94. Chương 94: Vẽ tranh và những rắc rối

Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến

Chương 94: Vẽ tranh và những rắc rối

Đêm Hè Dịu Dàng - Đinh Hiến thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Khương Bách Xuyên rất tích cực động viên các trợ thủ ra trận.”
Hạ Vãn Chi cầm bút vung vẩy vài cái trên không trung: “Nhưng đáng tiếc, họ đều đã bị tiêu diệt hết.”
Vân Lệ gãi gãi má: “Cũng không hẳn là tiêu diệt hết, tớ vẫn thích Triêu Triêu, Mộ Mộ lắm. Hơn nữa, tớ đã nói sẽ suy nghĩ.”
Hạ Vãn Chi cảm thấy lòng mình chưa sẵn sàng, cô cần thời gian để bình tĩnh.
Hơn nữa, chuyện của Lương Kính vẫn chưa hoàn toàn giải quyết xong.
Khương Bách Xuyên có thể không để tâm.
Nhưng cô muốn đến bên anh một cách trong sạch, quang minh.
“À, vậy cậu thừa nhận có ý với Khương tổng rồi?” Hạ Vãn Chi cười, dùng bút chọc chọc vào tóc cô, quay người tiếp tục vẽ.
Vân Lệ cười cười, không nói gì.
Trúc Tử đi du lịch chưa về, hôm nay Vân Lệ nghỉ bán, đặc biệt đến chỗ Hạ Vãn Chi giải buồn.
Cuối thu, trời tối rất nhanh, tháng mười trôi qua vèo một cái.
Một tháng trôi qua, trước cửa sổ kính chất đầy mười sáu bức tranh.
Vân Lệ bưng cà phê đi ngắm nghía mấy bức tranh xếp ngay ngắn. Bức đầu tiên và bức Hạ Vãn Chi đang vẽ có sự khác biệt rõ rệt về dung mạo. Vân Lệ kinh ngạc thốt lên: “Kỹ thuật của cậu có thể đến cục cảnh sát để làm họa sĩ phác thảo chân dung đấy.”
Hạ Vãn Chi chuyên tâm vẽ nét, một lúc sau mới trả lời: “Nếu tớ có kỹ thuật đó, còn cần phải vẽ từng bức một sao?”
Cô thở dài: “Tớ mà giỏi như vậy thì tốt rồi.”
Vân Lệ vỗ vai cô: “Đừng vội, từ từ thôi. Tạ Kỳ Diên thủ đoạn cao minh như vậy còn bó tay, cậu không cần áp lực lớn như vậy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại——”
Vân Lệ chuyển chủ đề, giọng điệu pha chút phấn khích, Hạ Vãn Chi dỏng tai lên.
“Mẹ của Tạ Kỳ Diên thật xinh đẹp.” Vân Lệ cảm thán không ngớt.
Hạ Vãn Chi: “…”
“Cậu với Tạ Kỳ Diên điều kiện ưu việt như vậy, nhất định phải sinh một đứa con gái mới được.” Vân Lệ chậc chậc cảm thán.
Hạ Vãn Chi dở khóc dở cười, dùng vai huých cô một cái: “Mới đâu vào đâu chứ.”
“Cái gì mà đâu vào đâu, hai người ngày ngày như hình với bóng, rải cẩu lương khắp thế giới, sao hả, vẫn chưa tu thành chính quả à?” Chuyện phiếm giữa bạn thân không ngoài mấy thứ đó, chỉ cần không phải chuyện của mình, mặt lúc nào cũng dày.
Quả này là quả gì, Hạ Vãn Chi nghe một cái là hiểu ngay.
Cô ho nhẹ: “Không vội.”
Vân Lệ cố nín cười, giả vờ kinh ngạc: “Không thể nào, với tốc độ của hai người không phải là phải ‘phóng’ một con tàu vũ trụ rồi sao?”
---
Hạ Vãn Chi xấu hổ muốn chết: “Chuyện của cặp đôi nhỏ cậu bớt tò mò đi!”
Vân Lệ cười không ngớt, ở đây chơi với Hạ Vãn Chi hơn nửa ngày, chập tối vừa chuẩn bị đi thì thấy cửa nhà Hạ Vãn Chi mở từ bên ngoài.
Tạ Kỳ Diên xuất hiện rạng rỡ với chiếc áo vest vắt trên tay.
