55. Nụ Hôn Nồng Cháy Giữa Trời Tuyết

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Nụ Hôn Nồng Cháy Giữa Trời Tuyết

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi bước ra khỏi ga Yuzawa, cả thị trấn chìm trong một vẻ tĩnh lặng đặc biệt. Nơi đây vốn không có nhiều du khách, xe cộ cũng thưa thớt, và tuyết thì phủ dày đặc khắp nơi.
Cứ ngỡ như cả thế giới chỉ còn lại những bông tuyết đang rơi, mang một vẻ đẹp yên bình đến nao lòng.
Dọc theo con đường chính dẫn vào thị trấn, hai bên là những hàng nhà hàng, khách sạn. Xa xa, những dãy núi trùng điệp được bao phủ bởi lớp tuyết trắng dày đặc.
Ven đường, những cây hoa anh đào khoác lên mình tấm áo bạc lấp lánh, từng cây từng cây sừng sững trên nền tuyết trắng, trông như hai hàng lính gác.
Ánh mắt Diêu Viễn lướt qua lớp tuyết đọng trên cành anh đào, bỗng nhiên nảy ra ý định trêu chọc. Cô bước đến dưới gốc cây, gọi khẽ một tiếng: “Thương Kha.”
Thương Kha đang tìm tài xế và xe, nghe tiếng Diêu Viễn gọi liền quay đầu lại. Khoảnh khắc ấy, trong mắt anh thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Giữa khung cảnh băng tuyết trắng xóa, dưới tán cây anh đào, tuyết rơi lất phất. Những bông tuyết trên cành bị gió thổi bay, vương trên mái tóc và hàng mi của cô.
Diêu Viễn đứng yên bất động, anh bèn bước đến gần.
Diêu Viễn đợi Thương Kha đến gần, rồi vươn tay rung mạnh cây hoa anh đào. Thương Kha không kịp đề phòng, bị tuyết trên cây rơi phủ đầy mặt mũi, toàn thân trắng xóa. Như vừa tỉnh cơn mơ, Diêu Viễn vừa cười khúc khích vừa bỏ chạy.
Thương Kha vội vo một nắm tuyết, đuổi theo Diêu Viễn.
Chạy chưa được mấy bước, cô đã bị Thương Kha túm được mũ áo. Diêu Viễn giật mạnh mũ ra, nhưng vì Thương Kha không dám dùng sức nên đành buông tay. Theo quán tính, Diêu Viễn lao về phía trước, ngã nhào vào đống tuyết ven đường. Tuyết rất dày và mềm, cô dứt khoát đội mũ lên, nằm ngửa dang tay chân tạo thành hình chữ Đại trên tuyết.
Thương Kha đưa tay ra đỡ, nhưng Diêu Viễn lắc đầu không chịu dậy. Gương mặt Thương Kha từ từ ghé sát lại gần cô. Trên tóc anh vẫn còn vương những bông tuyết, đôi mắt sáng ngời, đôi môi mềm mại.
Diêu Viễn nhắm mắt lại, đợi mãi mà chẳng thấy chuyện gì xảy ra. Cô mở mắt, thấy Thương Kha đang cúi đầu nhìn cô cười nhẹ: “Dậy đi, lạnh lắm, em vừa uống rượu xong đấy.”
Diêu Viễn đứng dậy phủi tuyết trên người. Cổ áo và trước ngực cô bị ướt không ít. “Chúng ta đi đâu để thay đồ đây?” cô hỏi.
Một chiếc ô tô từ ven đường chạy đến dừng lại, tài xế xuống xe mở cửa. Hai người lên xe, Thương Kha dặn tài xế: “Dừng ở khách sạn phía trước.”
Rồi anh quay sang nói với Diêu Viễn: “Chúng ta thuê một phòng để em thay đồ và cất đồ đạc.”
Diêu Viễn ngước mắt nhìn. Đó là một khách sạn kiểu Nhật với tường trắng, ngói xanh, kết cấu gỗ, mái hiên cong vút, và trong sân trồng những cây tùng La Hán cổ kính. Cô đáp: “Được.”
