Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 2: Thanh mai trúc mã
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài quen biết nhau từ nhỏ, thậm chí phải nói là rất thân thiết. Hai gia đình là bạn cũ, hai đứa trẻ lại sinh cùng năm. Trước khi vào đại học, tuần nào họ cũng gặp nhau. Người lớn hai nhà từng nửa đùa nửa thật nói chuyện hứa hôn cho cả hai, nhưng chung quy lại cũng chỉ là lời nói đùa. Hai đứa trẻ chơi với nhau hòa thuận vui vẻ như vậy, nhìn thế nào cũng giống anh em ruột thịt hơn.
Từ nhỏ, Hạ Ngạn Hoài đã được bố mẹ và chú Lạc dì Trang giao phó trọng trách chăm sóc Lạc Cẩm Hi, nên nói anh là anh trai cũng đúng. Thế nhưng, Lạc Cẩm Hi lại không nghĩ vậy. Hai người sinh cùng một năm, Hạ Ngạn Hoài chỉ lớn hơn cô vài tháng, tại sao lại để anh giám sát cô?
Sau kỳ thi đại học, hai người đã cãi nhau một trận nảy lửa. Tuy sau đó đã làm lành nhưng Lạc Cẩm Hi kiên quyết yêu cầu Hạ Ngạn Hoài không được xen vào chuyện của cô, nên mới có chuyện đôi thanh mai trúc mã bỗng hóa người dưng suốt ba năm đại học.
Ở trường, Lạc Cẩm Hi rất năng nổ tham gia các hoạt động câu lạc bộ và các buổi biểu diễn văn nghệ. Hạ Ngạn Hoài thì khác, anh chủ yếu tập trung vào lĩnh vực chuyên ngành. Anh học rất giỏi, từ nhỏ đã cùng Lạc Cẩm Hi thúc đẩy lẫn nhau, là kiểu đôi bạn cùng tiến điển hình. Mặc dù Lạc Cẩm Hi không thích bị kiểm soát, nhưng cô vẫn phải thừa nhận nếu không có sự quản thúc của Hạ Ngạn Hoài, việc đậu được vào trường Đại học Thịnh An là điều xa vời đối với cô.
Con người quả là loài sinh vật mâu thuẫn. Lạc Cẩm Hi cảm thấy ở độ tuổi của cô và Hạ Ngạn Hoài, nếu vẫn cứ thân thiết như khi còn bé thì rất dễ bị người khác hiểu nhầm, cũng sẽ ảnh hưởng đến chuyện tình cảm của cả hai trong thời gian học đại học. Cô không biết Hạ Ngạn Hoài nghĩ thế nào, nhưng từ khi bước vào năm nhất đại học, cô bỗng nhiên có cảm giác tự do thoải mái chưa từng có. Cảm giác này rất kỳ lạ. Thực ra lúc trước Hạ Ngạn Hoài không quản thúc cô chặt lắm, ngoại trừ chuyện yêu sớm và học hành. Nhưng sau cùng, không ai quá để ý đến điều này. Loại quan hệ xa lạ này ở trường thực sự khiến họ cảm thấy thoải mái, tự do.
Có một điều khá tệ, đó là Lạc Cẩm Hi không bao giờ thấy bóng dáng cô gái nào đáng yêu xuất hiện bên cạnh Hạ Ngạn Hoài. Hình như anh không thích con gái. Cô từng nghe nói có vài nữ sinh đã theo đuổi anh, nhưng rốt cuộc không có kết quả. Những nữ sinh đó không thích anh đến mức điên cuồng, không lãng phí thời gian cho những người không đâu, đợi một thời gian không thấy anh hồi đáp thì cũng đành từ bỏ. Hạ Ngạn Hoài có gương mặt điển trai, học hành xuất sắc nên thường xuyên được đứng trên bục danh dự trao giải của trường, thi thoảng còn được mời lên phát biểu với tư cách là sinh viên xuất sắc, được mệnh danh là đóa hoa lạnh lùng trên núi cao của trường Đại học Thịnh An.
