54. Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiều hôm đó, Thương Kha cùng Diệp Đạo Sinh ghé vào một cửa hàng đồ dã ngoại tại Ogawamachi. Hai năm trước, nhân chuyến công tác tới Tokyo, cả hai đã từng tiện đường ghé qua thị trấn Yuzawa để trượt tuyết.
Những căn hộ chung cư quanh thị trấn Yuzawa có giá rất rẻ, thậm chí tiền thuế phí và bảo trì còn cao hơn cả giá trị căn nhà. Diệp Đạo Sinh muốn mua lại để biến chúng thành khách sạn căn hộ, bởi thị trấn trượt tuyết này chủ yếu kinh doanh vào mùa tuyết rơi. Thấy Diệp Đạo Sinh đầy hứng khởi, Thương Kha không muốn làm bạn mình mất hứng nên đã góp một phần vốn đầu tư, và từ đó, mỗi năm vào mùa tuyết, anh đều phải ghé qua đây một chuyến.
Đã mấy năm Thương Kha không còn trượt tuyết ở Bắc Mỹ. Trách nhiệm trên vai ngày càng nặng nề khiến anh trở nên thận trọng hơn, không còn theo đuổi những cảm giác mạnh hay mạo hiểm như trước.
Khi đi ngang qua Ogawamachi, Diệp Đạo Sinh nằng nặc đòi xuống mua đồ trượt tuyết. Anh chàng này đúng kiểu người mà số bộ dụng cụ trượt tuyết còn nhiều hơn số lần anh ta đi trượt, cứ thấy món gì ưng ý là phải mua cho bằng được.
Thương Kha ngồi trong cửa hàng chờ bạn. Ngay trước mặt anh là một bức tường trưng bày đủ loại kính trượt tuyết, ánh mắt anh lướt qua rồi dừng lại ở một chiếc kính trượt dành cho nữ, với màu tím chuyển sắc độc đáo.
Anh tháo chiếc kính đó xuống. Đã mua kính rồi thì dứt khoát phải mua cho đủ bộ, thế là anh lại đi một vòng qua khu vực quần áo và ván trượt.
Diệp Đạo Sinh thấy anh cứ quanh quẩn bên khu đồ nữ liền hỏi: “Diêu Viễn cũng đến trượt tuyết sao?”
Thương Kha đáp gọn: “Không.”
Không đến trượt tuyết mà lại lặn lội đường xa mua một đống đồ như vậy làm gì, định mang về nước kiểu gì đây? Sao không trực tiếp đưa người ta đến đây chơi luôn? Với cái tiến độ rùa bò thế này, trách nào vẫn còn đang trong “thời gian thử việc”. Diệp Đạo Sinh chỉ biết lắc đầu, mắng: “Đồ dở hơi!”
Thương Kha đi đến trước kệ giày trượt tuyết. Khi nhân viên hỏi size giày, anh ngớ người vì không biết. Tin nhắn gửi cho Diêu Viễn từ sáng đến giờ cô vẫn chưa trả lời, chắc là đang bận, nên anh cũng không định gửi thêm tin nhắn hỏi size giày để làm phiền cô.
Anh chỉ báo chiều cao và cân nặng ước lượng, nhân viên liền gợi ý một size. Thương Kha lấy luôn hai đôi có size liền kề nhau. Cân nhắc việc Diêu Viễn chưa từng trượt tuyết, anh đã chọn loại có độ cứng trung bình, thiên về mềm để dễ tập.
Diệp Đạo Sinh không ngờ Thương Kha đến cả giày trượt cũng mua, đã thế còn không biết size. Giày trượt tuyết bắt buộc phải thử lên chân mới được, mà thứ này vừa cồng kềnh lại vừa tốn diện tích.
Lúc ra khỏi cửa hàng, Diệp Đạo Sinh chỉ cầm một tấm ván trượt, trong khi Thương Kha thì tay xách nách mang đủ loại túi lớn túi nhỏ, đến nỗi Diệp Đạo Sinh còn phải xách hộ anh hai túi.
“Mày không định mang đống này về nước thật đấy chứ?”
Xếp hết đồ vào cốp xe, Thương Kha nhìn đống chiến lợi phẩm, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cứ để ở đây đi.”
Diệp Đạo Sinh càng cạn lời hơn: “Mày đang tự biên tự diễn màn kịch để tự làm mình cảm động đấy à?”
Bữa tối do Diệp Đạo Sinh đặt chỗ, là một quán Yakitori. Quán này chỉ nhận khách quen, nên Diệp Đạo Sinh đã phải nhờ bạn bè giúp mới có được bàn.
