Chương 66: Một khối ngọc ấm là không đủ

Diễn Thế – Bán Tiệt Bạch Thái

Chương 66: Một khối ngọc ấm là không đủ

Diễn Thế – Bán Tiệt Bạch Thái thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lên đến tầng, vừa bước vào công ty, Chúc Như vội vã mang tới một đôi giày bệt. Ôn Sơ ngồi xuống chỗ làm, cởi đôi giày cao gót ra, bàn chân chạm đất liền cảm thấy dễ chịu. Quả nhiên, giày cao gót chẳng hề hợp với dân văn phòng.
Đồng nghiệp xung quanh, khi biết cô trở thành đồng nghiệp mới, ai nấy đều nén chặt sự háo hức, cố giữ vẻ bình tĩnh trước mặt Ôn Sơ. Một chị đồng nghiệp lâu năm được giao nhiệm vụ hướng dẫn cô làm quen công việc, còn Ôn Sơ thì chăm chú đi theo học hỏi từng chút.
Ban đầu, chị đồng nghiệp nghĩ cô chỉ làm cho có lệ, nào ngờ Ôn Sơ nghiêm túc ghi chép, lại còn thay giày ngay lập tức. Khi phân tích kịch bản, cô dùng máy tính, dù chưa thành thạo phần mềm, nhưng vẫn chăm chỉ học hỏi. Chị đồng nghiệp thấy vậy liền tận tình chỉ bảo thêm.
Máy quay lúc nào cũng bám sát Ôn Sơ. Ban đầu mọi người còn xôn xao, dần dần quen với sự hiện diện của cô. Những lúc rảnh, ai cũng tranh thủ đến trò chuyện, lén xin chữ ký, chụp ảnh riêng hay chụp chung. Ôn Sơ vui vẻ đồng ý với tất cả.
Cả tòa nhà vì có cô – một nghệ sĩ nổi tiếng đến trải nghiệm công sở – mà lượng người hâm mộ kéo đến tăng vọt. Quán cà phê và nhà hàng Ý ở tầng trệt cũng vì thế mà buôn bán đắt hàng hơn hẳn.
Ôn Sơ chuyên tâm làm việc. Người khác tăng ca, cô cũng tăng ca. Cô đi tàu điện, đi xe buýt, có lần lỡ chuyến còn phải chạy bộ hai bến mới kịp bắt xe khác. Máy quay ghi lại cảnh cô thở dốc, người ướt đẫm mồ hôi, tay vẫn nắm chặt nắm cơm.
Chúc Như xem đoạn đó trong video, lo lắng nói: “Vất vả quá, em về văn phòng nhớ hâm cơm lên rồi hãy ăn, nguội hết rồi còn gì.”
Ôn Sơ đáp: “Sáng còn phải họp, em không kịp, ăn trên đường luôn.”
Trên xe, phần lớn là người lớn tuổi, chỉ vài sinh viên và người trẻ nhận ra cô đang đứng tựa cột, ăn cơm nắm. Mấy sinh viên lập tức giơ điện thoại chụp trộm.
“Chị em ơi, nhìn xem ai kìa, là Sơ Sơ đấy!”
“Á á á, trang điểm nhẹ mà vẫn xinh thế này sao!”
“Trang điểm nhẹ gì, gần như để mặt mộc, chỉ kẻ mày với chuốt mi thôi.”
“Còn son môi thì sao? Màu gì vậy? Em muốn mua màu giống hệt.”
“Cô ấy đang ăn cơm nắm, son môi trôi hết rồi, giờ là màu môi thật rồi.”
“Trời ơi, môi thật mà đẹp vậy à…”
“Cơm nắm ở đâu vậy? Vị gì? Tan học em cũng muốn mua.”
“Hình như là ở 7-11.”
“Ok, tan học xông luôn ra 7-11!”