Vừa tan làm đã đến chỗ Hạ Vãn Chi điểm danh, hai người này chẳng khác gì sống chung.
Căn nhà đối diện chỉ là đồ trang trí.
Nhưng đây có lẽ là trò lạt mềm buộc chặt của Tạ Kỳ Diên, hoặc là thú vui giữa hai người họ.
Vân Lệ không hiểu, cười nói vọng vào phòng khách: “Hoàn Tử, bạn trai cậu tan làm rồi.”
Hạ Vãn Chi vẫn đang chuyên tâm vẽ tranh, nghe thấy nhưng không lên tiếng.
“Ở lại ăn tối nhé?” Tạ Kỳ Diên lịch sự hỏi, giọng điệu như chủ nhà.
Vân Lệ xua tay: “Cẩu lương nhận đủ rồi, không làm kỳ đà cản mũi nữa.”
Người vừa đi, Tạ Kỳ Diên đi rửa tay, vừa đi về phía Hạ Vãn Chi vừa tháo cà vạt. Đến khi đứng sau lưng Hạ Vãn Chi, cúc áo sơ mi đã cởi hai chiếc, để lộ xương quai xanh gợi cảm, như thể muốn dùng mỹ sắc quyến rũ người.
Hạ Vãn Chi rõ ràng cảm nhận được anh đến gần nhưng vẫn bị anh dọa giật mình, nũng nịu nói: “Anh làm gì vậy?”
Tạ Kỳ Diên không nói hai lời, lấy cây bút vẽ trong tay cô ra, sau đó dùng cà vạt trong tay quấn lên, nắm lấy tay kia của cô gộp lại vòng ra sau lưng.
Rồi… trói lại.
Hạ Vãn Chi ngẩn người một lúc.
Tạ Kỳ Diên chậm rãi thắt một nút chết.
Hạ Vãn Chi giãy giụa rồi phát hiện không giãy ra được mới nhận ra Tạ Kỳ Diên đang chơi trò trói buộc thật.
“Anh, anh, anh… làm gì——”
Môi cô bị cưỡng ép khép lại.
Tạ Kỳ Diên bóp cằm cô, rồi mạnh mẽ hôn lên, phát ra một tiếng “chụt” rõ to.
Hạ Vãn Chi: “…”
Tạ Kỳ Diên cúi mắt, đôi đồng tử đen láy ngập nước như ánh xuân, nhưng lại xen lẫn oán khí dày đặc: “Hạ Vãn Chi, nếu không yêu thì cứ nói thẳng.”
“Yêu mà.” Kệ anh bị chập mạch ở đâu, dỗ trước đã rồi nói sau.
“Yêu không?” Yết hầu Tạ Kỳ Diên khẽ động, đầu ngón tay vuốt ve môi cô, “Vậy vừa rồi sao không để ý đến anh?”
Tạ Kỳ Diên tái diễn lần thứ hai: “Ba tiếng không trả lời tin nhắn, cô Hạ, anh cảm nhận sâu sắc sự lạnh nhạt của em đối với anh.”
Vừa rồi Vân Lệ nói với cô là anh đã về.
Hạ Vãn Chi còn chẳng thèm nghe.
Tạ Kỳ Diên cảm thấy tủi thân.
Hạ Vãn Chi thầm trợn mắt: “…”
Diễn xuất này có thể cân nhắc tiến vào ngành điện ảnh rồi.
Chuyển đổi giữa chó sói lớn và chó sữa nhỏ trong một giây.
“Ngoan, em đang vẽ mà.” Hạ Vãn Chi hơi nhón chân, ngẩng cằm lên cọ cọ vào môi anh.
Tháng mười một rồi, nhiệt độ giảm xuống, Tạ Kỳ Diên vừa từ bên ngoài về, nhiệt độ trên môi lành lạnh, lại còn mềm mại, giống hệt thạch Q dẻo.
Hạ Vãn Chi liếm liếm.
Đầu bị một bàn tay mạnh mẽ ấn xuống, Hạ Vãn Chi bị ép trao đổi hơi thở, hôn một nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt.
Cổ họng hơi khô nhưng môi lại ươn ướt.
Hạ Vãn Chi kêu lên: “Đừng——”
“Đừng cái gì, nếu em từ chối thêm lần nữa là anh sẽ không tha đâu.” Tạ Kỳ Diên bế ngang người cô lên đi thẳng đến sofa.
Vừa bế vừa tiếp tục hôn.
