Di Chứng Cai Nghiện - Thiên Tái Chi Hạ
Chương 44: Bão tố dậy sóng
Di Chứng Cai Nghiện - Thiên Tái Chi Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu xuân tháng ba, tuyết tan, thời tiết ấm dần, cuối cùng Trần Tây Thụy cũng thoát khỏi những bộ quần áo dày cộm. Lỗ Á, người bạn lâu ngày không gặp, rủ cô đi dạo phố.
Cô gái này là hot girl trên mạng với hàng chục vạn người theo dõi, điều hành shop bán quần áo online. Dạo gần đây cô ấy livestream bán hàng còn Chu Lâm Tu thì vài ngày lại cãi nhau rồi làm hòa. Hai người cứ quanh quẩn như thế, chẳng nhắc tới chuyện chia tay.
Shop online của Lỗ Á năm ngoái kiếm được không ít tiền. Chỉ vừa bước vào SKP*, trên tay cô đã xách về bảy tám túi đồ. Trần Tây Thụy ngưỡng mộ không thôi, bèn thỉnh giáo kinh nghiệm điều hành mạng xã hội. (*SKP: Tên một trung tâm thương mại cao cấp ở Bắc Kinh.)
“Em cũng muốn trở thành hot girl à?”
“Chủ yếu em muốn kiếm thêm chút tiền.” Trần Tây Thụy xách giúp cô vài cái túi.
Lỗ Á thả lỏng tay, vén tóc, hỏi ngay: “Em thiếu tiền lắm à?”
“Thiếu chứ. Sau này em muốn ở lại Bắc Thị, mà muốn ở lại đây phải mua nhà, chắc chắn tiền của em không đủ.”
Lỗ Á không hiểu nổi nỗi lo của cô. Dựa vào sự cưng chiều của Phó Yến Khâm hiện giờ, chỉ cần cô hỏi là anh ấy sẽ tặng ngay, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? “Hỏi Phó tổng của em ấy đi, chẳng lẽ anh ta còn để em chịu thiệt à.”
Trần Tây Thụy im lặng. Lời này nghe chẳng hay ho gì. Rõ ràng cô và Phó Yến Khâm đang hẹn hò nghiêm túc, sao lại trở thành mối quan hệ kỳ quặc như vậy trong mắt người khác?
“Trước đây anh ấy có tặng em một căn hộ, còn đưa em một tấm thẻ đen, nhưng em không dám nhận, luôn cảm thấy…” Cô nắm chặt quai túi, ngại ngần không muốn nói, sợ người khác cho mình giả tạo, đành giơ chiếc túi đang mang trên người ra, “Nhưng mà, anh ấy tặng em mấy cái túi, ngày nào em cũng đeo. Hôm nay cái này, mai cái kia, suốt tuần không chiếc nào giống nhau, em cảm thấy khí chất của mình cũng được nâng lên.”
Lỗ Á bật cười khúc khích. Cô nhóc này từ ngoại hình đến tính cách, chẳng có điểm nào hợp với vị Phó tổng kia, không biết hai người họ giao tiếp thế nào, chẳng lẽ suốt ngày chỉ biết nằm trên giường ôm nhau.
“Chị chưa từng hỏi em, em với Phó tổng quen nhau thế nào?” Cô nàng thật sự tò mò.
“Thì… tình cờ quen biết, duyên phận đến thôi.” Trần Tây Thụy nghĩ nghĩ, rồi ghé tai nói nhỏ, “Nói nhỏ cho chị biết, là anh ấy theo đuổi em.”
Lời này khiến Lỗ Á ngạc nhiên. Người đàn ông ấy có gia thế, ngoại hình, phụ nữ muốn sáp vào người như anh ấy chẳng thiếu, cô tỏ vẻ hoài nghi: “Thật hay giả đấy?”
Trần Tây Thụy ngượng ngùng gật đầu: “Anh ấy nói thích kiểu mặt tròn tròn của em, còn khen em giống Lâm Đại Ngọc.”
Lỗ Á không nhịn được cười thành tiếng, bả vai rung lên bần bật, một lúc sau mới cố gắng bình tĩnh, “Hai người các em hài hước thật.”
Ánh mắt Trần Tây Thụy trong veo, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Không lừa chị đâu.”
“Rồi, chị tin.” Lỗ Á liếc nhìn chiếc túi của cô, “Chiếc túi này của em là phiên bản giới hạn đấy, trước đây chị cũng định mua nhưng cửa hàng trong nước báo hết hàng. Một ông lớn như anh ta mà cũng am hiểu đồ phụ nữ ghê.”
