Giường sập và những hiểu lầm cưới xin

Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Giường sập và những hiểu lầm cưới xin

Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa nãy còn mệt rã rời tưởng chừng có thể nằm vật ra ngủ ngay bên lò sưởi, vậy mà bây giờ cùng Hàn Cừ vào phòng, Lẫm Đông bỗng cảm thấy mình còn có thể lái xe mô tô chạy quanh thị trấn Sa Vũ đến tận sáng.
Lần trước Hàn Cừ đã giúp Lẫm Đông dọn dẹp rồi, lần này anh đã quen tay quen việc. Anh nhìn phòng của Lẫm Đông một lượt, rồi quay người nói: “Tôi ngủ phòng bên cạnh.”
“Phòng bên cạnh không ở được đâu.” Lẫm Đông hành động nhanh hơn cả suy nghĩ, cậu liền kéo anh lại.
“Dọn dẹp một chút là được mà, tôi thấy có cái giường mà.”
“Cái giường đó… hỏng lâu rồi, nằm lên là sập ngay đó.”
Lúc mua căn nhà này, Lẫm Đông đã biết chỉ có một cái giường ngủ được, nhưng mỗi lần định tìm người đến chở đồ đạc không cần đi thì cuối cùng đều vì bận mà hoãn lại.
Hàn Cừ nhướng mày, cứ nhất định muốn thử. Anh đẩy cửa bước vào, trong không khí lơ lửng đầy bụi. Anh đưa tay quạt mấy cái trước mặt, đi đến bên chiếc giường trông có vẻ bình thường, tay phải ấn lên mép giường, ấn sâu vào giữa. Ngoài việc phát ra tiếng cọt kẹt liên hồi, dường như cũng không có vấn đề gì khác. Chẳng đợi Lẫm Đông kịp ngăn, Hàn Cừ đã ngồi lên. Chỉ nghe thấy một tiếng “rắc”, nửa dưới của chiếc giường đã sập hoàn toàn, Hàn Cừ bị kẹt ở giữa.
Lẫm Đông hiện rõ vẻ mặt không đành lòng, bước tới kéo Hàn Cừ lên, nhưng anh lại cười như thể vừa hoàn thành một trò nghịch ngợm thành công, nắm lấy bàn tay đang đưa tới, nhưng không dùng sức nhiều, chỉ chống eo một cái đã đứng dậy được. “Xin lỗi nhé, làm hỏng giường của cậu thật rồi.”
Lời xin lỗi này nghe chẳng có chút thành ý nào cả, Lẫm Đông lẩm bẩm: “Tôi đã bảo anh là giường này không ngủ được mà. Anh phải đền đấy.”
“Được, đóng cho cậu một cái mới.” Hàn Cừ cười đáp lời, rồi lại gõ gõ vào mấy cái tủ xung quanh, “Thật ra gỗ cũng tốt đấy chứ.”
Lẫm Đông nghi ngờ, “Tự anh đóng?”
“Ừ, có khó gì đâu, vật liệu đều có sẵn cả mà.” Hàn Cừ ngồi xổm xuống đất nghiên cứu kết cấu của chiếc giường.
Lẫm Đông cũng ngồi xổm xuống theo, “Tôi vốn định bắt anh làm cu li, giúp tôi vứt hết mấy thứ này đi.”
Hàn Cừ cười nói: “Mấy món đồ này tuy cũ nhưng vật liệu đều tốt, bây giờ mua vật liệu tốt không dễ đâu, vứt đi thì tiếc lắm.”
Lẫm Đông nửa tin nửa ngờ, “Cái gì anh cũng biết làm à?”
“Cũng không đến nỗi đó.” Hàn Cừ nhìn thẳng vào mắt Lẫm Đông, “Chẳng qua những gì cậu biết, tôi đều biết làm thôi.”
Phòng bên cạnh không ở được, hai người lại quay về phòng ngủ của Lẫm Đông. Giường của Lẫm Đông rất lớn, hai người ngủ vẫn còn thừa chỗ, nhưng đây là căn phòng lớn nhất trong nhà, sát tường còn kê một dãy ghế sofa dài. Hàn Cừ nói: “Tôi ngủ ở đây.”
Lẫm Đông nhíu mày, “Làm sao được chứ?”
“Hửm?”
“Tôi ở chỗ anh thì anh ngủ sofa, anh đến chỗ tôi rồi mà vẫn là anh ngủ sofa à?”