Thương Kha lấy hết đồ trượt tuyết ra, trừ ván trượt, rồi xách vào sảnh khách sạn. Các khách sạn ở thị trấn nhỏ này đa phần là khách sạn suối nước nóng. Ba đặc sản nổi tiếng của thị trấn là suối nước nóng, trượt tuyết và rượu sake.
Khách sạn mang đậm dấu ấn thời gian, đến cả việc vào phòng vẫn phải dùng chìa khóa để mở cửa.
Phòng nằm ở góc tầng hai, tựa lưng vào núi, ngăn cách bởi một dòng suối nhỏ. Tuyết phủ trắng ngàn non, mang đậm ý thơ “ngồi ngắm trúc xanh hóa ngọc cành”, tạo nên một cảnh đẹp đến nao lòng.
Từ ban công, bước xuống vài bậc thang là bể tắm riêng lộ thiên, nằm sát dòng suối, hơi nước bốc lên nghi ngút. Khi ngâm mình trong suối nước nóng, chỉ cần đưa tay ra là có thể hứng được những bông tuyết đang rơi.
Thương Kha để đồ vào phòng. Diêu Viễn mở ra xem, đồ đạc quả thực quá đầy đủ: áo mau khô, áo ghim bông, đồ trượt tuyết, tất trượt tuyết, khăn che mặt, găng tay, tất cả đều đúng cỡ của cô.
Diêu Viễn thay xong quần áo trong phòng bước ra. Thương Kha cũng đã thay đồ xong, kính trượt tuyết cài trên đầu anh.
Diêu Viễn nhìn bộ đồ của anh, rồi lại nhìn bộ đồ của mình.
Cô đeo kính màu tím, mặc đồ màu xanh. Còn anh thì ngược lại, mặc đồ màu tím, đeo kính màu xanh.
Diêu Viễn bật cười: “Cái này cũng là trùng hợp thôi sao?”
Thương Kha mím môi cười mà không đáp, chỉ bảo cô thử giày trượt tuyết. Cô chọn một đôi, cúi xuống nghiên cứu cách đi. Thương Kha đã ngồi xổm xuống, mở hết các chốt khóa, kéo lưỡi gà ra, ra hiệu cho Diêu Viễn xỏ chân vào.
Diêu Viễn xỏ chân vào giày. Thương Kha cài chốt và điều chỉnh độ chặt lỏng, rồi nói: “Em đi thử xem sao.”
Diêu Viễn đứng dậy đi vài bước. Ngón chân hơi chạm mũi giày, độ bao bọc rất tốt, có cảm giác được nâng đỡ nhưng không hề bị bó chặt. Cô nói: “Vừa in.”
Đến bãi trượt tuyết còn một đoạn đường nữa, mà người mới bắt đầu đi giày trượt sẽ không quen nếu phải đi bộ một đoạn dài. Vì vậy, Diêu Viễn thay giày trượt ra.
Ngồi xe đến bãi trượt, cô thay giày trượt, đeo kính, rồi xỏ ván trượt vào.
Ngồi cáp treo lên đến đoạn dốc thoải ở lưng chừng núi, Thương Kha làm mẫu các động tác cơ bản, Diêu Viễn học rất nhanh.
Ngoại trừ lúc đầu chưa tìm được trọng tâm nên bị ngã ngửa ra sau một lần, thì sau khi đã giữ được thăng bằng, cô có thể trượt kiểu nửa cái cày rất nhanh.
Giữa chừng, ván trượt bị tuột ra vài lần. Thương Kha thầm nghĩ mình đã tính sai, Diêu Viễn học quá nhanh, độ cứng của đôi giày này không đủ đáp ứng cho cô.
Thương Kha mượn dụng cụ của nhân viên để siết chặt ván trượt cho Diêu Viễn một lần nữa. Sau đó, cả hai đi cáp treo lên đỉnh núi. Thương Kha định dẫn cô trượt ở dốc thoải nhưng Diêu Viễn lại muốn thử sức với đường trượt trong rừng.
Từ con dốc lớn chuyển sang sườn núi rừng rậm, lớp tuyết bột rất dày, đường trượt quanh co khúc khuỷu giữa những hàng cây. Diêu Viễn dù sao cũng là người mới nên trượt khá vất vả, người cứ nghiêng ngả đông tây, tốc độ chậm đi đáng kể.