Thương Kha không quá kén chọn chuyện ăn uống, ngoại trừ việc không ăn được cay. Tuy nhiên, anh có yêu cầu khá cao về môi trường: không được ồn ào, không được có mùi lạ và tuyệt đối phải đảm bảo vệ sinh.
Đến nơi, không gian quán khá ổn, có thể ngắm cảnh đêm vịnh Tokyo, lại còn cách khách sạn họ ở không xa.
Quán này không có thực đơn, đầu bếp cứ liên tục lên món cho đến khi khách bảo dừng. Cả hai đã thử món “đèn lồng” trứ danh của quán, với lòng đỏ trứng ở trạng thái lỏng vừa tới, hương vị tươi ngon, mềm dẻo, khá hấp dẫn.
Ăn xong, Thương Kha nhận một cuộc điện thoại. Anh bảo Diệp Đạo Sinh cứ đi xe về trước, còn anh định đi bộ về.
Hàn Tinh Triển gọi điện báo rằng người anh giới thiệu làm việc khá tốt, rất có khiếu làm livestream, tiện thể hỏi anh còn ai khác để giới thiệu nữa không. Thương Kha đáp: “Cậu thanh toán phí săn đầu người trước đi đã.”
Với thân phận và giá trị thời gian của Thương Kha, Hàn Tinh Triển thành thật đáp: “Trả không nổi.”
Cúp điện thoại, anh tản bộ dọc theo đại lộ bao quanh vịnh Tokyo. Gió rất lớn, những lá cờ in dòng chữ “2019 TOKYO MARATHON” treo trên cột đèn bị gió thổi phần phật. Giải Marathon quốc tế Tokyo sẽ diễn ra vào tháng Ba tới đây.
Từng đóa pháo hoa khổng lồ nở rộ giữa không trung, ánh đèn lung linh phản chiếu xuống mặt nước vịnh biển.
Thương Kha lấy điện thoại ra, kiểm tra WeChat mấy lần. Anh lại nhấn vào tấm ảnh đại diện phong cảnh kia, một bức ảnh và một tin nhắn lập tức hiện ra.
Anh phóng to bức ảnh lên. Góc chụp này rất gần với vị trí anh đang đứng.
Ánh mắt Thương Kha nhanh chóng quét qua xung quanh. Cách một con đường, đối diện là một quán Sushi, trước cửa quán bên lề đường có một bức tượng đồng đang biểu diễn nghệ thuật đường phố.
Một nhóm nhân viên văn phòng Nhật Bản mặc vest chỉnh tề, tay xách cặp táp, bước ra từ trong quán để chụp ảnh cùng tượng đồng.
Ngay sau đó, một nam một nữ bước ra. Người đàn ông cũng mang dáng dấp nhân viên văn phòng Nhật Bản, còn người phụ nữ mặc áo khoác dáng dài màu đen, đeo balo máy tính, đang quay lưng về phía Thương Kha. Hai người trò chuyện thân thiết rồi bắt tay tạm biệt.
Sanji nói muốn đầu tư vào một công ty dịch vụ phần mềm thuê ngoài của bên thứ ba tại Trung Quốc để phối hợp sử dụng cảm biến, ông ta hỏi Diêu Viễn có hứng thú hay không.
Diêu Viễn đáp: “Trong nước đã có đội ngũ làm việc này rồi.”
Công nghệ Ba Quang đã từng sử dụng dịch vụ phần mềm của bên thứ ba này, vừa rẻ vừa tốt. Nếu RV có thể chính thức mở giao diện (interface), những công ty dịch vụ phần mềm bên thứ ba như vậy sẽ phát triển rất nhanh. Đội ngũ sáng lập vốn xuất thân từ bộ phận R&D của công ty cảm biến, đã nắm bắt được cơ hội kinh doanh nên tách ra làm dịch vụ phần mềm.
Khả năng phát hiện cơ hội kinh doanh và hiệu suất làm việc của người Trung Quốc vượt xa sự tưởng tượng của Sanji. Ông ta nhờ Diêu Viễn giới thiệu, Diêu Viễn bảo đợi ông ta đến Trung Quốc rồi sẽ tính.
Trong lúc nói chuyện, Diêu Viễn có xem giờ vài lần. Sanji hỏi cô buổi tối còn có sắp xếp gì không, Diêu Viễn bảo cô có việc.
Bữa tối kết thúc, rời khỏi nhà hàng và tạm biệt Sanji, Diêu Viễn thấy cảnh đêm vịnh Tokyo quá đẹp nên định đi dạo một chút trên phố.
