Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
Trận Chiến Tỷ Lệ Đạt Chuẩn
Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diêu Viễn đưa Lương Ninh về văn phòng, rót cho tỷ ấy một tách cà phê.
Lương Ninh hỏi: “Dự án X1y cô đã công tác tại hiện trường ba tháng, chắc hẳn nhà máy Hoa Đạt đã gây ra không ít khó khăn cho cô nhỉ?”
Diêu Viễn kể lại chuyện Hoa Đạt cắt đứt dây điện thiết bị cho Lương Ninh nghe. Lương Ninh bật cười, thủ đoạn tuy thô bạo nhưng lại hiệu quả, đúng y như phong cách làm việc của nhà máy. Lương Ninh hỏi: “Tỷ lệ đạt chuẩn của dự án X1y thế nào?”
Diêu Viễn đáp: “Số liệu ban quản lý vận hành Hoa Đạt nhận được tốt hơn số liệu của chúng tôi năm điểm phần trăm.”
Nhà máy Hoa Đạt và ban quản lý vận hành Hoa Đạt bị đứt đoạn liên kết, nhà máy dối trên lừa dưới, số liệu đưa ra không phải là số liệu thực tế. Khi dự án X1y triển khai, Công nghệ Ba Quang đưa ra số liệu thực tế đã đụng chạm đến lợi ích của nhà máy, nên nhà máy không muốn dùng thiết bị của Ba Quang và đã giở rất nhiều thủ đoạn.
Lương Ninh nhận xét: “Gan to thật.”
Diêu Viễn nói: “Năm điểm này nhà máy đã sàng lọc kỹ lưỡng, phân tích dữ liệu đàng hoàng, cao hơn yêu cầu của khách hàng một chút để qua mặt các nhà máy hạ nguồn.”
Lương Ninh hỏi: “Ngô Tác Thanh có tìm cô không?”
Ngô Tác Thanh là giám đốc nhà máy Hoa Đạt, hồi làm dự án X1y cô từng chạm mặt và làm việc cùng.
Công nghệ Ba Quang với tư cách là công ty thiết bị kiểm tra trung lập của bên thứ ba, chỉ khi cung cấp dữ liệu trung thực mới có thể đứng vững, đáp ứng nhu cầu cốt lõi của SOLA về việc giám sát nhà máy. Nhưng làm bên thứ ba trung lập lại ảnh hưởng đến lợi ích nội bộ của nhà máy.
Ở dự án X2y sớm muộn gì cũng phải giải quyết tình thế khó khăn này. Diêu Viễn nói: “Ở dự án X1y thì không, vì cuối cùng SOLA không sử dụng dữ liệu của Ba Quang. Ông ta không tìm tôi thì tôi cũng phải tìm ông ta. Gánh nặng lịch sử của nhà máy Hoa Đạt quá lớn, bây giờ cạnh tranh khốc liệt nên một số vấn đề mới lộ rõ ra.”
Nhà máy lắp ráp điện thoại của SOLA trong nước chủ yếu là Hoa Đạt. Sau này Công nghệ Tân Thuận chia mất một nửa đơn hàng. Ông chủ của Tân Thuận đã lôi kéo một nhóm nhân viên cốt cán có năng lực từ nhà máy Hoa Đạt sang, áp dụng thiết bị và phương thức quản lý hoàn toàn mới. Cùng một sản phẩm nhưng tỷ lệ đạt chuẩn của Tân Thuận cao hơn Hoa Đạt rất nhiều, giá cả lại có ưu thế, khiến Hoa Đạt dần mất đi lợi thế.
Lương Ninh nói: “Tôi biết.”
Diêu Viễn nói: “Đến Hoa Đạt nhậm chức hẳn là cô có lý do của riêng mình.”
Lương Ninh quản lý nhà máy Hoa Đạt với tư cách khách hàng và gia nhập Hoa Đạt quản lý nhà máy với tư cách Tổng giám đốc vận hành là hai cấp độ khó khăn hoàn toàn khác nhau. Nhà máy Hoa Đạt đã trải qua mấy chục năm, quan hệ nhân sự nội bộ chằng chịt, rất nhiều nhân viên kỳ cựu. Chủ tịch Hoa Đạt tuổi đã cao, không muốn mang tiếng xấu vì những chuyện này nên đành mắt nhắm mắt mở cho qua.
