5. Chương 5: Về quê hương của Elisabeth – Nữ bá tước với những vết thương

Dị Thế Nhục Hình Công Chúa

Chương 5: Về quê hương của Elisabeth – Nữ bá tước với những vết thương

Dị Thế Nhục Hình Công Chúa thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Elisabeth ngồi trong căn phòng quen thuộc, bắt chéo chân.
Trên chiếc ghế chạm khắc hình vuốt và ngọc, cô nhìn ra bầu trời u ám phủ đầy mây đen. Một quả cầu ánh sáng lam nhạt lơ lửng trước mặt cô. Kaito không rõ chi tiết, nhưng khi quả cầu chậm rãi xoay, nó chiếu lên hình ảnh một người đàn ông có vẻ quyền lực. Tuy nhiên, dù xuất hiện trước quả cầu, dù nhìn từ góc nào, khuôn mặt ông ta vẫn mờ mịt, như thể bị che khuất bởi màn sương. Thật khó để nhận ra đường nét.
Người đàn ông nói bằng giọng trầm lạnh như băng.
"
Bọn ta đã bàn về việc đưa Đế vương đến kinh đô, nhưng phong ấn vẫn chưa hoàn thiện. Thêm vào đó, Clueless có tài lôi kéo sự ủng hộ, nên hắn mới có thể tìm ra cách giam cầm Đế vương cũng như cách giải phóng hắn, tất cả đều từ sĩ quan quản lý việc nhốt giam Đế vương. Hơn nữa, hầu hết những người đứng đầu Giáo hội, kể cả ta, đều đã lên đường đến kinh đô chuẩn bị lễ hội, khiến cho phòng thủ của Giáo hội suy yếu... Tai nạn lần này đều do thiếu sót và bất hạnh từ phía bọn ta.
"
"Cứ nói thẳng ra là việc này có thể ngăn chặn được, đồ ngốc. Quan hệ công chúng thế là đủ rồi— tiếp tục với vấn đề quan trọng hơn đi."
"
Giáo hội chính thức yêu cầu ngươi, Elisabeth Le Fanu, giết hoặc bắt giữ Đế vương.
"
Elisabeth thở một hơi chiến thắng thầm lặng trước lời tuyên bố của quả cầu. Cô đổi chân bắt chéo rồi nhếch mép.
"Vậy là ta lại phải dọn dẹp mớ lộn xộn của các ngươi nữa. Lại lần này nữa, vị Chúa của các ngươi ngồi không, bỏ mặc các ngươi tự lo liệu. Thứ duy nhất các ngươi có để bảo vệ mình chính là quyền lực mình nắm giữ. Các ngươi trói buộc những con chó trên danh nghĩa vị Chúa đó, rồi ngả lưng ra và dùng roi đánh chúng."
"
Bọn ta không có đủ sức mạnh để đối đầu với những con quái vật đó. Đó là lý do bọn ta phải lệ thuộc vào ngươi. Nhưng điều đó không hề mâu thuẫn với việc Chúa luôn ở bên ta. Ngài thử thách chúng ta, đúng vậy, nhưng phước lành của Người cũng ở cùng chúng ta, như với tất cả những đứa con của Người.
"
"Ha! Những lời vô vị! Theo đạo giáo của ngươi, chẳng phải những kẻ biến thành quái vật do hợp đồng với quỷ, cũng là đứa con của Người sao? Vậy thì ta, ta đây là sinh vật của Chúa ngươi à? Nếu thế, phước lành đâu? Những lời ngươi nói toàn là đạo đức giả!"
"
Phước lành của Người vẫn luôn bên ngươi. Chúa muôn đời nhân từ. Dù ngươi có thức tỉnh hay chậm nhận ra, nước mắt máu của Người vẫn sẽ rơi khi trừng phạt ngươi, mong rằng ngươi có thể chuộc tội. Ta đã biết ngươi từ khi ngươi còn bé, Elisabeth, con gái của bạn thân ta... Và ngươi có đủ lý do để ghét quỷ dữ.
"
Lông mày Elisabeth nhăn lại. Biểu cảm cô tối sầm đi, rồi khép môi lại. Bên cạnh đó, Kaito cẩn trọng quan sát sắc mặt cô. Khi cô quay sang nhìn, cậu nhanh chóng đứng thẳng người lại.
Không để tâm đến sự im lặng của Elisabeth, giọng nói tiếp tục.
"
Hãy nhớ những lời khắc trên thanh kiếm của ngươi: 'Anh chị em có quyền tùy ý hành động. Nhưng hãy cầu nguyện Chúa sẽ cứu rỗi anh chị em. Vì mọi việc từ khởi đầu đến kết thúc đều trong tay Người.'
Giáo hội đã đặt một số phép chế lên Đế vương. Tất cả đều được kích hoạt vào sáng nay. Chúng sẽ tồn tại trong bảy ngày. Đó là thời gian ngươi có để trừng phạt hắn.
"
Giọng ông không hề thay đổi khi nhắc đến giới hạn thời gian. Nó chẳng hề mang sức nặng của lời đe dọa. Chính điều đó khiến Kaito sợ hãi. Đứng cạnh Elisabeth, đầu óc cậu quay cuồng.
Bảy ngày? Liệu cô ấy có thể làm gì với Đế vương trong thời gian ngắn như vậy? Nếu cô không thể làm được gì?
Thảm họa gì sẽ giáng xuống thế giới khi đó?
Không còn gì để nói, giọng nói lạnh lẽo kết thúc bằng mệnh lệnh cuối cùng.
"
Trước khi ngươi chết, hãy cố làm điều gì đó tốt đi.
"
Ánh sáng từ quả cầu tắt dần, rồi rơi xuống đất với tiếng bộp nhẹ nhàng. Kaito cúi xuống nhặt nó lên. Quả cầu được làm bằng giấy mỏng. Cậu không rõ ánh sáng phát ra từ đâu.
Vẫn còn bối rối, cậu nhìn Elisabeth và hỏi:
"Đó là sao thế?"
"Liên lạc từ Godot Deus, người đứng đầu Giáo hội. Gã ta đúng là một lão già lòe loẹt."
Cô lắc đầu, không nói gì nữa. Khi cô nhìn vào hư không, Kaito quyết định hỏi câu hỏi nặng trĩu nhất trong đầu cậu.
"Vậy cô biết Đế vương đã biến đi đâu à?"
"Đúng vậy."
Cô trả lời ngay tức khắc. Kaito cảm thấy nhẹ nhõm. Độ khó của nhiệm vụ phụ thuộc lớn vào việc họ có thể tìm ra Đế vương hay không.
Elisabeth nhíu mắt khi nhìn ra lỗ hổng trên bức tường sập, như thể cô đang nhìn xa xôi. Trước mặt cô, rừng cây tối tăm trải dài vô tận dưới những đám mây xám xịt.
❖❖❖
"Đế vương đã trở về nhà. Về lâu đài của ta, nơi ta sinh ra."
Tại sao Đế vương lại quay về quê hương của Elisabeth?
Tại sao hắn lại gọi tên cô bằng giọng trìu mến như thế?
Kaito chờ cô giải thích thêm. Nhưng Elisabeth không nói gì hơn, và Kaito cũng không hỏi. Họ chỉ đứng đó, nhìn qua lỗ hổng trên tường.
Sự im lặng của họ không đổi. Gió thổi từ ngoài vào, mang theo mùi mưa. Cuối cùng, Elisabeth hít một hơi thật sâu rồi thở ra. Cô tặc lưỡi, rồi đứng lên đủ mạnh để hất ngã chiếc ghế.
"...Đi thôi."
"...Ừm hứm."
Giọng cô nhuốm màu giận dữ, Kaito gật đầu.
Ngay sau đó, cậu cảm thấy một cú đá đau điếng vào chân mình. Có vẻ như câu trả lời của cậu không hề giống như phát ra từ một người hầu.
༒༒༒
Quê hương của Elisabeth nằm sau một bức tường lớn.
Trong tất cả lãnh địa của nhà Le Fanu, thị trấn quanh lâu đài này rất đặc biệt. Đây là nơi huyền thoại đẫm máu của Elisabeth bắt đầu.