Thương Kha đưa tay định kéo Diêu Viễn. Cô bật cười nói: “Hay là anh cõng em xuống đi.”
Thương Kha đáp: “Cũng được.”
Đến một con dốc lớn dựng đứng, Diêu Viễn không dám rẽ ngoặt. Thương Kha bảo: “Hay là chúng ta đổi sang đường khác.”
Diêu Viễn lắc đầu: “Em sẽ trượt kiểu chữ A từ từ xuống.”
Xuống hết con dốc đứng, họ đi vào rừng cây. Bên trái là núi cao, bên phải là những hàng sam phủ đầy tuyết trắng, cành lá vươn lên bầu trời, che khuất ánh mặt trời.
Thi thoảng mới gặp vài người trượt tuyết khác. Diêu Viễn tập trung trượt, Thương Kha trượt song song bên cạnh. Lúc này, chỉ nghe thấy tiếng tuyết rơi và tiếng ván lướt vù vù trên mặt tuyết.
Tuyết rơi lúc nhanh lúc chậm. Lưng chừng núi tuyết vẫn phủ đầy trời, nhưng khi trượt ra khỏi rừng rậm đến nơi tầm nhìn thoáng đãng thì trời bắt đầu hửng nắng.
Nhìn xuống dưới là một con dốc thoải rộng lớn, hai bên bạt ngàn cây sam. Cách đó không xa là hồ Chiyo, trời xanh mây trắng in bóng xuống mặt hồ xanh biếc, và xa xa nữa là những dãy núi xanh thẫm.
Diêu Viễn khum tay làm loa, hét lớn: “Đẹp quá đi mất!”
Thương Kha bỗng nhiên bật cười, quay đầu gọi: “Diêu Viễn.” Sau đó, anh nghiêng người trượt về phía cô.
Nụ cười ấy có chút xấu xa, cảm giác như ẩn chứa thâm ý gì đó. Diêu Viễn bắt đầu cảnh giác, cảm thấy việc cô làm anh dính đầy tuyết hồi sáng vẫn chưa xong. Cô bèn quan sát động tác của anh, sẵn sàng trượt đi bất cứ lúc nào.
Nhưng Thương Kha lại nói: “Lát nữa trượt từ con dốc này xuống hồ Chiyo, em nhớ hạ thấp trọng tâm một chút, tăng độ nghiêng của cạnh ván, và dùng chân ngoài tạo áp lực lên ván trượt nhé.”
Diêu Viễn cúi đầu nhìn ván trượt, vừa nghe vừa ngẫm nghĩ, thử nghiêng cạnh ván để cảm nhận cách dùng lực của chân ngoài.
Cô không hề để ý Thương Kha vừa đi tới vừa vứt gậy trượt, tháo găng tay, ném kính trượt tuyết và tháo cả khăn che mặt.
Diêu Viễn nói: “Lúc trượt, em không cảm nhận được có phải chân ngoài đang dùng lực hay không.”
Thương Kha không nói gì. Diêu Viễn vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy yết hầu của anh, hơi thở phả vào mặt cô. Khóe mắt cô lại liếc thấy đống trang bị rơi dưới đất: “Anh cởi ra làm gì thế?”
Thương Kha đưa tay đỡ lấy gáy Diêu Viễn, tháo kính trượt tuyết của cô ra, cúi đầu nói khẽ: “Hôn em.”
Ánh mắt Diêu Viễn chạm vào ánh mắt anh. Giây phút ấy, ánh nhìn mê hoặc va chạm, tóe lên lửa tình. Thương Kha đã cúi xuống, đặt lên môi cô những nụ hôn li ti dày đặc.
Đôi môi ấm áp lướt qua khóe môi và hạt môi của cô, hương rượu sake quấn quýt trong hơi thở anh.
Cô chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã giữ lấy cằm cô, buộc cô phải hé mở đôi môi.