“Á, lợi hại vậy cơ à.”
“Chứ em nghĩ sao. Chiếc túi này hơn 50 vạn, giờ bán lại, thị trường thứ cấp thu về ít nhất 100 vạn.”
Trần Tây Thụy kinh ngạc. Hóa ra ngày nào cô cũng mang 100 vạn đi khoe khắp nơi, thảo nào dạo này đi đường cô cảm thấy nhẹ nhàng. “Bị chị nói thế, em cũng không dám đeo nữa.”
“Có gì mà không dám đeo. Đàn ông tặng quà cho em, dùng nó trên người mới là phát huy giá trị của món quà.” Lỗ Á chỉ điểm, “Đến túi mà em còn đeo rồi, anh ta tặng nhà thì em cứ nhận là được.”
“Em sợ bị người ta coi thường. Lỡ sau này cãi nhau, anh ấy cứ lôi chuyện này ra nói thì chắc chắn em không thể cãi lại.”
Lỗ Á cười cười, thầm nghĩ, nhân lúc còn trẻ vớt được bao nhiêu thì vớt, hoa đẹp rồi cũng tàn, chuyện sau này ai mà nói trước được.
Trần Tây Thụy ít khi đến SKP, trước đây cô từng lướt trên Tiểu Hồng Thư* thấy bài review nói ở tầng B1 có quán trà sữa gạo nếp mới mở rất ngon, cô rủ Lỗ Á xuống B1 mua.
“Chị không uống.” Lỗ Á đã hai năm không đụng đến đồ uống nhiều đường. Cô nhìn Trần Tây Thụy từ trên xuống dưới, nói thẳng, “Chị nói thật nhé, có phải em lại béo lên rồi không?”
Trần Tây Thụy lập tức căng thẳng: “Rõ lắm à? Hai tuần nay em chưa cân.”
“Mấy thứ như trà sữa thì cố gắng đừng uống, không lành mạnh đâu.” Lỗ Á “chậc” một tiếng, hơi nhíu mày, “Em mới là bác sĩ đấy nhé, sao còn để chị phải phổ cập kiến thức ăn uống lành mạnh cho em vậy!”
Trần Tây Thụy cười cười: “Nghe chị, vậy em không mua nữa.”
Ánh mắt Lỗ Á dừng trên người cô. Cô nhóc này da trắng như sứ, hai má hơi bầu bĩnh, rất hay đổ mồ hôi. Mặc áo khoác đi vài bước mà trán đã lấm tấm mồ hôi. Cô ấy bất giác liên tưởng đến chuyện gì đó, ghé sát tai hỏi Trần Tây Thụy: “Chồng em trên giường thế nào hử?”
“…” Trần Tây Thụy đỏ bừng mặt, “Rất lợi hại, rất thoải mái.”
“Là em thoải mái hay anh ta thoải mái?”
“Cả hai bọn em đều thoải mái.”
Lỗ Á cười ha ha, véo nhẹ má cô, cảm giác đúng là không tồi, thú vui xấu xa của đàn ông cũng chỉ đến thế mà thôi.
Đúng lúc dạo đến lầu một, Lỗ Á kéo Trần Tây Thụy vào cửa hàng Hermes. Cô nàng là VIP ở đây, mỗi năm tiêu tốn vài trăm vạn. Nhân viên bán hàng (SA) vừa thấy liền ra đón tiếp nồng hậu.
“Mẫu Picotin lần trước tôi hỏi có hàng chưa?”
“Màu chị muốn thì chưa có, nhưng có màu nâu vàng, chị muốn xem không?” Thấy Lỗ Á xua tay, cô SA mỉm cười, lịch sự chu đáo, “Hôm nay chị đến đúng lúc lắm, vừa về một mẫu áo khoác mới, chị chờ chút, em lấy cho chị xem.”
Cô SA quay người đi lấy một chiếc áo khoác choàng màu nâu nhạt, thân mật như chị em tâm sự, bảo Lỗ Á đoán giá.
Lỗ Á sờ thử chất vải, đoán dè dặt: “Mười mấy vạn?”
“Hàng new-arrival năm nay đấy ạ, lông lạc đà.” Cô SA giơ ba ngón tay về phía cô nàng.