Thị trấn được xây hình chiếc quạt, với tòa lâu đài Le Fanu trắng sáng nằm giữa và sườn núi dốc tạo thành phông nền. Nó tận dụng tốt địa hình. Bức tường vây quanh có thể triệu hồi sinh vật huyền bí và cung cấp lớp phòng ngự trong trường hợp nguy cấp. Nhưng ngày nay, bức tường có mục đích khác.
Cổng đóng chặt, bức tường niêm phong thành phố. Ai bước qua ngưỡng cửa sẽ bị bao vây bởi cái chết.
Cái hàng rào cao vút giờ đây chính là tấm bia mộ khổng lồ cho thị trấn.
Theo tin đồn, chính Elisabeth đã niêm phong cánh cổng, triệu hồi những công cụ tra tấn khắp thị trấn, và mọi cư dân đều nếm mùi chúng. Bữa tiệc sát nhân kéo dài ba ngày ba đêm, tiếng thét và thống khổ không ngừng vang lên như một bản đại giao hưởng.
Cô đã thảm sát như thể đó là cơ hội để vượt qua Đồng bằng Xiên và Điệu nhảy Rùng rợn ở Ngôi làng bên Núi, sản sinh nhiều xác chết nhất từ trước đến nay.
.
..Càng biết nhiều, càng thấy kinh hoàng.
Những thông tin Kaito biết đều từ chính miệng Elisabeth.
Khi cậu hỏi cô họ đang đi đâu, Elisabeth ném cho cậu một hồ sơ do Giáo hội biên soạn, gọi là
Hồ sơ của Nữ bá tước với những vết thương
. Nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của cậu sau khi đọc những điển tích mở đầu, cô phát ra tiếng "Hừm."
❖❖❖
"Ngươi nghĩ ta là ai? Ta là Elisabeth Le Fanu, Nữ bá tước với những vết thương.
"Có thể giờ ta đang săn lùng quỷ dữ, nhưng ta vẫn là tội phạm lẫy lừng nhất thế giới, kẻ mà đến khi chết cũng không thể chuộc tội."
Vùng đất mà Elisabeth, Kaito và Hina đứng chính là nơi những câu chuyện bệnh hoạn đó được sinh ra.
Một tàn tích cháy đen trải dài trước mặt họ.
Sau trận thảm sát, những người có nghĩa vụ dọn dẹp đã quyết định đốt tất cả. Ngọn lửa cháy suốt bảy ngày bảy đêm. Sau khi ngọn lửa dịu tắt, không ai đến thu thập thi hài. Thị trấn bị đánh dấu là 'bị nguyền rủa' rồi bị phong tỏa.
Kaito nhìn thấy hàng núi xương người ló ra từ những vết nứt của đống vụn than, thì thầm:
"Khung cảnh không mấy đẹp đẽ."
"Không, chẳng đẹp chút nào. Giáo hội xóa bỏ nó vì nó đã 'bị Chúa bỏ rơi.'"
Elisabeth nói như thể nó không hề liên quan gì đến cô, và Kaito gật đầu ngắn gọn.
Không hề phóng đại. Những căn nhà mục nát, công cụ tra tấn, vô số xương ghim trên cọc sắt trông như vật tế lễ dành cho quỷ thần. Nền móng gạch của những ngôi nhà cháy mất mái tạo thành tấm nền, với vô vàn xương ghim trên cọc sắt.
❖❖❖
Đối nghịch với cảnh tượng kinh hãi kia, tòa lâu đài trắng đứng sừng sững, tỏa sáng. Chỉ mình nó không bị vấy bẩn bởi bồ hóng và xói mòn.
Nó trông như một món đồ chơi, được đặt trên đống bùn đất và tro tàn.
Elisabeth, người chịu trách nhiệm cho tình trạng khủng khiếp này, ngắn gọn tặc lưỡi.
"Chậc. Ta không nằm ở vị trí để phàn nàn, nhưng bầu không khí ở đây khó chịu thật. Đừng chủ quan. Đế vương đã đến đây trú ngụ rồi. Thậm chí ta còn không rõ điều gì đang chờ đón chúng ta, nhưng dù nó là gì, các ngươi có thể chắc rằng sẽ không hề dễ chịu đâu."
"Vâng, thưa cô. Tôi sẽ luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Chủ nhân Kaito, em xin ngài hãy ở sau em để tránh bị thương."
"À, đúng rồi. Cảm ơn nhé."
Kaito gật đầu, rồi ngoan ngoãn đi ra sau Hina. Hina mỉm cười khi cô cúi đầu.
"Ngài đừng lo. Em sẽ bảo vệ ngài bằng bất cứ giá nào, thưa Chủ nhân."
Giọng cô thấm đẫm niềm ngưỡng mộ như thường lệ, nhưng trong tay cô giờ đây đang mang một thanh phủ thương khổng lồ. Vũ khí tạo nên hình bóng quỷ quái, cao hơn cô nhiều. Đầu giáo dày đến mức đáng lo ngại, và lưỡi đao to cong gắn bên đầu rìu. Nó hẳn phải vô cùng nặng nề, nhưng Hina kiều diễm và trang nghiêm cầm nó như thể cô đang cầm chiếc ấm đến buổi tiệc trà.
Kaito không biết liệu cảnh tượng trước mắt mình là trò đùa hay ác mộng. Cậu thấy lâng lâng vì sự chóng mặt.
Elisabeth nói đúng— không khí ở đây thật khó chịu. Bầu không khí mang sức nóng không thoải mái. Như thể lửa vẫn còn âm ỉ dưới lòng đất. Tất cả xương giờ đây hẳn đã mục nát hoặc cháy thành tro, nhưng Kaito vẫn thi thoảng ngửi thấy mùi thứ gì đó đang thối rữa. Không thể không cảm nhận được sự thù hằn và hối hận của những người chết tại nơi đây đang phân hủy như thịt của họ, tụ thành đám bùn dày đặc.
Và sự thù hằn đó trào ra nhắm đến một người phụ nữ duy nhất.
Elisabeth đáng hận, đáng phẫn, tàn bạo, ghê tởm!
Nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, Elisabeth!
Cả thị trấn hòa vào tiếng gầm vô thanh. Nó không chỉ là lừa dối đôi tai.
Dù sao, đây là nơi chết chóc. Là quê hương của Elisabeth, nơi Nữ bá tước sinh ra. Nhưng cô lại lờ đi áp lực từ mọi phía. Elisabeth tiến bước với vẻ điềm tĩnh của kẻ trị vì.
Cô đang nghĩ gì trong đầu?
Kaito không thể hình dung cô cảm thấy thế nào. Cậu không biết nên hỏi gì hay hỏi bằng cách nào. Cậu còn không chắc mình có lý do để hỏi nữa. Bên cạnh đó, tìm cách xử lý Đế vương là ưu tiên hàng đầu.
Cậu chỉ đi theo Elisabeth, băng qua những con phố đầy bùn và tro bụi.
Thị trấn tràn ngập vật lưu niệm về thảm cảnh.
Những hộp sọ nửa vùi dưới đất xếp thành hàng như lô rau củ. Một cây lớn sống sót qua trận lửa lủng lẳng trên cành là ba bộ xương người và một bộ xương chó bị trói bởi kẽm. Chắc chắn nó được sắp xếp để khi con chó cố gắng trốn thoát, móng nó cào cấu vào kẻ sống sót.
Kaito nhíu mày trước cảnh tượng kinh dị. Đột nhiên, một hộp sọ chậm rãi nhìn lên từ giữa những cái khác.
"...Hở?"
"Hửm? Sao vậy, Kaito?"
"Nhìn phía kia kìa."
Một bộ xương chậm rãi nghiêng cổ, hốc mắt trống rỗng nhìn chằm vào Elisabeth. Kaito dụi mắt. Nhưng dù nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần, đống xương lẽ ra phải nằm nghiêng giờ đang nhìn thẳng vào họ. Rồi lạch cạch.
Một toán bộ xương xuất hiện từ sau căn nhà đổ nát, phát ra tiếng lạch cạch khô khốc khi chúng nhảy ra đường chính. Giáo xiên từ cửa hậu chúng lòi ra khỏi miệng, cột sống đầy mảnh vỡ. Tay chân bị cắt mất. Với thân hình tàn tạ như thế, chúng nhảy múa trên phố, xoay vòng như thể đang hạnh phúc.
