Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Mưa Chiều Gặp Lại
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng ve sầu ngoài cửa sổ đã vang lên suốt buổi chiều. Mùa hè sắp đến, những tia nắng mặt trời chói chang, dễ khiến người ta buồn ngủ. Hệ thống điều hòa mát lạnh của trường Đại học Thịnh An đủ mạnh để ai đó có thể ngủ trưa một giấc ngon lành. Nào ngờ đến chiều, một trận mưa to như trút bất ngờ ập xuống.
Ở một góc hơi khuất, những chiếc ghế xung quanh đã dần trống trải. Cô gái ấy đã mải miết làm bài tập suốt buổi chiều, bấy giờ mới tháo tai nghe ra và giật mình trong giây lát khi nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Chiếc kẹp tóc màu hồng hình cá mập lượn sóng không giữ được hết tóc cô, một lọn tóc rơi xuống trước trán, đôi mắt hình quả hạnh vẫn dõi theo màn mưa ngoài cửa sổ. Dừng lại vài giây, Lạc Cẩm Hi lặng lẽ thở dài. Cô không xem dự báo thời tiết trước khi ra ngoài, cũng không mang theo ô. Rõ ràng bầu trời hôm nay chẳng có gì bất thường cả, vậy mà bỗng nhiên trở chứng, thay đổi còn nhanh hơn cả tốc độ cô lật sách. Đã là sáu giờ tối, mưa quá to khiến Lạc Cẩm Hi không thể đến căng tin. Căng tin của trường Đại học Thịnh An là một trong những điểm cộng giúp trường thu hút sinh viên mới. Ban đầu Lạc Cẩm Hi định đến căng tin phía Bắc để ăn một bữa buffet, nhưng bây giờ cô đành phải quay về ký túc xá đặt đồ ăn giao tới. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc và đi xuống cầu thang, đứng chờ tạnh mưa cùng với nhiều bạn học khác bị kẹt lại trong thư viện giống như cô.
Sau cơn mưa xối xả, một luồng không khí oi bức từ bên ngoài tràn vào trong nhà qua cánh cửa để mở, trong không khí thoang thoảng mùi đất. Ở cách đó không xa có một nền đất trống đã được đào xới lên, nghe nói sắp có thêm một tòa nhà giảng dạy mọc lên ở đó. Nhưng điều đó không liên quan gì tới cô sinh viên Lạc Cẩm Hi đang mơ màng bước vào năm ba đại học.
Cô tùy tiện đứng tựa vào một góc tường, tiếp tục đeo tai nghe. Xung quanh có khá nhiều người. Lạc Cẩm Hi cúi đầu, bắt đầu kể lể trong nhóm chat ký túc xá của bọn cô về trải nghiệm khốn khổ của mình, vì quá ham học mà cô đành kẹt lại thư viện cùng bao người. Ngay sau đó, cô bạn trưởng phòng ký túc liền gửi vào nhóm chat ảnh nồi lẩu. Chiều nay không có tiết học, cô ấy cùng bạn trai hẹn nhau ăn lẩu trong một trung tâm thương mại chỉ cách Đại học Thịnh An vài cây số. Lạc Cẩm Hi nhìn thấy bức ảnh, không nhịn được gửi một loạt biểu tượng cảm xúc méo mó, lăn lộn, mặt mày ủ dột như sắp khóc vào nhóm chat.
“Bạn học Lạc Cẩm Hi, cậu không mang ô à?”
Một giọng nói lạ lẫm bỗng nhiên vang lên. Lạc Cẩm Hi ngước mắt lên, dừng phát nhạc, âm lượng phát ra trong tai nghe rất nhỏ, đủ để nghe thấy những tiếng ồn ào của môi trường xung quanh.
Trước mặt cô là một nam sinh đẹp trai, đeo kính mắt gọng nâu, trông có vẻ hơi căng thẳng.