Các Tổng giám đốc vận hành được thuê ngoài cũng không muốn làm căng, chỉ cố gắng duy trì cục diện ổn định, miễn sao bề ngoài không quá khó coi là được. Chỉ có điều tình hình hiện tại ngày càng khó chống đỡ, Lương Ninh sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Luôn có những lý do khiến người ta biết rõ là không thể làm mà vẫn cứ làm, Lương Ninh nói: “Lời mời của chủ tịch tôi không thể từ chối.”
Diêu Viễn hỏi: “Cô cần tôi làm gì?”
Lương Ninh lắc đầu nói: “Ba Quang có thể giữ được sự trung thực đã là điều không hề dễ dàng rồi.”
Công nhân Hoa Đạt đã quen dùng số liệu để che đậy vấn đề thực tế, số liệu của ban quản lý và tình hình thực tế tách rời nhau. Số liệu thực tế của Ba Quang sẽ xé bỏ tấm màn che đậy đó. Chỉ riêng điều này thôi đã đủ sức chọc giận nhà máy. Dùng quyền lực để bóp méo sự thật là chuyện thường tình. Lương Ninh quá hiểu sức nặng của hai chữ “trung thực”, muốn giữ được sự trung thực ấy là điều vô cùng khó khăn.
Lương Ninh đi chưa được bao lâu, thật khéo làm sao, Chu Châu đến tìm Diêu Viễn báo tin rằng giám đốc nhà máy Hoa Đạt là Ngô Tác Thanh hẹn gặp các đối tác của Ba Quang tại Thượng Hải. Ngoài ra Ken cũng đã đến Thượng Hải cùng bố mẹ và bạn gái.
Diêu Viễn hỏi: “Có nói rõ hẹn gặp chúng ta vì chuyện gì không?”
Chu Châu đáp: “Ông ta nói muốn thảo luận với chúng ta về vấn đề tỷ lệ đạt chuẩn.”
Tỷ lệ đạt chuẩn bản chất là một vấn đề kỹ thuật, nhưng cái mà Ngô Tác Thanh muốn thảo luận với Diêu Viễn chắc chắn không phải là vấn đề kỹ thuật.
Diêu Viễn và Chu Châu đến Thượng Hải, có mặt tại địa điểm hẹn đúng giờ, là sảnh chờ ở khu vực hành chính của một khách sạn.
Ngô Tác Thanh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, tóc điểm hoa râm, đeo kính gọng đen, vầng trán cao hằn ba nếp nhăn, mặc một chiếc áo khoác da màu nâu.
Đối diện Ngô Tác Thanh có hai người ngồi, người thì hơi đổ về phía trước với dáng vẻ khép nép, không phải cấp dưới thì cũng là nhà cung cấp.
Diêu Viễn và Chu Châu bước tới chào hỏi trước.
Ngô Tác Thanh dựa người vào ghế sofa, một tay gác lên tay vịn, khẽ gật đầu: “Bên tôi vẫn chưa xong, đợi một lát, hai người cứ ngồi trước đi.”
Diêu Viễn và Chu Châu chưa đi được mấy bước thì đã nghe thấy tiếng Ngô Tác Thanh mắng mỏ người khác: “Không quyết định được thì đến đây làm gì? Tưởng ông đây rảnh rỗi sinh nông nổi mà ngồi ngắm Bến Thượng Hải với hai người chắc? Có cần gọi thêm cái bánh Tiramisu không? Lưỡi dao của các người chất lượng không có, giá cả cũng không ổn, nhà cung cấp xếp hàng rồng rắn đủ để nắm tay nhau bơi qua sông Hoàng Phố đấy, tin là mai tôi sẽ đổi sang nhà cung cấp khác ngay không?”
Quả nhiên là nhà cung cấp. Diêu Viễn và Chu Châu nhìn nhau, tìm một chỗ trống cách đó không xa ngồi xuống.
Thái độ đối đãi với nhà cung cấp kiểu này cũng coi như là một đặc sản của Hoa Đạt. Lưỡi dao là vật tư tiêu hao, nhà cung cấp đầy rẫy, giá cả lại rẻ bèo, bên A nắm quyền sinh sát tuyệt đối.
