Lời từ biệt và quyết định mới

Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương

Lời từ biệt và quyết định mới

Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi về nhà, Tịch Phong bị ốm. Từ nhỏ cậu đã rất khỏe mạnh, ngay cả mùa đông cũng dám nhảy xuống sông bơi mà chẳng hề hấn gì. Thế mà không hiểu sao, ngay tối hôm đó, vừa xuống máy bay, cậu đã cảm thấy toàn thân lạnh toát, đầu óc choáng váng.
Đáng lẽ sáng hôm sau cậu phải đến công ty làm việc, nhưng khi thức dậy vẫn thấy đau nhức khắp người, đành phải gọi điện xin nghỉ ốm.
Từ hôm qua đến giờ cậu vẫn chưa ra ngoài mua thuốc cảm, cứ nghĩ ngủ thêm một giấc sẽ khỏe hơn.
Giấc ngủ ấy kéo dài đến tận chiều. Tịch Phong mồ hôi nhễ nhại trong chăn, cảm thấy tinh thần khá hơn một chút thì chiếc điện thoại đặt ở đầu giường bỗng nhiên reo lên.
Tịch Phong cầm lấy điện thoại, phát hiện là Hạ Vân Thanh gọi tới. Cậu hơi kích động, khi bắt máy, tay run đến suýt làm rơi điện thoại xuống giường. Cậu phải nắm chặt lại rồi mới đưa lên tai, hồi hộp hỏi: “Alô?”
Giọng Hạ Vân Thanh vang lên: “Cậu đang ở nhà à?”
Tịch Phong lập tức đáp: “Đúng vậy.”
Hạ Vân Thanh lại hỏi: “Cậu dậy được không?”
Tịch Phong đáp: “Không sao, không đến nỗi nào.”
Lúc này Hạ Vân Thanh mới nói: “Vậy thì ra mở cửa cho tôi đi.”
Tịch Phong ngẩn người, bất ngờ bật dậy khỏi giường, liền cảm thấy toàn thân đau nhức. Cúi đầu, cậu mới nhận ra mình chỉ đang mặc độc chiếc quần lót. Sợ Hạ Vân Thanh thấy mà ghét bỏ, cậu vội vàng mặc thêm đồ ngủ.
Cậu luống cuống suốt quá trình thay đồ, lo Hạ Vân Thanh đợi không kiên nhẫn rồi bỏ đi mất.
May thay, khi cậu chạy ra mở cửa, Hạ Vân Thanh vẫn còn đứng đó.
Hạ Vân Thanh nghe thấy tiếng bước chân chạy từ phòng ngủ ra, liền nói: “Xem ra cậu vẫn còn khỏe đấy chứ.”
Tịch Phong lập tức ho khan hai tiếng, nói với Hạ Vân Thanh: “Anh đến thăm tôi à? Mời anh vào ngồi.”
Đúng là Hạ Vân Thanh đến thăm cậu thật. Nghe tin Tịch Phong bị bệnh xin nghỉ, cả ngày hôm đó anh cứ thấy bồn chồn không yên. Thực ra đáng lẽ anh nên cứng rắn hơn, nhưng khi nghĩ đến Tịch Phong, từ sau khi tốt nghiệp đại học đã một mình bôn ba nơi đất khách, không người thân, không bạn bè thân thiết, lại vừa mới chia tay bạn gái cách đây không lâu...
Nói không liên quan gì đến anh thì cũng không phải. Giờ đây Tịch Phong ốm nằm một mình ở nhà, không ai hỏi han, thực sự rất đáng thương.
Thế nên, chiều hôm đó tan làm, Hạ Vân Thanh vẫn quyết định ghé qua. Anh chỉ muốn xác nhận Tịch Phong vẫn khỏe, vẫn dậy được thì anh sẽ yên tâm rời đi.
Nhưng Tịch Phong lại không muốn để anh đi dễ dàng như vậy. Vừa thấy Hạ Vân Thanh có ý định rời đi, cậu đã cảm thấy chóng mặt, giọng khàn đặc, ho liên tục. Cậu mời Hạ Vân Thanh vào phòng khách rồi vịn tường định đi rót nước cho anh.
“Đừng đi lại nữa.” Hạ Vân Thanh nói, đặt túi ni-lông lên bàn trà: “Tôi mua thuốc cảm cho cậu đây.”
Tịch Phong đưa tay ấn bụng, nói: “Cả ngày hôm nay tôi chưa ăn gì, chắc phải ăn chút gì lót dạ mới dám uống thuốc.”