Tối hôm qua, Ôn Sơ tăng ca. Cô vốn quen thức khuya, thời đi quay mỗi ngày ngủ ba bốn tiếng cũng là chuyện bình thường. Nhưng khác ở chỗ, lúc quay phim có xe đưa đón, giờ thì phải tự bắt xe. Ăn xong cơm nắm, cô thấy hơi buồn ngủ, day day trán, trong đầu lóe lên hình ảnh Cố Trình hôm trước họp đến hơn một giờ sáng mới về, khi cúi xuống hôn cô, ánh mắt anh vẫn vương vẻ mệt mỏi.
Ôn Sơ khẽ nheo mày.
Thì ra đi làm là cảm giác như thế này.
Trên mạng, tin tức Cố Trình mang cà phê cho cô, cùng xuất hiện tại một tòa nhà với đội ngũ luật sư danh tiếng, nhanh chóng lan truyền. Mỗi buổi chiều anh đều gọi trà chiều gửi đến công ty cô, cũng bị người trong tòa nhà – có chủ ý hay vô tình – đăng lên mạng.
Chỉ trong chốc lát, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. Ai cũng muốn xem… liệu anh có thật sự theo đuổi được Ôn Sơ hay không.
Những lời đồn “ba chàng trai tranh một cô gái” dần tan biến. Toàn bộ sự chú ý của fan giờ đây đều đổ dồn vào tổng giám đốc tập đoàn Cố thị. Ai nấy đều kinh ngạc.
“Tập đoàn Cố thị quả thật khủng.”
“Văn phòng luật sư này là do mẹ anh ấy lập ra mà.”
“Quá đỉnh.”
“Quan trọng là anh ấy thật sự để tâm đến Sơ Sơ.”
“Hi hi, như đang xem show hẹn hò vậy.”
“Còn chân thật hơn cả show hẹn hò nữa.”
Một buổi chiều khác, Ôn Sơ bị cấp trên mắng trong phòng họp. Ban đầu, cấp trên chỉ định làm cho có lệ, nhưng đạo diễn bảo phải coi cô như nhân viên thật sự, cộng thêm thái độ nghiêm túc của Ôn Sơ, thế là họ cũng mắng thật.
Ra khỏi phòng họp, Ôn Sơ trợn mắt, rõ ràng là ấm ức. Vài đồng nghiệp thấy vậy liền trêu: “Có phải tức đến mức muốn giết người rồi không?”
Ôn Sơ cười: “Suýt nữa là muốn nghỉ việc luôn rồi.”
“Ha ha ha, giờ cô biết khổ rồi chứ?”
Ôn Sơ cười, đặt xấp tài liệu xuống bàn, tiếp tục sửa lại bản kế hoạch vừa bị mắng. Bản này không phải do cô làm một mình, mà cùng với chị đồng nghiệp kia. Nhưng cấp trên bắt họ sửa tới bốn lần, lần nào cũng tìm lý do để chê.
Lúc đó, nhân viên quán cà phê dưới tầng mang trà chiều lên như thường lệ. Đồng nghiệp reo lên: “Lại có đồ ăn rồi!”
Nhân viên mỉm cười, bưng trà đến cho mọi người. Sau đó, cô đặt riêng một phần bánh và cà phê bên cạnh Ôn Sơ, rồi đưa thêm một túi nhỏ, dịu dàng nói: “Cố tổng dặn đưa riêng cho cô.”
“Anh ấy nói kỳ kinh nguyệt của cô sắp đến. Trưa nay thấy cổ tay cô bị giấy cứa, nên bảo cô dán miếng băng cầm máu này.”
Ôn Sơ khựng lại, rồi đưa tay nhận túi.
Bên trong là một hộp thuốc giảm đau, một gói băng vệ sinh đúng loại cô dùng, và cả một hộp băng cá nhân – đúng thương hiệu cô thích.
Cô liếc xuống góc phải màn hình máy tính.
Quả thật, kỳ kinh nguyệt sắp đến, nhưng vì bận quá, cô chẳng để ý.