“Cậu còn nhớ tôi không? Chúng ta từng gặp nhau trên tàu điện ngầm, hôm đó chính cậu đã giúp tôi…” Vành tai cậu ấy ửng hồng.
Trong đầu Lạc Cẩm Hi lóe lên một ký ức, hình như cô đã nhớ ra người trước mặt mình là ai. Tháng trước, cô có một chuyến đi chơi và đi tàu điện ngầm khi trở về. Khi đó đúng vào giờ cao điểm buổi tối, trên tàu rất đông người, Lạc Cẩm Hi bị xô đẩy đến mức phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng. Đến trạm kế tiếp, một gã đàn ông say xỉn lên tàu, nhìn quanh quất thấy các chỗ ngồi đều kín. Giữa một hàng toàn hành khách nam, gã ta chỉ tay vào một anh chàng để tóc đuôi sói, gương mặt sáng sủa, nói bằng giọng lè nhè nhưng gay gắt yêu cầu đối phương nhường chỗ, thậm chí còn quy chụp rằng giới trẻ bây giờ ngày càng vô lễ, thiếu giáo dục. Những hành khách xung quanh nghe mà cũng bất bình, nhất là những sinh viên đại học bị đóng khung vào một quy tắc chung, một mặt thì tức giận, mặt khác lại lúng túng.
Lúc đó, Lạc Cẩm Hi ở gần đó nheo mắt quan sát tình hình, sau đó mạnh dạn mở miệng đáp trả gã say rượu ngay trước mắt bao người. Thực ra ý định ban đầu của cô khi lên tiếng không chỉ vì cô là một cô gái trẻ đầy nhiệt huyết, mà còn vì cô có chút ấn tượng với nam sinh viên bị mắng mỏ vô cớ này. Anh chàng sinh viên kia vốn đang cảm thấy bất lực vì vô cớ bị chèn ép, ngẩng đầu lên nhìn thấy Lạc Cẩm Hi đứng ra lên tiếng, lại thấy gã say rượu kia bắt đầu chĩa mũi dùi sang cô, lo sợ cô sẽ gặp rắc rối, cậu ấy liền nói nhanh: “Thôi bỏ đi, để tôi nhường chỗ cho…”
Nói được nửa câu, cậu ấy định đứng dậy, nhưng lúc này, một bàn tay trắng nõn đã ghì chặt vai cậu ấy, ấn cậu ấy ngồi xuống.
“Nhìn xem ông ta có phải người già, kẻ yếu, người khuyết tật hay không nào? Tại sao cậu lại phải nhường chỗ cho ông ta chứ?” Lạc Cẩm Hi vừa nói vừa liếc nhìn gã say rượu mặt đang đỏ bừng, hừ một tiếng: “Nhưng nếu có người tự nhận mình bị thiểu năng trí tuệ thì cũng không phải là không thể nhường chỗ đâu.”
Trong một hàng toàn nam giới, gã ta lựa chọn anh chàng trông nhỏ con dễ bắt nạt nhất để la lối, trông điệu bộ cũng không giống người say lắm.
Người xung quanh nghe xong đều hiểu, ai nấy đều bật cười, còn gã đàn ông say xỉn kia bị bẽ mặt, định đánh cô. Khi Lạc Cẩm Hi đang băn khoăn lo ngại sẽ vô tình liên lụy đến người khác nếu chẳng may có xô xát trên tàu điện ngầm, những người xung quanh cô đều lần lượt lên tiếng, nhắc nhở trên tàu có camera giám sát, yêu cầu anh ta không được bắt nạt người khác. Gã đàn ông kia vừa tức vừa xấu hổ, đợi đến trạm kế tiếp liền xuống tàu.
“Chào cậu, tôi là Lâm Tuần, học khoa Công nghệ thông tin. Tình cờ tôi có mang theo ô. Cậu muốn đi đâu? Để tôi đưa cậu tới đó.” Lâm Tuần vẫn thường nhớ lại chuyện trên tàu điện ngầm. Khi ấy, cậu ấy ngồi tại chỗ ngước nhìn Lạc Cẩm Hi, thầm nghĩ cô không chỉ đẹp người mà còn đẹp cả nết.
