gì em à?"
Chu Tự lắc đầu.
Cô lặng lẽ ngồi trên giường nhìn anh một lúc, không biết vì sao, đôi mắt cô lại trở nên trịnh trọng hơn.
Trong khoảnh khắc ấy, cuối cùng Hạ Nghiễn Châu cũng nhận ra, hình như tối nay cô có gì muốn nói, hoặc muốn đưa ra quyết định gì đó, thế là anh cũng lặng lẽ ngồi dậy, lấy áo thun khoác lên người.
"Vừa nảy chỉ đùa thôi." Chu Tự cắn môi: "Mình chơi một ván nghiêm túc được không anh?"
"Được." Hạ Nghiễn Châu hỏi: "Cược gì?"
"Nếu em thua, em đồng ý với anh một việc vô điều kiện, và ngược lại."
"Được."
Chu Tự nhảy xuống giường trước anh, cô vào phòng làm việc lấy một tờ A4 trong máy in ra, thước và bút chì thì dễ kiếm thôi, bình thường anh vẫn dùng để vẽ hình.
Chu Tự ngồi lên ghế của anh, dùng thước vẽ ô bàn cờ.
Mấy phút sau Hạ Nghiễn Châu mới vào, anh mang dép lê để dưới đất, lấy mũi chân đẩy qua chân cô. Thấy cô mang xong xuôi anh mới quay người vào phòng ăn rót hai ly nước, một ly để trên bàn, ly còn lại anh tự cầm, đứng dựa vào giá sách, vừa uống nước vừa nhìn cô vẽ.
Tháng trước cô vừa cắt tóc ngắn, bây giờ chỉ mới dài đến cổ.
Đương nhiên là Hạ Nghiễn Châu thích cả, tóc dài thì sẽ có vẻ dịu dàng của tóc dài, tóc ngắn thì lại có cảm giác nhanh nhẹn, thoải mái của tóc ngắn. Thậm chí anh còn thấy tóc ngắn tiện hơn nhiều, cô không có giật đùng đùng lên lúc thì kêu đè tóc cô, lúc thì la là đau quá.
Vừa lúc đang ngắm cô thì cô buông thước, vẫy tay với anh.
Hạ Nghiễn Châu đặt đại ly nước lên kệ sách, đi qua đối diện cô.
Hai người vẫn dùng hình tròn và hình tròn tô đầy, Chu Tự đi trước.
Hạ Nghiễn Châu vẽ một hình tròn tô đen bên cạnh viền tròn của cô, anh vẫn nhìn vào giấy: "Nhớ lại năm đó em toàn thua anh thôi."
Chu Tự đi nước cờ thứ hai, cô nhíu mày: "Anh nhớ nhầm rồi đó, sao em nhớ anh chưa thắng em bao giờ hết."
Hai người đi thêm mấy lần, Hạ Nghiễn Châu mới nói tiếp: "Vốn trí nhớ của em đã chẳng ra làm sao rồi."
Chu Tự hứ một tiếng: "Không thể nào." Cô hạ bút, kịp thời cản một hàng cờ của anh.
"Em nghĩ lại đi."
"Em không cần." Chu Tự đâu có ngốc dữ vậy: "Anh đang làm rối mạch suy nghĩ của em."
Hạ Nghiễn Châu cười cười, không nói gì nữa.
Hai người ngang sức ngang tài, từng con cờ nhanh chóng lấp đầy mảnh giấy.
Đồng hồ treo tường điểm mười giờ tối, đèn ngoài đường phần nhiều đã tắt hết.
Hạ Nghiễn Châu dựa người ra sau, anh nhún vai: "Còn một nước nữa là anh thắng rồi."
"Chỗ nào?" Chu Tự bị anh làm phân tâm đi tìm chỗ thắng, một lúc sau mới phát hiện mình bị lừa, bất giác ngẩng đầu liếc anh, khi nhìn lại thì quên mất mình đi đến bước nào rồi.
Cứ bị anh làm loạn nên tốc độ của cô càng lúc càng chậm.
Hạ Nghiễn Châu giục cô: "Còn chuyện quan trọng phải làm nữa, phiền chị Châu nhanh lên chút đi."
"Anh đừng có ồn." Cô nói năng hung hăng, khoanh đại một nét.
Hạ Nghiễn Châu lập tức đi tiếp.
Chu Tự nhìn chăm chú một chỗ, nhưng mấy giây sau, cô lặng lẽ dời mắt, đi tiếp nước cờ của mình ở một bên khác.
Hạ Nghiễn Châu nhận ra cô cố ý nhường mình, anh ngẩng đầu nhìn cô, rồi điền hình tròn đen cuối cùng vào, một đường thẳng năm điểm, anh thắng rồi.
Chu Tự nhún vai: "Dám cho dám chịu, anh đưa ra yêu cầu đi."
Hạ Nghiễn Châu trầm ngâm, anh hỏi lại cô: "Có phải anh nói gì em cũng đồng ý không?"
Chu Tự gật đầu: "Đã bảo là vô điều kiện." Cô nói thì nhẹ nhàng lắm, nhưng tay thì bấu chặt mép giấy vẽ bàn cờ.
Cả căn phòng rơi vào im lặng, đến độ nghe rõ tiếng gió thổi lá cây xào xạc ngoài đường.
Hạ Nghiễn Châu: "Tiểu Tự, cưới anh nhé."
Tim Chu Tự đập loạn, cho dù cô đã làm công tác tư tưởng đầy đủ rồi, nhưng giờ phút này vẫn bị k*ch th*ch đến nỗi dựng cả lông tơ.
Mấy giây im ắng này như bị thả chậm gấp mấy lần, hai người ngồi đối diện lặng lẽ nhìn nhau.
Yết hầu Hạ Nghiễn Châu lăn nhẹ, cho để khi cô nở nụ cười rực rỡ, rồi nói tiếp: "Anh đã nói dối em rồi, em có thể cưới anh không?"
Chu Tự không nói gì, cô đứng dậy, bước đến trước mặt anh, đưa tay ôm lấy cổ anh, môi cô hôn nhẹ lên môi anh: "Anh biết em muốn cưới anh từ lâu rồi mà."
Hạ Nghiễn Châu ôm chặt cô, hai người hôn nhau say đắm, quấn quýt không rời.