Kaito há hốc khi thấy màn nhục hình tàn bạo biến dạng xương chúng như thế nào. Một bộ xương tiến lại gần khi thấy cậu sững lại. Như thể van nài cậu, nó chìa ra cánh tay bị bẻ ngược. Kaito nắm lấy mà không suy nghĩ. Nhưng khi cậu làm thế, nó kéo mạnh cổ tay cậu. Rồi một tiếng động vang lên và nó vụn vỡ.
"Đừng hòng đặt tay lên Chủ nhân Kaito, tên tôi tớ kia!"
"Aa, ối."
Kaito lại nhanh chóng nấp sau Hina. Những bộ xương lũ lượt kéo về phía họ. Nhưng mục tiêu chính của chúng, Elisabeth, còn không thèm nhìn lấy một chút.
"Trời ạ, chúng ồn ào thật."
Cô ngáp, rồi giậm chân khi tiếp tục bước đi. Cọc sắt bắn lên từ đất giữa bóng tối và những cánh hoa đỏ sau mỗi cú giậm. Nhưng dù bị ghim xuống đất, chúng đơn thuần vỡ ra thành đụn xương rồi tái hợp nguyên vẹn và tiếp tục truy đuổi. Dù Hina vung phủ thương và Elisabeth đẩy lùi chúng đi, những xác này dường như không thể bị giết.
Kaito thấy lồng ngực mình cứng lại khi nhận ra đây đều là những người Elisabeth từng giết.
Như thể tham gia vào một cuộc diễu hành, một đám xương mới ùa đến phía họ. Cuối cùng, Elisabeth tặc lưỡi.
"Ngươi tính tiếp tục những đòn tấn công nhỏ hèn mọn này đến bao giờ? Ra đi. Ngươi không định nói với ta là ngươi không còn trò nào khác đấy chứ? Nếu thế thì thật đáng thảm hại."
Cả ba đi về phía đông, liên tục phản đòn từ những bộ xương. Họ đã đến con đường cái dẫn đến tòa lâu đài.
Con đường rộng, lát gạch, như thể để hỗ trợ lưu thông xe ngựa. Dọc nó là những tấm biển đã bị nung chảy, khung của ngôi nhà từng trông tuyệt hảo, cửa hàng phủ đầy tro bụi. Dù hư hỏng, con phố vẫn còn mang những nét phô lên sự thịnh vượng nay đã mất. Nhưng khi đó, đứng ngay cửa của nơi có quá khứ thảm khốc này là một nhân vật mờ ám.
❖❖❖
Một người phụ nữ cao ráo, mặc bộ đầm tang như thể bà đang tiếc thương vô vàn cái chết.
Khuôn mặt ẩn sau tấm ren đen, mái tóc đen bóng phủ xuống lưng khi bà cúi đầu. Mọi thứ bà đang mặc, từ găng lụa, đầm dài đến cổ áo cao phủ cổ, tất cả đều màu đen. Bà thanh mảnh đến lạ kỳ, váy kín đáo không phô bày gì. Chiếc mũ rộng vành được trang trí bởi những đóa hoa loa kèn trắng tỏa hương thơm.
Những đóa hoa ảm đạm, như thể người ta sẽ đặt lên mộ, và sự nổi bật tao nhã của chúng là điểm lệch tông duy nhất trong bộ phục trang đen.
Elisabeth dừng chân, rồi tức giận hỏi người phụ nữ.
"Ả đàn bà mặc đồ đen kia, ngươi chính là chiêu hồn sư chịu trách nhiệm cho những đợt tấn công phiền nhiễu này à?"
"... Vậy ra cô không hề do dự, dù phải đối đầu với nạn nhân phải chịu đau đớn do cô gây ra, những người lăng mạ, giết không khoan nhượng sao?"
Giọng bà trầm so với phụ nữ, nhưng vẫn vang lên nhẹ nhàng. Elisabeth nhíu mày. Cô lục tìm điều gì đó trong ký ức.
Đứng phía sau, Kaito cũng nghiêng đầu. Cậu không quen thấy cô thể hiện cảm xúc gì ngoài sự giận dữ hay thất vọng. Người phụ nữ nói tiếp bằng giọng trong vắt như nước.
"Có lẽ cô đang nói rằng sau khi xử lý xong phần thịt, cô không còn quan tâm điều gì sẽ xảy ra với phần xương?"
"Đúng vậy, đó là thứ ta định nói... Khoan đã... Giọng nói đó, cách ăn nói đó... Không lẽ bà là...?"
Người phụ nữ không phản hồi lại tiếng lẩm bẩm của Elisabeth. Thay vào đó, bà cầm tà đầm từ đụn tro dưới đất lên, rồi nhấc nó đủ cao để lộ ra cặp đùi. Trông có vẻ như bà không hề mặc quần lót, khiến da trông thậm chí còn nguy hiểm hơn. Xương rơi khỏi chiếc đầm, cạ lên da bà khi rơi xuống.
Chúng kêu lên khi quay về hình thù nguyên thủy. Người phụ nữ vuốt ve hộp sọ của bộ xương vừa hình thành như thể nó là một con mèo. Nhìn vào những bộ xương vừa hoàn chỉnh, Kaito không biết nói gì.
Tay chân chúng vặn vẹo, lưng dẫn ra thành hình chiếc cầu. Chúng bò trên cả bốn chi. Khi còn sống, cơ thể chúng bị ép vào vị trí quá lâu khiến chúng không thể đi đứng bình thường. Và tất cả chúng đều là xương trẻ em.
Những bộ xương kêu lên khi chúng bò quanh về phía Elisabeth. Chúng phát ra âm thanh từ khoảng hở giữa hai hàm răng, như thể đang cố hét lên. Nhưng không chút do dự hay nhân từ, Elisabeth sút chân ngang qua.
"Đủ rồi!"
Cô đạp nát sọ những đứa trẻ dưới gót chân. Xương chúng văng khắp nơi. Cú đá đẩy luồng gió đến người phụ nữ, khiến chiếc mũ của bà ta bay khỏi đầu. Mặt bà lộ ra.
Bà mỉm cười. Bà thật xinh đẹp, nhưng đôi môi mềm mại, đôi mắt hạnh nhân và nốt ruồi trên má khiến bà trông thật giản dị.
"Cô không giữ liên lạc đấy, Quý cô Elisabeth."
Đôi mắt xanh lam tro của bà ứa nước mắt khi cúi sâu đầu. Sau khi nhặt chiếc mũ lên, phủi bụi, bà ngẩng đầu lên, chỉnh chéo nó lại. Khi nói, mắt bà nheo lại mang vẻ hoài niệm.
"Tôi thấy rằng cô không có chút thay đổi, thưa tiểu thư. Dù tôi đã đề xuất đi đề xuất lại rằng cô nên chỉnh lại sự nóng tính của mình..."
"Vậy... ngươi là Marianne?"
Lần đầu tiên giọng Elisabeth rung động. Người phụ nữ vui vẻ gật đầu. Sau khi thấy phản ứng hiếm hoi của Elisabeth, Kaito vô thức hỏi:
"Marianne?"
"Bà ta từng là gia sư của ta. Giờ thì ngươi đang làm gì ở đây? Theo ta nhớ, thì ngươi là người phụ nữ bình thường, có học thức, ngoại hình ưa nhìn, nhưng cực kỳ nóng nảy và lỡ mất cơ hội kết hôn. Vậy sao ngươi lại ở đây, và tại sao ngươi lại là chiêu hồn sư?"
"Câu hỏi đó nghiêm túc à, thưa tiểu thư? Cô thực sự tin rằng tôi có thể còn là người phụ nữ bình thường sau khi chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đó sao?"
Người phụ nữ, Marianne, trả lời bằng giọng như đang hát. Đôi bàn tay phủ găng lụa đen bắt đầu di chuyển.
Mỗi lần bà đưa tay lên xuống, những bộ xương xung quanh nhảy lên xuống theo nhịp như thể có sợi chỉ điều khiển chúng. Marianne tiếp tục nói khi chỉ đạo điệu nhảy ngớ ngẩn của chúng.