Thương Kha đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng quen thuộc ấy. Anh mở WeChat, bấm gọi thoại cho cô.
Gió biển thổi những lá cờ trên cột đèn kêu phần phật, xen lẫn tiếng pháo hoa nổ “đùng đoàng”. Diêu Viễn đi đến một góc khuất gió để nghe điện thoại: “Alo, Thương Kha.”
Hai người cách nhau một con đường lớn, ở giữa không có vạch qua đường. Thương Kha hỏi: “Diêu Viễn, em đang bận à?”
Dường như trong điện thoại cũng vọng lại tiếng gió và tiếng pháo hoa, Diêu Viễn không phân biệt được nguồn âm thanh từ đâu. Cô ngẩng đầu nhìn những chùm pháo hoa rực rỡ đang nở rộ trên bầu trời, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Thương Kha, bên chỗ em đang bắn pháo hoa.”
Thương Kha nhìn Diêu Viễn rẽ vào góc phố, nói: “Anh biết. Bao giờ chúng ta gặp nhau?”
Diêu Viễn cứ tưởng Thương Kha nghe thấy tiếng pháo hoa qua điện thoại, cô nhẩm tính lịch trình rồi nói: “Chắc khoảng một tuần nữa em sẽ về Nam Giang.”
Lần này đến Tokyo tham gia triển lãm, ngoài công ty cảm biến RV, cô còn tiện đường ghé thăm các nhà cung cấp khác.
Thương Kha nói: “Không sao, chúng ta gặp nhau ngay bây giờ đi.”
Diêu Viễn đứng ở ngã tư đường nơi đất khách quê người. Khu vực này gần bến tàu du lịch nên dòng người qua lại như mắc cửi. Hai hàng cây hoa anh đào bên đường được quấn đầy những dây đèn nhỏ li ti, tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, tạo nên khoảnh khắc “Blue Hour” đặc trưng của đường phố Tokyo. Theo phản xạ tự nhiên, cô ngẩng đầu nhìn quanh hai phía: “Bây giờ?”
“Bây giờ.” Thương Kha nói: “Em quay đầu lại đi.”
Diêu Viễn quay đầu lại, ngỡ như đang nhìn thấy một kỳ tích.
Người đàn ông với dáng người đĩnh đạc bên kia đường cũng mặc áo khoác dạ màu đen, làm nền cho anh là cầu Rainbow rực rỡ trên vịnh Tokyo và vô vàn đóa pháo hoa đang nở rộ giữa bầu trời đêm xanh thẫm ngả sang đen.
Khoảng cách theo đường chim bay không có lối cho người đi bộ, ngăn cách bởi dòng xe cộ và người qua lại tấp nập, hai người chỉ có thể nhìn nhau từ xa.
Vài giây sau, cả hai cùng rảo bước về phía vạch qua đường gần nhất.
Đến vạch kẻ đường, họ đứng ở hai bên lề, vừa vặn gặp đèn đỏ, những con số trên đèn tín hiệu đang đếm ngược.
Đèn đỏ chuyển sang xanh, Diêu Viễn đứng yên tại chỗ chờ Thương Kha đi tới, khóe môi cả hai đều bất giác cong lên.
Bước qua vạch kẻ đường, Thương Kha vươn tay ôm lấy cô. Áo khoác của Diêu Viễn có mũ, viền mũ đính một vòng lông vũ bồng bềnh, lớp lông ấy khẽ cọ vào mặt và cổ Thương Kha, mang lại cảm giác hơi ngứa ngáy.
Diêu Viễn không kiễng chân, áp mặt vào xương quai xanh của anh. Vòng tay Thương Kha rất ấm áp, trên áo vương vấn mùi hương mà cô yêu thích, khiến cô không kìm được hít sâu một hơi. Người đi đường qua lại rất đông, Diêu Viễn nhanh chóng buông tay ra.
Cô mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh: “Khéo thật đấy.”
Thương Kha cũng khẽ cười, quả thực là quá khéo: “Em ở khách sạn nào?”
Diêu Viễn đáp: “Phía Tây vườn Hama-rikyu.”
Thương Kha nói tên một khách sạn, Diêu Viễn bảo cô ở ngay khách sạn bên cạnh. Hai khách sạn nằm trong cùng một quảng trường, thuộc cùng một tập đoàn, sử dụng chung nhà hàng và các tiện ích công cộng bên trong.
Từ đường lớn rẽ vào con phố nhỏ xuyên qua khu dân cư là có thể về khách sạn nhanh hơn, trên con phố nhỏ đó có khá nhiều cửa tiệm đa dạng.