Hàn Cừ bật cười, “Mấy người tư bản các cậu, trong đầu lúc nào cũng chỉ tính toán lợi hại thôi à?”
Lẫm Đông phản bác, “Tư bản gì chứ, tôi là chủ nhà!”
“Tôi đi tắm cái đã, người toàn mùi đồ nướng.” Hàn Cừ đi về phía tủ quần áo, “Chủ nhà, cho tôi mượn bộ đồ để thay được không?”
Lẫm Đông lao nhanh tới, bị Hàn Cừ đưa tay chặn lại, “Chậm thôi, cẩn thận cái chân.”
Quần áo của Lẫm Đông nhiều vô kể, cậu lấy ra một bộ đồ thể thao còn chưa mặc lần nào vì quá rộng đưa cho Hàn Cừ, định lấy quần lót mới, bất giác liếc xuống phía dưới của Hàn Cừ, chỗ cậu cái gì cũng có, nhưng lại không có cỡ nào vừa với anh.
Lúc cậu lấy đồ, Hàn Cừ đã để ý bộ đồ thể thao vừa rộng vừa mới này, anh nhận lấy, không hỏi quần lót, “Cảm ơn.”
Phòng tắm ở cuối sân, trong đêm yên tĩnh, tiếng nước chảy ào ào vọng vào. Lẫm Đông ngồi trên sofa, ngẩn người nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đối diện. Rất nhanh, Hàn Cừ đã tắm xong, Lẫm Đông lập tức quay mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn bắt gặp hình ảnh Hàn Cừ phơi bộ quần áo vừa vắt khô lên, cậu không nhịn được liếc nhìn kỹ hơn một chút, quần lót của anh cũng đã được phơi lên rồi. Vậy là Hàn Cừ bây giờ…
Hàn Cừ vừa vào phòng, Lẫm Đông đã ôm quần áo thay chạy vụt qua anh, thẳng đến phòng tắm. Lần này Hàn Cừ không kịp giữ cậu lại, gọi với theo: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu đừng có chạy, cẩn thận một chút đi.”
Bước chân Lẫm Đông khựng lại, rồi chuồn đi càng nhanh hơn.
Trong sân vẫn còn bừa bộn, lò nướng vẫn còn hơi ấm, quần áo mới giặt đung đưa trong gió đêm. Lẫm Đông rón rén quay về phòng, Hàn Cừ đã quay mặt vào lưng ghế sofa ngủ rồi – ít nhất trông có vẻ là đã ngủ.
Lẫm Đông đứng yên tại chỗ một lúc, lấy một chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp lên người Hàn Cừ, lúc này mới nằm xuống giường. Vốn tưởng ngủ chung phòng với Hàn Cừ chắc chắn sẽ mất ngủ cả đêm, không ngờ vừa bắt đầu hồi tưởng lại những hình ảnh của ngày hôm nay trong đầu, dòng suy nghĩ đã bị cơn buồn ngủ cắt ngang.
Cho đến khoảnh khắc trước khi chìm vào giấc ngủ, Lẫm Đông vẫn nghĩ: Mình phải dậy sớm hơn anh ấy, rửa mặt đánh răng...
Nhưng khi tỉnh dậy, trên sofa đã không còn ai, chăn mỏng được gấp gọn gàng, gối đặt ngay ngắn ở một góc. Lẫm Đông mơ màng một lát, vội vàng ngồi dậy, lúc này mới thấy điện thoại của Hàn Cừ vẫn còn để trên bàn. Ngoài cửa sổ, nắng sớm rực rỡ, do góc nhìn, ban đầu Lẫm Đông không nhìn thấy Hàn Cừ, chỉ nghe thấy tiếng loạt xoạt. Mở cửa ra, tiếng động đó lớn hơn một chút, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy Hàn Cừ.
Trời ạ, Hàn Cừ đã chuyển hết đồ đạc trong phòng bên cạnh ra sát chân tường, chân phải gác lên chiếc ghế dài, đang hăng say tháo dỡ.
Lẫm Đông nhìn chằm chằm tư thế của anh, lập tức nghĩ đến việc bên trong anh không mặc gì, trong lòng thầm kêu lên một tiếng, nhưng nhìn lại dây phơi, đã không còn chiếc quần lót nào. Đêm qua có gió, có lẽ đã khô rồi.