"Ồ, đúng là lẽ ra tôi nên bỏ chạy sau khi bị Nữ bá tước khét tiếng làm ngơ. Tôi lẽ ra phải chạy khỏi thành phố, đến vùng ngoại ô, sống quãng đời còn lại im lặng. Nhưng tôi không thể làm thế. Không thể được sau khi tôi nhìn thấy học trò của mình, người bướng bỉnh đáng yêu nhưng bản tính hiền hòa, lại vui vẻ triệu hồi công cụ tra tấn và tàn sát người vô tội. Sau khi nhìn thấy địa ngục mà cô tạo nên, thưa tiểu thư, tôi tự nghĩ..."
Marianne nhìn lên. Cái nhìn hướng đến Elisabeth mang vẻ hối hận và thương hại.
"...Việc này là lỗi của tôi, hình thành từ sự thiếu sót từ phía tôi. Nếu tôi là gia sư tốt hơn... Nếu tôi có thể dẫn dắt cô đi vào con đường đúng đắn, thì dù khi cha mẹ mất đi, cô vẫn sẽ không lạc lối đến thế. Trách nhiệm này là của tôi. Tôi đã không thể cứu được cô, thưa tiểu thư."
"Ngươi nói những thứ vô vị. Chuyện nào là lỗi của ngươi cơ chứ? Ngươi tự đề cao bản thân quá rồi, Marianne. Bản tính tàn nhẫn ta đã có từ khi bé, việc dạy học của người không làm lay chuyển được gì. Những thứ ngươi có thể làm tựa như bụi bay trong gió vậy. Nó sẽ không có nghĩa lý gì."
Elisabeth đưa một móng tay sơn đen lên. Kaito nuốt nước bọt khi nghĩ rằng cô sẽ triệu hồi thứ đó. Nhưng Elisabeth không triệu lên thứ gì. Cô chỉ chỉ tay về phía xa.
"Đi đi. Ta không biết tại sao ngươi xuất hiện trước mặt ta sau bấy lâu, nhưng ta không thèm nhìn mặt ngươi nữa. Ngươi đã giúp ta rất nhiều khi ta còn bé, những ngày không được phép ra ngoài. Ta sẽ ngó lơ buổi gặp mặt hôm nay. Nhưng sẽ không có lần thứ ba. Biến khỏi mắt ta. Đi ngay bây giờ, và ngươi có thể có cái chết an bình."
Dù sau khi bị tấn công, Elisabeth sẽ để người phụ nữ này rời đi sao?
Hàm Kaito như rụng xuống đất. Cậu nghĩ lại hình ảnh Elisabeth khi còn nhỏ mình từng thấy. Cậu có thể dễ dàng tưởng tượng cảnh gia sư nhân hậu ở cạnh cô bé mỏng manh kia.
Có lẽ cảnh đó từng diễn ra, là cội nguồn của sự vị tha từ Elisabeth. Nhưng Marianne có vẻ không thèm chấp nhận lời đề nghị.
Marianne choàng hai tay, ôm chặt đến mức xương ngón tay hiện rõ.
"Đó là lỗi của tôi... Chính lỗi lầm của tôi đã khiến cô trở nên méo mó... Tôi cần phải--"
"Đừng có vớ vẩn nữa, Marianne! Lắng nghe khi người khác đang n--"
"Ôi, tiểu thư!"
Xương ngón tay Marianne kêu răng rắc. Những bộ xương dưới chân nhảy lên như thể đáp lại cảm xúc bạo lực. Rồi chúng đổ vụn, hợp thể lại thành tòa tháp khổng lồ. Tòa tháp đổ ập lên Elisabeth.
Elisabeth nhún vai. Ngay sau đó, vụ nổ từ phía trong chấn động đống xương, khiến chúng bay tứ tung.
Một con ngựa nhợt nhạt nhảy khỏi tòa tháp.
"Cái--?!
Mắt Elisabeth mở to. Kaito cũng không cất nên lời. Gã hiệp sĩ lẽ ra đã chết, ấy mà giờ đây sừng sững một hiệp sĩ cưỡi ngựa phát quang trông thật lễ nghi. Nhưng đây không phải là hiệp sĩ.
Tên hiệp sĩ đứng trước họ làm từ thịt thối rữa. Ngựa tan rã lộ xương sườn. Giòi và phân chảy từ khe hở mũ trụ. Tuy cơ thể phục sinh tồi tệ, tiếng bước móng ngựa vẫn vang lên cùng tia sét.
Khi thúc ngựa về trước, tên kỵ sĩ lôi chiếc thương sét từ hư không.
"Búa Nghiền Xương."
Elisabeth vung chiếc búa phẳng đầy gai. Nó đập vào da thịt thối rữa, nghiền nát xương, phân tán cơ thể hắn vào không khí. Nhưng ngay trước khi hắn bị tiêu diệt, hắn đâm thương xuống đất. Dù yếu đuối, sức mạnh tấn công không phải trò đùa.
Marianne, người cúi đầu nhìn xuống, giờ đây nhìn lên với nụ cười chân thành.
"Tôi yêu quý cô vì những việc như thế, tiểu thư ạ!"
Bà hét lên ngây ngất, má đỏ gay. Hơi thở nặng nề như thể đang kìm nén sự phấn khích, bà bóp bộ ngực đẫy đà của mình.
Elisabeth lùi lại, mặt cô cứng lại. Kaito cảm thấy khó chịu, cậu cảm thấy mồ hôi lăn xuống lưng. Marianne đứng trước họ, mắt bừng bừng.
Rõ ràng bà không hề tỉnh táo.
Marianne thì thầm vui vẻ, bóp ngực mạnh hơn.
"Những tội lỗi cô gánh chịu đã vượt quá khả năng đền tội. Cô sẽ chết không được biết ơn, không được yêu thương, bị nguyền rủa và căm ghét. Tôi là người duy nhất có thể cứu cô. Tôi là người duy nhất dám thử. Đó là nghĩa vụ tôi giao ngay từ thời khắc không thể ngăn cản cô. Tôi đã quyết định rồi, tiểu thư ạ."
Marianne liếm môi dày. Nước dãi chảy xuống cằm.
"Tôi sẽ giết cô bằng chính đôi tay mình!"
"Hiệp sĩ...? Dù không rõ ý định, hẳn gã đàn ông đó đứng sau chuyện này. Cuối cùng Đế vương đã trao cho ngươi bao nhiêu sức mạnh vậy?"
Elisabeth lờ đi lời tỏ bày mãnh liệt của bà, Marianne mỉm cười đáp lại câu hỏi Kaito đặt ra.
Với âm thanh như nhạc cụ gõ, những bộ xương lại tập hợp thành tòa tháp. Đám lửa xanh lam cuộn bên trong, rồi hiệp sĩ kinh tởm mới rơi ra từ ngọn lửa. Tòa tháp ngày càng cao, mỗi lần lại tạo bản sao của hiệp sĩ.
Trước mắt họ, tòa tháp tạo thành hàng những chiếc hộp nhỏ hơn. Từ trong từng hộp, những con ếch thịt nhảy ra. Vô số bàn tay bàn chân nhớp nháp của chúng đập xuống con đường gạch, phủ độc và phân khắp nơi.
Đứng đầu đội quân là Marianne, tay dang rộng như thể đang ôm lấy thứ gì đó.
"Tất cả đều vì tình yêuuuuuuuuuuuuuuuuu!"
"Ngươi... Ngươi điên rồi."
Tiếng hét của Marianne thấm đẫm cảm xúc. Khi vọng lại, Elisabeth nói thì thầm, giọng cô căng thẳng như thể chịu cơn đau đầu.
Hina sẵn sàng phủ thương, mắt tập trung vào kẻ thù. Cô không ngừng đề phòng khi nói.
"...Mình hoàn toàn không ưa bà ta, vậy mà mình cảm thấy như bà ta và mình có phần tương đồng. Tại sao nhỉ."
"Tôi xin cô, Hina— đừng noi theo tấm gương bà ta."
"Ôi, không! Ý em không phải thế, Chủ nhân Kaito! Em thấy đồng cảm với nỗi đau của người thấy chủ nhân lạc lối, dù hiểu sức mạnh cảm xúc khiến bà ta điên rồ, em sẽ không bao giờ mơ tưởng vô lễ như muốn giết chủ nhân mình như thế. Trong trường hợp đó, người hầu phục vụ chủ nhân với lòng tận tụy không hề lay chuyển, hy sinh cả tính mạng. Vì tình yêu là sẵn sàng từ bỏ bản thân, và vì Chủ nhân Kaito, em sẵn lòng chết."