Trước cửa một quán nọ có hàng người xếp hàng dài dằng dặc, Diêu Viễn ngước nhìn biển hiệu hỏi: “Họ bán gì vậy?”
Thương Kha đáp: “Đồ chiên.”
Diêu Viễn hỏi: “Anh có muốn ăn không?”
Thương Kha không nói gì, tự giác bước vào hàng người xếp hàng, bàn tay nắm lấy tay Diêu Viễn: “Có lạnh không?”
Diêu Viễn đáp: “Không lạnh.”
Hàng tuy dài nhưng tốc độ bán khá nhanh. Đó là một cửa tiệm rất nhỏ do hai vợ chồng làm chủ, một người chiên, một người thu tiền. Có thể thấy rất nhiều cư dân quanh đây đến mua, chủ quán và khách hàng quen mặt nhau, đến nỗi người đàn ông trung niên xếp trước Diêu Viễn không cần gọi món, chủ quán đã tự động lấy đồ đưa cho ông ấy.
Diêu Viễn đứng phía sau quan sát xem có những món chiên nào. Tiếng Nhật có vài từ Hán tự, còn lại toàn dựa vào đoán mò. Đến lượt mình, cô vừa đoán vừa chọn đại hai món, rồi quay sang hỏi Thương Kha chọn gì. Thương Kha thực ra không muốn ăn, nhưng thấy Diêu Viễn muốn thử nên chỉ bừa hai món khác.
Giữa phố phường mùa đông, tiệm đồ chiên bốc khói nghi ngút, thức ăn nóng hổi, không ít người đứng ngay bên đường thưởng thức.
Diêu Viễn lấy ra một que, cắn thử một miếng, vị sữa rất đậm đà. Bên trong là phô mai, bên ngoài giòn rụm, vị ngọt vừa phải.
Ăn xong một que phô mai, cô lại ăn thêm một chiếc bánh khoai tây, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Thương Kha đưa túi đồ trên tay cho Diêu Viễn: “Em có muốn thử hai món này không?” Anh gọi bánh Korokke và chả cá.
Diêu Viễn nói: “Vậy em nếm một miếng.” Cắn thử một miếng xong cô đưa lại cho Thương Kha, anh liền giải quyết nốt phần còn lại.
Thương Kha hỏi: “Ngày mai anh đưa em đi trượt tuyết nhé?”
Diêu Viễn nhẩm tính lịch trình tiếp theo, xem làm thế nào để sắp xếp thời gian. Bỗng nhiên cô nhận ra mình đã trực tiếp loại bỏ phương án từ chối.
Trong tình huống bình thường, cô sẽ không vì lời mời cá nhân mà thay đổi lịch trình công việc, nhưng phản ứng đầu tiên của cô đã đưa ra sự lựa chọn.
Có chút chệch khỏi đường ray, đây là một trong số ít lần cô không tuân theo lịch trình tiêu chuẩn đã định, nhưng cảm giác cũng không tệ.
Cô hỏi: “Trượt tuyết ở đâu?”
Thương Kha đáp: “Niigata, đi tàu Shinkansen từ Tokyo mất hơn một tiếng thôi.” Tàu Shinkansen nhanh hơn lái xe, có thể để tài xế xuất phát trước mang đồ trượt tuyết đến đó.
Diêu Viễn biết Niigata, là “Xứ Tuyết” dưới ngòi bút của Kawabata Yasunari. Người miền Nam luôn có một sự khao khát tự nhiên đối với băng tuyết ngập trời.
Hơn một tiếng đi tàu, sáng đi tối về vẫn kịp, cô có thể sắp xếp trống ra một ngày làm việc.
Diêu Viễn nói: “Em không có đồ trượt tuyết.”
Thương Kha cười: “Hôm nay anh mua rồi.”
Anh không ngờ sẽ gặp Diêu Viễn ở đây. Lúc nhìn thấy chiếc kính trượt tuyết màu tím đó, anh đã tưởng tượng ra dáng vẻ Diêu Viễn đeo nó, cảm thấy rất hợp với cô, thế là mua một lèo cho đủ bộ. Mua đủ đồ trượt tuyết, lại tình cờ gặp Diêu Viễn, mọi thứ đều diễn ra một cách vừa vặn và hoàn hảo.
Diêu Viễn hơi ngạc nhiên: “Anh…”
Thương Kha không để Diêu Viễn nói hết câu: “Trùng hợp thôi.” Giờ anh tràn đầy tự tin rằng hai đôi giày trượt anh chọn chắc chắn sẽ có một đôi vừa chân Diêu Viễn.