Lạc Cẩm Hi khá nổi tiếng ở Đại học Thịnh An. Cô rất tích cực tham gia nhiều hoạt động của trường kể từ khi nhập học. Nhờ thừa hưởng ngoại hình nổi bật và sự dạy dỗ chu đáo của bố mẹ, Tiểu Lạc lớn lên vừa giỏi giang vừa xinh đẹp. Từ hồi đi học, cô đã từng làm MC cho nhiều sự kiện lớn nhỏ trong trường, tham gia biểu diễn nhiều tiết mục văn nghệ. Tại lễ tổng kết khóa huấn luyện quân sự, Lạc Cẩm Hi đã giành được quyền ưu tiên lựa chọn đồng đội trong suốt thời gian học đại học chỉ nhờ một tiết mục đơn ca. Vì cô là người nổi tiếng trong trường nên việc có bạn học đơn phương biết đến cô cũng là điều bình thường.
“Thật sao?” Hai mắt Lạc Cẩm Hi sáng lên, “Tôi muốn về ký túc xá, vừa hay cậu cũng tiện đường đến đó, nếu vậy thì tôi cảm ơn nhé.”
Nụ cười rạng rỡ của người đẹp khiến Lâm Tuần như đứng hình. Mãi đến khi hai người cùng đi xuyên màn mưa, cậu ấy mới mơ hồ nhận ra một chuyện: vì sao cô biết cậu ấy tiện đường về ký túc xá?
Ký túc xá của Đại học Thịnh An phân bổ ở hai khu, một hướng Nam, một hướng Bắc, rất đông sinh viên chọn ở lại ký túc xá của trường. Trên đường đi, Lâm Tuần cố gắng nghiêng ô sang một bên. Giữa cậu ấy và Lạc Cẩm Hi có sự chênh lệch về chiều cao khá rõ, mặc dù lúc mua ô, cậu ấy đã xét tính thực tế mà mua chiếc khá to, tuy vậy vẫn lo lắng sẽ làm nữ thần bị ướt. Phải, Lạc Cẩm Hi cũng là nữ thần trong lòng phần lớn sinh viên. Ở trường đại học, những cô gái xinh đẹp, tài giỏi, tham gia nhiều cuộc thi và hoạt động xã hội, năng nổ, nhiệt tình, thân thiện thường được mọi người khen ngợi và ngưỡng mộ cũng là điều dễ hiểu. Lâm Tuần vốn dĩ chỉ là một người qua đường hời hợt công nhận nhan sắc và tài năng của Lạc Cẩm Hi, nhưng sau sự việc ở tàu điện ngầm lần trước, cậu ấy đã bị ấn tượng sâu sắc về tính cách tốt đẹp của cô, đến nỗi hiện tại mỗi lần nhìn cô, trong mắt cậu ấy sẽ tự động thêm cho cô nhiều bộ lọc hình tượng khác nữa. Hơn nữa, Lạc Cẩm Hi không hề kiêu căng ngạo mạn chút nào. Hầu như bất cứ ai cũng có thể hòa hợp với cô ngay từ lần đầu gặp mặt.
“Dạo này các cậu ở khoa Công nghệ thông tin bận cái gì thế?” Đường về không quá ngắn, trời mưa lớn khiến bước chân càng chậm hơn, thế nên ai cũng cố tìm chủ đề nào đó để làm dịu đi cảm giác ngại ngùng.
Chủ đề trò chuyện đến quá đột ngột. Năm ngoái, Lạc Cẩm Hi từng biểu diễn một vở opera tiếng Anh trong bữa tiệc của trường, từ đó, ai cũng biết cô là sinh viên khoa Ngôn ngữ Anh.