Thực ra ở trường họ xem nhau như người dưng nhưng lại ngấm ngầm gửi cho nhau rất nhiều tin nhắn, cũng vì thế có nhiều thông tin đã được truyền tải. Lạc Cẩm Hi vốn dĩ vẫn luôn là người lắm lời nhất trong hai người, từ trước tới nay vẫn luôn là thế. Tháng trước, khi cô lên tiếng bênh vực Lâm Tuần trên chuyến tàu điện ngầm đó, cô đã sớm nhận ra cậu ta rồi. Chính Lâm Tuần rõ ràng không hay biết Lạc Cẩm Hi biết khá rõ về cậu ta, biết cả tên những người bạn khác trong phòng ký túc của cậu ta trước cả khi cậu ta tự giới thiệu. Tóm lại, đều là do cô quá lắm lời. Suốt hai năm trời, bất cứ khi nào có kỳ nghỉ và trở về nhà, cô đều luôn miệng nói chuyện với Hạ Ngạn Hoài. Không chỉ có cô biết tên những người bạn cùng phòng của anh, mà Hạ Ngạn Hoài cũng nhớ hết tên các bạn cùng phòng của cô ở ký túc xá.
Lạc Cẩm Hi trở về phòng ký túc với tâm trạng khá vui vẻ, khi ấy, trong phòng còn có một người bạn khác.
“Hi Hi? Cậu bảo quên mang ô mà? Sao lại về rồi?” Cô bạn Chu Mạn San bình thường nói năng nhỏ nhẹ quay lại nhìn, hỏi cô.
Lạc Cẩm Hi vui vẻ đặt túi xách xuống một bên, đáp: “May mắn gặp được người tốt cho đi nhờ ô.”
Chu Mạn San là kiểu con gái với người ngoài thì hiền lành, chân chất, trước mặt người quen thì bỗ bã, bung lụa.
“Biết trước có chuyện tốt được đưa người đẹp về tận ký túc thì chị đây đã không ngủ trưa rồi.”
Ai cũng biết sinh viên đại học chỉ cần không có tiết đều sẽ ngủ rất nhiều, ngủ mê man như người bất tỉnh lâm sàng vậy.
Vừa nói xong, Chu Mạn San lại ngáp dài.
“Thế thì tớ sẽ cho cậu cơ hội được ăn tối cùng người đẹp.” Lạc Cẩm Hi nói tiếp: “Muốn gọi đồ ăn giao tới không nào?”
Ai nói gọi đồ ăn giao tới rồi ở phòng ký túc ăn uống no say không được tính là cùng nhau ăn tối chứ?
Vậy là sau một cuộc đấu tranh chọn món, hai người họ đã đạt được kết quả là cùng nhau ăn tối.
Trong bữa ăn, Lạc Cẩm Hi cũng kể lại chuyện này cho người bạn cùng phòng của cậu bạn tốt bụng kia. Quả thực cô có niềm khao khát được trò chuyện, tâm sự rất lớn. Cô khoe khoang với Hạ Ngạn Hoài về chiến tích anh hùng của mình khi dũng cảm đứng ra bênh vực người khác trên tàu điện ngầm vào tháng trước, nhân tiện còn than phiền về tính cách ngây thơ nhưng cũng có phần hèn nhát của bạn cùng phòng anh ấy. Lúc đó Hạ Ngạn Hoài đã nói thế nào nhỉ?
“Không phải ai cũng giống cậu thích lãng phí năng lượng.”
Lạc Cẩm Hi không giấu được chuyện lớn trong lòng, từ bé đến lớn vẫn luôn sống một cuộc đời thẳng thắn, chân thật. Thế nhưng cô vẫn nghi ngờ Hạ Ngạn Hoài đang châm chọc cô, chỉ là cô không có bằng chứng.
Sau chín giờ tối, người thứ ba trong phòng đã trở về. Người đó mang một đôi giày độn, chiều cao của đế lót bao nhiêu không rõ, mặc một bộ trang phục của một nhân vật trong anime hoặc trò chơi nào đó, trên đầu là bộ tóc màu cam chói mắt. Trong phòng có một người bạn là dân cosplay khá thú vị. Hà Hàm, một cosplayer có chiều cao thực tế một mét bảy mươi lăm, khi mang giày độn sẽ lên một mét tám hoặc hơn. Không rõ Hà Hàm có phải là dân cosplay chuyên nghiệp hay không, nhưng cô ấy rất đẹp, là nét đẹp phi giới tính mà người ta hay nói. Quen nhau ba năm trời, bạn cùng phòng chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy hóa trang thành nhân vật nữ, chỉ toàn là nhân vật nam. Hà Hàm rất được các bạn học nữ yêu quý, nhất là khi cô ấy hóa trang, bởi lẽ cách đối xử nhẹ nhàng của cô ấy với mọi bạn nữ. Thế nên, ngay cả những hôm Hà Hàm không hóa trang, để mặt mộc đi học, khí chất và gương mặt xinh đẹp của cô ấy vẫn thu hút được rất nhiều ánh nhìn của các bạn nữ. Theo lời cô ấy nói thì đây là rủi ro nghề nghiệp.