Nhân viên mỉm cười hỏi: “Tôi giúp cô dán nhé? Vết thương ở cổ tay.”
Ôn Sơ hoàn hồn, lắc đầu: “Không cần, để tôi tự làm.”
“Vậy cũng được.” Cô nhân viên cười tươi, “Thế nhé, Sơ Sơ, tôi đi trước.”
“Ừ, cảm ơn cô.”
Nhân viên rời đi.
Ôn Sơ xoay tay, nhìn cổ tay – làn da trắng bị giấy cứa thành hai vết nhỏ. Ban đầu khá đau, nhưng sau cô bận nên quên mất. Trưa nay ăn ở căn tin, cô xách phần ăn đi ngay, đúng lúc Cố Trình đi ngang qua. Anh vốn chẳng bao giờ xuống căn tin, chỉ vì đoán có thể gặp cô nên mới đổi chỗ ăn. Chính khoảnh khắc ấy, anh đã thấy vết thương trên tay cô.
“Để tôi dán giúp.” Đồng nghiệp nữ bên cạnh cầm hộp băng cá nhân, kéo ghế lại gần. Hai người khá thân, thực ra cả công ty đều quý cô – trừ ông sếp. Ôn Sơ không từ chối, vì chỗ đó cô dán không tiện.
Cô giơ tay lên.
Đồng nghiệp cẩn thận xé băng dán vào vết thương, vừa làm vừa tấm tắc: “Da cô trắng thật.”
Ôn Sơ cười: “Da cô cũng đâu có thua.”
“Thua xa. Cô là trắng lạnh, tôi là trắng ấm, khác nhau lắm.”
Mọi người xung quanh nghe vậy đều bật cười.
Cô đồng nghiệp lại trêu: “Chỉ có hai vết nhỏ mà Cố tổng cũng nhìn ra, đủ thấy anh ấy quan tâm cô thế nào.” Rồi cô ngẩng lên, ánh mắt châm chọc: “Bao giờ cô mới đồng ý đây?”
Ôn Sơ nhìn ánh mắt đầy ẩn ý ấy.
Họ chỉ thấy sự theo đuổi và chu đáo của anh, chứ không biết bên trong còn bao nhiêu rối ren. Cô nhẹ giọng: “Sao nhất định phải đồng ý?”
Cô đồng nghiệp sững người: “… Cô lì thật.”
Cô thở dài, nửa ngưỡng mộ, nửa khâm phục: “Sao cô vẫn chưa động lòng được?”
Ôn Sơ chỉ cười khẽ, cụp mắt nhìn miếng băng mới dán, rồi khéo léo chuyển chủ đề: “Giấy này cứng thật.”
“Đương nhiên. Hồi mới vào, tay tôi cứ bị cứa hoài. Có lần ông sếp đưa tài liệu, vừa đưa xong lại giật về, cô tưởng tượng nổi không?”
Ôn Sơ rùng mình.
Cô như cảm nhận rõ cảm giác giấy cứa vào đầu ngón tay.
Sau khi dán băng xong, Ôn Sơ lại cúi đầu sửa bản kế hoạch. Đồng nghiệp tò mò: “Cô sắp tới kỳ à?”
Ôn Sơ gõ bàn phím, thờ ơ: “Chắc anh ta nghe ai đó nói thôi.”
Cô đồng nghiệp thở dài: “Đúng là tổng tài bá đạo, theo đuổi con gái cũng cao tay thật.”
Ôn Sơ bật cười.
Hôm sau, Ôn Sơ phải ra ngoài làm việc cùng đồng nghiệp khác. Không biết từ lúc nào, những việc này đều đổ dồn lên cô. Quần áo cô mặc ngày càng đơn giản, nhưng vì stylist và Chúc Như không cho phép xuề xòa, nên dù chỉ là chi tiết nhỏ, trang phục vẫn toát lên vẻ tinh tế, nổi bật.
Dù chỉ mặc sơ mi trắng và chân váy ngang gối, cô vẫn thu hút ánh nhìn ở mọi nơi.
