Chương 3: Khả năng gặp lại là 100%

Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp

Chương 3: Khả năng gặp lại là 100%

Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm khởi hành từ Golmud, Trì Niệm lái xe không định trước, trong lòng nghĩ đi đến đâu hay đến đó. Ba tiếng sau, cậu mới đến khu dịch vụ đầu tiên.
Hải Tây là châu tự trị, vì có nhiều dân tộc thiểu số nên biển quảng cáo được viết bằng cả tiếng Hán, tiếng Tạng và tiếng Mông Cổ. Dòng chữ Hán uốn lượn trên sợi thép phía trên khu dịch vụ đã lâu không được sửa chữa nên bị hỏng chỗ này chỗ kia, phần tên địa danh chỉ còn lại hai góc, những chữ khác thì xiêu vẹo ghép thành "khu Nguyệt Lực".
Trì Niệm chẳng còn tâm trạng để ý đến cái tên đó, cậu đỗ xe rồi hắng giọng. Mỗi khi căng thẳng hay buồn chán, cơn thèm thuốc lại ập đến, thế nên Trì Niệm tránh ra chỗ công trường đầy bụi bặm phía sau tòa nhà cấp bốn thấp lè tè.
Khu dịch vụ ở đây chỉ có thể gọi là "trạm dừng chân", hai bên quốc lộ trên cao nguyên đều là một màu cát vàng mênh mông.
Một ngôi nhà lầu đơn sơ làm nhà khách, cung cấp chỗ ở tạm thời, phía trước và sau đều là bãi đỗ xe. Siêu thị và phòng trực ban của cảnh sát giao thông nằm sát vách nhau, khi có người đi qua, cái bóng dưới chân liền co lại.
Chưa đến giữa trưa mà mặt trời đã gay gắt đến cực điểm.
Trời xanh mây trắng cùng tòa nhà trạm dịch vụ sơn màu cam chói lọi tạo thành một sự đối lập vô cùng rõ rệt.
Trì Niệm vào siêu thị nhỏ của trạm dịch vụ mua hai bao Tử Vân, chủ siêu thị tặng cậu một chiếc bật lửa vỏ nhựa. Cậu cầm thuốc lá ra khỏi cửa, mấy tài xế xe buýt du lịch đang tán gẫu cách đó không xa, du khách thì mặt mày mệt mỏi liên tục đi lại giữa xe buýt và nhà vệ sinh đơn sơ, ngay cả lúc nghỉ ngơi cũng vô cùng vội vã.
Trì Niệm tìm một góc tường râm mát, cầm bao thuốc ngẩn người.
Bên cạnh cậu là một người phụ nữ quàng khăn tơ tằm đang dỗ con uống nước, thằng bé ngồi xe mệt quá nên bắt đầu òa khóc. Người phụ nữ ném chai nước khoáng sang một bên, dưới ánh mắt chế giễu của mọi người, chị ta kéo đứa bé trở lại xe.
Cảnh tượng ấy khiến Trì Niệm thoáng nhớ lại ngày còn bé, mẹ cậu cũng dỗ cậu như vậy. Cậu rất khó dỗ, lại còn hay khóc, lần nào cũng lì lợm đến mức mẹ hết kiên nhẫn, lớn tiếng hét "không thèm quản con nữa" không biết bao nhiêu lần. Chờ đến lần cuối cùng mẹ thực sự không quản cậu nữa, người khóc nức nở lại chẳng phải là bà.
Trì Niệm ngậm điếu thuốc, giữa làn khói lượn lờ gây khó chịu, đôi mắt cậu ngó nhìn khắp xung quanh.
Chiếc Jeep màu xanh quân đội dừng lại trước trạm dịch vụ đúng lúc đó.
Chiếc xe việt dã cực ngầu xuất hiện giữa một rừng xe buýt du lịch nên rất thu hút ánh nhìn, mắt Trì Niệm dừng lại trong chốc lát. Chiếc xe đó nghiêng ngả rồi dừng lại vững vàng bên chân tường, người ngồi ghế lái đẩy cửa, sau đó chạy về hướng nhà vệ sinh.
Quần cargo đen, mái tóc bị gió thổi rối tung, đôi chân dài sải từng bước lớn.
Trì Niệm nhớ, bởi lẽ từ trước đến giờ cậu chưa từng thấy ai mặc quần cargo với mặt trước hay thân quần toàn túi mà trông lại đẹp đến vậy, đẹp đến mức cậu đang bực bội cũng không khỏi thầm cảm thán trong lòng.
Có lẽ đây chính là bản năng của một kẻ si mê cái đẹp.