Hạ Vân Thanh không nói gì.
Tịch Phong thấy lúc này vẫn còn sớm, đoán chắc anh vừa tan làm đã đến thẳng đây, liền hỏi: “Anh ăn cơm chưa? Hay tôi gọi đồ ăn ngoài về ăn chung luôn nhé?” Cậu hỏi rất dè dặt, sợ bị từ chối.
Hạ Vân Thanh nhận ra sự thăm dò đầy bất an ấy, thở dài trong lòng rồi đáp: “Được.”
Tịch Phong đặt đồ ăn qua điện thoại, sau đó ngồi xuống ghế sofa, nhìn Hạ Vân Thanh rồi nói: “Tôi cứ nghĩ anh sẽ không đến.”
Hạ Vân Thanh cất giọng trầm khàn: “Tôi sợ cậu chết một mình trong nhà thì sao.”
Nghe câu đó, Tịch Phong cảm thấy lòng chùng xuống. Bình thường thì không sao, nhưng khi ốm mà vẫn chỉ có một mình, nỗi cô đơn lại càng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hạ Vân Thanh nói tiếp: “Nên tôi vẫn quyết định đến xem thử.”
Tịch Phong khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Hiếm khi cả hai người đều bình tĩnh thế này. Tịch Phong vì bệnh mà không còn vẻ ngang ngược thường thấy, còn Hạ Vân Thanh thì cũng thấy dễ nói chuyện hơn, nên lên tiếng: “Tịch Phong, tôi vẫn muốn nói vài lời với cậu.”
Tịch Phong lập tức căng thẳng, đảo mắt quanh phòng tìm cách đánh trống lảng, nhưng chẳng tìm được cớ gì để tránh né.
Hạ Vân Thanh cũng không muốn để cậu trốn tránh, thẳng thừng nói: “Đây là lần cuối cùng, tôi muốn nghiêm túc nói với cậu rằng tôi không hề có tình cảm gì với cậu cả. Mong rằng từ nay về sau cậu đừng dây dưa với tôi nữa.”
Tịch Phong cúi đầu, không đáp.
Hạ Vân Thanh lại nói thêm một câu: “Tôi đang yêu rồi.”
Nghe đến đó, Tịch Phong bàng hoàng ngẩng đầu lên nhìn anh.
Sắc mặt Hạ Vân Thanh vẫn bình thản: “Hôm qua sau khi xuống máy bay, tôi có đi gặp một người bạn. Cậu ấy tỏ tình với tôi và tôi đã đồng ý.”
“Ai vậy ạ?” Tịch Phong không nhịn được hỏi.
“Cậu không biết đâu. Là người do Tùng Vũ giới thiệu, trước giờ cũng gặp vài lần, nhưng chính thức xác định mối quan hệ là tối qua.”
Tịch Phong không biết vẻ mặt mình lúc đó trông ra sao, nhưng chắc chắn là không dễ nhìn chút nào, bởi ánh mắt Hạ Vân Thanh nhìn cậu có phần lo lắng, khẽ cau mày.
Nếu lúc này cậu càng nói, có lẽ Hạ Vân Thanh sẽ càng chán ghét mình hơn. Tịch Phong hiểu rõ điều đó, nhưng vẫn không kiềm chế nổi, cậu hỏi: “Anh yêu người ấy thật lòng à?”
Hạ Vân Thanh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, đáp: “Tôi thích cậu ấy.”
Tịch Phong cố tìm một chút hy vọng từ câu trả lời đó: “Vậy tức là vẫn chưa phải là yêu.”
Hạ Vân Thanh nói: “Nhưng tôi thích ở bên cậu ấy, ít nhất là không cảm thấy phiền phức.”
Đúng vậy. Sự tồn tại của cậu còn khiến Hạ Vân Thanh thấy phiền phức. Tịch Phong nghĩ, cậu lấy tư cách gì để so đo xem người kia có được yêu đủ hay không cơ chứ?
Khoảnh khắc đó, sống mũi Tịch Phong cay xè, mắt cũng nhòe lệ. Cậu nghĩ chắc là do bị cảm, mũi sổ suốt, giờ đến mắt cũng nóng lên như sắp rơi lệ vậy. Đây không phải lần đầu cậu thất tình. Từng bị nhiều cô gái từ chối, cũng từng đau khổ rồi hồi phục rất nhanh. Lần này cũng vậy thôi, mọi thứ rồi sẽ qua, cậu sẽ ổn lại, rồi sẽ có người mới. Cậu sẽ không khóc vì chuyện này đâu.