Diêu Viễn và Chu Châu đợi khoảng nửa tiếng thì Ngô Tác Thanh mới mắng xong.
Ngô Tác Thanh vẫy tay, giọng điệu khá nhiệt tình nhưng bản thân ông ta vẫn ngồi yên vị trên ghế, không hề nhúc nhích: “Để Ba Quang đợi lâu rồi, lặn lội từ Nam Giang qua đây, vất vả quá, mời ngồi, mời ngồi.”
Diêu Viễn và Chu Châu ngồi xuống đối diện, Diêu Viễn nói: “Giám đốc Ngô đến Thượng Hải vất vả rồi.”
Ngô Tác Thanh đáp: “Nếu Ba Quang mời thì tôi đã đến Nam Giang rồi. Không mời nên đành phải gặp ở Thượng Hải vậy.”
Câu nói này ít nhiều thể hiện sự bất mãn của ông ta vì Diêu Viễn đã không chủ động đến thăm hỏi, cũng không mời ông ta tới công ty tham quan. Thực tế hồi dự án X1y Diêu Viễn từng mời, nhưng ông ta lạnh lùng bảo rằng hãy đợi dự án của các cô thành công rồi hãy nói. Diêu Viễn cũng chỉ đành nói: “Bất cứ lúc nào Giám đốc Ngô rảnh rỗi chúng tôi đều hoan nghênh.”
Ngô Tác Thanh cầm tách cà phê uống một ngụm: “Tổng giám đốc Diêu tuổi còn trẻ, con gái con lứa làm trong ngành này cũng không dễ dàng gì đâu nhỉ.”
Không phải thực sự quan tâm đến những khó khăn của Diêu Viễn trong nghề, mà là đang ngầm nhắc nhở Diêu Viễn còn non nớt, làm việc không chu đáo, không hợp ý ông ta. Diêu Viễn đáp: “Cảm ơn Giám đốc Ngô quan tâm, Ba Quang có chỗ nào làm chưa tốt mong ngài chỉ bảo.”
Ngô Tác Thanh ngước mắt nhìn Diêu Viễn: “Dự án X1y vừa quy hoạch nhà xưởng cho các cô, vừa cùng các cô chạy thử, lại còn làm hỏng bao nhiêu sản phẩm của chúng tôi. Cuối cùng, thiết bị của các cô vẫn không ra hồn, khiến chúng tôi bị thiệt hại nặng nề. Dự án X2y không thể làm ăn kiểu này được.”
Đây rõ ràng là đang bới lông tìm vết Ba Quang, giống như cách người ta chê bai đủ thứ trước khi mua hàng để dễ mặc cả, mặc dù Diêu Viễn vẫn chưa rõ Ngô Tác Thanh định ép giá mua thứ gì.
Có những lỗi có thể nhận, có những lỗi tuyệt đối không thể nhận. Diêu Viễn nói: “Giám đốc Ngô quan sát tỉ mỉ quá. Mười hai sản phẩm bị hỏng chúng tôi đã bồi thường theo giá trị thực tế và cũng đã áp dụng các biện pháp phòng ngừa sai sót. Dự án X1y thiết bị không đuổi kịp kế hoạch chứ hiệu suất thiết bị không có vấn đề gì, dự án X2y vẫn cần sự hỗ trợ của Hoa Đạt.”
Ngô Tác Thanh nói: “Nếu thiết bị của các cô mà tốt thì chúng tôi chắc chắn sẽ ủng hộ. Vấn đề là nó không dùng được, tỷ lệ đạt chuẩn của thiết bị các cô quá thấp.”
Câu này chẳng khác nào bảo rằng người ta không cao là do cái thước đo không chuẩn. Sản phẩm nhà máy làm ra tỷ lệ đạt chuẩn thế nào đâu có liên quan trực tiếp đến thiết bị kiểm tra. Bất kể Ngô Tác Thanh cố tình đánh tráo khái niệm hay thực sự không hiểu vấn đề, Diêu Viễn vẫn phải giữ vững lập trường của mình: “Phạm vi ảnh hưởng đến tỷ lệ đạt chuẩn của thiết bị chúng tôi không vượt quá hai phần trăm.”