"Hina, phía trước kìa!"
Quân đoàn ếch thịt cùng nhảy đến. Chúng không hề quan tâm đến việc đè nát da thịt thối rữa mỏng manh của nhau khi đâm đầu đến Kaito và Hina. Bỗng nhiên, Hina xoay mình, biến mất. Cô xuất hiện trước đám ếch thịt, vung phủ thương.
"Sao mớ thịt như bọn ngươi..."
Ngực con ếch đi đầu nổ tung kèm tiếng bép. Ruột lòng và độc rơi như mưa xuống những con ếch phía sau. Hina phóng tới trước, cô xoay nửa người, vung phủ thương như nhảy múa khi băng qua cái xác. Cô tiêu diệt sạch toàn bộ những con ếch quanh mình.
Vung phủ thương lần nữa để giũ bỏ độc, rồi cô hãm nó lại.
"...lại dám chen vào..."
Hina dồn trọng lực xuống, chuyển sang cú chạy mạnh mẽ. Khi chạy ngang con ngựa hiệp sĩ, cô chém sâu thanh phủ thương, cắt nó làm hai. Động lượng khiến nửa dưới bay ra xa, lăn lóc xuống đường. Nửa trên rơi xuống, tên hiệp sĩ ngồi trên đó nhìn quanh đầy lo ngại.
"...cuộc nói chuyện âu yếm của ta và Chủ nhân Kaito hả!"
Hina chém bay đầu ngựa. Khi gã hiệp sĩ ngã cắm đầu dưới chân, cô đá chiếc đầu bay ra xa.
Những bước chân tao nhã của Hina như múa khi quay lại với Kaito. Cô xoay phủ thương, khiến các mảng thịt bay vào không trung. Cô nắm chặt cán rồi mỉm cười với Kaito.
Nụ cười hệt như thiên thần.
"Em xin lỗi ạ. Tiếp tục cuộc nói chuyện của chúng ta, vì Chủ nhân Kaito, em sẽ sẵn lòng chết. Ngài đừng lo: em sẽ không để chúng đặt dù chỉ ngón tay lên cơ thể quý báu của ngài."
"C-cảm ơn nhé. Việc đó thật khiến tôi nhẹ nhõm. G-giờ nghĩ đến chuyện này, Elisabeth đang l--?"
Líu lưỡi trước sự nồng hậu của Hina, Kaito quan sát xung quanh.
Những con ác quỷ được sản sinh số lượng lớn đang ập đến Elisabeth như sóng cồn. Tuy nhiên, cô không hề tỏ vẻ quan tâm. Trái lại, cô vung quả cầu gai xung quanh, đập vụn bọn ác quỷ.
"Chính xác những thứ này là gì, Marianne?"
"Một trong số mười ba ác quỷ, kẻ mà cô đã đánh bại. Thêm vào đó, thuộc hạ của hắn. Khi còn sống, tôi lấy mẫu máu chúng. Dùng máu làm vật dẫn, tôi có thể triệu hồi và sao chép linh hồn méo mó của chúng vào vỏ bọc tạm thời làm từ thịt."
"Đây không phải là việc của chiêu hồn sư nghiệp dư. Chắc chắn Vlad đứng sau việc này."
"Đúng vậy. Ông ấy đã hỗ trợ tôi rất nhiều. Tôi phải hy sinh rất nhiều người để tiến xa như bây giờ. Nhưng tất cả đều vì cô, tiểu thư. Tôi còn lựa chọn nào khác cơ chứ? Những hy sinh đó là cần thiết để người phụ nữ tầm thường, yếu đuối như tôi có thể đối đầu với Nữ bá tước."
Khi Marianne nói, Kaito thấy nhóm ác quỷ đang hội tụ. Nguyên liệu của chúng là thịt người. Thị trấn đầy xương, nhưng không hề có mẩu thịt nào dính lên chúng. Vậy Marianne lấy thịt từ đâu? Bụng Kaito quặn lên khi nghĩ về số lượng nguyên liệu yêu cầu.
Marianne chắp đôi tay mang găng lụa lại, cầu nguyện.
"À, đúng vậy. Tôi không còn lựa chọn nào; tôi không còn lựa chọn nào; Tôi không còn lựa chọn nào cả! Để trở nên như cô, tôi không còn lựa chọn nào ngoài gánh chịu tội lỗi đó."
Lửa xanh lam chạy cạnh bên hòa nhịp giọng ngày càng to của bà. Ngọn lửa bùng lên, tái tạo trận lửa từng tràn ngập thành phố, rồi đội quân hiệp sĩ ùa ra.
Bọn hiệp sĩ tiến công đến Elisabeth. Đàn ếch thịt mới ồ ạt kéo về phía Kaito và Hina.
"Sao bọn ngươi dám đưa những bộ mặt xấu xí đó ra trước Chủ nhân Kaito hả?"
Hina vung phủ thương, tính toán đường độc sẽ văng ra trước khi chém. Nhưng khi đó, xương dưới đất mọc lên thành tấm khiên đỡ đòn. Đống xương vỡ vụn, nhưng con ếch cô nhắm đến thoát trong gang tấc.
"Hina, cô ổn ch--?"
"... Đúng là vô lễ độ!"
Hina gầm lên, dậm đế giày lên mũi con ếch. Cô đạp tan đầu, cơ thể nó tung tóe trên mặt đất. Tà váy hầu gái của Hina đung đưa khi cô đáp xuống.
"Cảm ơn vì sự quan tâm của ngài, Chủ nhân Kaito. Ngài đúng là người đàn ông tốt bụng... Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ thôi."
Khi Kaito quay lại nhìn Elisabeth, tình hình vẫn như cũ.
Một số bộ xương bám lên quả cầu sắt của cô. Dù cơ thể bị đập nát, chúng vẫn bám vào gai, cắm chân xuống đất để giảm động lượng. Cuối cùng Kaito nhận ra: Marianne định dùng vô vàn xác chết Elisabeth từng tạo ra để làm tài nguyên trận chiến.
"Aa, cô có cảm thấy nó không, tiểu thư? Sự hối hận bò trên da, sự đau khổ sôi lên trong lồng ngực mình? Cô sẽ bị giết bởi chính nạn nhân vô tội năm xưa. Cô có cảm thấy không? Cô có cảm thấy nó đập vào cô không, tiểu thư? Cô có thể thấy cơn thịnh nộ, sự căm phẫn và nỗi buồn của những người cô đã giết không?"
Marianne ôm bụng khi hét lên cường độ cao.
Giáo chĩa đến Elisabeth từ mọi hướng. Cô tức giận búng tay.
"Cô có hiểu không, tiểu thư? Những người cô giết đều từng có đời sống tràn đầy sinh lực, đời sống họ muốn bảo vệ. Cô không có quyền giết bất kỳ ai, tiểu thư! Không một ai cả!"
Rõ ràng bà mất ổn định. Màu đỏ ngây ngất trên má biến mất. Bà siết ngực, thở dốc, như thể để minh chính nỗi đau.
"Tại sao, tiểu thư? Tại sao? Tại sao cô lại làm điều tồi tệ đến thế? Cô không hiểu nó sai như thế nào sao?! Tiểu thưưưưưưưưưưưưưư?!"
"...Đầu bà ta nứt làm đôi hay sao à?"
Kaito không thể không lẩm bẩm. Mọi thứ bà nói đều trái nghịch. Bà vui vẻ giết Elisabeth vì tình yêu, nhưng lại khóc lóc ép cô phải ăn năn.
"Tiểu thư, tại sao, tại sao cô không hiểu...? Tôi sẽ tôi sẽ ngăn cô. Làm điều đó sẽ, mọi người sẽ khóc, tôi phải giết, tiểu thư, mình phải ngăn cô ấy, mình phải..."
Cuối cùng, Kaito nhận ra: tinh thần của Marianne đang phân tách. Bà bị đè bẹp bởi cảnh tượng Elisabeth buộc bà chứng kiến, và bởi cảm giác tội lỗi không thể ngăn cản.
"...tôi, của tôi, tôi, tiểu thư của tôi, lỗi lầm của tôi, vậy nên..."
Thứ đứng trước Kaito, Elisabeth, Hina không gì hơn vỏ bọc còn sót lại của phụ nữ đau buồn.