Cậu nói với Hạ Vân Thanh: “Chúc anh hạnh phúc.”
Hạ Vân Thanh gật đầu: “Cảm ơn.”
Đồ ăn được giao đến. Bữa cơm tối mà Tịch Phong từng mong chờ hai người cùng chia sẻ bỗng trở nên im lặng và đắng chát. Trong lúc ăn, Hạ Vân Thanh còn nhận một cuộc gọi, có vẻ là có hẹn vào buổi tối.
Lần này, Tịch Phong không hỏi ai gọi nữa. Ăn xong, cậu lặng lẽ dọn dẹp các hộp cơm, bỏ vào túi ni-lông.
Hạ Vân Thanh đứng dậy định về, tiện tay mang các hộp cơm đi vứt. Đến cửa, anh lại do dự quay đầu nói: “Cậu nhớ uống thuốc. Nếu tối cảm thấy không ổn thì gọi cho tôi.”
Tịch Phong đứng ở phòng khách, khẽ gật đầu đáp: “Ừ.”
Sau khi Hạ Vân Thanh rời đi, Tịch Phong rót một ly nước ấm, đếm thuốc theo hướng dẫn rồi uống, sau đó ngồi ngẩn người trong phòng khách. Cảm giác thuốc bắt đầu có tác dụng, cậu lại thấy buồn ngủ, bèn trở về phòng nằm xuống tiếp tục giấc ngủ của mình.
Thể trạng của Tịch Phong vốn tốt. Uống thuốc xong lại ngủ một đêm, sáng hôm sau cậu đã không còn chóng mặt mệt mỏi, chỉ còn hơi sổ mũi, nhưng tinh thần thì đã hồi phục hoàn toàn.
Khi trở lại làm việc, cậu không gặp Hạ Vân Thanh. Suốt một tuần tiếp theo cũng không gặp anh ấy, nhưng lại có một chuyện khác xảy ra.
Trưởng phòng nhân sự tìm gặp cậu, nói rằng công ty muốn điều cậu đến chi nhánh ở thành phố Sùng Phong và hỏi ý kiến cá nhân của cậu.
Tịch Phong ngồi trong văn phòng nhân sự, cảm thấy điều hòa trong phòng mở hơi mạnh. Cậu kéo cổ áo sơ mi, sau khoảng năm giây suy nghĩ, đáp: “Tôi thấy không có vấn đề gì.”
Đây không phải quê hương của cậu, không người thân, không bạn bè, không người yêu, chỉ toàn những ký ức đau buồn. Cậu thật sự không còn lý do gì để ở lại đây nữa.
Cậu biết công ty rất coi trọng sự phát triển ở Sùng Phong. Lần này, những người được điều đi đều là người trẻ tuổi, để họ đến đó tạo dựng sự nghiệp. Tuy sẽ vất vả hơn, nhưng cuộc sống cũng sẽ có ý nghĩa hơn.
Sau khi đưa ra quyết định, Tịch Phong lấy hết dũng khí gọi điện cho Hạ Vân Thanh, muốn mời anh ăn một bữa trước khi rời khỏi thành phố này.
Hạ Vân Thanh đã đồng ý.
Tịch Phong hẹn ăn tại nhà hàng đồ Trung mà lần đầu họ từng cùng nhau ăn. Chiều hôm đó, cậu đến sớm. Vẫn nhớ rõ chỗ ngồi cạnh cửa sổ ngày xưa, cậu bước đến ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc ghế đối diện còn trống.
Cảm giác như mọi chuyện đã là từ kiếp trước vậy.
Hạ Vân Thanh vì phải hoàn thành bản báo cáo nên đã đến muộn. Sau khi xong việc, anh liền vội vàng chạy tới. Vừa bước vào đã thấy Tịch Phong, anh vừa đi vừa nói: “Xin lỗi, vừa rồi tôi bận gấp báo cáo nên đến muộn mất nửa tiếng.”
Tịch Phong mỉm cười với anh, nói: “Không sao đâu, mời anh ngồi.”
Hạ Vân Thanh ngồi xuống, chỉnh lại tóc và kính, rồi hỏi: “Nghe nói cậu sắp chuyển công tác đến Sùng Phong rồi à?”
Tịch Phong gật đầu, giọng nói trang nghiêm: “Tôi sắp rời khỏi nơi này rồi.”