Hơi thở bắt đầu trở nên nóng bỏng và dồn dập. Vừa tháo kính trượt tuyết, mắt cô vẫn đang thích nghi với ánh sáng tự nhiên, cô thấy đôi mắt người đàn ông mang màu xanh thẫm, còn xanh hơn cả bầu trời in bóng dưới hồ Chiyo.
Thương Kha hôn rất sâu, mút mát đầu lưỡi cô.
Cô ngửa đầu, cuống lưỡi tê dại, cảm giác xâm chiếm mạnh mẽ khiến máu chảy ngược, không kìm được mà thở dốc, chân đứng không vững, cả người trượt xuống.
Vừa trượt tuyết mấy tiếng đồng hồ, tuy học nhanh nhưng khả năng kiểm soát lực tinh vi chưa tốt, chân cô mỏi nhừ.
Cô phân tâm một chút, vứt luôn gậy trượt trong tay, vòng tay ôm lấy cổ anh. Nhưng ngặt nỗi, cô đang đeo găng tay liền ngón nên khó bám.
Thương Kha nhận ra động tác của Diêu Viễn, bèn rảnh một tay tháo găng tay của cô ra, ôm chặt cô vào lòng sát rạt người mình.
Bốn bề yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hôn môi, tiếng cọ xát của quần áo trượt tuyết, và tiếng tuyết rơi từ trên cành cây xuống.
Cô dựa hẳn vào người Thương Kha, hơi thở gấp gáp, nóng đến toát mồ hôi, đành phải đẩy anh ra.
Diêu Viễn sờ sờ đôi môi hơi sưng.
Cô rất thích nụ hôn của anh, không chỉ là hôn, cô còn muốn làm chuyện khác, muốn sờ thử những thớ cơ bắp được duy trì với tỷ lệ mỡ hoàn hảo kia.
Bộ não cô tự động mở bảng lịch trình ra, nhìn vài giây rồi lại đóng lại. Thế này thì sa đọa quá, cô không thể vì cơ bắp của một người đàn ông mà thay đổi lịch trình đến hai lần được.
Sự vui vẻ của việc sa đọa thật khiến người ta nghiện. Cô cúi đầu nhặt đồ để đánh lạc hướng sự chú ý.
Bỗng nhiên, một tay trượt ván đơn mặc đồ trượt tuyết màu cam lướt tới. Khi đi ngang qua hai người, đối phương hạ thấp trọng tâm, tay chạm vào mặt dốc, tạo ra một bức tường tuyết bắn tung tóe.
Diêu Viễn ôm đầu nghiêng người né tránh. Vì mặc đồ trượt tuyết trùm kín từ đầu đến chân nên cô không nhận ra ai, chỉ thấy một bóng lưng màu cam rực rỡ lướt nhanh xuống sườn núi.
Thương Kha đi tới nhặt gậy trượt lên đưa cho Diêu Viễn, giúp cô phủi tuyết trong cổ áo và mũ, rồi nói: “Vừa nãy là Diệp Đạo Sinh.”
Diêu Viễn nhận xét: “Diệp Đạo Sinh trượt cũng giỏi thật.”
Thương Kha nhướng mày không nói gì. Trong mắt anh, đó chỉ là động tác khắc trượt rất bình thường.
Diêu Viễn nhìn động tác lượn qua lượn lại đầy phô trương của Diệp Đạo Sinh, rồi quay sang nói: “Em muốn xem anh trượt.”
Đến bãi trượt, ngoài việc làm mẫu động tác cho cô thì Thương Kha chủ yếu chỉ nhìn cô trượt. Phần lớn thời gian anh đều đứng cạnh cô, trượt còn chậm hơn cả cô. Diêu Viễn vẫn chưa được thấy dáng vẻ trượt tuyết thực sự của Thương Kha.
Thương Kha nói: “Phía trước có đường trượt moguls và đài nhảy, lát nữa anh sẽ tóm Diệp Đạo Sinh qua đó luyện tập.”
Vừa trượt đến rừng sam, Diệp Đạo Sinh ở phía trước đang vẫy tay bảo họ nhanh lên.
Diêu Viễn nói: “Anh đi trượt trước đi, lát nữa em sẽ đến chỗ phía trước tìm hai người.”