“Ối chồng ơi, anh về rồi đó hả?” Chu Mạn San kêu lên khi thấy Hà Hàm bước vào, như một người vợ đang mong chồng về.
Người vừa bước vào không hề ngạc nhiên, vẻ mặt bình thản đón nhận cách gọi này. Xem ra hôm nay ở triển lãm truyện tranh đã có không biết bao nhiêu cô gái gọi cô ấy là chồng. Hà Hàm cởi giày, tháo tóc giả, tháo kính áp tròng, tẩy trang, thay quần áo, rửa mặt, cuối cùng cũng trở lại là Hà Hàm quen thuộc của phòng họ. Dẫu vậy, khuôn mặt ấy vẫn cực kỳ đẹp… trai.
“Đường Tuế Uyển vẫn chưa về hả?” Hà Hàm nhìn quanh, phát hiện trong phòng vẫn còn thiếu một người.
Đường Tuế Uyển là lớp trưởng phòng ký túc của các cô.
Lạc Cẩm Hi đang đắp mặt nạ, nghe vậy trả lời: “Cậu ấy bảo đêm nay sẽ ngủ lại bên ngoài.”
Đại học Thịnh An không có quy định soát phòng ký túc xá. Sáng mai phải sau mười giờ sáng mới có tiết, cô ấy chắc chắn có thể về kịp. Nhưng hành động ra ngoài cả đêm với bạn trai là điều khá xa lạ với ba cô nàng độc thân trong phòng.
Chu Mạn San là một fan cuồng tiểu thuyết lâu năm, khẩu vị phức tạp và hay thay đổi, trước mặt người quen thì rất sôi nổi, nhưng với đám con trai con gái khác thì thái độ lại rất thờ ơ, nếu đẹp thì thích, nhất là đàn ông, nhưng cũng chỉ dừng lại ở thích ngắm nhìn, chỉ cần tiến thêm một bước nữa là bắt đầu thấy ghê.
Hà Hàm, một chị đại mạnh mẽ hơn cả đàn ông, thực ra cũng không phải là cô ấy không thích con trai, chỉ là cô ấy có tấm lòng rộng lượng, thích cả con gái. Vì bận rộn với đủ loại vai cosplay nên cô ấy thậm chí còn không có thời gian yêu đương với ai. Nhưng trong số những người theo đuổi cô ấy, phái nữ vẫn chiếm đa số.
Còn về Lạc Cẩm Hi, lần duy nhất cô có chút rung động đầu đời là vào năm lớp 12, cũng tính là yêu sớm, nhưng cuối cùng lại bị cậu bạn thân từ bé phá đám, kể từ đó cái cảm giác rung động kia dường như cũng không bao giờ quay lại.
Năm ba đại học, số môn học trong học kỳ hai đã ít hơn hẳn, sinh viên được nói lời tạm biệt với cuộc sống "địa ngục" phải học từ tám giờ sáng bốn ngày một tuần như hồi năm hai. Nhưng đối với những sinh viên chuyên ngành tiếng Anh, mở mắt ra là thấy tương lai mịt mờ. Thi chứng chỉ, thực tập, thi cuối kỳ, nghĩ tới thôi đã thấy đau đầu chóng mặt. Ngay cả Lạc Cẩm Hi cũng thấy đau đầu chóng mặt, nhất là khi bố cô yêu cầu cô đi thực tập tại công ty của gia đình vào kỳ nghỉ hè sắp tới.
Tối thứ Sáu, Lạc Cẩm Hi chỉ xách chiếc túi đeo chéo ra khỏi cổng trường, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở cửa liền khẽ cong khóe mắt. Nhưng người ở phía trước không đợi cô, đi thẳng về phía ga tàu điện ngầm phía sau. Hai người họ cứ duy trì một khoảng cách xa không xa, gần không gần, lên cùng một toa tàu điện ngầm, cùng nhau chuyển tàu, suốt chặng đường không nói một lời nào. Cuối cùng, họ đến ga tàu cao tốc và ngồi cùng khoang thương gia.
“Tôi nói này Hạ Ngạn Hoài,” Lạc Cẩm Hi cuối cùng không kìm được, bám vào tay vịn ghế để nhìn anh, “Cậu để ý đến tôi một chút đi.”
Người được gọi tên quay đầu nhìn cô một cái, cuối cùng cũng mở lời: “Không phải cậu nói rồi sao, ngoài ở nhà, những lúc khác đều coi như không quen biết?”
Lạc Cẩm Hi luôn cảm thấy Hạ Ngạn Hoài có cái tật nhỏ là hay để bụng. Lời nói ban đầu của cô tuyệt đối không phải như vậy. Cô chỉ nói là ở trường thì coi như không quen biết thôi mà.
