Chương 103

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi thuộc thể loại Khác, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Ba mùa xuân năm sau, Công nghệ Ba Quang đổi tên thành Công nghệ Tinh Sách và niêm yết trên sàn Khoa học Công nghệ.
Thương Kha trở lại Thượng Hải. Suốt một năm qua, tại Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ, Diệp Đạo Sinh đã đảm đương phần lớn công việc, từ khâu sàng lọc dự án ban đầu, đánh giá cho đến thẩm định chuyên sâu, tất cả đều do anh và đội ngũ của mình thực hiện. Tuy nhiên, khi đến giai đoạn quyết định cuối cùng, Diệp Đạo Sinh vẫn cần tham khảo ý kiến kỹ lưỡng của Thương Kha. Vì không trực tiếp tham gia vào các công việc tiền tuyến, chỉ thông qua văn bản tài liệu và họp trực tuyến, Thương Kha đã bỏ lỡ không ít thông tin chi tiết. Rất nhiều dự án đã gặp rắc rối, với tỷ lệ bị kiện yêu cầu mua lại cổ phần cực kỳ cao.
Trong khi đó, đơn vị MCN mà Quỹ đầu tư Thâm Hải rót vốn đã bùng nổ và mang về lợi nhuận khổng lồ. Hàn Tinh Triển dồn phần lớn tâm sức vào việc vận hành công ty này, khiến Thâm Hải bị thu hẹp định hướng vào một lĩnh vực chuyên biệt. Lần này trở về, Thương Kha cũng cần thảo luận lại với Hàn Tinh Triển để vạch ra hướng đi mới cho Thâm Hải, có thể là tách nhỏ mô hình hoặc mời thêm đối tác.
Tan làm buổi tối, Diệp Đạo Sinh nói muốn tổ chức tiệc đón gió cho anh. Hai người cùng đến chỗ Tạ Triết Tây ăn tối. Vì buổi trưa cũng vừa ăn ở đây xong nên Thương Kha cằn nhằn: “Đón gió kiểu gì thế này, dạo này mày rảnh rỗi lắm à?”
Công nghệ Tinh Sách lên sàn, mục tiêu lợi nhuận năm nay của Thâm Nhuệ đã hoàn thành được một nửa, cũng coi như tạm ổn. Diệp Đạo Sinh nói: “Lâu lắm không gặp, tao nhớ mày quá.”
Thương Kha nổi hết cả da gà: “Mẹ kiếp, mày uống nhầm thuốc à.”
Diệp Đạo Sinh hỏi: “Mày không về Thâm Quyến nữa sao?”
Thương Kha đáp: “Chuyển hẳn về Thượng Hải rồi.”
Thương Kha đã chần chừ mãi cho đến khi Chủ tịch Thương về nước, sau đó anh nhanh chóng bàn giao công việc rồi bay từ Thâm Quyến về Thượng Hải. Hơn nửa năm qua, thái độ của Thương Kha vô cùng kiên quyết, dù là mềm mỏng hay cứng rắn cũng không thể lay chuyển được anh. Cuộc giằng co cuối cùng kết thúc khi Thương Kha công khai tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn với báo chí rằng anh tuyệt đối sẽ không kế thừa An Ảnh Medical. Chủ tịch Thương mắng anh xối xả, nói anh đang tự cắt đứt đường lui của mình, Thương Kha đáp An Ảnh Medical không phải đường lui của anh.
Trong một năm qua ở An Ảnh Medical, nền tảng của anh quá mỏng, việc thu thập thông tin tổng hợp về hiện trạng ngành, nghiệp vụ, chính sách cũng như tích hợp tài nguyên không đủ để hỗ trợ năng lực ra quyết định và phán đoán cần thiết khi đối mặt với các vấn đề cần cân nhắc lợi hại. Anh chỉ có thể không ngừng suy nghĩ về Kế hoạch B.
Vốn dĩ Chủ tịch Thương ra quyết định chỉ cần một Kế hoạch A, nhưng nếu là anh làm, anh sẽ cần thêm Kế hoạch B và C để phòng ngừa sai lầm trong quyết sách dẫn đến cục diện không thể cứu vãn. Những việc này tiêu hao tâm lực và tinh lực khổng lồ, khiến anh cảm thấy lực bất tòng tâm. Đứng trên lập trường khách quan và công bằng, Lưu Chính Tư – người đã gắn bó với An Ảnh Medical mười lăm năm và đang ở độ tuổi sung sức, có khả năng đưa ra những quyết sách có lợi cho sự phát triển lâu dài của công ty hơn anh nhiều.