Lâm Tuần vắt óc suy nghĩ về những sự kiện gần đây, trả lời trong màn mưa dày đặc: “Gần đây tôi đang tìm chỗ thực tập, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới… À, tôi với bạn cùng phòng còn đang bận chuẩn bị tham gia một dự án, nhưng tôi chỉ là chân chạy vặt đi theo thôi.”
Sau đó, cậu ấy bổ sung: “Tôi có một thằng bạn cùng phòng, không biết cậu có từng nghe tên cậu ấy bao giờ chưa. Cậu ấy tên Hạ Ngạn Hoài, học giỏi lắm, năm ngoái cậu ấy tham dự một cuộc thi chuyên đề và giành được giải thưởng, nên năm nay tôi đoán chắc có lẽ bọn tôi cũng không trắng tay đâu, có cậu ấy bảo kê rồi.”
Hạ Ngạn Hoài là cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong khoa Công nghệ thông tin, bởi vì dù cùng một chuyên ngành nhưng những gì cậu học không giống với những bạn học khác. Môi trường đại học thường không có nhiều trường hợp sinh viên được đông đảo mọi người chú ý và ngưỡng mộ trong lĩnh vực chuyên ngành.
“Ừm, tôi có biết cậu ấy.” Lạc Cẩm Hi mỉm cười.
Lâm Tuần không cảm thấy có gì bất thường. Bởi lẽ, ngoài năng lực chuyên môn cực kỳ mạnh mẽ, bạn cùng phòng của cậu ấy còn có khuôn mặt điển trai rất dễ nhận ra trong trường. Thực ra có một hiện tượng chung mà ai cũng công nhận. Một người chỉ cần sở hữu ngoại hình ưu tú cộng với việc giỏi một kỹ năng nào đó đều sẽ nghiễm nhiên trở nên rất nổi bật giữa đám đông. Sắc đẹp có ảnh hưởng thị giác rất đặc biệt, một người chỉ cần sở hữu nhan sắc dễ nhìn một chút cũng đã đủ thu hút sự chú ý. Cái tên Hạ Ngạn Hoài đã mở ra một chủ đề trò chuyện khá cởi mở giữa hai người. Lâm Tuần kể cho cô nghe một số ưu điểm của việc có một cậu bạn cùng phòng tuyệt vời cùng những phiền phức đi kèm.
Đến tầng dưới ký túc xá của Lạc Cẩm Hi, Lâm Tuần nhận được lời cảm ơn của nữ thần. Nhưng đến khi xoay người lại, cậu ấy mới đột nhiên nghĩ đến chuyện đáng lẽ nên xin thông tin liên lạc của cô trong bầu không khí hòa hợp như lúc này.
Ký túc xá của Lâm Tuần là tòa nhà thứ hai ở phía sau. Việc đầu tiên cậu ấy làm khi trở về ký túc xá là treo ô ở cửa. Bước vào phòng, cậu ấy liền than vãn: “Trời mưa to thật đấy.”
Rèm cửa của một trong những chiếc giường trong phòng bị kéo sang một bên, một cái đầu thò ra ngoài. Trưởng phòng ký túc xá Trần Đình Ẩn với vẻ mặt hóng hớt hỏi: “Này Lâm Tuần, trời mưa to thật, nhưng sao nghe giọng mày cứ phơi phới như gió xuân thế kia? Chẳng phải mấy ngày trước mày bảo ghét mưa nhất trần đời à?”
Trở về lãnh địa quen thuộc của mình, Lâm Tuần không thèm bận tâm đến nửa ống tay áo bị ướt đẫm nước mưa vì chiếc ô nghiêng nữa. Cậu ấy mỉm cười, lẳng lặng đóng cửa phòng lại, sau đó trả lời: “Không giống nhau. Từ hôm nay trở đi, bất cứ ngày nào có mưa cũng đều là ngày mà tao thích nhất.”
“… Ồ? Chẳng lẽ mưa đã giúp mày tìm thấy tình yêu trên phố à?”
“Không đến mức khoa trương như thế, nhưng mày hiểu hướng đó cũng được.”
?