Bất cứ thiết bị kiểm tra nào cũng không thể chính xác tuyệt đối, hai phần trăm này chính là phạm vi dao động cho phép của thiết bị.
Ngô Tác Thanh nhướng mày: “Ý cô là thiết bị của các cô không có vấn đề, mà là do tỷ lệ đạt chuẩn của nhà máy Hoa Đạt kém sao? Nếu cô giữ thái độ như vậy thì chúng ta không thể hợp tác được đâu.”
Gần như là đe dọa rồi. Điều Ngô Tác Thanh muốn là Ba Quang phải chịu trách nhiệm cho tỷ lệ đạt chuẩn của nhà máy Hoa Đạt. Trách nhiệm này quá lớn, thiết bị kiểm tra không gánh nổi, trừ khi thiết bị kiểm tra làm giả số liệu, cho ra con số mà nhà máy Hoa Đạt muốn.
Diêu Viễn nói: “Thiết bị của chúng tôi phù hợp với yêu cầu thiết kế. Giám đốc Ngô cần Ba Quang phối hợp thế nào xin cứ nói rõ.”
Ngô Tác Thanh nói: “Tổng giám đốc Diêu, người thông minh thì không nói lời úp mở. Nhà máy Hoa Đạt dùng thiết bị của Ba Quang gặp cả đống rắc rối, anh em chúng tôi phải phối hợp làm việc với các cô, khoản phí nhân công này các cô thanh toán đi, lấy năm phần trăm tổng giá trị thiết bị của dự án X2y từ Ba Quang nhé.”
Tổng giá trị dự án X2y hơn hai trăm triệu, năm phần trăm phí nhân công là hơn mười triệu. Lợi nhuận ròng của Ba Quang trong dự án này chỉ khoảng hơn ba mươi triệu, vậy mà nhà máy Hoa Đạt lại mở miệng đòi hơn mười triệu.
Diêu Viễn không thể đồng ý. Phí nhân công kiểu gì mà cần đến hơn mười triệu? Ngô Tác Thanh đây rõ ràng là đang chuyển giao vấn đề trong sản xuất nội bộ sang cho nhà cung cấp thiết bị gánh chịu.
Chuyện này có khác gì đòi hối lộ, khốn nạn nhất là không có cách nào từ chối đối phương. Có danh mục rõ ràng, có thủ đoạn tinh vi, Ngô Tác Thanh không phải hành động cá nhân mà là lấy danh nghĩa khách hàng để bóc lột nhà cung cấp cấp dưới. Thiết bị dùng trong nhà máy Hoa Đạt, Hoa Đạt muốn chơi khăm nhà cung cấp thiết bị thì quá dễ dàng, chẳng có lý lẽ nào để nói cả.
Làm thế nào từ chối để vừa không đắc tội khách hàng lại vừa không phải trả khoản tiền này? Cơ bản là không có nhiều thời gian để suy nghĩ.
Diêu Viễn nói: “Thiết bị của Ba Quang hiện tại do phía SOLA trực tiếp xuống đơn hàng, chúng tôi và nhà máy Hoa Đạt không phát sinh giao dịch trực tiếp nào. Không có giao dịch trực tiếp thì khoản tiền này không có danh mục để chi. Nếu đơn hàng này do Hoa Đạt đặt mua, có lẽ sẽ cân nhắc đến khoản phí nhân công của Hoa Đạt.”
Diêu Viễn dùng kế hoãn binh. Thiết bị kiểm tra bên thứ ba của SOLA không đời nào để cho Hoa Đạt đặt mua. Diêu Viễn lấy cớ không thể giao dịch để chặn yêu cầu của Ngô Tác Thanh, đánh cược vào việc Ngô Tác Thanh chỉ quản lý nhà máy mà không quản lý vận hành nên sẽ không biết rằng SOLA sẽ không đóng gói thiết bị kiểm tra bên thứ ba cho nhà máy đặt hàng. Chỉ có điều Ngô Tác Thanh sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra rằng Diêu Viễn đang thoái thác.