“Aizz—” Tiếng thở dài không rõ nguyên nhân còn chưa dứt, Lẫm Đông đã vội im bặt, ho khan một tiếng ra vẻ.
Hàn Cừ dừng công việc đang làm, quay người lại, “Dậy rồi à? Chào buổi sáng.”
Lẫm Đông đứng từ xa nói vọng lại “Chào buổi sáng”, rồi chạy đến bể nước rửa mặt, cậu len lén quan sát khắp sân, phát hiện bãi chiến trường đồ nướng đã được dọn dẹp sạch sẽ, không khỏi cảm thán, Hàn Cừ thật là đảm đang, biết vun vén cuộc sống đến vậy.
Suy nghĩ này giống như hơi nước, nhanh chóng làm mặt cậu đỏ bừng, Lẫm Đông vội nhổ bọt kem đánh răng ra, dùng nước lạnh rửa mặt thật kỹ.
Sau khi chuyển đồ đạc, bộ đồ thể thao trên người Hàn Cừ hơi bẩn, thấy Lẫm Đông đi tới, Hàn Cừ chỉ vào đống ván gỗ đã tháo xong nói: “Mấy tấm này còn tốt, dùng được, chỗ kia thì không được, lát nữa sẽ có ông lão đến thu mua.”
Lẫm Đông nói: “Anh đã tìm được ông lão nào vậy?”
Hàn Cừ nói: “Sáng nay tôi ra ngoài đi dạo, gặp ông ấy, ông lão nói khá nhiều, hỏi chúng ta ăn đồ nướng có ngon không, còn bảo chúng ta đến thị trấn ủng hộ quán của con trai ông ấy. Nói chuyện một lúc, tôi bảo nhà có ít ván gỗ muốn xử lý, ông ấy nói sẽ tìm xe ba gác đến thu.” Giải thích xong, Hàn Cừ hỏi: “Tôi thấy cậu chưa dậy nên tự ý quyết định thay cậu, nếu không được thì…”
“Quá được luôn!” Lẫm Đông mừng ra mặt, cậu đã phiền lòng vì mấy món đồ này lâu lắm rồi, cứ chần chừ mãi chưa dọn dẹp hết các phòng, phần lớn là vì không có thời gian tìm người xử lý đồ đạc, Hàn Cừ đến một cái là giải quyết hết cho cậu luôn.
Hàn Cừ mỉm cười, nghe thấy tiếng gọi bằng tiếng M ở bên ngoài, anh nói: “Đi thôi, ông lão đến rồi.”
Ông lão họ Hoàng, cưỡi xe ba gác tới, trên xe còn có một cậu thanh niên trông rất ủ rũ. Ông lão Hoàng vừa xuống xe đã gọi cậu thanh niên xuống làm việc, cậu thanh niên không muốn, liền bị đá một phát vào mông. Ông lão Hoàng khỏe như trâu, vừa chuyển đồ vừa trách mắng đứa con trai út không nên thân.
Lẫm Đông đứng bên cạnh nghe lõm bõm, cậu con út này của ông lão Hoàng tên là Hoàng Tam, không chịu theo các anh làm ăn đàng hoàng, suốt ngày làm mấy trò vặt vãnh để sống qua ngày, còn không biết học ở đâu ra trò làm giả giấy tờ tùy thân, bị hai người anh bắt về, hiện đang bị cấm túc ở nhà.
Chuyển đồ xong, ông lão Hoàng đang định mặc cả, Lẫm Đông vội xua tay, “Không cần tiền đâu!” Ông lão Hoàng mừng rỡ, vội lấy tờ rơi quảng cáo quán thịt nướng nhà mình ra, ký tên lên trên, “Lần sau các cậu đến ăn, mang theo cái này sẽ có ưu đãi!”
Lẫm Đông nhìn lướt qua, trên tờ rơi có ghi “Quán BBQ Ba Anh Em”, cậu cũng không để ý lắm, tiện tay đưa cho Hàn Cừ.
Ông lão Hoàng lên xe, giục Hoàng Tam mau lên, nhưng Hoàng Tam lại lẻn đến trước mặt Lẫm Đông, động tác y hệt ông lão Hoàng lúc nãy, nhưng thứ nhét vào tay cậu là danh thiếp của mình, giọng khàn khàn nói: “Các anh có nhu cầu gì cũng có thể tìm tôi, tôi lấy giá hữu nghị.”