Chỉ một đoạn đường ngắn, Thương Kha ngẫm nghĩ rồi đồng ý. Anh trượt xuống dưới tìm Diệp Đạo Sinh.
Sáng nay, Diệp Đạo Sinh không dậy nổi. Lúc anh ấy ra khỏi cửa thì Thương Kha nhắn là đã ngồi trên tàu Shinkansen, còn ván trượt của anh thì nhờ tài xế mang đến sau. Việc Thương Kha dậy sớm thì không lạ. Nhưng bãi trượt bên này Thương Kha chơi đâu có thỏa thích, sao lại vội vàng đi tới đó làm gì? Anh ấy còn muốn nhờ Thương Kha hướng dẫn vài động tác.
Anh ấy ăn bữa lỡ xong mới thong thả ngồi Shinkansen đến Yuzawa, lấy ván trượt rồi đi lên. Tuyến đường từ đỉnh núi xuống qua hồ Chiyo là con đường tất yếu của bãi trượt.
Ngồi trên cáp treo lên đỉnh núi, anh ấy nhìn thấy hai người dưới sườn dốc trông hơi quen quen. Không phải mắt anh ấy tinh tường gì đâu, mà là bộ đồ trượt tuyết trên người cô gái kia y hệt bộ Thương Kha mới mua hôm qua.
Xuống cáp treo, anh ấy bắt đầu tìm kiếm bóng dáng hai người. Trượt từ đỉnh núi xuống không bao lâu thì thấy Thương Kha đang không đeo kính trượt tuyết.
Cô gái bên cạnh là ai? Tình hình gì đây? Thương Kha có vẻ không thành thật lắm nha.
Choáng váng, hóa ra anh ấy đã nghĩ quá nhiều rồi. Diệp Đạo Sinh quyết định phủ đầu trước: “Không phải bảo Diêu Viễn không đến sao?”
Thương Kha trả đòn bằng một bức tường tuyết tạt vào mặt anh chàng: “Tình cờ gặp thôi.”
Thế này mà bảo là đang trong thời gian thử việc ư, đến lịch trình của người ta cũng không biết, quá thiếu tin cậy. Diệp Đạo Sinh nói: “Mày theo đuổi người ta toàn dựa vào vận may nhỉ.”
Thương Kha không thèm đôi co: “Qua khu moguls đi, tao bấm giờ cho.”
Diệp Đạo Sinh kêu lên: “Mày đang mượn việc trả thù!”
Thương Kha: “…”
Diệp Đạo Sinh muốn chơi đài nhảy, trong khi động tác cơ bản còn chưa luyện vững.
Nhìn Diệp Đạo Sinh trượt hai vòng, Thương Kha đếm giây, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Anh ngẩng đầu nhìn cáp treo cách đó không xa, tiếng cảnh báo động đất trên điện thoại vang lên.
Cáp treo đã ngừng hoạt động. Khoảng mười giây sau, mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển, tuyết đọng trên cây rơi xuống từng mảng lớn.
Thương Kha vội tháo ván trượt, rồi đi ngược lên sườn núi.
Diệp Đạo Sinh nhìn Thương Kha đi lên phía trên mà hết nói nổi. Ở Niigata, động đất xảy ra không ít, mọi người đều đã quen và rất bình tĩnh. Từ hồ Chiyo đi xuống lại là một con dốc thoải rộng lớn, chỉ cần tránh xa cáp treo thì chẳng có vấn đề gì. Từ dưới mà chạy ngược lên trên, anh ta chạy ba bước lại trượt xuống một bước.
Đàn ông dù chín chắn vững vàng đến mấy, một khi dính vào yêu đương thì cũng trở nên sến súa như ai. Anh ấy hét lên từ phía sau: “Mày cứ từ từ mà đi, tao đi trước đây.” Anh ấy muốn về trước xem tình hình khách sạn thế nào.
Diêu Viễn trượt từ đỉnh núi xuống hồ Chiyo. Đoạn đường này rộng rãi bằng phẳng, cô trượt rất chậm, thử điều chỉnh cách dùng lực của mình.
Đặc biệt là khi rẽ, cô giữ sự tập trung, thả lỏng, không dùng lực thừa thãi gây lãng phí thể lực.