“Sao cậu tính toán thế? Lúc nãy ở ga tàu điện ngầm tôi trêu cậu mấy lần rồi, thế mà cậu chẳng thèm để ý gì cả. Hôm nay tâm trạng không tốt à?”
Hạ Ngạn Hoài vốn dĩ còn nghĩ hôm nay cô có vẻ “đàng hoàng” hơn, thế mà tiếp sau đó, Lạc Cẩm Hi lại phá ra cười: “Gặp chuyện gì không vui à, nói ra cho tôi nghe để tôi vui một chút đi.”
“…”
“Trật tự đi, tôi ngủ một lát, đến nơi thì gọi tôi dậy.” Hạ Ngạn Hoài xoa xoa hai bên thái dương, chắc là tối qua anh lại thức đêm làm dự án nào đó.
Lạc Cẩm Hi ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, những hành khách khác cũng đã lần lượt lên tàu.
Nhà của họ ở thành phố Hòe, ngay cạnh thành phố Thịnh An, đi tàu cao tốc rất nhanh là tới. Ông nội của Lạc Cẩm Hi làm chính trị, từ khi con cháu còn bé tí đã luôn dạy không được sống xa hoa, phóng túng. Lạc Cẩm Hi tuy lớn lên trong sự chiều chuộng nhưng vẫn có sự giáo dục tốt. Điều kiện gia đình cô đúng là rất giàu có, nhưng về nhà bằng tàu cao tốc vẫn tiện hơn đi ô tô nhiều, thế nên cô không cần tài xế của gia đình phải đến đón.
Lần này hai người họ về nhà để tham dự một đám cưới. Một người chị chơi chung của họ sắp kết hôn, cả hai đều được tính vào phía nhà gái. Ban đầu cô dâu định mời Lạc Cẩm Hi làm phù dâu, để Hạ Ngạn Hoài làm phù rể. Nhưng sau khi chú rể gặp Hạ Ngạn Hoài một lần đã đề nghị với vợ mình đổi phù rể này, vì khuôn mặt này quá thu hút sự chú ý. Thiếu mất một phù rể, số lượng không khớp, vì vậy Lạc Cẩm Hi cũng không làm phù dâu nữa. Hai người họ, với tư cách là người nhà gái, sẽ giúp chặn cửa phòng tân hôn.
Hạ Ngạn Hoài nói ngủ một lát là ngủ thật, chỉ có Lạc Cẩm Hi suốt đường miệng không ngừng nghỉ ăn uống. Con đường về nhà luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái, dù chỉ là một ngày cuối tuần ngắn ngủi. Lạc Cẩm Hi là một cô gái rất yêu gia đình, cô nhìn vầng trăng lơ lửng ngoài cửa sổ, chống cằm lặng lẽ ngắm nhìn, mắt thỉnh thoảng lại chớp. Thỉnh thoảng miệng muốn nói chuyện, quay đầu lại thấy Hạ Ngạn Hoài đang nhắm mắt ngủ rất ngon, cô lại im lặng. Điện thoại cũng chẳng có gì hay để chơi. Trong nhóm bạn bè của cô dâu, một nhóm người vẫn đang bàn bạc xem ngày mai sẽ làm khó chú rể và đội phù rể như thế nào.
Về phần chú rể, Lạc Cẩm Hi cũng quen, chỉ là mức độ thân thiết khác nhau. Lần này kết hôn là người chị từng sống cùng khu biệt thự hồi nhỏ. Hồi đó, mấy đứa trẻ trong đều rất nghịch ngợm, nhưng đứa nào cũng thích người chị gái dịu dàng này.
Cuối cùng, tiếng thông báo đến ga vang lên, chưa kịp để Lạc Cẩm Hi mở lời, Hạ Ngạn Hoài đã tỉnh dậy. Anh mở mắt, trong mắt vẫn còn chút mơ màng, nhưng vẫn nhớ rằng chuyến đi này không chỉ có một mình anh, vì vậy theo bản năng nhìn sang bên cạnh.
Lạc Cẩm Hi đương nhiên nhìn thấy bộ dạng ngái ngủ của cậu bạn thanh mai trúc mã này. Tóc đen, mắt đen, đuôi mắt hơi cụp xuống, khuôn mặt góc cạnh, da trắng. Lạc Cẩm Hi luôn ghen tị với làn da của anh ấy, chưa bao giờ nổi một cái mụn, trắng trẻo sạch sẽ. Bảo sao dù lạnh lùng như vậy mà vẫn có các cô gái sẵn lòng theo đuổi.