Ngô Tác Thanh nói: “Tôi sẽ bảo khách hàng SOLA đóng gói thiết bị của các cô cho Hoa Đạt đặt mua.”
Bước ra khỏi sảnh chờ hành chính, Diêu Viễn và Chu Châu đi sóng vai nhau, im lặng không nói gì. Thiết bị của dự án X2y còn chưa đến hiện trường mà cuộc đấu trí đã bắt đầu rồi.
Kế hoãn binh này có thể kéo dài được bao lâu đây?
Buổi tối là bữa tiệc tẩy trần chào đón Ken, Giám đốc thiết kế sản phẩm điện thoại thông minh của khách hàng SOLA, được tổ chức tại một nhà hàng Thượng Hải lâu đời gần khu Dự Viên.
Chu Châu đã kể sơ qua với Diêu Viễn về lai lịch của Lâm Hiểu Đình. Hóa ra cô ấy xuất thân từ công nhân dây chuyền của nhà máy Hoa Đạt, sau đó được điều chuyển sang bộ phận Thương mại, lại còn là đồng hương của Ngô Tác Thanh.
Khi Diêu Viễn và Chu Châu đến đại sảnh thì nhóm của Ken cũng vừa tới nơi. Lâm Hiểu Đình, bạn gái của Ken, định tiến tới khoác tay bà cụ nhưng bà cụ chỉ khẽ gạt tay cô ấy ra, ý bảo không cần.
Phòng bao nằm trên tầng hai. Ken đi thang bộ, còn ông bà cụ thì đi thang máy; những người khác cũng đi thang bộ theo Ken.
Trước khi thang máy đến, ông cụ lén hôn trộm bà cụ một cái, khiến bà cụ lườm ông một cái đầy vẻ hờn dỗi.
Ken kể lại chuyện tình thời trẻ của ông bà cụ, một phiên bản kinh điển về chuyện tiểu thư nhà giàu yêu chàng trai nghèo. May mắn là chàng trai nghèo ấy rất có chí tiến thủ, giành được sự công nhận của gia đình nhà gái, gầy dựng sự nghiệp thành công, sau đó sang California định cư và sinh được chín người con.
Bà cụ khen ông cụ là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới. Lời nhận xét này khiến Diêu Viễn liên tưởng đến tài tử Gregory Peck, một nam thần đẳng cấp thế giới. Dù đã ở tuổi cửu tuần, ông cụ vẫn giữ được phong thái lịch lãm, thấp thoáng bóng dáng hào hoa của thời trai trẻ.
Lâm Hiểu Đình rất biết cách lấy lòng, bà cụ vừa khẽ nhíu mày là cô ấy đã nhanh tay dọn đĩa dấm sang chỗ khác. Cô ấy kể về phong tục tập quán của người Triều Sơn cũng khá thú vị.
Khi có món cua lông, Lâm Hiểu Đình định giúp Ken bóc cua nhưng ông ấy đã gạt tay cô ấy ra. Ken không biết ăn cua lông, bóc ra gặm hai miếng rồi bỏ xuống. Lâm Hiểu Đình thấy vậy liền nói nhỏ: “Anh không biết ăn rồi.” Ken ném cho cô ấy một ánh mắt không mấy thiện cảm, khiến Lâm Hiểu Đình lập tức im bặt.
Chu Châu lảng sang chuyện khác, nhắc đến việc hôm nay họ đã gặp Ngô Tác Thanh. Lâm Hiểu Đình buột miệng nói rằng Ngô Tác Thanh cực kỳ ham chơi, ông ta còn mở một hội sở ở Hoàn Thành.
Diêu Viễn và Chu Châu ẩn ý nhìn nhau. Chu Châu định bụng sẽ đi điều tra về cái hội sở của Ngô Tác Thanh tại Hoàn Thành.
Ăn xong, Chu Châu mang món quà đã chuẩn bị trước biếu Ken. Món quà không quá đắt tiền, chủ yếu là một số đặc sản nổi tiếng của thành phố Nam Giang.
Ngoài ra còn có một món binh khí lạnh có chút niên đại lịch sử mà Chu Châu đã tốn bao công sức mới tìm được, tặng quà cốt yếu là ở chỗ gãi đúng chỗ ngứa của người nhận.