Lẫm Đông nhìn chiếc xe ba gác lọc cọc chạy đi, có chút cạn lời.
Hàn Cừ đứng bên cạnh cười, “Lẽ ra có thể lấy chút tiền của ông lão Hoàng đấy.”
“Tôi còn định cho ông ấy tiền ấy chứ.” Ở trong nước, Lẫm Đông xử lý đồ đạc đều phải trả tiền cho người ta.
Hàn Cừ nói: “Vậy lần sau đến ủng hộ quán của con trai ông lão.”
Lẫm Đông rất tò mò về số ván gỗ còn lại, sờ thử xem sao, “Mấy cái này thật sự đóng thành đồ mới được à?”
“Còn thiếu một ít vật liệu, tạm thời cứ để ở đây, đủ rồi sẽ đóng giường trước.” Hàn Cừ rửa sạch tay, “Đói rồi.”
Đồ ăn tối qua đã hết sạch, Lẫm Đông xem giờ, “Anh đến Cục trị an muộn rồi.”
“Luke cho tôi nghỉ nửa ngày.” Hàn Cừ nói: “Cậu lại giục tôi đi làm.”
Không cần đến Cục trị an, nhưng bữa sáng phải giải quyết, vật liệu còn thiếu cũng phải lên thị trấn mua, hai người nhanh chóng lên xe, Hàn Cừ vẫn mặc bộ đồ thể thao cỡ lớn của Lẫm Đông, quần áo phơi gần khô để ở ghế sau.
“Bộ này cậu không mặc được đúng không?” Trên đường, Hàn Cừ hỏi.
“Ừ, mua nhầm.” Lẫm Đông trả lời, bất giác quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, quần áo đúng là mua nhầm, nhưng đổi trả rất tiện, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại giữ lại, ôm tâm tư gì thì chỉ mình cậu mới biết.
“Vậy cho tôi mặc nhé? Tôi ít quần áo để thay đổi.”
“Được, được chứ! Dù sao tôi cũng không mặc được.”
Bữa sáng ăn ở khu chợ cạnh viện điều dưỡng, quán này Lẫm Đông hay đến. Lúc đi ngang qua Cục trị an, Lẫm Đông lại muốn giục Hàn Cừ vào huấn luyện, lời còn chưa kịp nói ra đã bị anh lườm một cái.
“Tôi chưa nói gì cả!” Lẫm Đông lùi lại.
“Chỉ là chưa kịp nói thôi.” Hàn Cừ đi về phía trước, vừa đi vừa lẩm bẩm, “Tôi đúng là sợ cậu thật rồi.”
Lẫm Đông không nghe rõ, đuổi theo, “Sợ gì cơ?”
Hàn Cừ vẫn chưa nhắc đến chuyện này, lúc này không biết tâm lý ra sao mà đột nhiên muốn nhắc, “Trần Tranh nói, cậu bảo tôi sợ cậu.”
Lẫm Đông sững người, đối diện với ánh mắt không rõ ý tứ của Hàn Cừ, “À, tôi, cái đó...”
Cậu cũng không biết, ánh mắt Hàn Cừ lúc đó thật sự không có ý gì sâu xa, chỉ là ra đòn phủ đầu, tỏ ra không hoảng hốt như cậu.
Thấy Lẫm Đông bỗng trở nên luống cuống, Hàn Cừ cũng hơi ngẩn ra, anh muốn xem phản ứng của cậu, thấy rồi lại hối hận không biết mình có phải hơi quá đáng không, Một lát sau, đành giả vờ thờ ơ nói thêm một câu, “Tôi sợ nhất là mấy người ngày nào cũng giục tôi làm việc như cậu.”
Lúc này, xe của Luke đến, giọng nói oang oang lập tức từ cửa sổ xe bay ra, “Anh Hàn, đến huấn luyện à?”
Ngược lại, Lẫm Đông lại nhanh nhảu nói: “Không phải anh cho đội trưởng Hàn của chúng tôi nghỉ phép sao!”
Luke giật mình, “Là nghỉ phép mà, không có bóc lột đội trưởng Hàn của các cậu đâu!” Nói xong lại hạ cửa kính xe xuống, đi bóc lột mấy cảnh sát đặc nhiệm dưới quyền.