Khi ấy cậu cứ nghĩ anh chàng đẹp trai mặc quần cargo sẽ là người đẹp cuối cùng mà cậu gặp được trong kiếp này, kết quả chưa đầy một ngày, cậu và anh chàng đẹp trai đó lại gặp nhau, may mắn thay còn ngồi cùng một chiếc xe.
Hồi ức dừng lại ở đây.
Trì Niệm lén lút nghiêng đầu nhìn Hề Sơn đang ở bên cạnh đợi mình.
Tín hiệu ở vùng nội địa cao nguyên Thanh Tạng hoàn toàn phụ thuộc vào duyên số, điện thoại trở thành cục gạch. Hề Sơn không nghịch điện thoại nữa, hai tay đút túi quần đứng tại chỗ, trông khá là ung dung tự tại.
Cảm nhận được Trì Niệm đang âm thầm quan sát mình, anh thản nhiên đón nhận, ngược lại khiến Trì Niệm phải vội vàng quay đầu đi thu dọn đồ đạc lần nữa.
Hai người quen biết chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, Hề Sơn trước tiên lái xe chở Trì Niệm đến chỗ chiếc xe bị nổ lốp của cậu. Chiếc xe nhỏ bé đang nghiêng ngả, gió nơi hoang mạc thổi đến mức nó chẳng chịu nổi một cú.
Trì Niệm chẳng tiếc xe, đẩy về thị trấn gần đây thì chi phí cũng không đủ, hơn nữa chưa chắc đã có người muốn mua lại chiếc xe này. Hai người đành từ bỏ ý định "bán đi rồi để người ta xử lý", dự định đến khu dịch vụ tiếp theo sẽ tìm cảnh sát tuần tra. Và rồi Hề Sơn bảo "thu dọn hành lý của cậu đi", Trì Niệm không tình nguyện lắm nhưng vẫn làm theo lời anh.
Thậm chí còn không thể hiện ra một chút phản kháng nào.
Thực ra hồi nhỏ, Trì Niệm không hề thiếu chủ kiến như bây giờ. Cậu là con một, lại sinh sau đẻ muộn nên được bố mẹ chiều chuộng vô cùng, thế nên mặc dù tính cách cậu không quá kiêu căng nhưng lại rất tùy hứng... mãi đến khi rơi vào lưới tình.
Người đó lớn hơn cậu, hồi quen biết trong hoạt động của câu lạc bộ ở cấp ba, hắn ta đã là sinh viên đại học. Bởi vốn sống khác biệt quá lớn nên trong mối quan hệ, bạn trai cậu luôn chiếm vị trí mạnh hơn. Khi ấy Trì Niệm còn nhỏ tuổi, đang học lớp mười hai, vẻ kiêu ngạo rất rõ ràng nhưng sự tự nhận thức thì không được mạnh cho lắm.
Lúc không ở cùng nhau thì còn đỡ, về sau khi ở chung vào kỳ nghỉ, hai người khó tránh khỏi xuất hiện vài điểm không hợp nhau.
Trì Niệm nghĩ hai người nếu muốn bền lâu, cậu nhường được gì thì cứ nhường, cái tính thiếu gia cũng tiết chế lại phần lớn. Khoảng thời gian đó ngày nào bố mẹ cũng khen cậu cuối cùng cũng lớn, cũng hiểu chuyện, nhưng bạn trai lại chẳng hề để tâm.
Hắn ta bảo Trì Niệm là một kẻ lười biếng, đầu óc lơ mơ lại dễ bị lừa, học làm việc nhà cũng học không xong, lúc nào cũng khiến nhà cửa bừa bộn. Quản lý tiền bạc cậu cũng không biết, về sau rời khỏi bố mẹ cậu chỉ có nước chết đói... Hàng tá những lời như vậy, Trì Niệm đôi khi cảm thấy không thoải mái nhưng cậu không tìm được lý do để phản bác.
Kết thúc mỗi lần than phiền, gã bạn trai đó thích nói nhất là câu "cũng chỉ có anh mới chịu đựng được em".
Lúc ấy Trì Niệm nghĩ, được rồi, có câu này là đủ rồi.
Ai biết được một câu nói kia lại hiệu nghiệm đến thế.
Nhớ đến những gì hắn ta đã làm là Trì Niệm lại thấy ghê tởm, ngay sau đó cậu bắt đầu tự mắng mình đúng là mắt mù.