Chủ tịch Thương mặt mày tái mét, không thốt nên lời. Việc An Ảnh đóng cửa thị trường Bắc Mỹ và giá cổ phiếu sụt giảm chỉ là khó khăn nhất thời. Khả năng sản phẩm mạnh mẽ, rào cản công nghệ, hệ thống kênh phân phối toàn diện và năng lực chiến lược tổ chức của An Ảnh đều đã hoàn thiện. Dù không ở trong nước, ông vẫn sẵn lòng giao quyền cho Thương Kha, nhưng một cơ hội tốt như vậy mà anh lại không biết nắm bắt. Ông cảm thấy lựa chọn của Thương Kha là cực kỳ tùy tiện và thiếu trách nhiệm.
Sau khi Thương Kha ngồi xuống, hình xăm trên cánh tay lộ ra một chút từ ống tay áo phông. Diệp Đạo Sinh hỏi: “Cái gì trên tay mày đấy?”
Thương Kha đáp: “Hình xăm.”
Diệp Đạo Sinh hỏi: “Hình xăm gì?”
Thương Kha nói: “Hình xăm đôi.”
Diệp Đạo Sinh đứng dậy, ghé sát vào vén tay áo phông của anh lên để nhìn rõ nội dung hình xăm, rồi suýt phát điên: “Bọn mày sến súa quá thể, cái này mà cũng dám nói ra miệng, lại còn xăm lên người nữa. Mày có chắc là hai đứa chưa chia tay không?”
Mấy cuộc họp cổ đông gần đây của Thâm Nhuệ, Diêu Viễn đều ở Đức. Một người ở Đức, một người ở Thâm Quyến, đúng là không biết yêu đương kiểu gì.
Thương Kha nói: “Không chia tay được đâu. Ăn nhanh lên, lát nữa tao còn đi đón người.”
Diệp Đạo Sinh hỏi: “Diêu Viễn về tham dự nghi thức niêm yết của Tinh Sách à?”
Thương Kha đáp: “Ừ.”
Thương Kha canh giờ ăn tối xong rồi lái xe ra sân bay. Trên đường đi anh nhận được tin nhắn WeChat của Diêu Viễn: [Thương Kha, em vui quá đi mất, cuối cùng cũng được gặp nhau rồi.]
Thương Kha gửi tin nhắn thoại trả lời: [Anh cũng rất vui.]
Diêu Viễn hỏi: [Anh có đẹp trai hơn không, có quyến rũ hơn không?]
Thương Kha đáp: [Em thấy sao?]
Mới hôm qua họ vừa gọi điện video cho nhau. Diêu Viễn đi bộ đường dài vào sáng sớm, mặc bộ đồ leo núi màu đen. Thương Kha đã “leo núi” cùng cô qua màn hình điện thoại. Cô và đội ngũ của mình sống tại một thị trấn thung lũng được bao bọc bởi núi non ba phía có tên là Bodenwerder. Dòng sông Weser chảy xuyên qua thành phố, chia đôi thị trấn nhỏ nằm giữa những đồi núi phía Tây Nam Hanover.
Sáng sớm ra khỏi nhà chạy bộ một đoạn dọc bờ sông rồi đi Hiking là một trải nghiệm cực kỳ sảng khoái. Lần đầu Diêu Viễn đi Hiking cùng đội ngũ người Đức, nhóm người này ai nấy đều đi bộ thoăn thoắt, vừa đi vừa thảo luận về cơ học lượng tử. Thể lực Diêu Viễn không theo kịp khiến đầu óc cô cũng chẳng buồn vận động. Sau đó, mỗi khi đi Hiking buổi sáng, cô đều gọi điện video cho Thương Kha, vừa leo vừa trò chuyện rất vui vẻ.
Diêu Viễn nói: [Gửi cho em một tấm ảnh đi.]
Thương Kha đáp: [Anh đang lái xe.]
Diêu Viễn nói: [Được rồi. Lát nữa gặp anh chắc em sẽ khóc mất.]
Thương Kha bảo: [Không thể đổi chỗ khác rồi hẵng khóc sao?]
Diêu Viễn mắng: [Đồ khốn!]
Về điểm này, chính Thương Kha cũng thấy mình hơi khốn. Cứ mỗi lần thấy Diêu Viễn khóc đến đỏ bừng như quả đào mật là anh lại thấy rạo rực không chịu nổi. Trong lòng thì rất xót xa, nhưng cơ thể lại không thể kiểm soát.