Hạ Vãn Chi: “…”
Phòng khách vang lên tiếng tặc lưỡi liên tục.
Không khí mập mờ, âm thanh vấn vương.
Mười phút sau, Tạ Kỳ Diên cố gắng điều hòa hơi thở.
Hạ Vãn Chi hé môi thở dốc, tay vẫn bị trói, cả người nằm nhoài trên người Tạ Kỳ Diên.
“Thế nào?” Tạ Kỳ Diên muốn hỏi cô còn dám không.
“À, mềm.” Hạ Vãn Chi hiểu sai ý, cứng rắn nhận xét một câu, “Lúc anh không nói chuyện, miệng thật mềm.”
“Cũng có chỗ không mềm.” Tạ Kỳ Diên vòng ra sau lưng cởi cà vạt cho cô.
Hạ Vãn Chi: “…”
Đừng nói nữa, cô cảm nhận được rồi.
“Đừng động, từ từ đã.” Tạ Kỳ Diên ôm eo cô.
Thời gian này cô ngoài việc dồn toàn bộ tâm sức vào vẽ tranh còn phải lo chuyện của Vân Lệ.
Anh là đàn ông, không hiểu tại sao phụ nữ nói chuyện với nhau có thể nói cả ngày cả đêm không ngừng.
Tình địch lớn nhất của Tạ Kỳ Diên chính là Vân Lệ.
Anh chỉ mong Khương Bách Xuyên, cái đồ chó đó, mau chóng thu phục Vân Lệ.
Vì vậy anh còn cố ý mách nước cho Khương Bách Xuyên.
Nhưng dường như không hiệu quả lắm.
“Vài ngày nữa là sinh nhật ông ngoại em——” Hạ Vãn Chi nói chuyện chính.
Đầu óc Tạ Kỳ Diên căng như dây đàn, vẫn chưa hồi phục, lúc này phản ứng hơi chậm: “Em vừa nói gì?”
Giọng khàn khàn, rõ ràng là cố nhịn rất khổ sở.
Hạ Vãn Chi hơi đỏ mặt: “…”
“Em nói, vài ngày nữa là sinh nhật ông ngoại em, em phải đi nước ngoài.” Hạ Vãn Chi cảm thấy đùi anh cấn quá, hai tay cọ cọ vào vai anh điều chỉnh tư thế ngồi.
Đáp lại là một tiếng rên rỉ trầm thấp, Tạ Kỳ Diên không chịu nổi, siết eo cô lại không cho cô nhúc nhích.
“Đau!” Hạ Vãn Chi nhăn mày, kêu khẽ, cố gỡ tay anh ra.
Tạ Kỳ Diên nhéo cô một cái: “Còn chưa làm gì mà đã đau.”
Hạ Vãn Chi trừng mắt.
Tạ Kỳ Diên lập tức xin lỗi: “Anh sai rồi, để anh cho em nhéo lại.”
Hạ Vãn Chi không nhéo, cố gắng lờ đi cảm giác cấn người, nghiêm túc nói: “Anh nghe thấy không, em nói em phải đi nước ngoài, ít nhất một tuần mới về.”
Tạ Kỳ Diên thở dài: “Sinh nhật ông bà ngoại em gần nhau thật.”
Nói xong lại lạc đề: “Giống tụi mình vậy.”
Hạ Vãn Chi cười không nhịn được: “Em với anh cách nhau tận nửa năm đấy!”
“Anh sinh vào lập đông, em sinh vào lập hạ, đúng là trời sinh một cặp.” Ánh mắt Tạ Kỳ Diên tràn đầy tình cảm.
Hạ Vãn Chi: “…”
Người này tán tỉnh không biết mệt à.
“Em đang nói chuyện nghiêm túc mà——”
“Nghe thấy rồi, em đi ngày nào, anh sẽ sắp xếp lịch cho chuyến đi của chúng ta.” Tạ Kỳ Diên cười rạng rỡ, nhân lúc Hạ Vãn Chi còn ngẩn ra liền hôn thêm cái nữa.
Hôn không bao giờ đủ, thật sự không đủ.
Thậm chí còn muốn nhiều hơn.
Nhưng anh phải giữ kẽ.
Phải giữ kẽ.
Nếu không Hạ Vãn Chi sẽ chửi anh là đồ hư hỏng, đồ lưu manh.
Trong nhà, công chúa có thể hư, có thể lưu manh.
Nhưng anh thì không được.