Hôm đó, trung tâm thương mại có sự kiện cần dựng sân khấu. Ôn Sơ và đồng nghiệp đến nơi.
Cô đeo khẩu trang và kính không độ, tránh bị nhận ra khi đi qua khu đông người. Đến tầng một, cô lấy bản kế hoạch ra trao đổi với đồng nghiệp.
Anh quay phim cũng nép sau cột để quay, tránh lộ máy.
Người qua lại tấp nập, vài người đi ngang thấy dáng người quen quen, liền thì thầm, rút điện thoại chụp lén.
“Là cô ấy à?”
“Có phải Ôn Sơ không?”
Hai người không để ý. Họ đang bàn về thiết kế, cô cho rằng tấm bảng lớn phía sau chưa chắc, đồng nghiệp thì bảo chỉ dựng một đêm, không sao.
Ôn Sơ vẫn kiên quyết: phải gia cố thêm.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện.
Cố Trình cùng Dư Hân Chi xách cặp tài liệu đi ngang qua trung tâm, tiện ghé ăn chút gì. Lát nữa họ còn phải gặp khách hàng trên tầng thượng. Vừa bước vào, ánh mắt cả hai lập tức đổ dồn về phía Ôn Sơ.
Cố Trình nhìn cô, không rời.
Dư Hân Chi bật cười: “Cô ấy không phải đang trải nghiệm, mà là đang thật sự sống như dân văn phòng rồi.”
“Hiếm có minh tinh nào làm được thế.” Giọng Dư Hân Chi lộ rõ sự tán thưởng.
Cố Trình trầm giọng: “Cô ấy vốn vậy, đã làm gì là làm tới nơi tới chốn.”
“Bảo sao nhanh vậy đã đoạt giải Ảnh hậu.” Dư Hân Chi cười.
Cố Trình khẽ “vâng”.
Dư Hân Chi quay sang con trai: “Ngày mai con về Kinh thị rồi, tính sao đây?”
Cố Trình nhìn người phụ nữ kia, chậm rãi: “Nhìn thêm chút nữa… Có lẽ kéo dài thêm vài ngày.”
Dư Hân Chi không nhịn được cười.
Ngay lúc đó, tấm bảng sắt bên cạnh nhẹ rung. Ánh mắt Cố Trình lập tức sắc lạnh, anh khựng lại. Một linh cảm dữ dội dâng lên, anh gần như ngay lập tức hét lớn: “Ôn Sơ!”
Bên kia, Ôn Sơ đang nói chuyện với đồng nghiệp, mơ hồ nghe tiếng gọi tên mình.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt vừa chạm vào Cố Trình.
Đúng lúc đó, tiếng hét vang khắp nơi. Linh cảm xấu ập đến, Ôn Sơ vừa định quay lại thì một bóng đen khổng lồ từ sau lao xuống.
Một bóng người cao lớn lao tới.
“Bốp!”
“Rầm!”
“Loảng xoảng!”
Tiếng la hét vang khắp trung tâm thương mại. Tấm biển sắt khổng lồ đổ sập với tốc độ không kịp trở tay, đập thẳng vào người Cố Trình. Ôn Sơ bị anh ôm chặt trong lòng.
Tim Ôn Sơ như ngừng đập. Cô gắng gượng ngẩng đầu lên.
Một giọt máu từ mái tóc Cố Trình lăn xuống, thấm ướt từng sợi. Ôn Sơ hoảng hốt gọi: “Cố Trình!”
Cả hai bị chôn dưới tấm biển nặng, bên cạnh đồng nghiệp cũng ngã gục vì bị đập trúng.
Cố Trình ôm cô thật chặt, giọng khàn đục, khó nhọc: “Một khối ngọc ấm không đủ… vòng tay… phải đeo thêm.”
Môi Ôn Sơ run lên, cô lập tức hét lớn ra ngoài: “Có ai không? Có ai ở đây không?”