Có thêm một buổi sáng rảnh rỗi, Hàn Cừ đến mấy cửa hàng vật liệu xây dựng trong trấn xem xét, Ban đầu Lẫm Đông đi cùng anh, mua sơn, ván gỗ, dụng cụ, nhưng giữa chừng nhận được điện thoại của đối tác, cần cậu đến hiện trường xem xét.
“Tôi tự đi được rồi.” Lẫm Đông nói.
“Đi thế nào? Lái mô tô?”
“…”
Lẫm Đông hận cái chân chết tiệt này của mình vô cùng, lái mô tô thì được, chứ lái ô tô vẫn chưa linh hoạt lắm.
“Để tôi làm tài xế cho cậu.” Hàn Cừ lục lọi một hồi, tìm ra một đôi găng tay trắng, “Tiền công để tôi nghĩ xem…”
“Cứ ghi nợ trước đã.” Lẫm Đông vỗ vai anh, “Tiểu Hàn không phải còn muốn đóng giường cho tôi sao?” Bất giác thuận miệng nói đùa theo lời Hàn Cừ, nói xong Lẫm Đông mới cảm thấy mình có hơi đắc ý vênh váo.
Nhưng Hàn Cừ lại chấp nhận cái tên “Tiểu Hàn” này rất tốt, “Vậy Tổng giám đốc Lẫm, xin hãy thắt dây an toàn, Tiểu Hàn sẽ nhấn ga đây.”
Cho đến khi gặp đối tác, khóe môi Lẫm Đông vẫn chưa hạ xuống. Tình huống cần cậu đến hiện trường, thường không phải chuyện tốt đẹp gì, hoặc là hàng hóa bị hư hỏng trong quá trình vận chuyển, hoặc là vấn đề khác cần dùng tiền để giải quyết, nhiều khi thậm chí còn là đối tác cố tình gây khó dễ.
Lẫm Đông không thiếu tiền, nhưng người khác bắt cậu bồi thường, cậu cũng không đến mức thờ ơ vui vẻ, Mỗi lần gặp trường hợp này, không khí đều không vui vẻ gì. Nhưng hôm nay mặt Lẫm Đông tươi như hoa, đối tác vốn đã chuẩn bị tinh thần gây chiến cũng phải ngẩn ra.
Bạch Nhất đã đợi sẵn trong kho, sau khi kiểm tra xong thì nhỏ giọng nói với Lẫm Đông: “Anh, việc rò rỉ đúng là vấn đề của tài xế bên mình.”
Lẫm Đông gật đầu, trước tiên bày tỏ lời xin lỗi, sau đó hứa hẹn “Đại Đông Logistics” không chỉ bồi thường theo giá trị, mà còn trả cả chi phí thiệt hại do chậm trễ công việc. Vế trước có bằng chứng rõ ràng, vế sau thì phải xem lương tâm của đối tác.
Thái độ này của Lẫm Đông lập tức chặn họng đối phương, người ta nói không ai đánh người mặt cười, đối phương cũng dịu giọng lại. Hai bên ngồi xuống thương lượng, Lẫm Đông chủ động nhượng bộ, khi giải quyết xong xuôi, người đứng đầu bên đối tác vô cùng cảm kích, “Ông chủ Lẫm, đây chỉ là một dự án nhỏ của chúng tôi thôi, vốn của tôi thua xa người khác, tôi nghe nói, nghe nói một số chuyện về anh… cứ tưởng anh sẽ không đời nào đàm phán bồi thường với tôi, haiz, là tôi hiểu lầm rồi, cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh!”
Tin đồn chẳng qua là nói Lẫm Đông lòng dạ đen tối, thủ đoạn nham hiểm, dây dưa với loại người như Ôn Tỉnh thì làm gì có lời hay ý đẹp. Lẫm Đông mỉm cười, “Chúng tôi phụ trách vận tải, để xảy ra vấn đề đương nhiên tôi phải chịu trách nhiệm rồi, còn những thủ đoạn không quang minh chính đại đó, trước đây tôi chưa từng làm, sau này cũng sẽ không.”
“Vâng, vâng. Tôi hiểu cả rồi.”
Buổi chiều Hàn Cừ phải đến Cục trị an, không thể tiếp tục làm tài xế cho Lẫm Đông. Đối tác nhất quyết mời mọi người của “Đại Đông Logistics” ăn cơm, xong việc Lẫm Đông ngồi xe do Bạch Nhất lái.