Một người phụ nữ xuất sắc về mọi mặt lại bật khóc trước mặt mình, sự tác động mạnh mẽ về cảm xúc đó khó mà diễn tả bằng lời. Adrenaline tăng vọt, khao khát chinh phục và bản năng bảo vệ bùng nổ, điều đó khiến người ta dễ gây nghiện. Cộng thêm những kích thích về sinh lý, hình ảnh đó thật sự không dám nghĩ tới.
Hai người đã không gặp nhau hơn nửa năm. Sau khi Diêu Viễn thu mua công ty thiết bị bán dẫn của Đức, cô đã thành lập Công nghệ Tân Vi tại Thượng Hải rồi đưa đội ngũ mới sang Đức ở lại nửa năm để tiếp quản công ty, hoàn thiện việc tái định vị và nâng cấp sản phẩm, đồng thời thay đổi phương thức quản lý vận hành để thích nghi tốt hơn với thị trường trong nước.
Thương Kha đến sân bay, đỗ xe ở bãi đỗ. Anh đã đăng ký lối đi VIP tại một số sân bay chính cho Diêu Viễn, hành lý của cô đã được đưa ra trước. Thương Kha cất vali vào cốp sau, vừa đóng cốp lại, khóe mắt anh đã nhìn thấy một cô gái mặc váy liền thân đang đi tới.
Thương Kha xoay người nhìn cô. Thông thường, khi một người ở trong nước là buổi chiều và người kia ở Đức là buổi sáng, họ sẽ gọi điện video cho nhau. Nhưng hình ảnh qua ống kính không mang lại sự tác động mạnh mẽ như ngoài đời thực. Nụ cười trên gương mặt Diêu Viễn rạng rỡ vô cùng. Cô để tóc xoăn dài, trang điểm nhẹ nhàng, làn da màu lúa mạch, trên cánh tay thấp thoáng một hình xăm. Dấu vết của những hoạt động ngoài trời dồi dào mang lại cho cô một vẻ đẹp đầy sức sống, hoang dã và cực kỳ quyến rũ.
Thương Kha đưa tay gãi gãi tai, chỉ biết đứng đó cười ngây ngô. Anh không bước tới, cũng không nói lời nào, ánh mắt còn có chút né tránh. Diêu Viễn dang rộng vòng tay, mỉm cười trêu chọc: “Thương Kha, anh đang xấu hổ đấy hả? Mau lại đây ôm em đi chứ.”
Tim Thương Kha đập liên hồi. Anh bước vội hai bước tới, ôm chầm lấy Diêu Viễn, siết chặt cô vào lòng. Đầu cô tựa lên ngực anh, từng tấc cơ thể từ đầu đến chân đều dán chặt lấy nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương. Tất cả những nhớ nhung da diết ngày đêm đều tan biến trong cái ôm này: “Anh nhớ em quá.”
Khoảnh khắc này, thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại hai trái tim đang thổn thức vì nhớ nhung, đập liên hồi mãnh liệt. Hơi ấm và mùi hương trên cơ thể Thương Kha thân thuộc đến lạ kỳ, cái ôm của người mình yêu luôn có sức mê hoặc khiến người ta luyến lưu không dứt. Nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mắt, Diêu Viễn khẽ đấm vào người anh: “Anh bị hâm à, đừng có làm em khóc chứ.”
Thương Kha cười rạng rỡ đến tận mang tai. Việc bày tỏ cảm xúc thật sự khiến người ta nghiện, nhất là khi cảm xúc ấy được đối phương đón nhận và đáp lại một cách chân thành.
Thương Kha mở cửa ghế phụ, đưa Diêu Viễn về nhà: “Em có đói không?”
Diêu Viễn nói: “Em thèm ăn mì bò dưa chua anh làm.”
Thương Kha nói: “Được, về nhà anh sẽ làm cho em.”
Trên đường về, Diêu Viễn nhận được một cuộc điện thoại từ môi giới bất động sản. Bên đó giới thiệu cho cô vài căn hộ ở khu Trương Giang, Diêu Viễn đáp khi nào có thời gian cô sẽ đến xem.
Thương Kha hỏi: “Em định sống ở gần công ty à?”
Diêu Viễn xác nhận: “Vâng.”
Công ty của Diêu Viễn nằm ở khu vực Trương Giang, từ quận Hoàng Phố đi qua đó phải băng qua sông. Vào giờ cao điểm sáng tối, đường thường xuyên tắc nghẽn, mà kể cả không tắc cũng mất ít nhất ba mươi phút. Đây không đơn thuần là vấn đề khoảng cách đi làm xa gần, mà trước khi về nước, cô đã sớm ủy thác cho bên môi giới tìm nhà giúp mình.