Marianne cười ồ, che mặt. Nó như tiếng hét. Những đóa loa kèn nhẹ nhàng đung đưa trên mũ. Dù Elisabeth tặc lưỡi, cô nhẹ nhàng nói.
"...Ngươi đang trong tình trạng thật thảm hại, Marianne. Ta đoán chính ta gây nên chuyện này."
Đột nhiên, cô dừng bước. Kaito nhìn cô.
Rồi cánh tay xương đưa ra, nắm lấy vai cô. Ngay lập tức, cô bị kéo vào đống người chết. Nữ bá tước bị vùi lấp dưới cơn khát máu và thù hằn của nạn nhân mình từng giết.
Elisabeth đáng hận, đáng phẫn, tàn bạo, ghê tởm!
Nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, Elisabeth!
Kaito cảm thấy thể như cậu cũng có thể nghe thấy tiếng khóc chỉ trích từ người chết. Cậu hét lên.
"Elisabeth! Ngừng chơi đùa và lết mông ra khỏi đó đi!"
"Cô Elisabeth, tôi đến đây!"
Hina cũng hét lên rồi chạy đi. Nhưng trước khi cô kịp đến, đám xương quằn quại, cắm vào cơ thể Elisabeth nỗi đau chúng từng chịu. Marianne một lần nữa cao giọng.
"Cô hiểu chứ? Cô đã hiểu rồi chứ, tiểu thư? Tiểu thư yêu dấu của tôi ơi!"
"Ta đã hiểu điều đó... ngay từ..."
Giọng nói nhỏ rỉ ra từ đống xương. Hina ngạc nhiên, dừng chân. Khi đó, giọng bùng nổ.
"ĐẦUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU RỒIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!"
Những sợi xích bùng nổ cùng giọng cuồng nộ. Chúng trườn khỏi Elisabeth, cuộn xoáy, tàn sát nạn nhân không khoan nhượng. Xương nứt, gãy, vụn vỡ.
Vực xích lan ra, nở rộ như đóa hoa hồng làm từ sắt. Chúng cào quanh, đánh vỡ mảnh vụn, đập tan xương. Chúng nghiền mịn những người từng bị tra tấn. Thấy sợi xích điên cuồng như rắn nhiều đầu, Hina ca ngợi chủ nhân mình.
"Tốt lắm, Cô Elisabeth! Tôi không mong chờ điều gì kém hơn thế. Tuy nhiên, thế này hơi... Cẩn thận! Em xin lỗi, Chủ nhân Kaito!"
"Aaa!"
Hina quay về bên Kaito hết tốc lực, ẵm cậu trên tay mình trước khi rời đi. Chưa đến một giây sau, nơi họ đứng bị sợi xích đập xuống. Căn nhà hư hỏng xuất hiện trên đường đi, phá sập nó. Tro và vụn gỗ cháy đen bay lên.
Khi đám bụi lắng xuống, Elisabeth đứng đó một mình. Cô thở dốc, dựng xù lông.
Thanh Hành hình Kiếm Frankenthal cháy bừng trong tay cô.
Marianne lùi lại. Những hiệp sĩ còn sót lại xếp hàng trước bà. Nhưng trước khi kịp tổng tiến công, Elisabeth đâm thanh kiếm xuống đất.
"
Hố Địa ngục!"
(1) [note31926]
Mặt đất rung chuyển. Hố trũng hình nón xuất hiện giữa đường, khiến toàn bộ hiệp sĩ rơi vào.
Dưới đáy hố khổng lồ, biển cả vô vàn côn trùng bò ngọ nguậy. Chúng có vỏ kim loại đen bóng, trông như đến từ thế giới khác. Chúng vây quanh hiệp sĩ, những bộ răng nhỏ khủng khiếp nhai ngấu nghiến phần da thịt thối rữa. Chúng trông vui mừng khôn xiết trước lễ vật.
".......!"
Marianne chậm rãi thoái lui. Nhưng xung quanh, xích bắn lên khỏi đất như rắn. Chúng trói bà từ đầu đến chân, từ cơ thể mảnh mai đến bộ ngực mềm mại.
Bà bị treo lên không trung như Elisabeth ngày xưa. Bà nhìn thẳng cô, chờ đợi câu trả lời.
Elisabeth đứng trước bà, cả hai tay đặt lên chuôi kiếm. Vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
"Ta xin lỗi, Marianne. Ta đã hiểu điều đó rất, rất lâu rồi."
Mắt Marianne mở rộng đôi chút. Elisabeth đáp lại ánh mắt xanh lam tro đó.
"Ta không có quyền xem nhẹ bất kỳ người nào trên thế giới này cả. Mọi người ta giết đều từng có đời sống tràn đầy sinh lực, đời sống họ có mọi quyền để tự quyết. Họ đều vô tội, và ta đã giết họ. Ta giết họ tàn bạo, ghê tởm, không khoan nhượng và vô lý. Như ngươi nói, Marianne. Thậm chí cái chết cũng không phải sự trừng phạt thỏa đáng cho ta."
Elisabeth chân thật bày tỏ lời thú nhận. Nhưng khi nói, cô nhổ nước bọt xuống đất. Thú nhận tội lỗi nhưng không hề ăn năn, Elisabeth đứng vững chãi khi đưa ra khẳng định.
"Ta trở thành Nữ bá tước dù biết rõ nó kéo theo những gì."
Elisabeth không đưa ra lý do.
Mái tóc đen cô lay chuyển trong làn gió nhẹ, mang theo hơi nóng từ ngọn lửa xưa cũ, rên rỉ như lời khóc than từ thù hằn người đã khuất.
Elisabeth đáng hận, đáng phẫn, tàn bạo, ghê tởm!
Nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, Elisabeth!
Chấp nhận thù hằn từ người chết, Elisabeth tiếp tục.
"Ta sẽ không đòi hỏi sự tha thứ, ta cũng không đòi hỏi sự đồng cảm. Vì đúng là ta đã vui thú trước tiếng hét và tắm mình trong đau đớn của họ. Ngươi nên căm thù ta khi chết. Phỉ báng và nguyền rủa tên ta đi... Ta xin lỗi, Marianne."
"...Tiểu thư..."
"Ta sẽ theo ngươi sớm thôi. Sẽ thật sớm thôi."
Môi Elisabeth run rẩy. Trong khoảnh khắc, cô hiện lên vẻ mặt cô gái bé không có khả năng tự vệ.
Cô dồn sức vào cánh tay cầm Hành hình Kiếm Frankenthal. Marianne nhìn cô, lắc đầu. Bà nhắm chặt mắt, mở ra, nói giọng nhẹ nhàng vị gia sư.
"Thưa tiểu thư, tôi biết Hành hình Kiếm Frankenthal là vật xúc tác mạnh, có thể triệu hồi xích và thiết bị tra tấn. Nhưng tôi cũng biết nó được tạo ra để giúp đao phủ chặt đầu tội phạm không đau đớn trước khi đưa lên giàn thiêu. Vũ khí nhân từ. Đó là thứ cô định dùng để giết tôi à?"
"Đúng vậy, Marianne. Bằng thanh kiếm này, ta sẽ lấy đầu của người phụ nữ tầm thường và điên rồ."
"Thế không phải được, tiểu thư. Thế này không giống cô chút nào. Cô không được phép cho ai thấy sự nhân từ. Nếu cô định bước đi trên con đường méo mó đến tận cùng, cô cần phải tra tấn tôi đến chết."
Mặt Elisabeth cứng lại. Khi quở trách, Marianne nhìn cô bằng cặp mắt quyết tâm.
"Nếu cô chối từ tôi một cách đau đớn, thì hãy cho tôi cái chết đau đớn, và thế giới sẽ không còn ai có thể làm lung lay quyết tâm của cô nữa. Nếu cô muốn giữ bản tính bạo chúa dù đã bị bắt, đó là điều cô phải làm."
Marianne khép mắt, nhẹ nhàng mở ra. Bà cho Elisabeth thấy vẻ nghiêm khắc, người giáo viên thuở nhỏ thức tỉnh.
"Nếu cô bỏ qua dù chỉ một người, quyết tâm cô sẽ suy yếu. Đó là cách mọi thứ vận hành."