Bạch Nhất không quen dùng bếp điện, trước đây Lẫm Đông mua bếp điện đặt ở cửa hàng, cậu ta vẫn cứ dùng bếp lò, bây giờ bếp lò bị lấy đi, cậu ta đành phải dùng bếp điện, chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã nếm được vị ngọt, “Anh, vẫn là bếp điện anh mua tiện hơn.”
Lẫm Đông hừ hừ hai tiếng, nhắm mắt dưỡng thần.
Bạch Nhất một mình cũng có thể nói không ngừng, cứ líu ríu mãi không dứt, đến khi Lẫm Đông nghe cậu ta nói “Vẫn là mấy người nước ngoài các anh biết hưởng thụ cuộc sống, cái gì cũng mua đồ có sẵn” thì mới đáp lời: “Chúng tôi đang tự đóng đồ đạc đấy.”
“Cái gì?” Bạch Nhất hứng khởi, “Ai muốn đóng đồ đạc? Anh à? Để em đóng cho anh!”
“Hàn Cừ.” Lẫm Đông ho khan một tiếng, “Đóng cho cái nhà sân vườn kia của tôi một ít.”
Bạch Nhất đang nói nhiều bỗng dưng im bặt, Mãi một lúc sau Lẫm Đông mới phát hiện không còn tiếng động, cậu quay đầu nhìn sang. Chỉ thấy cậu ta có vẻ đang nghiêm túc lái xe, nhưng đầu óc không biết đang nghĩ ngợi gì.
“Này, nhìn đường đi.” Lẫm Đông còn chưa muốn toi mạng trên xe của Bạch Nhất.
“Hai người, đã đến bước đóng đồ đạc rồi cơ à?” Bạch Nhất nuốt nước bọt, “Em, em còn chưa chuẩn bị xong.”
Lẫm Đông nhíu mày, “Cần cậu chuẩn bị cái gì? Cậu trông coi cửa hàng cho tôi là được rồi.”
“Không phải, hai người sắp kết hôn rồi mà em còn chưa chuẩn bị đủ tiền mừng!”
Nếu người ngồi ở ghế lái là Lẫm Đông, Bạch Nhất đã bị cậu phanh gấp văng ra ngoài rồi. “Sao tôi có thể kết hôn với anh ấy được?!”
“Hai người còn đóng đồ đạc nữa kìa!” Bạch Nhất hét lên, “Trước đây em là thợ mộc đó anh trai ơi! Em biết rõ hơn ai hết, ai mà không kết hôn lại đi đóng đồ đạc chứ?”
Lúc nhỏ, Lẫm Đông cũng từng nghe nói ở quê có tục lệ làm đồ đạc để cưới hỏi, nhưng đó là chuyện xa xưa lắm rồi, không ngờ ở thị trấn Sa Vũ này cũng thịnh hành tập tục đó. Bình tĩnh lại một lúc lâu, Lẫm Đông mới nói: “Thứ nhất, chúng tôi không kết hôn. Thứ hai, không kết hôn cũng có thể đóng đồ đạc. Thứ ba, lái xe cho cẩn thận, không thì lăn xuống xe.”
Bạch Nhất nói: “Hết cả hồn, vậy hai người cứ từ từ, để em tích góp thêm tiền đã.”
Lẫm Đông càng thêm cạn lời, “Cậu tích góp tiền đó để làm gì? Tiêu cho cậu với Bạch Thiểm đi!”
“Khác chứ, đều phải tích góp mà.” Bạch Nhất rất kiên định trong chuyện này, “Dù sao sau này hai người cũng sẽ kết hôn thôi.”
Lẫm Đông thầm nghĩ may mà Hàn Cừ không có ở đây, lại vội dặn dò Bạch Nhất không được nói năng lung tung trước mặt anh.
“Biết rồi biết rồi.” Bạch Nhất ngoan ngoãn đồng ý, nhưng vừa dứt lời lại nói: “Con cũng đã có rồi còn gì.”
“…”
Sau khi vừa đe dọa vừa dụ dỗ Bạch Nhất xong, Lẫm Đông quay về viện điều dưỡng, Hàn Cừ cũng vừa về cách đó không lâu. Bộ đồ thể thao bị bẩn đã được giặt sạch phơi lên, Dưới ánh đèn, anh lại đang dùng đôi tay quen cầm súng kia, đan chiếc mũ mang tên “Lẫm Đông”.