Chương 19: Cái chết

Đêm Mất Điện Đẫm Máu

Chương 19: Cái chết

Đêm Mất Điện Đẫm Máu thuộc thể loại Khác, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Duyệt cẩn thận cầm con dao làm bếp, rón rén bước vào phòng khách, mỗi bước đi đều khiến tim cô đập thình thịch.
Trong đầu cô không ngừng hiện lên những cảnh tượng kinh hoàng, cơ thể cô run rẩy không kiểm soát. Cô siết chặt con dao, cố gắng dùng cách này để mang lại cho cô chút cảm giác an toàn, nhưng đôi tay cô vẫn run lên bần bật một cách khó kiểm soát. Để trấn an bản thân, cô quyết định cầm chặt con dao bằng cả hai tay, hy vọng điều đó sẽ mang lại chút yên lòng.
Khi cô bước vào phòng khách, một luồng gió lạnh ùa vào khiến Lâm Duyệt rùng mình. Cô nhận ra luồng gió này mạnh hơn trước rất nhiều, dường như ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả.
Gió từ phòng khách thổi tung những sợi tóc mái trước trán. Theo phản xạ, cô đưa tay vén tóc, ánh mắt vô thức hướng về phía ban công. Cô kinh ngạc phát hiện cửa kính ban công đang hé mở, từ phòng khách có thể nhìn rõ khung cảnh mưa gió bên ngoài. Những tầng mây dày đặc và nặng nề nơi xa khiến không khí trở nên ngột ngạt. Gió thổi làm quần áo phơi trên ban công bay tán loạn, vài chiếc áo đã bị thổi rơi xuống đất, cây phơi đồ cũng đổ nghiêng. Tấm rèm cửa trước lối ra ban công bay phấp phới theo gió, trông như một bóng ma đang nhảy múa.
Có người đã vào nhà.
Ý nghĩ này vụt qua trong đầu, khiến đôi chân Lâm Duyệt khựng lại, không thể bước thêm.
Cô nhớ rất rõ, kể từ khi vòng lặp này bắt đầu, cô chưa từng lại gần cửa sổ, cũng chưa từng mở cửa trượt. Cô chỉ đứng ở cửa ra vào gọi mấy cú điện thoại, sau đó cầm dao đi vào phòng ngủ, hy vọng từ đó có thể nghe ngóng động tĩnh của phòng 403. Từ đầu đến cuối cô không hề mở cửa trượt.
Nếu cô không mở cửa, vậy chỉ có một khả năng duy nhất. Trong căn nhà này, còn có một kẻ khác! Lâm Duyệt hít một hơi thật sâu, như thể muốn hút cạn không khí xung quanh. Thế nhưng, điều đó không mang lại chút nhẹ nhõm nào. Ngược lại, một luồng khí lạnh buốt từ lòng bàn chân nhanh chóng lan khắp cơ thể, khiến máu trong người cô như đông cứng lại. Cơ thể cô cứng đờ, như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích dù chỉ một li.
Dù lý trí mách bảo cô phải phản ứng, nhưng đầu óc cô lại trống rỗng, như một chiếc máy tính đột ngột bị treo.
Nỗi sợ hãi bản năng trước cái chết ập đến như một cơn thủy triều dữ dội, nhấn chìm cô từ đầu đến chân. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hơi thở trở nên gấp gáp và hỗn loạn. Trong khoảnh khắc ấy, bộ não không còn nghe lời cô, lại bất ngờ tái hiện từng lần bị sát hại trước đó. Những ký ức đau đớn và tuyệt vọng ấy cứ như một cuốn phim đang tua lại trong đầu, khiến cô lạnh toát cả người.
Quay lại phòng ngủ!
Khóa cửa phòng ngủ lại!
Khi đầu óc kịp phản ứng, cô liền quay người, lùi về phía phòng ngủ!
Nhưng đúng lúc đó, bên cạnh chiếc tivi trong phòng khách, một cái bóng đen bất ngờ xuất hiện! Cái bóng ấy di chuyển cực nhanh, gần như trong chớp mắt đã áp sát Lâm Duyệt.
Khóe mắt Lâm Duyệt chỉ kịp thoáng thấy bóng đen vụt qua. Ngay sau đó, một đôi tay rắn chắc bất ngờ siết chặt đôi tay đang cầm dao của cô. Cùng lúc đó, một lực mạnh mẽ ép chặt thân thể cô vào tường, vai phải cô bị ghì chặt, cả người bị khống chế hoàn toàn, không thể cử động dù chỉ một li. Biến cố bất ngờ khiến cô không kịp trở tay, con dao trong tay suýt chút nữa rơi khỏi.
“Anh là ai?!”