Lúc xuống xe, Thương Kha lấy từ ghế sau ra một chiếc túi giấy màu trắng, bên trong là một chiếc hộp nhung đen vuông vắn. Anh đưa túi giấy cho Diêu Viễn: “Cầm giúp anh một lát.” Nói rồi anh đi ra phía sau để xách hai chiếc vali lớn từ cốp xe.
Diêu Viễn nhận lấy túi giấy, tò mò nhìn một chút: “Cái gì đây anh?”
Thương Kha nói: “Mở ra xem đi.”
Diêu Viễn hỏi: “Quà tặng em hả?”
Thương Kha đáp: “Ừ.”
Diêu Viễn nói: “Em cũng có quà mang về cho anh đây.”
Nước Đức vốn được coi là “sa mạc thời trang”, mặc đồ màu mè đôi khi cứ như là phạm pháp vậy. Hồi mới sang đó, Diêu Viễn vẫn còn chút bướng bỉnh, không quá chấp nhận việc biến đồ leo núi thành trang phục mặc thường ngày. Cho đến một ngày nọ cô mặc quần jeans ra ngoài, trời đổ mưa phùn kèm gió lạnh khiến chiếc quần ướt sũng một mảng lớn, lạnh buốt dính chặt vào chân cho đến khi dùng thân nhiệt hong khô mới thôi. Kể từ đó, nhật ký trang phục của Diêu Viễn ở Đức cũng chuyển hẳn sang những bộ đồ leo núi màu đen.
Lúc về nước muốn mua quà cho Thương Kha, ở Đức cũng chẳng có gì đặc sắc để mua, nhưng mua đồ của hãng Arc’teryx thì lại rất tiện. Thế là cô mua trọn ba bộ gồm các dòng: vỏ cứng, vỏ mềm và áo gió. Vì đồ quá chiếm diện tích, cô còn phải mua riêng một chiếc vali khác chỉ để đựng đống đồ leo núi này.
Về đến nhà, Diêu Viễn đặt túi giấy Thương Kha đưa lên bàn ăn, định bụng lát nữa mới mở, trước tiên cô đi tắm rửa và thu xếp hành lý đơn giản đã.
Lúc xuống lầu, Diêu Viễn chào hỏi chú cá mập, chú cá mập nhỏ ngày nào giờ đã lớn tướng rồi.
Nước Đức không chỉ là “sa mạc thời trang” mà còn là “sa mạc ẩm thực”. Một ngày ba bữa thì có đến hai bữa Diêu Viễn phải ăn bánh mì đen và thịt heo chiên xù, cô thực sự rất nhớ món Trung, đặc biệt là bát mì bò dưa chua do chính tay Thương Kha nấu.
Thương Kha đưa qua một đĩa tương ớt nhỏ: “Tự em thêm vào nhé.”
Diêu Viễn thêm một chút ớt, ăn một miếng mà cảm giác hạnh phúc dâng trào đến mức muốn rơi nước mắt. Anh nấu thực sự quá ngon, Diêu Viễn cảm thấy lúc người đàn ông này vào bếp là lúc anh quyến rũ nhất.
Diêu Viễn nói: “Em ở chỗ anh hai ngày nhé, bên kia vẫn chưa thuê được nhà xong.”
Thương Kha nói: “Ồ, nếu em ở đây thì ngày nào cũng được ăn bữa sáng anh nấu, mỗi sáng có thể chạy bộ dọc sông Hoàng Phố, chạy xong về cho cá mập ăn sáng, rồi anh đưa em đi làm.”
Diêu Viễn nói: “Nghe cũng tuyệt đấy chứ.”
Thương Kha tiếp tục tấn công: “Vào những ngày mưa lớn thì chúng mình có thể cuộn tròn trên giường xem phim, ngày nghỉ thì cùng nhau lười biếng trên giường gọi đồ ăn ngoài, anh sẽ nhỏ thuốc nhỏ mắt cho em, còn có thể massage cho em nữa.”
Diêu Viễn đang tập trung ăn mì, chỉ đáp lại một tiếng: “Phải ha.”
Thương Kha nói: “Đừng chỉ ở hai ngày, ở lâu hơn một chút được không?”
Diêu Viễn nuốt nốt miếng mì bò, rút một tờ khăn giấy lau miệng, chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh: “Anh đang mời em dọn về sống chung phải không?”