Elisabeth không đáp. Biểu cảm Marianne thay đổi, từ nghiêm khắc chuyển sang người lớn nói chuyện với đứa trẻ cứng đầu. Mắt đầy vị tha.
"Tôi yêu cô từ tận đáy lòng, tiểu thư. Đến nay, tôi vẫn yêu quý cô hệt như khi cô còn bé."
Bà mỉm cười nhẹ nhàng. Những lời tiếp theo chìm trong nỗi buồn.
"Khi cô giết tôi, tôi đoán sẽ chẳng còn ai trên thế giới này yêu cô nữa."
"Đúng vậy... Ta sẽ không có lấy một ai. Không người nào cả, đến muôn đời."
Elisabeth nhỏ nhẹ xác nhận. Bà gật đầu, cúi xuống chờ phán xét. Im lặng bao trùm. Không ai làm gì, kẻ bị phán xét lẫn kẻ phán xét.
Ngay khi đó, không gian quanh Kaito đông cứng lại.
"...Cái... quái gì?"
Tiếng kính vỡ nhỏ đi, vài giây sau, Kaito nhận ra xung quanh mình kỳ lạ thế nào.
Trải dài đến chân trời, mọi thứ đều bị đông lại trong tông màu xanh lam. Không chỉ Elisabeth và Hina, nhưng cả những mảnh xương bay trong không khí lẫn đám bụi cũng đứng yên. Cậu rụt rè đưa tay ra, nhưng như thể có tấm màn vô hình ngăn cậu chạm vào.
"Chuyện gì đang xảy ra thế? Này, Elisabeth! Hina!"
Cậu gọi họ, nhưng không hề có lời đáp. Kaito cảm thấy ai đó đứng sau lưng. Cậu hoảng loạn xoay lại.
"Vinh hạnh được gặp ngươi, Linh hồn Vô tội."
"Vinh hạnh được gặp ngươi, Linh hồn Thuần khiết."
Hai cô gái đứng trước cậu, lịch sự cầm váy chào. Trang phục hầu gái của họ cổ xưa hơn cả Hina. Một người cầm hộp buộc ruy-băng, người còn lại cầm đồng hồ kim đứng yên. Mái tóc phủ bằng sợi chỉ vàng rối, hai cặp ngọc tím trầy xước trên vị trí mắt. Kaito biết: họ không phải con người.
Họ là búp bê. Chỉ môi cử động.
"Ngươi có nghĩ Elisabeth sẽ giết bà ta không?"
"Ngươi có nghĩ Nữ bá tước có thể giết bà ta không?"
"Cái gì? Hai người đang nói cái quái gì thế?"
"Thật đau đớn, giết người mình yêu dấu."
"Thật đau buồn, giết người mình yêu quý."
"Hai cô đúng. Nhưng tôi không thể cản cô ấy."
Kaito siết chặt tay. Cậu không biết gì về mối quan hệ giữa Marianne và Elisabeth hay sự gắn kết. Cậu không thể đóng góp vào quyết định đặt trên vai Elisabeth. Nhưng hai hầu gái đồng thời lắc đầu.
"Không ai nói đến việc cản cô ta cả."
"Bọn ta không nói gì giống thế cả."
""Câu hỏi bọn ta muốn đặt ra không phải về Elisabeth mà là về ngươi.""
"...Sao cơ?"
Kaito không biết họ đang nói về điều gì. Họ là ai vậy?
Hầu gái cầm hộp đưa ra tiếng "E hèm" máy móc, chậm rãi tiến đến. Kaito cẩn trọng lùi lại. Nhưng cô hầu gái chỉ tháo giữ ruy-băng, mở hộp cho cậu thấy thứ bên trong.
Kaito che miệng, cơn buồn nôn mạnh trào lên.
"...Rừ--"
Trong hộp là đám nhện mọc đầy lông quạ. Chúng bò lên nhau, tám cẳng lông lá. Dưới đống kinh hoàng là đứa bé sơ sinh. Khi chuẩn bị đưa tay vào hộp cứu nó, Kaito há hốc.
"Không thể nào."
"Ôi ôi, hắn ta nhận ra sao?"
"Đúng vậy, hắn ta hiểu ra sao?"
Nhìn lần hai, Kaito thấy chân nhện mọc ra từ hông đứa bé. Nó đã mọc răng, nụ cười đầy răng trông tàn độc.
Cơn sốc chạy qua não khi Kaito hiểu thứ mình thấy là gì.
"Thứ... Thứ đó là tên Bá tước à?"
Giờ nghĩ lại, tên Bá tước không hề xuất hiện trong đám ác quỷ được hồi sinh trước đó.
Cậu lùi lại, ngập tràn kinh tởm. Khi đó, hai hầu gái nói.
"Marianne cũng sở hữu linh hồn của Bá tước."
"Bọn ta đặt nó vào cơ thể đứa bé này."
""Theo tình hình hiện tại, nó sẽ lớn và trở nên hệt như gã đàn ông tởm lợm kia."
Đứa bé vuốt ve nhện bằng tay béo tròn hệt như người vuốt con thú cưng. Sự thông minh xảo quyệt lấp ló mắt, nụ cười mãn nguyện như khinh thường nhện.
Kaito giơ nắm đấm. Cậu không thể vung xuống. Dù sinh vật trước cậu mang bản tính hệt như Bá tước, nó chỉ là đứa bé.
Chỉ đánh không đủ giết nó. Bóp cổ đứa bé là cậu chẳng hơn gì cha mình. Buộc mình mở tay ra, cậu nhẹ nhàng xoa mặt nhợt nhạt.
Hai hầu gái nhìn nhau gật đầu sau khi đứng xem cậu.
"A, thật là quyết định khó khăn trong phút chốc."
"Ừ thì, chúng ta có thể chờ đến khi hắn đáp ứng mong đợi."
""Lúc này thế là được rồi.""
Đột nhiên, cô hầu gái giơ hộp lên, ném mạnh xuống đất.
Hoảng loạn, nhện chạy khỏi khe. Đứa bé đè bẹp nhện khi bò ra. Cô hầu gái, người cầm hộp, dùng chân đá ngã đứa bé, rồi dẫm lên người nó.
"Cái--!"
Bằng sức mạnh phi nhân, bụng đứa bé méo mó nổ tung. Nội tạng cấu trúc khác con người trào ra. Đứa bé co giật trong vũng máu xanh lam, bất động. Kaito không biết nói gì. Hai hầu gái nhún vai.
"Giờ nó bị đạp nát rồi. Ngươi thấy khá hơn chứ?"
"Giờ nó được xử lý rồi. Ngươi thấy thoải mái chứ?"
"Tại sao tôi ph--? Ừm thì, như thế không đúng. Tôi
cảm thấy khá hơn, chết tiệt. Trời ạ! Các cô là người tạo ra thứ đó, đúng chứ? Tại sao lại làm điều như th--?"
"Chính xác. Bọn ta tạo ra nó. Dù đã nghiền nát, bọn ta vẫn có thể tạo thêm nhiều nữa."
"Miễn là Marianne—chiêu hồn sư nắm giữ linh hồn của hắn trong tử cung— còn sống, thì chúng ta có thể tạo ra bao nhiêu tùy thích."
Nghe điều đó, mặt Kaito cắt không còn chút máu. Cậu nhìn đứa bé nham nhở.
"Giờ, đây là câu hỏi cho ngươi. Elisabeth sẽ giết bà ta? Hay không?"
"Nếu cô không thể giết, bọn ta dự định sẽ bắt Marianne, tạo đoàn quân Bá tước."
Kaito nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Marianne khi bị xích trói. Trên mặt bà hằn sâu quyết tâm hướng về cái chết. Bà không phải loại người nên trở thành chiêu hồn sư.
"...Ý là hai cô định lợi dụng bà ấy thêm nữa sao? Bà ấy không phải đã chịu đựng đủ rồi à?"
"Cho đến tim mỏng manh của bà ta vụn vỡ, bọn ta dự định sản xuất đại trà Bá tước thả ra thiên nhiên."
"A, và cảnh đó sẽ lại diễn ra lần nữa. Vô số Đại kịch Kinh hoàng sẽ được diễn ra."
Hai hầu gái khúc khích. Kaito thấy mọi thứ chuyển sang màu đỏ vì cuồng nộ.