Bỗng nhiên, tiếng cảnh báo điện thoại vang lên. Không chỉ điện thoại của cô mà của những người trượt tuyết lướt qua bên cạnh cũng kêu vang. Một lát sau, cô cảm thấy dưới chân rung chuyển.
Diêu Viễn tháo găng tay, lấy điện thoại ra xem cảnh báo động đất.
Chuyến đi này không chỉ được ngắm tuyết rơi dày, thử trượt tuyết, mà ngay cả động đất cũng đã trải qua rồi, coi như không uổng công.
Ngoài cảm giác rung lắc nhẹ và tuyết rơi từ ngọn cây thì mọi thứ vẫn ổn. Những người khác đều khá bình tĩnh tiếp tục trượt, cô cũng yên tâm trượt về phía trước.
Rất nhanh sau đó, cô nhìn thấy phía dưới sườn núi có người đang đi ngược chiều lên.
Giày trượt tuyết cồng kềnh, tuyết dưới chân dốc bị nén rất chặt nên cực kỳ trơn, bước đi vô cùng khó khăn, thoạt nhìn có chút chật vật.
Hồ Chiyo: Trong thực tế địa lý tại vùng Yuzawa, tỉnh Niigata, Nhật Bản không có hồ nào tên là Chiyo (Thiên Đại). Dựa trên bối cảnh truyện mô tả, có thể tác giả đã lấy cảm hứng từ hồ Tashiro (Điền Đại) – một địa điểm nổi tiếng nằm ngay trong khu vực trượt tuyết này.
Trượt kiểu chữ A (Plough/Wedge): Kỹ thuật cơ bản nhất cho người mới bắt đầu, còn gọi là kiểu Pizza, hai mũi ván trượt chụm lại gần nhau, đuôi ván mở rộng tạo thành hình chữ A để hãm tốc độ và giữ thăng bằng.
Trượt kiểu nửa cái cày (Stem Turn): Kỹ thuật chuyển tiếp giữa sơ cấp và trung cấp, trượt thẳng bằng hai ván song song, nhưng khi muốn rẽ thì tách một chân ra thành hình chữ V hoặc nửa chữ A để chuyển hướng.
Khắc trượt (Carving): Kỹ thuật trượt tuyết nâng cao, người chơi nghiêng ván trượt để cạnh kim loại sắc của ván khắc vào mặt tuyết tạo thành đường cong mượt mà, giúp giữ nguyên tốc độ cao mà không bị trượt ngang.
Đường trượt Moguls: Loại hình trượt tuyết tự do trên địa hình dốc có nhiều mô tuyết gồ ghề san sát nhau, đòi hỏi vận động viên phải có kỹ thuật giảm xóc đầu gối và phản xạ cực nhanh.
Trượt ván đơn (Snowboarding): Môn trượt tuyết sử dụng một tấm ván lớn duy nhất gắn chặt vào cả hai chân, tư thế đứng nghiêng giống lướt sóng, khác với trượt tuyết dùng 2 ván nhỏ và gậy hỗ trợ.
Chân ngoài (Outside Ski): Nguyên lý vật lý khi trượt tuyết, khi rẽ trái, trọng tâm cơ thể phải dồn vào chân phải để cạnh ván bám tuyết và tạo lực ly tâm giúp người rẽ mượt mà.
Găng tay liền ngón: Loại găng tay chỉ có ngón cái tách riêng, 4 ngón còn lại nằm chung một túi. Loại này giữ ấm tốt hơn găng tay xỏ ngón nhưng khó thao tác cầm nắm chi tiết (như việc Diêu Viễn khó bám vào cổ Thương Kha).
Tùng La Hán: Loại cây cảnh quý đặc trưng trong sân vườn Nhật Bản, dáng cây sần sùi cổ kính, tượng trưng cho khí phách quân tử và sự trường thọ.
Suối nước nóng lộ thiên: Bể tắm khoáng nóng được thiết kế ngoài trời, không có mái che, giúp người tắm vừa ngâm mình thư giãn vừa ngắm cảnh tuyết rơi hoặc thiên nhiên xung quanh.