Thương Kha nói: “Chúng mình đã hơn nửa năm không gặp, đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian rồi. Công ty em mới thành lập nên em sẽ rất bận, còn công việc của anh thì nhẹ nhàng hơn em, thời gian tự do cũng nhiều hơn. Sống cùng nhau anh có thể chăm sóc cho em, chúng mình cũng có nhiều thời gian bên nhau hơn. Anh chính thức mời em về sống chung, em có đồng ý không?”
Diêu Viễn không hề nghĩ công việc của Thương Kha là nhẹ nhàng. Hồi ở Thâm Quyến, thường xuyên có lúc cô ngủ một giấc tỉnh dậy đã không thấy anh bên cạnh, Thương Kha vẫn đang miệt mài làm việc ngoài phòng khách. Anh là người cực kỳ khắt khe với bản thân, công việc ở An Ảnh Medical hoặc là anh không làm và giữ trạng thái tiêu cực, còn một khi đã quyết định làm, Thương Kha sẽ không bao giờ để người khác nắm thóp hay bắt bẻ được điều gì.
Lúc ở Thâm Quyến, Diêu Viễn có nhiều thời gian rảnh, Thương Kha cũng chủ động ngắt quãng để né tránh công việc ở An Ảnh, tương đương với việc cả hai đều không dồn hết tâm trí và sức lực vào công việc, nên có khoảng trống tâm lý để bao dung lẫn nhau. Nhưng khi trở về Thượng Hải, mọi thứ sẽ được điều chỉnh lại về trạng thái làm việc hết công suất.
Cô rất do dự. Cô không muốn đem áp lực và cảm xúc công việc đổ lên người Thương Kha, cũng không muốn anh phải gánh vác thêm những việc không cần thiết như nấu bữa sáng hay đưa đón cô đi làm. Công ty của Thương Kha ngay sát bên cạnh, việc đưa cô đi làm thuần túy là hành động lãng phí thời gian. Khi bắt tay vào làm việc, cô rất điên cuồng, chưa chắc đã có thể chuyển đổi tốt giữa vai trò nơi công sở và đời thường, đôi khi không kiểm soát được sẽ trở nên cứng nhắc và lạnh lùng. Lý trí mách bảo đây không phải phương án tối ưu, nhưng về mặt cảm tính, cô rất muốn nói “Em đồng ý”.
Khi Diêu Viễn không thể đưa ra quyết định ngay lập tức, cô đành dùng chiến thuật trì hoãn: “Để em suy nghĩ đã.”
Ăn mì xong, Diêu Viễn mở túi giấy Thương Kha đưa cho. Chiếc hộp vuông bằng nhung không có bao bì bên ngoài, trông cũng không còn mới, có những vết mòn tự nhiên theo thời gian. Diêu Viễn hỏi: “Là đồ trang sức sao anh?”
Thương Kha đáp: “Ừ.”
Động tác của Diêu Viễn rất chậm, cô vẫn chưa mở hẳn nắp hộp: “Nó có nguồn gốc gì đặc biệt không?”
Thương Kha nhìn Diêu Viễn một cái rồi nói: “Là vật phẩm trong một buổi đấu giá từ thiện của An Ảnh.”
Hơn nửa năm trước, khi Lý Quần Phi biết Diêu Viễn đến Thâm Quyến, bà đã bảo dì Đường tìm sợi dây chuyền này ra để đưa cho Thương Kha, nói rằng hãy tặng Diêu Viễn làm quà gặp mặt. Nhưng khi đó anh đã không tặng nó cho cô.
Sau trận cãi vã nảy lửa với Chủ tịch Thương và tuyên bố tự cắt đứt đường lui để về Thượng Hải, anh đã gửi sợi dây chuyền về nhà. Sau đó Lý Quần Phi lại sai người gửi nó đến Thượng Hải cho anh. Anh nhận được và luôn để nó trong két sắt ở văn phòng, cho đến tận khi Diêu Viễn trở về mới lấy ra.
Anh không định kể cho Diêu Viễn nghe về những khúc mắc vòng vo đằng sau món quà đó. Sợi dây chuyền này từng được Lý Quần Phi quyên góp làm vật phẩm đấu giá từ thiện của An Ảnh, sau khi Chủ tịch Thương biết chuyện đã mua lại nó. Vì thế, những gì anh nói với Diêu Viễn cũng là một phần của sự thật.
Diêu Viễn khẽ đáp: ”Hiểu rồi.”