Trần Tây Thụy còn tưởng là ba vạn, lúc sau lại nghe Lỗ Á thản nhiên buông một câu “30 vạn à, thế thì cũng được”, thiếu chút nữa làm cô trợn cả mắt.
Lỗ Á mặc thử lên người, soi gương một lúc, không hề do dự, trực tiếp quẹt thẻ lấy luôn.
SKP đúng là nơi đâu đâu cũng sặc mùi tiền, xứng đáng là thiên đường mua sắm. Thế giới quan của Trần Tây Thụy cũng theo đó mà được mở mang không ngừng.
Cho dù sau này cô có lên làm chủ nhiệm khoa, bước l*n đ*nh cao của cuộc đời, cô cũng không nỡ bỏ ra 30 vạn để mua chiếc áo choàng đẹp mà không thực dụng.
Lúc đi ra khỏi phòng VIP, hai người tình cờ gặp người quen. Một cô SA lớn tuổi hơn đang đi bên cạnh, giới thiệu mấy mẫu mới trong cửa hàng. Hạ An Nhiên liếc Trần Tây Thụy một cái, rồi nói với cô SA: “Giúp tôi gói cái này lại đi.”
Lỗ Á quay sang hỏi cô SA đang tiếp mình: “Cái túi đó của cô ta còn hàng không?”
Cô SA đáp: “Tạm thời thì hết rồi ạ. Nếu chị muốn, có thể đặt trước.”
“Thế thôi vậy.” Lỗ Á dịu dàng gọi cô, “Tây Thụy, cái túi lần trước chồng em tặng ấy, là mua ở Paris à?”
Trần Tây Thụy ngẩn ra ngay lập tức, nhưng cũng rất nhanh hiểu được ý đồ của cô ấy, “Chắc vậy, em không nhớ rõ nữa.”
“Cậu Phó tốt với em thật đấy.”
“…” Trần Tây Thụy cười hơi gượng gạo, “Chúng ta đi xem cửa hàng khác đi.”
Hạ An Nhiên liếc nhìn bóng lưng Trần Tây Thụy, một cơn ghen dâng lên trong lòng. Đã qua hơn hai năm, cô ta vẫn không thể hiểu nổi, rốt cuộc cô gái này có điểm gì tốt chứ.
Buổi tối, hai người ăn cơm ở một nhà hàng gia đình gần đó. Lỗ Á kể cho cô nghe chuyện về mấy cô bạn trong giới. Trước đây Trần Tây Thụy không thích nghe mấy chuyện này, nhưng ở bệnh viện lâu, tiếp xúc với đủ loại người trong xã hội, loại bát quái kỳ cục nào mà cô chưa từng nghe qua. Mấy chuyện cô nàng kể đây chỉ đáng xếp vào hàng “trẻ con”.
Nhưng lần này thì khác. Trần Tây Thụy vểnh tai lên, nghe chăm chú vô cùng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, còn chủ động hỏi: “Chẳng lẽ không có loại tình yêu nào vượt qua rào cản giai cấp sao? Chị nghĩ kỹ lại xem, thật sự không có kiểu đó à?”
Lỗ Á nghĩ nghĩ: “Thật ra là có.”
Mặt mày Trần Tây Thụy hớn hở. Thấy chưa, nhân gian vẫn có chân tình.
“Nam chính là trai tân rổ rá cạp lại, nữ chính nhỏ hơn anh ta hai mươi mấy tuổi.”
“…”
Lỗ Á gõ đầu cô: “Đừng tưởng chị không biết em đang nghĩ gì. Em thật sự muốn kết hôn với vị Phó tổng kia đấy à?”
Trần Tây Thụy cảm thấy thế giới này thật sự hoang đường tột đỉnh. Cô muốn kết hôn với bạn trai của cô, đó không phải là chuyện thường tình sao? Nếu cô kháng cự việc kết hôn với anh, đó mới là không bình thường chứ!
Nhớ lại mối tình đầu kia, hai người thậm chí còn đặt sẵn tên cho con cái tương lai. Sao bây giờ đổi đối tượng, chuyện kết hôn lại trở thành một việc kinh thiên động địa thế này?
“Em muốn gả cho bạn trai mình, việc này đâu có phạm pháp ạ.” Trần Tây Thụy có chút cạn lời, “Phó Yến Khâm rất tốt mà, lớn tuổi, biết chiều chuộng người khác.”