Cùng lúc đó, nhện trong tưởng tượng bò trong đầu cậu. Kaito nguyền rủa đời mình, mỉm cười trong nước mắt. Cơ thể cậu bị kéo đi, biến mất.
Cậu nghĩ mình nghe thấy tiếng hét kinh khiếp, tiếng xương gãy. Người đầu tiên mong cậu hạnh phúc đã bị giết tàn bạo.
Tâm trí Kaito bị lấp đầy bởi nỗi đau và sự thù hận. Ở đâu đó trong đầu, tiếng đập lạ lùng vang vọng. Cậu chậm rãi nhìn lên. Cậu mở đôi mắt đầy tức giận ra, lạnh lùng hỏi hai hầu gái.
"... Hai ngươi nghĩ ta sẽ cho phép điều đó à?"
"Sự anh dũng của ngươi thật bốc đồng nhưng thật tuyệt vời."
"Nhưng bọn ta không phải là người ngươi đối đầu."
Hai hầu gái lần nữa nắm lấy váy, chùng gối nhã nhặn chào. Cô hầu gái từng cầm hộp chỉ sang Marianne bị xích. Người còn lại nhấc đồng hồ lên.
"Giờ thì chúng ta tiếp tục mọi thứ chứ?"
"Ngươi chỉ có vài giây để đưa ra quyết định thôi. Hành động nhanh lên, nếu ngươi muốn."
""Làm gì tùy thích, nhưng hãy chắc rằng ngươi sẽ không hối hận."
Rồi cả hai biến mất. Màu sắc trở về thế giới. Gió lạnh thổi, những đám bụi nhảy múa. Elisabeth cắn môi, đưa tay lên cao.
Khi đó, Kaito chạy.
Hai hầu gái nói cậu chỉ có vài giây để quyết định. Cậu không có thời gian chờ xem cô có búng tay hay không. Nếu cô không búng, chẳng còn thời gian để giữ tình hình khỏi biến xấu.
Kaito hiểu hai hầu gái ám chỉ gì. Đầu óc cậu sáng suốt, biết mình cần làm gì. Và cậu làm nó không hề do dự.
Cậu kéo thanh Hành hình Kiếm Frankenthal khỏi nơi nó bị cắm. Thanh kiếm nhẹ, như thể phép thuật hỗ trợ nó. Elisabeth quay lại, nhưng cậu lờ đi vì cơ thể lao đến trước. Cậu biết hành động vô lý.
Dù thế nào thì Marianne trước sau cũng sẽ chết, dù do Elisabeth tra tấn hay bị lợi dụng tàn phế. Đó là con đường duy nhất.
Dù thế nào thì bà cũng phải đối diện Địa ngục. Nhận ra điều đó, tình hình thực tế làm khuây nỗi tội lỗi Kaito khi cậu nắm lấy lựa chọn bất thành văn thứ ba.
"...Xin lỗi."
Kaito đâm thanh kiếm xuyên người Marianne.
Lưỡi kiếm phép không gặp trở ngại khi xuyên qua ngực.
"...Cái--?"
Marianne ho ra máu, mắt mở to ngạc nhiên. Kaito cảm thấy nhẹ nhõm khi tắm mình trong máu. Máu ấm chảy xuống má cậu. Trong thoáng chốc, cậu không nhận ra mình vừa làm gì. Rồi cậu nuốt mật trào từ dạ dày khi rút kiếm. Cậu bắt gặp ánh mắt Marianne. Kaito nhìn thẳng vào người phụ nữ mình giết.
Mặt bà đầy vẻ sửng sốt. Kaito lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Nhưng không rõ vì sao, khi thấy điều đó, bà nhẹ nhàng mỉm cười.
"A-a... Tôi... cảm ơn... Đây... đúng là...cách..."
Lời ngắt ngang. Vẫn mang biểu cảm thanh bình, đầu bà gục về trước. Ngạc nhiên, Kaito lặp lại lời cuối cùng trong đầu. Khi đó, khả năng chữ cuối của câu nói hiện lên.
"Chờ đã, có phải bà...?"
Có lẽ Marianne không muốn đặt thêm tội lỗi lên gánh nặng của Elisabeth. Nhưng trước khi suy nghĩ nhiều, Kaito bị đá văng.
"Ư!"
Bị đá thô bạo, Kaito trượt trên đường. Cậu lăn qua đá sỏi, tro trước khi đâm sầm vào đám gạch vụn. Cơn đau tràn qua, cậu nghĩ nội tạng mình bị dập. Ho ra máu, cậu nhìn lên.
Elisabeth đứng ở nơi cậu đứng trước đó. Cô nhìn lên xác Marianne, mặt không chút cảm xúc. Khoảng thời gian dài trôi qua. Bỗng nhiên, Elisabeth nắm lấy chuôi thanh kiếm, rút nó ra. Máu tràn ra khỏi vết thương, nhuộm thẫm mặt đất.
Mái tóc đen của Elisabeth phấp phới khi nhìn sang Kaito. Mắt cô nheo lại, tràn đầy tức giận không lộ ra.
"Sao ngươi dám tự tiện hành động, tên vô lại kia? Ngươi có thể chờ đợi hình phạt tương xứng với câu trả lời của mình."
Gót chân lộp cộp khi tiến tới. Cô dừng lại ngay trước Kaito.
Kaito nhìn bàn tay nhợt nhạt tiến tới. Nhưng trước khi ngón tay kịp đặt lên, mọi thứ nhòe đi theo chiều ngang. Hina ẵm cậu đi, nhảy sang bên. Cô cào mặt đất khi đáp xuống, ôm cậu trong tay phải, tay trái sẵn sàng phủ thương. Elisabeth tặc lưỡi.
"Bỏ xuống, búp bê."
"Tôi từ chối. Cô không phải chủ nhân của tôi."
Hai người nhìn nhau sắc lẹm. Quyết định đây không phải kẻ thù có thể đánh bại bằng một tay, Hina nhẹ nhàng đặt Kaito xuống, đứng trước cậu như tấm khiên. Elisabeth lạnh lùng cong môi.
Cố ngăn trận chiến, Kaito mở miệng. Cậu thở hổn hển đến nỗi không nói rõ.
"N-này, cả hai, dừng lại đ--"
Nhưng ngay khi cậu vừa lấy được sức, không gian quanh mình lại đóng băng.
Dù nhòe đi vì cơn đau bụng, cậu vẫn thấy hai hầu gái đứng trước. Một mang giày đẫm máu đứa bé, người còn lại cầm đồng hồ. Đôi mắt ngọc tím trầy xước nhìn Kaito không nói. Ngay sau đó, mặt họ biến thành biểu cảm phi nhân.
Hai hầu gái mang nụ cười nham hiểu, tao nhã chào lần nữa.
"Ngươi đã đạt, Linh hồn Vô tội."
"Chủ nhân bọn ta triệu tập ngươi."
Ngâm nga vẻ hài lòng, hai hầu gái nắm lấy bờ vai thõng của Kaito. Cậu không thể phản kháng khi bị kéo đi. Khi bị lôi đi, cậu cố nhìn qua vai yếu ớt. Sau khoảng xa, thế giới phủ sắc xanh trở lại.
"Hửm? ...Kaito?"
"Ch-Chủ nhân Kaito? Không thể nào! Chủ nhân Kaito, ngài đâu rồi?!"
Elisabeth và Hina nhận ra sự biến mất của Kaito, nhìn quanh. Cậu không ở quá xa. Cậu nhìn, cầu xin họ để ý. Hina quay về phía cậu. Nhưng rồi âm thanh vang lên.
Gừừừừừừừ, gừừừừừừừ, gừừừừừừừ.
Như để chắn tầm mắt họ, màn bóng tối đen kịt hội tụ, nuốt chửng ánh sáng. Khi gầm gừ, bóng tối hình thành cơ bắp cuồn cuộn, rõ nét, bộ lông đen óng mượt.
Không lâu sau, nó biến thành con chó săn hạng nhất. Lửa địa ngục đỏ rực trong mắt.
Đế vương đã đến, bầu không khí trở nên tĩnh lặng vì kính phục.
"Ga-ha-ha-ha, he-he-he-ha-ha, ga-ha-ha-ha."
Hắn cười với hai người bằng giọng gần như con người.
Cảnh tượng vô vọng đó là thứ cuối cùng Kaito thấy trước khi mất nhận thức.
Bonus: