Bữa Tối Tinh Tế Của Văn Thư Ngọc

Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần

Bữa Tối Tinh Tế Của Văn Thư Ngọc

Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng "tít tít" vui tai vang lên, quá trình xác thực an ninh hoàn tất. Màn hình nhấp nháy ánh sáng xanh lục, cánh cửa căn hộ tự động mở ra.
Văn Thư Ngọc vội vàng lao vào phòng ngủ, thay quần áo rồi nhanh chóng tắm qua loa một lượt.
Đây là nhược điểm nhỏ khi dùng lựu đạn khói – trên người sẽ vương lại mùi hóa chất. Mà Bùi Tương Thần lại có khứu giác nhạy bén chẳng khác gì chó săn.
Sau khi chắc chắn cơ thể đã không còn mùi lạ, Văn Thư Ngọc ném quần áo vào máy giặt, nhấn nút khởi động rồi bước vào bếp.
Anh cầm chiếc tạp dề treo trên tủ bếp, giũ mạnh một cái rồi thành thạo thắt vào eo.
Chỉ còn chưa đầy nửa tiếng nữa là Bùi Tương Thần sẽ về đến nhà. Anh phải chuẩn bị xong một bữa tối đủ khiến hắn hài lòng trước khi hắn kịp bước vào cửa.
Thời gian rõ ràng không đủ, may mắn thay buổi trưa anh đã tranh thủ về nhà hầm sẵn một nồi bò rượu vang đỏ, nhờ vậy giảm bớt được không ít gánh nặng.
Văn Thư Ngọc rửa sạch hai củ khoai tây to bằng nắm tay, rút dao ra khỏi giá. Con dao xoay một vòng điệu nghệ trong lòng bàn tay anh, rồi được anh nắm chặt một cách vững vàng.
Đây là động tác anh tuyệt đối sẽ không để Bùi Tương Thần nhìn thấy.
Tiếng lách cách vang lên liên tục, khoai tây nhanh chóng được gọt sạch vỏ và cắt thành từng miếng đều tăm tắp.
Văn Thư Ngọc múc thịt bò đã hầm từ nồi điện sang một chiếc nồi đất, ngắt một nhánh hương thảo từ chậu cây trên bệ cửa sổ bếp, thả vào cùng khoai tây, sau đó đậy nắp lại và tiếp tục hầm.
Tiếp đó, anh bắt tay vào chuẩn bị món chính cho bữa tối.
Trên chiếc chảo phẳng, anh rưới dầu ô liu, cho tôm, vẹm xanh, ngao và mực cắt khoanh vào áp chảo sơ qua cho dậy mùi thơm, rồi rưới thêm chút rượu trắng nấu ăn. Áp chảo xong, anh gắp hải sản ra đĩa, lại cho thêm dầu vào chảo, bỏ đầu tôm vào tiếp tục phi thơm trên lửa nhỏ.
Trong lúc phi dầu tôm, Văn Thư Ngọc đổi sang một con dao khác. Lưỡi dao vung lên hạ xuống nhanh như ảo ảnh, hành tây, cà chua, tỏi cùng các nguyên liệu khác lập tức bị băm nhỏ trên thớt.
Thời gian được tính toán chuẩn xác, đúng lúc này dầu tôm cũng đã sẵn sàng.
Văn Thư Ngọc vớt đầu tôm ra, đổ hành tây băm nhỏ và tỏi vào chảo dầu, đảo đều. Khi hương thơm từ hành tỏi phi thơm lừng bốc lên, anh tiếp tục cho cà chua cắt hạt lựu và xúc xích Chorizo cay vào chảo.
Chờ đến khi cà chua ra nước, hương vị đậm đà của xúc xích cũng tỏa ra. Lúc này, gạo hạt dài đã vo sạch mới được cho vào. Anh rắc thêm một nhúm nhỏ nghệ tây, đảo đều vài lần, khiến hỗn hợp trong chảo nhuốm một sắc cam tuyệt đẹp.
Tiếp đó, anh rưới thêm một ít rượu vang trắng, đun sôi nhẹ trong chốc lát, rồi đổ phần nước dùng gà đã hầm từ trưa vào chảo. Sau khi nêm gia vị, anh cẩn thận xếp hải sản và ức gà lên trên lớp cơm.
Đậy nắp, hạ nhỏ lửa, chỉ cần nấu thêm hơn mười phút nữa. Khi nước sốt cạn đi, một phần Paella (cơm hải sản Tây Ban Nha) hoàn chỉnh đã có thể dọn lên bàn.
Tuy nhiên, công việc của Văn Thư Ngọc vẫn chưa kết thúc.
Anh xé túi salad trộn sẵn mua từ cửa hàng rau hữu cơ, đổ rau vào bát, rưới dầu giấm lên rồi rắc thêm chút phô mai khô. Sau đó, anh bật bếp nướng mini, lần lượt đặt măng tây, ớt đỏ, bí ngòi và cà tím lên vỉ nướng, chờ chín rồi phết thêm sốt gia vị và rắc tiêu.
Vẫn còn thiếu gì đó chăng?
Văn Thư Ngọc lau tay vào tạp dề, chợt nhớ ra một điều.
Anh chạy về phòng mình, kéo khóa chiếc ba lô bị vứt ở góc cửa. Sau khi lục lọi và lấy ra một quả lựu đạn choáng, khẩu Desert Eagle của Đào Uy, cùng một con dao Super Karambit SF, cuối cùng anh cũng tìm thấy thứ mình muốn – một quả dứa nhỏ.
Văn Thư Ngọc quăng đống vũ khí trở lại ba lô, rồi dùng chân đá nó vào gầm bàn học. Anh tung hứng quả dứa trên tay rồi quay lại bếp.
Quả dứa đã được gọt sạch vỏ, cắt thành từng lát, xếp gọn gàng trên đĩa lớn cùng với dưa lưới, nho và xoài. Trong những chiếc đĩa nhỏ bên cạnh lần lượt đựng mật ong, siro phong và mứt việt quất.
Suy nghĩ một chút, Văn Thư Ngọc mở tủ lạnh, lấy ra một lọ mứt hoa hồng tự làm.
Hương thơm ngọt ngào đặc trưng của hoa hồng khiến anh vô thức nuốt nước bọt. Sau cả buổi học chiều, lại vừa đánh nhau xong, giờ phút này anh đã đói cồn cào.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn bếp bỗng rung nhẹ – tín hiệu từ đội an ninh báo rằng Bùi Tương Thần sắp về đến nhà.
Văn Thư Ngọc lau tay, bắt đầu dọn dẹp bát đĩa.
Đến khi cửa căn hộ vang lên tiếng khóa mật mã được mở, món cơm hải sản cũng vừa chín tới.