5. Chương 8: Nó trong bóng tối, ta ngoài ánh sáng | Chương 9: Hai triệu tệ mua mạng sống

Đêm Trước Kỳ Thi Đại Học, Bà Ngoại Lại Đến Lừa Tôi Học Thuộc Đáp Án

Chương 8: Nó trong bóng tối, ta ngoài ánh sáng | Chương 9: Hai triệu tệ mua mạng sống

Đêm Trước Kỳ Thi Đại Học, Bà Ngoại Lại Đến Lừa Tôi Học Thuộc Đáp Án thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Chú thích: (1) Ở Trung Quốc, nhiều phụ huynh theo tục lệ mặc sườn xám (áo dài Trung Quốc) đưa con đi thi đại học vì chữ “kỳ” trong sườn xám đồng âm với từ “kỳ khai đắc thắng” – ra quân thắng lợi.)
Sau khi hoàn tất bài thi môn Ngữ Văn đầu tiên, tôi bước ra khỏi cổng trường.
Lâm Phương là người đầu tiên lao tới, tay cầm chiếc ô che nắng cho tôi.
“Niệm Niệm, thi thế nào rồi? Đề bà ngoại cho có đủ dùng không?”
Đôi mắt bà ta lộ rõ vẻ sốt sắng không thể che giấu.
Tôi cố tình giả vờ hoảng hốt, nhìn bà ta bằng ánh mắt thờ thẫn: “Dạ, đủ ạ… Dì ơi, cháu viết nhanh lắm, cứ cảm tưởng như tay mình không theo ý mình nữa ấy.”
Trong đôi mắt Lâm Phương thoáng hiện lên một tia hả hê.
“Thế thì tốt, thế thì tốt.” Bà ta vỗ vỗ lưng tôi, “Chiều nay thi Toán, bà ngoại chắc chắn sẽ lại giúp cháu.”
Tôi cúi đầu, che giấu đi ánh mắt lạnh lẽo bên trong.
Bà ta đương nhiên thấy vui. Bởi trong kịch bản của bà, biểu hiện của tôi vừa rồi hẳn là đang vung tay múa chân, vẽ bậy lung tung trong phòng thi.
Trở về khách sạn, tôi khóa chặt cửa phòng, đổ hộp sữa trong balo xuống bồn cầu.
Đào Nhiên nhắn tin hỏi tôi: “Môn đầu có vượt qua được không?”
“Vượt qua được.” Tôi trả lời, “Có sai sót trong nhận thức, nhưng tớ đã tìm ra cách phá giải.”
“Cách gì vậy?”
“Nỗi đau.”
Tôi vén tay áo lên. Cẳng tay tôi đầy những vết bầm tím do chính tôi cấu xé. Chỉ có nỗi đau tột cùng mới có thể xé tan được ảo giác do thôi miên gây ra.
Buổi thi môn Toán chiều hôm ấy mới là mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch của Lâm Phương.
Bởi Toán là môn thi yêu cầu khối lượng tính toán khổng lồ, chỉ cần nhầm lẫn một dấu trong công thức là coi như hỏng bài.
Tôi ngồi trong phòng thi, nhìn bóng cây ngoài cửa sổ.
Tôi nhớ lại kiếp trước, sau khi thi xong môn Toán, tôi còn hào hứng đi so sánh đáp án với bạn bè. Lúc ấy tôi tin mình đã làm bài thật tốt.
Nhưng giờ suy nghĩ lại, những đề bài tôi nhìn thấy hồi ấy vốn dĩ đều là do Lâm Phương giả mạo.
“Thí sinh bắt đầu làm bài.”
Tiếng loa vang lên.
Tôi hít một hơi thật sâu, không vội nhìn đề ngay, mà lấy ra từ trong hộp bút một chiếc kim băng. Đây là thứ tôi vừa tháo từ rèm cửa khách sạn xuống.
Tôi giấu chiếc kim băng vào lòng bàn tay trái.
Mỗi khi đề thi trước mắt chồng chéo lên nhau, mỗi khi giọng nói của “bà ngoại” lại vọng bên tai, tôi lại siết chặt bàn tay ấy thật mạnh.