Sáng hôm sau, hai người hẹn nhau ăn sáng tại nhà hàng. Diêu Viễn ăn trứng cuộn tôm hùm, bánh kếp matcha, thêm một phần salad. Thương Kha chỉ ăn một phần salad và uống một tách cà phê.
Anh quan sát thấy Diêu Viễn không kén ăn, sức ăn khá tốt, tốc độ ăn cũng nhanh. Dáng người Diêu Viễn thuộc dạng mảnh mai, anh thầm nghĩ có lẽ do não bộ hoạt động với cường độ cao nên cần bổ sung lượng lớn năng lượng.
Diêu Viễn thấy Thương Kha ăn ít bèn hỏi: “Không hợp khẩu vị à?”
Thương Kha đáp: “Giữ tỷ lệ mỡ cơ thể.”
Diêu Viễn: “…”
Ăn sáng xong, Diêu Viễn lên phòng thu dọn hành lý. Suy đi tính lại, cô vẫn quyết định đeo theo ba lô máy tính. Trước khi xuất phát, cô lướt qua một lượt tất cả tin nhắn và email chưa đọc, tiện tay xử lý luôn vài quy trình quan trọng và khẩn cấp.
Thời tiết rất đẹp, trời xanh nắng vàng rực rỡ. Từ ga Tokyo, ngồi tàu Shinkansen đến ga Echigo-Yuzawa ở Niigata mất hơn một giờ đồng hồ.
Tàu đi qua một đường hầm dài dằng dặc. Đầu bên kia đường hầm là trời nắng ấm mười độ, nhưng vừa qua khỏi đường hầm, cả đất trời đã trắng xóa một màu.
Lúc này ở Yuzawa, tuyết đã rơi dày suốt hai ngày liền, lớp tuyết tích tụ dày đến năm mươi xăng-ti-mét.
Từ một đô thị lớn với những tòa nhà hiện đại chọc trời, họ đã đặt chân đến xứ tuyết với những dãy núi trùng điệp phủ đầy tuyết trắng.
Bên trong ga Yuzawa có một bảo tàng rượu Sake. Thương Kha dùng một nghìn yên đổi lấy năm đồng xu vàng và hai chiếc chén nhỏ dùng để nếm thử rượu: “Em muốn uống loại nào?”
Diêu Viễn nhận lấy chiếc chén nhỏ, hỏi: “Độ cồn cao không?”
Thương Kha đáp: “Không cao lắm đâu, mười mấy độ thôi.”
Diêu Viễn nói: “Vậy chọn loại thanh mát, ngọt một chút.”
Thương Kha chọn khẩu vị ngọt và thanh mát trên máy, máy liền gợi ý loại rượu Kubota. Tìm thấy thương hiệu Kubota giữa vô vàn nhãn hiệu trong khu rượu, bảng tên hiển thị nồng độ cồn là mười một độ. Diêu Viễn bỏ xu vào rồi đặt chén lên máy tự động để hứng rượu. Quá trình nhìn rượu rót ra rất giải tỏa căng thẳng. Rượu rất ngon, thanh khiết sảng khoái, Diêu Viễn uống cạn một chén.
Diêu Viễn lại chọn ngẫu nhiên thêm hai loại nữa, hương vị đều khá ổn, cô uống hết ba chén. Hệ thống sưởi trong bảo tàng rất tốt, người ấm từ đầu đến chân, cô cởi áo khoác cầm trên tay rồi tiếp tục đi về phía trước.
Thương Kha dừng bước, ánh mắt đượm ý cười, đón lấy chiếc áo khoác trên tay Diêu Viễn rồi bước đến đối diện cô. Diêu Viễn cũng dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh: “Sao thế?”
Thương Kha áp mu bàn tay lên má cô, Diêu Viễn cảm thấy tay anh hơi lạnh. Thương Kha nói: “Mặt hơi đỏ rồi, say à?”
Chén rượu bé xíu, độ cồn lại thấp như vậy, cô không thể nào say được. Diêu Viễn sờ sờ vành tai đang nóng lên, cô vốn uống rượu dễ đỏ mặt, bèn cố ý trêu chọc anh: “Ừ, say rồi, làm sao bây giờ?”
Nụ cười trên mặt Thương Kha càng thêm sâu: “Tối nay ở lại đây.”
Diêu Viễn nhìn vào mắt anh, trong đôi mắt ấy như chứa đựng cả một hồ thu, sóng nước dịu dàng dập dờn như sắp trào ra. Ánh mắt ấy khiến tim Diêu Viễn khẽ run lên, cô nói: “Đi thôi, đi trượt tuyết.”