Trì Niệm không muốn nghĩ chuyện quá khứ nữa, cậu chuyển nước khoáng và bánh quy từ chiếc xe cũ kỹ sang ghế sau chiếc Jeep của Hề Sơn. Những thứ còn lại chẳng cần mang theo nên cậu đi tới và tuyên bố mình đã xong.
"Chỉ có thế này thôi."
Ánh mắt Hề Sơn lướt qua đống đồ của cậu, anh không bận tâm sao cậu chỉ có từng ấy món mà chỉ hơi nhướn mày. Chẳng biết tâm trạng anh tốt hay xấu, Trì Niệm đã quen lựa lời nói trong mối quan hệ yêu đương, lòng cậu "thịch thịch" một tiếng, sợ Hề Sơn giận cậu không biết cảm kích, nghĩ ngợi một hồi, Trì Niệm định bụng nói thêm vài câu.
Vì căng thẳng nên miệng cậu lắp bắp: "Vốn dĩ... đây cũng không phải xe của tôi, vậy nên đồ đạc không nhiều, đồ ăn thức uống cũng chỉ có bấy nhiêu đây..."
"Hả?" Hề Sơn ngạc nhiên: "Cậu dọn xong đồ rồi thì đi thôi."
Lời giải thích theo thói quen của Trì Niệm chưa nói hết đã không thể tiếp tục được nữa, cậu sững người "ò" một tiếng, nhưng lại đứng yên bất động, tay ôm lấy nửa hộp bánh quy bị ép dẹp.
Hề Sơn mỉm cười giục cậu: "Sao thế, không muốn đi nữa à?"
"Ài... thật ngại quá."
Trì Niệm đặt bánh quy ra ghế sau rồi ngồi vào ghế lái phụ.
Chiếc xe một lần nữa khởi động, theo chỉ dẫn vệ tinh lái về đích đến. Trì Niệm cúi đầu nghịch dây an toàn, bầu không khí trong xe bỗng trở nên ngột ngạt. Radio trong xe vẫn luôn không bật, Hề Sơn không có ý định mở nhạc để làm giảm bầu không khí gượng gạo này, ngón tay anh gõ gõ vô-lăng theo nhịp điệu, ánh chiều tà vương trên đôi găng tay hở ngón của anh.
Sau khi đeo kính râm, góc nghiêng khuôn mặt Hề Sơn cực kỳ lạnh lùng. Trì Niệm ngắm một lát, vẻ mặt ấy khiến cậu không tự chủ được mà nghĩ đến những lần chiến tranh lạnh với gã bạn trai ngày trước.
Điều chỉnh tâm trạng quá mức hỗn loạn là một chuyện vô cùng khó khăn đối với Trì Niệm vào lúc này. Cậu ấn nút mở điện thoại, màn hình hết sáng lại tối, động tác vô thức này mang đến cảm giác an toàn cho cậu.
Cao nguyên sắp chìm vào đêm tối, xe việt dã xóc nảy dữ dội giữa hoang mạc.
Nghiêng về phía trước, ánh mặt trời khiến mắt cậu đau nhức.
Trì Niệm cả ngày chưa có miếng cơm nào vào bụng, chỉ bánh quy thôi thì không thể chống đỡ được cái dạ dày yếu ớt của cậu. Lúc xúc động, những gì chưa từng nghĩ giờ khắc này đều ùa về, ví như trước khi ngất đi vì thiếu dưỡng khí, khả năng cậu sẽ đói đến mức hạ đường huyết, hay ví như cậu sợ lạnh, nói không chừng cuối cùng sẽ chìm trong sự tuyệt vọng và biến mất...
Tự sát, giờ nghĩ lại hai từ này lại thấy buồn cười xiết bao.
Nhưng hiện tại Trì Niệm chẳng cười nổi.
Cậu là một kẻ hèn nhát.
Con đường này đã đi được 99 bước và chỉ còn lại một bước cuối cùng, nhưng cậu đã từ bỏ.
Xe việt dã đột nhiên xóc lên một cái, gáy Trì Niệm theo đó đập vào ghế. Cậu xuýt xoa một tiếng ngắn ngủi, bên tai truyền đến giọng nói của Hề Sơn: "Xe của cậu biết chọn chỗ hỏng thật đấy."
Trì Niệm: "Hả?"
"Ban nãy quay về lấy hành lý." Hề Sơn chỉ đường cho cậu xem: "Vị trí mà tôi gặp cậu thực ra đi về phía Bắc thêm hai kilomet nữa là ra đường quốc lộ."
Trì Niệm nhìn không hiểu các loại đường nét rồi chấm điểm trên GPS, cậu hỏi một câu cụt ngủn: "Thế nên không gặp được, đúng không?"
"Đâu có, kể cho cậu nghe thôi." Hề Sơn thành thục đánh vô-lăng, lái xe lên đường quốc lộ: "Vốn dĩ tôi cũng đi về hướng này nên nếu cậu tự mình tìm được đường quốc lộ và muốn đi nhờ xe thì có lẽ tôi cũng sẽ dừng lại."
Trì Niệm vuốt ve vân tay của mình: "... Là vậy sao."
Hề Sơn không nhìn cậu, nói: "Giờ này khách du lịch đều đã đi về hết, những người săn cảnh mặt trời lặn để chụp ảnh như tôi thì lại thích đến Chaka Ô Lan, và đi về phía Tây thì chỉ có một con đường."
Trì Niệm: "Là sao?"
"Nơi này trong vòng một trăm kilomet, vào thời điểm này cơ bản sẽ không có ai khác lái xe ngang qua." Hề Sơn tựa người về phía sau, điều chỉnh một tư thế ngồi dễ chịu hơn rồi buông cánh tay phải, rất tự nhiên vỗ vai Trì Niệm.
"Thế nên là anh đi một mình?"
"Thế nên, nơi chỉ có hai người, khả năng gặp nhau của chúng ta là 100%."
Hề Sơn dứt lời, không đợi Trì Niệm phản ứng lại, bản thân anh cũng nhận ra câu nói này có hơi kỳ, nghe cứ như lời thoại của nam chính và nữ chính trong phim truyền hình vậy. Đôi mắt sau kính râm chớp chớp, anh đang định bổ sung thêm "tình hữu nghị vạn tuế" hay "duyên phận cả" gì gì đó thì Trì Niệm ngồi bên cạnh bật cười thành tiếng.
"Gì vậy chứ! Anh sến quá."
Lúc cậu cười trông còn nhỏ tuổi hơn so với thực tế, dáng vẻ ngây thơ như chưa từng trải sự đời.
Câu nói ấy cứ lởn vởn mãi trên khóe miệng Trì Niệm không ép xuống được, Hề Sơn cũng cười theo cậu: "Sến hả? Có hiệu quả là được, nhìn cậu mặt mày ủ dột người không biết còn tưởng..."
Anh đột nhiên im bặt, như thể có điều gì khó nói.
Nụ cười của Trì Niệm bỗng cứng ngắc, nhịp tim cậu tăng tốc, nhưng ngoài mặt lại cố gắng bình tĩnh hỏi: "Còn tưởng gì?"
"Còn tưởng.... Ài, trước kia không phải có tin tức về tự sát sao..." Hề Sơn đáp và thả chậm tốc độ xe, anh không nhìn vẻ mặt thay đổi của Trì Niệm, tự mình nói tiếp: "Có điều tôi thấy cậu không giống thế, những nơi kiểu như này rất dễ lạc đường, về sau có đến nữa thì cố gắng đừng lái xe một mình nhé, chiếc xe kia của cậu cũng không được tốt cho lắm..."
Anh liên tục nói, Trì Niệm không lên tiếng, chỉ đến khi Hề Sơn nhắc tới việc tự lái xe cậu mới khe khẽ "ừm" một câu.
"Không phải, đúng chứ?" Hề Sơn hỏi.
Không phải tự sát sao?
Thực ra là đã từng nghĩ đến việc tự sát, nhưng hình như nói thế nào cũng không thích hợp cho lắm.
Cậu và Hề Sơn chỉ gặp mặt hai lần, buổi sáng ở khu dịch vụ cậu không rõ Hề Sơn có biết chuyện này hay không. Những lời hai người nói với nhau có thể đếm được trên đầu ngón tay, những gì cậu biết về Hề Sơn là con số không, và định nghĩa về cậu của Hề Sơn cũng không chính xác. Hai người bọn cậu chỉ là hai kẻ xa lạ bèo nước gặp nhau, trùng hợp ngồi trên cùng một chiếc xe đuổi theo mặt trời lặn mà thôi.
Không biết còn bao xa nữa mới tới hồ nước mặn, hoàng hôn rốt cuộc có đẹp hay không, những điều này Trì Niệm chưa từng được thấy.
Nhưng cậu thực sự biết, nếu như Hề Sơn không xuất hiện, hoặc anh xuất hiện không đúng lúc, sớm hơn một chút hay muộn hơn một chút, Trì Niệm nhất định sẽ khốn đốn giữa hoang mạc.
"Tôi lạc đường." Cuối cùng Trì Niệm nói.
Cũng không biết Hề Sơn có tin hay không, anh mỉm cười gật đầu: "Vậy thì tốt."