Bầu không khí trong phòng khá tốt. Lâm Tuần thoải mái ngồi trên ghế nói chuyện với bạn cùng phòng.
“Bọn mày có biết lúc nãy trên đường về, tao đã đi chung ô với ai không?”
Trần Đình Ẩn phối hợp diễn với cậu ấy, hỏi bằng giọng điệu mong chờ: “Ai?”
“Nữ thần của tao.”
Nhưng bước phối hợp tới đây hơi trục trặc. Trần Đình Ẩn ngây ngô hỏi lại: “Nữ thần của mày là ai cơ?”
Lâm Tuần thất vọng nhìn cậu ấy: “Là Lạc Cẩm Hi khoa Ngôn ngữ Anh đấy, tháng trước tao đã nói với mày rồi mà.”
Đang lúc nói chuyện rất cao trào, cánh cửa phòng ký túc đột nhiên mở ra, một dáng người cao lớn bước vào. Lại thêm một người không mang ô, đáng tiếc là không may mắn gặp được người tốt. Vừa bước vào phòng, anh đã dùng tay vuốt ngược mái tóc ướt sũng nước đang rũ trước trán, để lộ vầng trán nhẵn mịn. Chiếc áo phông trắng trên người anh dường như đã trở nên trong suốt vì ngấm nước. Anh vừa bước vào đã khiến cả căn phòng ký túc xá bỗng như có cảm giác khách quý đến chơi. Hai người bạn cùng phòng đột nhiên rơi vào khoảng không im lặng.
“Hạ Ngạn Hoài, mày có khuôn mặt đẹp trai phơi phới thế kia mà kiệm lời ghê gớm, ghét thật đấy. Đúng là lãng phí của trời.” Lâm Tuần tỏ vẻ đau lòng.
Hạ Ngạn Hoài mở túi đựng máy tính cũng đã ướt nước mưa, lấy chiếc máy tính xách tay may mắn vẫn còn khô ráo đặt lên bàn, sau đó mới chậm rãi nhìn bạn cùng phòng. Anh không trả lời Lâm Tuần, thản nhiên hỏi: “Mới vừa nãy hai người đang nói chuyện gì thế?”
“Đang nói về nữ thần khoa Ngôn ngữ Anh của Lâm Tuần. Chính là người đã lên tiếng bênh vực nó trên tàu điện ngầm vào tháng trước, báo hại cả phòng phải nghe nó lải nhải suốt cả tuần đấy. Tên là Lạc…”
“Lạc Cẩm Hi.” Lâm Tuần tiếp lời.
Hạ Ngạn Hoài khựng lại, chưa kịp nói gì thì Lâm Tuần đã bổ sung: “Hạ Ngạn Hoài, mày biết không? Hôm nay Lạc Cẩm Hi đến thư viện mà không mang ô, thế là tao xung phong che ô đưa cô ấy về tận ký túc xá. Cô ấy nói chuyện nhẹ nhàng, tính tình dịu dàng, chu đáo lắm. Được che chung ô với cô ấy đúng là vinh dự của tao.”
“Trận mưa hôm nay quá là tuyệt vời.”
Những tính từ miêu tả xa lạ này bỗng dưng khiến Hạ Ngạn Hoài nhất thời không biết nói gì. Đúng lúc này, điện thoại của anh sáng lên. Một liên hệ được lưu tên “Mít ướt” đã gửi cho anh hai tin nhắn:
[Hôm nay cậu bạn họ Lâm cùng phòng với cậu đã cho tôi đi nhờ ô về dưới tòa ký túc đấy.]
[Cậu ta tốt bụng phết.]
Rời mắt khỏi màn hình điện thoại, Hạ Ngạn Hoài nhìn cậu bạn cùng phòng họ Lâm, truyền đạt đúng lời nhận xét của một bạn học “dịu dàng, chu đáo” dành cho cậu ấy: “Thật sao? Vậy thì hẳn là cô ấy đang nghĩ mày là người tốt đấy.”