Lỗ Á cảm thấy mình không thể giao tiếp nổi với cô nàng này. “Chị chỉ cho em một con đường sáng hơn nhé, làm thế nào để gả cho cậu Phó thành công?”
“Chị nói đi.”
“Giữ dáng cho thật tốt, chăm sóc da cho thật kỹ. Đợi đến khi em 40 tuổi, nếu em vẫn còn mơn mởn như bây giờ, mà vừa hay anh ta đối với em tình cũ chưa dứt, biết đâu hai người có thể đến với nhau bằng một mối tình xế bóng.”
Trần Tây Thụy không phục cãi lại: “Vậy chị với Chu Lâm Tu thì tính là sao?”
“Chị với anh ta đang chơi trò ngược luyến tình thâm, nhưng chị chưa bao giờ nghĩ sẽ gả cho anh ta cả.”
Lòng Trần Tây Thụy chua xót, lòng cô dâng lên một cảm giác bất lực như bị nước biển nhấn chìm.
Về đến nhà sau bữa tối, Trần Tây Thụy mang theo nỗi ấm ức, lao vào đọc luận văn. Cô tự nhủ, xuất thân đã không thể lựa chọn, vậy thì đành phải cố gắng bồi đắp cho đời sống tinh thần của mình trước vậy.
Thế nhưng, nhiệt huyết cũng chỉ trào dâng được một lúc. Ngay khi rảnh ra, cô lại nhắn tin cho Đồ Đạo: [Cậu thấy tớ kém cỏi lắm à?]
Đồ Đạo: [Không kém đâu, chị Thụy vẫn luôn là tấm gương tớ theo đuổi mà.]
Tiếp đó lại nhắn cho Từ Nhạc Đào: [Đào, cậu thấy tớ kém cỏi lắm à?]
Từ Nhạc Đào: [Nói cái gì thế! Thằng khốn nạn nào lại bắt đầu PUA* cậu đấy? Đưa số điện thoại nó đây, tớ lên Taobao mua dịch vụ “gọi đến chết” cho nó.] (*PUA: Pick-up artist, chỉ hành vi thao túng tâm lý trong tình cảm)
Trần Tây Thụy cười khúc khích trả lời: [Moah moah!]
Trần Tây Thụy lên giường sớm, tắt đèn nằm nghiêng đọc tiểu thuyết. Gần 11 giờ, Phó Yến Khâm mới về. Anh tắm rửa xong lập tức dán sát lại, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô.
Mấy ngày nay anh luôn về khuya, vừa về đến là kéo cô “vận động”. Có lúc làm rất hăng, một đêm có thể làm đến ba lần.
Sinh lý nam nữ vốn đã khác biệt, điều đó cũng định sẵn rằng trong một mối quan hệ, sẽ có một bên trọng tình cảm, còn một bên thì trọng d*c v*ng.
Trần Tây Thụy cảm thấy chuyện này thật vô vị, cũng rất không công bằng.
“Đừng làm phiền, em đang đọc tiểu thuyết.”
“Em mua váy ngủ chưa?”
“Mua rồi.”
“Nói anh nghe, ai chọc em?” Phó Yến Khâm hôn xuống dọc theo cổ cô để dạo đầu.
Trần Tây Thụy lật người lại, bàn tay cô đặt lên ngực anh, cô dùng sức đẩy ra, “Là anh chọc em.”
Chút sức lực đó căn bản không có tác dụng. Van t*nh d*c của Phó Yến Khâm đã bị mở ra, anh khàn giọng nói: “Anh chọc em lúc nào.”
“Chính là anh chọc em.”
Trần Tây Thụy cắn mạnh lên môi anh. Người đàn ông lập tức đảo khách thành chủ, anh hôn vừa dùng sức lại vừa sâu. Cô dần dần cũng có chút cảm giác, cứ thế ỡm ờ mà xảy ra quan hệ.
Sau một hồi triền miên, cô mệt đến không muốn nhúc nhích. Phó Yến Khâm bế cô đi tắm rửa, rồi lại làm thêm một hiệp trong phòng tắm. Quần quật đến hơn một giờ sáng, Trần Tây Thụy lầm bầm: “Em đọc tiểu thuyết chỉ còn thiếu cái kết cục, bị anh làm như vậy, em chẳng còn thời gian mà xem, ngủ cũng không yên.”
“Là anh không tốt.” Phó Yến Khâm vòng cánh tay dài qua eo cô, giọng nói của anh lộ rõ vẻ mệt mỏi thỏa mãn.