Lâm Duyệt hoảng hốt nhìn người trước mặt. Hắn đội mũ lưỡi trai đen, mặc áo khoác đen, đeo khẩu trang đen. Tay phải hắn giữ chặt tay cô, bàn tay mạnh mẽ đến mức cô hoàn toàn không thể giãy giụa. Rồi hắn dùng tay trái bóp cổ cô. Đôi găng tay đen chạm vào làn da ấm nơi cổ cô, một mùi tanh nồng của máu từ chiếc găng tay bốc lên. Lúc này, cô mới nhận ra, áo khoác của hắn gần như bị máu bắn tung tóe!
Là tên sát nhân ở phòng 403 ư?!
Lâm Duyệt hét lên: “Tại sao… tại sao anh lại xuất hiện trong nhà tôi?!”
Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Duyệt chợt nhận ra, ban công phòng 403 và 405 liền kề nhau. Đến cả một cô gái yếu ớt như cô còn có thể dễ dàng trèo qua, huống chi là một tên sát nhân thân thủ nhanh nhẹn!
“Anh… anh từ 403 qua đây đúng không?!” Lâm Duyệt hoảng hốt nhìn người đàn ông đội mũ đen trước mặt, trong lòng tràn đầy sợ hãi và hoài nghi. Thế nhưng đối phương hoàn toàn không đáp lại bất kỳ lời nào của cô. Ánh mắt hắn lạnh lùng và hung ác, như muốn nói với cô rằng, hắn hoàn toàn không quan tâm đến câu hỏi của cô.
Đột nhiên, tên áo đen siết chặt tay, đấm mạnh vào Lâm Duyệt. Những cú đấm mạnh mẽ liên tiếp giáng xuống mặt cô, phát ra những tiếng vang nặng nề. Lâm Duyệt chỉ cảm thấy một trận đau nhức ập đến, mặt cô lập tức sưng phồng, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng. Đôi tay đang cầm con dao làm bếp dần buông lỏng. Tiếng leng keng giòn giã vang lên, con dao rơi xuống ngay bên chân cô. Sức mạnh giữa nam và nữ chênh lệch quá lớn khiến cô không thể chống trả tên tội phạm giết người trước mắt, ngay cả việc tự vệ cũng vô cùng khó khăn.
“Đau…”
Lâm Duyệt rên rỉ đầy thống khổ. Cô muốn phản kháng nhưng tên mũ đen khỏe hơn cô rất nhiều, khiến cô chẳng thể nhúc nhích. Ngay sau đó, từng nắm đấm như những hạt mưa dày đặc giáng xuống mặt cô, mỗi cú đánh đều khiến xương cốt cô đau đớn. Cùng với những cú đấm đó, cô nghe thấy tiếng xương mũi và hàm răng mình gãy rụng, điều này khiến cô càng trở nên tuyệt vọng hơn.
Trong sự tra tấn đầy đau đớn, tên đội mũ đen nâng chân lên, hung hăng đá vào vùng bụng mềm của Lâm Duyệt. Lâm Duyệt đau đến mức gập người lại, miệng phun ra mấy ngụm nước chua. Cơ thể cô không tự chủ được mà cuộn tròn trên mặt đất. Mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt tràn đầy thống khổ và bất lực.
“Anh… có phải anh đã giết Lưu Linh không?!”
Cô thống khổ rên rỉ, tựa như toàn thân đang bị xé rách. Mặt cô tái nhợt, méo mó vặn vẹo vì đau đớn. Tên mũ đen dùng sức quá mạnh khiến mặt cô sưng tấy, xanh tím bầm dập, khiến người khác không nỡ nhìn thẳng. Cô hé miệng muốn nói chuyện, nhưng lại hộc ra mấy chiếc răng đầy máu. Máu tươi chảy từ miệng cô dần nhỏ giọt, khiến chiếc áo ngủ trắng tinh nhiễm đỏ, tạo thành những vết máu đáng sợ.
Cô gian nan ngẩng đầu lên, nhìn gã mũ đen trước mặt.
Giờ phút này, tên mũ đen đứng trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt lạnh băng không chút thương tình, bình lặng như một vũng nước chết. Máu tươi chưa kịp khô chảy dọc xuống mép áo hắn, nhỏ giọt trên mặt đất, những đóa hoa màu máu bắn tung tóe, hệt như dấu vết của ác ma.
Lâm Duyệt ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc, nội tâm cô sớm đã chìm xuống đáy vực sâu.
Chỗ máu đó… không phải của cô. Vậy chắc chắn là của Lưu Linh ở phòng 403.
Có lẽ Lưu Linh đã chết. Trong đêm mất điện đẫm máu này, Lưu Linh cũng là người đầu tiên bị giết.
“Nhưng… nhưng không phải trước đó cô ấy còn nhắn tin với tôi đó sao? Cô ấy còn kết bạn WeChat với tôi, cô ấy còn nhắn rằng sẽ khóa kỹ cửa nữa mà…”
Lâm Duyệt nhíu mày, nhìn về phía phòng ngủ. Điện thoại của cô đặt trên giường. Mới vừa nãy thôi, cô đã đồng ý kết bạn với Lưu Linh, thậm chí hai người còn nhắn tin với nhau một lúc. Tuy rằng cách trò chuyện có hơi xa cách, nhưng xét theo câu trả lời của đối phương, thì cô ấy đã nghe theo lời nhắc nhở của cô rồi mà.
“Tại sao… tại sao vẫn bị giết như vậy chứ…”
Đúng lúc này, Lâm Duyệt bỗng nghĩ tới một khả năng.
“Chẳng lẽ… người kết bạn với tôi, không phải Lưu Linh… mà là anh?!”
Lúc suy nghĩ đáng sợ này hiện lên trong đầu, toàn thân Lâm Duyệt run rẩy dữ dội.
Lúc này, cô đột nhiên ngộ ra.
Vì sao lúc cuộc gọi đầu tiên diễn ra, Lưu Linh không bắt máy, mà lại đi kết bạn WeChat? Rõ ràng nghe điện thoại có thể nói rõ sự tình hơn, nhưng lại cứ phải kết bạn WeChat để khiến mọi chuyện càng trở nên phức tạp…
Bởi vì lúc ấy, người sử dụng điện thoại của Lưu Linh trong phòng 403, vốn không phải là Lưu Linh!
Chắc chắn khi đó hắn đã giết chết Lưu Linh. Sau khi giết người hắn lại đọc được nội dung cuộc trò chuyện với Lâm Duyệt trong điện thoại. Có lẽ Lưu Linh đã lưu tên danh bạ của cô bằng một cái tên không quá thân thiết là “hàng xóm 405”, bởi vậy tên giết người mới biết người báo tin mật đang ở ngay phòng bên cạnh.
Song để trấn an Lâm Duyệt, hắn chỉ có thể dùng cách lòng vòng hơn: dùng WeChat của Lưu Linh để tìm kiếm và kết bạn với Lâm Duyệt qua số điện thoại, giả vờ như Lưu Linh vẫn còn sống. Sau khi moi được những thông tin mà Lâm Duyệt biết, trong lúc Lâm Duyệt không đề phòng, hắn đã từ ban công phòng 403 leo sang phòng 405, định giết luôn cả Lâm Duyệt!
…Dù sao thì trong cuộc trò chuyện, Lâm Duyệt cũng đã nói rằng cô giống như Lưu Linh, đều là những cô gái sống một mình. Giết một người là giết người, giết hai người thì cũng chẳng khác là bao.
“Khụ khụ…” Lâm Duyệt ho khan kịch liệt, cảm thấy dường như xương mũi của mình đã vỡ vụn. Cô hô hấp không thông, chỉ có thể thở bằng miệng để bù lại tình trạng mũi tắc nghẹt, hô hấp vô cùng khó khăn. Cả mũi miệng cô đều toàn là máu, trán bị đánh sưng vù. Dòng máu nóng từ trán chảy xuống khiến tầm mắt cô trở nên mơ hồ. Cô thấy tên mũ đen không nói gì, mà ngồi xổm xuống, vô cùng tự nhiên nhặt con dao làm bếp rơi trên mặt đất.
“… Có lẽ lại thất bại nữa rồi.” Lâm Duyệt chậm rãi nhắm chặt hai mắt, như một con sơn dương đang chờ bị làm thịt, sớm đã nhìn thấu vận mệnh của mình.
Chỉ là, không biết lần này liệu có thể khởi động lại vòng lặp thêm lần nữa, hay sẽ phải đối mặt với cái chết thực sự. Cũng chẳng sao nữa. Dù sao thì cô đã giãy giụa đến mức này rồi, không ngờ kết cục vẫn là cái chết, thật trớ trêu.
Tên mũ đen nhặt con dao làm bếp dưới đất lên, lạnh lùng giơ cao con dao lên không trung. Hắn cầm con dao, chĩa thẳng vào Lâm Duyệt mà lao tới. Lâm Duyệt quỳ trên mặt đất, sau đó sợ sệt lùi về phía sau. Khi lưng đã chạm vào bức tường lạnh lẽo, cô biết mình đã không còn đường lùi nữa.
Tên mũ đen ngồi xổm trước mặt Lâm Duyệt, tay phải cầm dao, tay trái túm tóc Lâm Duyệt giật ngược ra sau. Ngay sau khi cổ cô lộ ra, hắn dùng con dao đâm vào làn da ấm áp của Lâm Duyệt một cách vô cùng tàn nhẫn.
Trong khoảnh khắc động mạch cảnh của cô bị cắt đứt, chiếc điện thoại nằm trên đệm giường trong phòng ngủ chợt sáng lên, hiện ra một dòng thông báo WeChat…
Hoài Xuyên gửi một tin nhắn tới: [Bé yêu, em ngủ rồi sao? Anh mang bữa tối tới cho em này. Hôm nay trông em uể oải lắm, anh đã gói món bánh bao nước mà em thích nhất rồi này. Chúng ta cùng ăn đi.]