Nỗi đau khi mũi kim đâm thủng da thịt giúp tôi thoát khỏi ảo giác ngay lập tức.
Đề Toán rất khó. Nhưng tôi làm rất vững vàng.
Mỗi câu tự luận, tôi đều kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần —— xác nhận đã viết lên phiếu trả lời, xác nhận chữ viết không xiêu vẹo, xác nhận mình viết đúng con số mà não đã tính toán.
Một phút trước khi nộp bài, tôi kiểm tra lại phiếu trắc nghiệm lần cuối.
Đầy kín, rõ ràng.
Lần này, tôi không còn trả lại tờ giấy trắng nữa.
Bước ra khỏi phòng thi, tôi nhìn thấy Phương Viễn.
Hắn mặc chiếc áo khoác màu xám, hòa vào đám phụ huynh đang đón con, tay cầm chiếc bình giữ nhiệt màu đen. Hắn không nhìn tôi, nhưng tôi biết hắn đang theo dõi. Hắn quan sát dáng đi của tôi, thần thái của tôi. Hắn đang kiểm chứng xem “tác phẩm” của mình có đang vận hành theo đúng kế hoạch hay không.
Tôi cố tình bước đi loạng choạng, lúc xuống bậc thang còn lảo đảo.
Lâm Phương vội vàng chạy lại đỡ tôi: “Niệm Niệm, sao thế? Có phải mệt quá không?”
Tôi dựa vào người bà ta, giọng yếu ớt: “Dì ơi, cháu chóng mặt quá… Lúc nãy làm bài, cháu hình như lại thấy bà ngoại cười với cháu.”
Phương Viễn đứng xa xa quan sát cảnh tượng ấy, hài lòng thu hồi ánh mắt rồi quay người biến mất trong đám đông.
Còn Lâm Phương thì cười tươi đến mức khóe miệng không giấu nổi.
“Thế là điềm tốt, điềm tốt đấy Niệm Niệm à.”
Bà ta đỡ tôi, như thể đang nâng đỡ một khối vàng vậy.
---
Hai ngày thi đại học của tôi giống như một vở kịch dài 48 tiếng đồng hồ.
Sau khi hoàn tất bài thi môn Tiếng Anh cuối cùng, tôi bước ra khỏi cổng trường thì thấy Lâm Phương đã xếp sẵn một nhà hàng chờ sẵn.
“Niệm Niệm vất vả rồi. Tối nay cả nhà mình cùng tụ tập ăn mừng con thoát khỏi cơn ác mộng nhé.”
Trong bữa ăn, Lâm Phương liên tục gắp thức ăn cho tôi, thậm chí còn nâng ly chúc tụng bố mẹ tôi.
“Chị Hai, anh rể, mấy năm nay hai anh chị vất vả quá. Con bé Niệm Niệm ngoan ngoãn giỏi giang, sau này vào đại học danh tiếng, hai anh chị cứ chờ mà hưởng phúc.”
Mẹ tôi xúc động, mắt đỏ hoe: “Cũng nhờ có Phương Phương tận tình chăm sóc, dạo này may mà có em giúp Niệm Niệm bồi bổ sức khỏe.”
Lâm Phương cười, trong đôi mắt toàn là toan tính: “Người một nhà cả, chị nói mấy lời khách sáo đó làm gì.”
Sau ba tuần rượu, bỗng nhiên Lâm Phương thở dài.
“À đúng rồi, Niệm Niệm à. Khoản quỹ tín thác mà bà ngoại để lại trước khi mất, mấy hôm trước dì có đi hỏi luật sư.”
Tôi buông đũa xuống, màn kịch chính thức bắt đầu.
“Luật sư bảo, khoản tiền đó chuyên dùng cho việc học hành của thế hệ thứ ba. Chỉ cần cháu có giấy báo trúng tuyển, tiền sẽ được giải ngân theo từng đợt.”